Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 23: Nhớ em không?

Chương 23

Thẩm Yên ở lại Nhã An sáu ngày, thì đã có đến bốn ngày trời đổ mưa ngâu .

Hồi tổ chức đám cưới, ông bà ngoại có đến dự, nhưng ngặt nỗi phần lớn họ hàng thân thích lại chẳng thể góp mặt. Thành ra hai ngày mùng Một, mùng Hai này, Thẩm Yên cứ có cảm giác mình chẳng khác nào món cổ vật trong viện bảo tàng, hết lượt người này đến lượt người khác lui tới “tham quan”, ngắm nghía.

Cũng may là bên nội có ông nội trấn giữ, bên ngoại lại có Lục Sầm làm chỗ dựa, thành thử chẳng ai dám làm khó dễ cô.

Ngoại trừ việc chưa thể thích nghi với những cơn mưa phùn triền miên rả rích, Thẩm Yên cũng không quen nổi vị cay nồng trong các món ăn nơi đây.

Lục Sầm và Lương Tinh Khải dẫu sao cũng tính là nửa người Nam Thành, khẩu vị của họ đã phần nào được dung hòa, nhưng Lương Tùng thì không. Có một buổi tối, Lục Sầm cố ý nêm nếm món ông yêu thích nhạt đi một chút, ông cụ liền lẳng lặng sa sầm nét mặt.

Thế nên ăn cơm ở nhà thì còn tạm ổn, chứ hai ngày đi chúc Tết họ hàng, người ta nào có quản cô từ xứ nào đến. Món nào món nấy bưng lên đều là hương vị nguyên bản của địa phương, cay đến xé lòng, ngay đến đĩa rau cải luộc sơ thôi mà cũng phải thả vào hai ba quả ớt.

Cô ăn không quen, cũng chẳng ép uổng bản thân làm gì, gẩy vài đũa cho có lệ rồi đặt xuống.

Đêm về đến nhà, ai kia liền săn sóc ghé tai hỏi nhỏ: “Anh nấu cho em bát mì nhé?”

Thẩm Yên chẳng thèm khách sáo, cười tít mắt: “Dạ vâng ạ.”

Thế là tắm táp xong xuôi bước xuống lầu, Thẩm Yên đã thấy đón chờ mình là một tô mì thơm phưng phức, đầy đủ cả thịt, trứng lẫn rau xanh.

Vừa chuẩn bị cầm đũa thì ông nội từ trong phòng ở tầng một bước ra, đưa mắt liếc mấy cái. Thẩm Yên bèn cất tiếng gọi: “Ông nội ơi, ông có muốn dùng chút mì đêm không ạ?”

Ông nội ừ hử hai tiếng trong cổ họng, xoay người đi vào nhà vệ sinh.

Lương Tinh Khải ở phía sau với theo: “Ông đi thong thả thôi, nhớ vịnh vào tay vịn ấy.”

Ông cụ chẳng buồn đoái hoài, còn cố tình đóng sầm cửa một cái thật kêu.

Qua mấy ngày chung đụng, Thẩm Yên cũng dần nắm thấu cái tính của ông nội.

—— Chi bằng bảo là một ông cụ hay dỗi hờn, khẩu thị tâm phi.

Mà nói đi cũng phải nói lại, cái anh chàng Lương Tinh Khải này đôi lúc cũng hay dỗi y như thế. Những khi trong lòng không vừa ý hay chẳng bằng lòng chuyện gì, anh cũng sẽ bày ra dáng vẻ ấy.

Thẩm Yên húp một ngụm nước dùng, ngước mắt lên hỏi: “Lương Tinh Khải, anh nói xem sau này lúc về già, anh có biến thành cái dáng vẻ giống hệt ông nội bây giờ không?”

Anh cũng khẽ liếc cô một cái: “Câu này của em là đang khen hay đang chê đấy?”

“Anh nghĩ là khen thì nó là khen, mà nghĩ là chê thì nó là chê thôi.”

“Thế thì anh từ chối trả lời.”

“Ơ, sao lại thế?”

“Bởi vì trong lòng em đã đinh ninh là anh sẽ già đi giống ông nội rồi, em mới hỏi thế.”

“…” Thẩm Yên vội vàng chữa cháy, “Em nào có ý đó đâu oan cho em quá. Thật ra em quý ông nội lắm mà, với lại, hai người chẳng phải là có chung dòng máu di truyền đó sao…”

“Hừ.”

Anh buông một tiếng lạnh lùng, liền xoay người đi thẳng lên lầu.

Thẩm Yên hậm hực gắp một đũa mì thật lớn, nhai ngấu nghiến.

Đấy, nhìn mà xem!

Đúng là cái đồ Lương Tinh Khải hẹp hòi!

Sáng mùng Ba, cô phải ra sân bay từ sớm để kịp chuyến bay chiều. Lục Sầm thấy thời gian có phần gấp gáp liền hỏi cô có thể xin nghỉ thêm không, Thẩm Yên lắc đầu bảo lịch trực khó xin nghỉ. Đợt này cô gom góp mãi mới nghỉ liền được sáu ngày vàng ngọc, ấy là vì có các đồng nghiệp khác gánh vác lịch trực thay, người ta cũng cần phải nghỉ ngơi nữa.

Lục Sầm nghe vậy không bàn ra tán vào nữa, bảo Lương Tinh Khải lái xe đưa cô sang thành phố lân cận để bắt máy bay.

Hôm qua trời còn hửng nắng, thế mà lúc sắp sửa xuất phát lại lác đác vài hạt mưa.

Vì phải thức dậy từ tờ mờ sáng, nên suốt chặng đường một tiếng rưỡi ngồi xe, Thẩm Yên gần như ngủ gà ngủ gật suốt.

Đến sân bay, anh xuống xe giúp cô xách hành lý, rồi đưa cho cô một chiếc túi vải có in logo của Đại học Nam Thành: “Lên máy bay tranh thủ chợp mắt thêm chút nữa.”

“Còn ngủ nữa á.” Thẩm Yên bật cười, đón lấy chiếc túi, “Gì đây anh?”

“Bịt mắt với nút bịt tai, còn có ít đồ ăn vặt nữa.”

Cô mở ra xem, đồ ăn bên trong đâu chỉ có “một ít”, rõ là đầy ắp, “Em xin nha.”

“Đến nơi thì nhắn tin cho anh.”

Anh vẫn còn ngày phép, Lục Sầm cũng vậy, họ còn ở lại quê đến tận rằm tháng Giêng mới đi. Thẩm Yên bước tới ôm lấy anh: “Tạm biệt nhé, em vào đây.”

Ban đầu cô chỉ định ôm hờ một cái thôi, thế nhưng ngay khoảnh khắc định lùi lại, bàn tay đang đặt trên bờ vai cô bỗng dưng siết chặt, kéo mạnh cô vào lồng ngực vững chãi của anh.

Cái ôm này siết chặt đến mức cô có thể nghe thấy rõ ràng tiếng trái tim anh đang đập từng nhịp dồn dập, mạnh mẽ.

Nhưng rồi anh cũng buông ra rất nhanh, đôi mắt đen thâm trầm chăm chú nhìn cô: “Thượng lộ bình an.”

“Vâng ạ.”

Thẩm Yên kéo vali bước vào trong, đi đến cửa quay đầu lại nhìn, thấy anh vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn theo.

Cô vẫy vẫy tay, rồi quay người hòa vào dòng người trong sân bay.

Mười một giờ trưa, máy bay hạ cánh. Vừa mở nguồn điện thoại, một loạt thông báo tin nhắn liền nhảy ra liên tục.

Lương Tinh Khải: 【Lên máy bay chưa em?】

Lương Tinh Khải: 【Mẹ có gói cho em ít thịt gác bếp, mang về cứ treo chỗ thoáng gió là được, không cần bỏ tủ lạnh đâu.】

Lương Tinh Khải: 【Nếu em không biết chế biến thì cứ để đấy, đợi anh về làm cho.】

Lương Tinh Khải: 【Mười một giờ rồi, em đến nơi chưa?】

Thẩm Yên: 【Em đến rồi ạ.】

Thẩm Yên: 【Em biết mà.】

Anh gần như trả lời lại ngay lập tức: 【Bắt taxi về nhà đi, rồi nghỉ ngơi một lát.】

Thẩm Yên nhìn chăm chằm vào màn hình điện thoại, khóe môi không tự chủ được mà mỉm cười ngọt ngào. Đúng là cái ông thầy Lương này, ngày thường lạnh lùng thế mà sao giờ lèm bèm, nói nhiều thế không biết.

Về đến nhà, vừa mới kịp quăng túi đồ sang một bên, chưa kịp ấm chỗ cô đã phải tất tả chạy đến bệnh viện cho kịp ca trực.

Du Hảo cũng vừa mới tới nơi, gương mặt lộ rõ vẻ uể oải và mệt mỏi: “Yên Nhi này, cậu bảo bao giờ thì chị em mình mới được nghỉ hưu đây?”

Cả chục ngày không đi làm, Thẩm Yên đang tranh thủ từng giây từng phút để xem lại xấp bệnh án dày cộp tích tụ suốt thời gian qua, cô đáp lời trong khi mắt vẫn không rời trang giấy: “Thì cứ đến tuổi là nghỉ thôi.”

“Ôi giời…” Du Hảo ngửa mặt nhìn trần nhà, bắt đầu mơ mộng hão huyền: “Sang năm… à không, là năm nay chứ, năm nay mà tớ trúng số được tầm ba mươi tỷ thì tớ xin nghỉ việc ngay lập tức.”

Để được ngồi ở cái ghế này, ai mà chẳng phải trải qua bảy tám năm trời, thậm chí là lâu hơn thế để đèn sách tầm sư học đạo. Cái giá phải trả quá lớn, thế nên những người dám dứt khoát từ bỏ thực sự là những dũng sĩ.

Thẩm Yên liếc nhìn cô bạn: “Thôi bớt mơ mộng hão huyền đi cô nương, lo mà làm việc cho tốt, mai tớ mời đi ăn món gì ngon ngon.”

“À… ừm… mai á…” Du Hảo ấp úng, ngập ngừng: “Để tớ xem lại đã…”

Thẩm Yên chỉ mất một giây để đọc vị, cô nhướng mày: “Sao thế, có hẹn à?”

Du Hảo lập tức kéo ghế sát lại gần, ngó nghiêng xung quanh chắc chắn không có ai mới ghé sát tai Thẩm Yên thì thầm to nhỏ: “Đúng rồi, anh ấy hẹn tớ, bảo là trưa mai trước giờ làm đi ăn cơm cùng nhau.” Nói rồi lại khẽ nắm lấy tay bạn mình: “Yên Yên ơi, tớ thấy hơi run, giờ phải làm sao đây?”

“Hai người chưa gặp nhau bao giờ à? Chẳng phải đã trò chuyện trên mạng khá lâu rồi sao?”

“Chưa mà, trước giờ chỉ mới xem ảnh qua vòng bạn bè thôi. Chết rồi, cậu bảo nhỡ lúc gặp không có chuyện gì để nói thì ngượng chết mất.”

Thẩm Yên bật cười thành tiếng, cô ngồi thẳng dậy, tiếp tục lật bệnh án: “Thì trên mạng nói gì giờ cứ thế mà tiếp tục thôi. Không được nữa thì cậu xem bói cho anh ta một quẻ, đảm bảo hai người buôn chuyện được cả ngày.”

Du Hảo đấm nhẹ vào vai cô một cái: “Bói toán gì tầm này, tớ phải giữ hình tượng chứ.”

“Hình tượng gì cơ?”

“Một nữ bác sĩ khoa ngoại tim mạch tri thức, thanh lịch và thông thái!”

Thẩm Yên lại được phen cười nắc nẻ, bị Du Hảo lườm cho một cái, cô nàng còn kiêu ngạo hếch cằm lên: “Sao, không được à?”

“Được được được, xin chào bác sĩ Du tri thức, thanh lịch và thông thái.”

Đang nói dở thì điện thoại báo có tin nhắn, là Lương Tinh Khải hỏi cô đã vào làm chưa, cô nhắn lại bảo đang chuẩn bị rồi.

Du Hảo nhìn thấy nội dung tin nhắn thì chậc chậc cảm thán: “Đúng là quấn người quá đi mất.”

Thẩm Yên thấy buồn cười: “Mới hỏi có một câu mà đã bảo là quấn người rồi? Cậu có hiểu sai về hai chữ ‘quấn người’ không đấy?”

“Tớ thấy Giáo sư Lương nhà cậu một khi đã ‘khai thông trí tuệ’ thì chắc chắn sẽ biến thành một chú cún con cho mà xem, không, phải là một chú cún lớn mới đúng, cậu cứ đợi mà xem.”

Cún lớn cún nhỏ gì chứ, Thẩm Yên còn đang thấy anh giống một chú mèo hơn đây này.

Mấy bác sĩ khác vào bàn giao ca trực nên hai người không thể tán gẫu thêm được nữa. Lúc chia tay, Du Hảo nhắn tin dặn cô mai nhớ đi cùng để “tiếp thêm can đảm”.

Thẩm Yên cũng muốn xem xem đối phương là người thế nào, tính cách ra sao nên gật đầu đồng ý.

Bận rộn đến tận mười hai giờ đêm mới được tan làm, điện thoại lại có tin nhắn.

Lần này anh không hỏi cô tan làm chưa nữa, mà hỏi tối đã ăn cơm chưa.

Thẩm Yên: 【Ăn rồi, ăn ở căn tin, nhưng mà giờ hình như lại hơi đói rồi nè.】

Lương Tinh Khải: 【Anh nhớ gần bệnh viện của em có một khu phố ăn vặt, tầm này chắc vẫn còn mở cửa đấy.】

Thẩm Yên: 【Không, em không được ăn.】

Lương Tinh Khải: 【Sao thế?】

Thẩm Yên: 【Em phải để dành bụng, mai Du Hảo và thầy Tưởng gặp mặt, em đi ăn chực.】

Lương Tinh Khải: 【Đói thì vẫn nên ăn một chút đi.】

Thẩm Yên: 【Không nói với anh nữa, em chuẩn bị lái xe đây.】

Lương Tinh Khải: 【Được, lái xe chậm thôi nhé.】

Thẩm Yên vừa hay đi đến bên cạnh xe, ngón tay lướt lên trên xem lại mấy dòng tin nhắn. Nào là chuyện ngày hôm qua, ngày hôm kia, cơ bản đều là những câu hỏi han lệ bộ, hỏi xong trả lời xong là thôi, chẳng có chuyện gì phiếm thêm. Thế này mà gọi là quấn người à?

Ngày hôm sau vẫn là bốn giờ chiều mới vào ca trực. Thẩm Yên sửa soạn xong xuôi, mười hai giờ trưa xuất phát đến nhà hàng mà Du Hảo đã gửi định vị.

Đến nơi thì thấy Du Hảo đã đứng đợi ở bên ngoài.

Bình thường Du Hảo vốn tính tình xởi lởi, lại mê bói toán nên ăn mặc thường thiên về kiểu rộng rãi, thoải mái. Thế mà hôm nay lại diện một chiếc váy hoa nhí kết hợp với áo khoác dài, trông cũng ra dáng dịu dàng, tri thức lắm.

Thẩm Yên định cất tiếng trêu chọc thì bị một ánh mắt hình viên đạn của bạn mình chặn lại: “Im miệng!”

Cô nở nụ cười: “Thầy Tưởng đến chưa?”

“Đến rồi, đang ở bên trong ấy.”

“Thế sao không vào đi, thẹn thùng à? Đại sư Du mà cũng biết thẹn thùng cơ đấy?”

Du Hảo đỏ bừng cả mặt: “Thẩm Yên!”

“Thôi được rồi, không trêu cậu nữa, đi thôi, để tớ xem diện mạo thầy Tưởng này ra sao nào.”

Trước đây Thẩm Yên đã từng xem ảnh trong điện thoại của Lương Tinh Khải. Tưởng Nguyên Bạch cũng là kiểu người trông thư sinh, sạch sẽ, chiều cao cũng rất ổn, bảo sao Du Hảo lại để tâm đến thế.

Họ đặt phòng riêng, người đàn ông bên trong vừa thấy hai cô gái bước vào liền đứng bật dậy, động tác và biểu cảm đều lộ rõ vẻ lúng túng: “Bác sĩ Du, bác sĩ Thẩm.”

Thẩm Yên nhìn qua nhìn lại hai con người đang không dám nhìn thẳng vào mắt nhau kia, trong lòng thầm nghĩ: Phen này chắc chắn là “có biến” rồi.

Cô chủ động lên tiếng phá vỡ bầu không khí gượng gạo nhưng phảng phất chút ám muội này: “Thầy Tưởng, chúng ta có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không nhỉ?”

Tưởng Nguyên Bạch lắc đầu: “Chưa từng, hôm thầy Lương tổ chức đám cưới tôi có việc bận nên không đi tham dự được.”

“Ra là vậy.” Thẩm Yên ngồi xuống: “Anh gọi món chưa?”

“Gọi rồi, gọi rồi, nhưng tôi chỉ gọi mấy món đặc trưng của quán thôi, hai cô xem có muốn gọi thêm gì nữa không.”

Thẩm Yên: “Không cần đâu, bác sĩ Du nhà chúng tôi không kén ăn, món gì cũng xơi được hết, dễ nuôi lắm.”

Người phụ nữ nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng bỗng thò tay xuống dưới bàn véo vào thắt lưng cô một cái đau điếng.

Thẩm Yên tránh đi, tiếp tục trò chuyện với Tưởng Nguyên Bạch: “Thầy Tưởng, anh và Tinh Khải cùng một viện, anh ấy hình như nghiên cứu về vật lý vật chất ngưng tụ gì đó, anh cũng vậy à?”

Tưởng Nguyên Bạch len lén ngước mắt nhìn người phụ nữ đang cúi đầu bên cạnh, đáp: “Không phải, tôi bên khoa Toán.”

“Khoa Toán ạ? Thế thì chắc chắn là siêu lắm nhỉ.”

“Cũng bình thường thôi ạ.” Tưởng Nguyên Bạch mỉm cười khiêm tốn, lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ, trông anh trẻ ra vài tuổi.

Anh lại nhìn sang, khẽ khàng hỏi: “Bác sĩ Du muốn uống gì không?”

“À… gì cũng được.”

“Nước cam nhé?”

“Được ạ.”

Tưởng Nguyên Bạch gọi nhân viên vào, “tiện thể” hỏi luôn: “Bác sĩ Thẩm, cô dùng gì?”

Thẩm Yên cong môi: “Tôi cũng nước cam, cảm ơn anh.”

Mấy món gọi trước nhanh chóng được bưng lên. Thẩm Yên vừa ăn vừa đóng vai “bà mai” khéo léo kết nối cho hai con người vốn đã trò chuyện trên mạng cả tháng trời mà giờ gặp mặt lại câm như hến này.

Ăn được tầm bảy tám phần no, cô rút khăn giấy lau miệng: “Vừa có tin nhắn báo ca bệnh có diễn biến bất thường, tớ phải đi trước đây, hai người cứ thong thả mà ăn nhé.”

Du Hảo cuống quýt, vội vàng níu lấy vạt áo cô, nháy mắt ra hiệu liên hồi.

Thẩm Yên phũ phàng gạt tay bạn ra, nói với Tưởng Nguyên Bạch: “Thầy Tưởng, từ đây đến bệnh viện còn một đoạn đường nữa, lát nữa phiền anh đưa Du Hảo qua đó giúp tôi nhé.”

“Chuyện nhỏ, không vấn đề gì.”

Cô đứng dậy định rời đi, Du Hảo cũng hốt hoảng đứng dậy theo.

Người phía sau cũng vội vàng gọi với một câu: “Bác sĩ Du…”

Gương mặt nhỏ nhắn của Du Hảo lập tức đỏ lựng lên một nửa, cô nàng nắm chặt tay lại. Thẩm Yên trao cho bạn một ánh mắt khích lệ rồi “vô tình” rời đi.

Vừa bước ra khỏi phòng, cô rút điện thoại nhắn tin cho Lương Tinh Khải: 【Ăn xong rồi, em cảm thấy đôi này có triển vọng lắm nha!】

Thế nhưng, cái người mà mấy ngày nay vốn dĩ trả lời tin nhắn rất nhanh thì hôm nay lại lạ lùng thay, mãi đến tận lúc cô tới bệnh viện vẫn chẳng thấy hồi âm. Chắc là đang bận rồi, Thẩm Yên gạt chuyện đó sang một bên, tập trung vào công việc.

Mười hai giờ đêm kết thúc ca làm, cô mới thấy tin nhắn hồi đáp:

Lương Tinh Khải: 【Kết quả thế nào rồi?】

Lương Tinh Khải: 【Thầy Tưởng tính tình khá hướng nội, anh thấy Du Hảo cũng cởi mở, chắc là ổn thôi nhỉ?】

Thẩm Yên đang vội về nhà nên không nhắn lại. Về đến nhà, tắm rửa sạch sẽ, nằm thoải mái trên giường cô mới cầm điện thoại gõ chữ: 【Chậc, anh không biết đâu, Du Hảo cứ như biến thành một người khác ấy.】

Khung hội thoại còn chưa kịp thoát ra thì tin nhắn trả lời đã tới: 【Cô ấy không thích thầy Tưởng à?】

Thấy anh vẫn chưa ngủ, Thẩm Yên trực tiếp gọi điện qua. Trong lúc đợi kết nối, cô điều chỉnh lại gối, kéo chăn đắp ngang người.

Cuộc gọi được kết nối, đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm ấm của người đàn ông, thanh thoát mà dịu dàng: “Alo?”

Hồi trước đi xem mắt, dù ấn tượng đầu tiên là về ngoại hình và chiều cao, nhưng chính khoảnh khắc anh cất tiếng nói, Thẩm Yên mới thực sự hạ quyết tâm chọn anh. Giọng nói trong trẻo và êm tai đến mức hoàn hảo.

Sau này mỗi lần gọi điện, có lẽ qua sự phóng đại của sóng điện từ, giọng nói trong điện thoại lại có thêm phần từ tính, trầm thấp và vang vọng, khiến cô mê mẩn không thôi.

Thẩm Yên rúc sâu vào trong chăn, nhất thời chẳng biết nên nói gì: “Anh đang làm gì đấy?”

“Hôm nay anh cùng mẹ đi thăm bố, chiều tối lại có khách đến chơi nhà nên bận rộn suốt.”

“Em hỏi bây giờ cơ, bây giờ anh đang làm gì?”

Đầu dây bên kia hình như khẽ cười một tiếng: “Vừa nãy thì đang đợi tin nhắn của em, còn bây giờ thì đang nằm trên giường, gọi điện cho em.”

Ồ.

Thẩm Yên lúc này mới nhận ra mình vừa hỏi một câu thừa thãi.

Cô quay lại chủ đề chính: “Du Hảo không phải không thích đâu, mà là cô ấy thẹn thùng đấy. Quen nhau bao lâu nay, đây là lần đầu tiên em thấy cậu ấy như vậy.”

“Hơi khó hình dung nhỉ.”

“Đúng không, em đoán chắc cậu ấy cũng chưa yêu đương bao giờ, cứ như học sinh tiểu học ấy.”

Đầu dây bên kia im lặng, không tiếp lời.

Thẩm Yên không nhận ra, lại hỏi tiếp: “Bình thường tính cách thầy Tưởng thế nào? Có dễ gần không? Công việc thì sao?”

Lúc này anh mới lên tiếng: “Khá dễ gần, trong công việc cũng rất nỗ lực, học kỳ trước Viện trưởng còn giao cho cậu ấy một dự án lớn.”

“Thế thì cũng được đấy, để xem sao, thành đôi được thì tốt quá, không được thì cũng chẳng sao.”

“Ừm.”

Gần một giờ sáng, đêm khuya tĩnh mịch, tĩnh lặng đến mức Thẩm Yên có thể nghe thấy tiếng côn trùng kêu râm ran trong sân vườn nhà anh.

Cô trở mình, khẽ hỏi: “Chỗ anh còn mưa không?”

“Chiều thì tạnh rồi, nhưng đất vẫn còn ướt lắm.”

“Hèn gì mà nhiều côn trùng thế.”

“Ừm.”

Sau lần mặn nồng ấy, mối quan hệ của hai người đã có những bước tiến triển đáng kể. Nhưng có lẽ cũng chính vì đã từng “gần gũi”, nên những lúc riêng tư và yên tĩnh như thế này lại nảy sinh chút gượng gạo khó tả, hay nói đúng hơn là… bầu không khí ám muội còn nồng đậm hơn cả trước kia.

Thẩm Yên nắm chặt điện thoại: “Anh mua vé về chưa?”

“Mua rồi.”

“Vậy… có nhớ em không?”

Đầu dây bên kia im bặt một thoáng, rồi mới vang lên một tiếng “Nhớ” thật khẽ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn