Chương 18
Anh quả thực chẳng thành thục chút nào.
Ban đầu chỉ là cái chạm môi nhẹ nhàng, rồi sau đó mới bắt đầu m*n tr*n, nhấm nháp từng chút bờ môi cô.
Động tác đơn giản đến thế, vậy mà Thẩm Yên đã chẳng còn sức đâu mà suy nghĩ nữa, trái tim như ngừng đập trong một khoảnh khắc.
Có lẽ vì điều hòa bật hơi cao, không khí trong phòng ngủ chính dần dần nóng lên, khiến người cô bắt đầu rịn lớp mồ hôi mỏng.
Tiếng tim đập và nhịp thở của cả hai như bị phóng đại lên giữa tiếng m*t mát trầm thấp, dịu nhẹ.
Thẩm Yên nhắm mắt lại, chủ động kéo tay anh đặt lên eo mình, từng chút một đáp lại.
Học trò giỏi thì chỉ cần nói một là hiểu mười. Anh siết nhẹ tay, khoảng cách giữa hai người lập tức biến mất, khít khao không một khe hở.
Chẳng biết trôi qua bao lâu, người đàn ông mới hơi lùi lại.
Chóp mũi anh khẽ cọ vào chóp mũi cô, chẳng rõ là vô tình hay cố ý.
Hàng mi của Thẩm Yên khẽ run lên.
“Em còn thắc mắc gì nữa không?”
“…”
Ánh sáng tự nhiên từ phía sau Thẩm Yên hắt tới, vừa vặn chung lối rọi thẳng lên gương mặt anh.
Cô nhìn thấy trong đôi mắt đen vốn luôn trong trẻo thường ngày, giờ đây đang giấu một điều gì đó, sâu thẳm và tối tăm.
Thẩm Yên lấy lại được hai phần tỉnh táo. Dưới ánh nhìn mờ ám của anh, cô giơ tay quệt qua bờ môi đã đỏ mọng ướt át, đôi mắt long lanh hơi nheo lại đầy vẻ khêu gợi: “Cũng không tệ.”
Nhìn theo động tác này của cô, vành tai Lương Tinh Khải đỏ bừng, nóng ran như lửa đốt.
Anh xoay người định bước xuống giường, nhưng người phía sau đã vội vàng kéo tay anh lại: “Anh đi đâu đấy?”
Lương Tinh Khải không dám nhìn cô, khẽ ho một tiếng: “Bao cao su… ở phòng ngủ phụ.”
Thẩm Yên kinh ngạc: “Anh mua từ bao giờ thế?”
“Ừm.”
“Mua lúc nào cơ?”
“… Không nhớ nữa.”
Thẩm Yên bật cười, buông tay ra.
Bước chân rời đi của người đàn ông có chút rối loạn. Thẩm Yên nằm ngửa trở lại, đưa tay áp lên lồng ngực đang đập liên hồi. Hơi thở anh vừa truyền sang vẫn còn vương vấn nơi đầu môi, nóng bỏng đến mức thiêu đốt.
Cô khẽ mỉm cười.
Chắc là lâu rồi chưa yêu đương, nên cái hôn này k*ch th*ch lượng hormone bùng nổ mạnh mẽ hơn cô tưởng nhiều.
Thẩm Yên cuộn chăn lăn một vòng.
Rất nhanh sau đó, cô lại quờ tay tìm điều khiển, hạ nhiệt độ phòng xuống thấp hơn.
Chỉnh xong xuôi, cô nhảy xuống giường vào phòng tắm, lục tìm trong đống chai lọ ra một chai nước hoa, chấm nhẹ một chút lên sau tai, cổ tay và bụng dưới.
Đâu vào đấy, cô tìm tiếp thỏi son, thoa lên một lớp màu hồng phấn nhẹ nhàng.
Trở lại giường, Thẩm Yên nằm nghiêng, để chiếc chăn nhô lên theo đường cong cơ thể.
Thế nhưng đã năm sáu phút trôi qua, người kia vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.
Kiên nhẫn của cô bắt đầu cạn dần.
Từng ấy thời gian thì chạy xuống lầu mua cũng xong rồi ấy chứ!
Vừa định đứng dậy đi tìm người thì điện thoại bỗng đổ chuông. Nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình, lòng Thẩm Yên chợt tối sầm lại.
Chờ tiếng chuông reo gần dứt, cô mới bất lực nhấn nút nghe: “Có chuyện gì thế?”
Đầu dây bên kia giọng điệu vô cùng hối hả: “Bác sĩ Thẩm, bệnh nhân giường số 13 tối nay đột ngột sốt cao và nôn mửa, hiện tại hơi thở rất yếu, đã được đưa vào phòng hồi sức tích cực rồi, chị mau đến đây đi!”
Giường số 13 là bệnh nhân do cô trực tiếp phụ trách, vừa làm phẫu thuật thay van tim hai ngày trước.
Thẩm Yên lập tức bật dậy thay quần áo, đồng thời mở loa ngoài: “Bác sĩ trực đâu?”
“Giường số 2 cũng có chuyển biến xấu, bác sĩ Trương đang xử lý rồi ạ.”
“Tôi biết rồi, tôi đến ngay đây, các cô nhớ theo dõi sát sao.”
“Vâng ạ.”
Thay đồ xong quay đầu lại, cô đã thấy người đàn ông đứng cách đó không xa.
Chắc anh đã nghe loáng thoáng được vài câu qua điện thoại nên không hỏi thêm gì.
Thẩm Yên áy náy lên tiếng: “Em phải đến bệnh viện một chuyến.”
Lương Tinh Khải gật đầu: “Anh đưa em đi.”
“Không cần đâu.”
Người phụ nữ bước đi vội vã, với lấy điện thoại ra cửa, xỏ giày, cầm chìa khóa xe, mở cửa, mọi động tác dứt khoát, liền mạch như đã quá quen thuộc.
Lương Tinh Khải đuổi theo ra đến cửa, giữ người cô lại, trầm giọng dặn dò: “Đừng lái xe nhanh quá.”
Thẩm Yên quay đầu nhìn anh, ánh mắt hai người chạm nhau, không ai nói thêm gì.
Vài giây sau, cô tiến lên nhón chân hôn nhẹ lên môi anh một cái rồi nhanh chóng tách ra.
“Em đi nhé.”
“Ừm.”
***
Viêm nội tâm mạc nhiễm khuẩn là một trong những biến chứng thường gặp sau phẫu thuật van tim, với các biểu hiện điển hình như sốt, xuất hiện tiếng thổi ở tim và hiện tượng tắc mạch.
Tình trạng của bệnh nhân lần này vô cùng nguy cấp. Mười một giờ đêm, Thẩm Yên vội vàng chạy tới bệnh viện, bận rộn liên tục đến tận năm, sáu giờ sáng mới tạm thời kết thúc.
Trở lại phòng trực, cô mệt đến mức ngã người xuống chiếc giường nhỏ trong phòng nghỉ bên trong.
Bác sĩ Trương trực cùng ca hôm nay, rót cho cô một cốc nước mang vào. Thẩm Yên nhận lấy rồi uống cạn một hơi.
“Tối nay nhiều việc quá, mà tình trạng của bệnh nhân này tôi lại không nắm rõ lắm, nên đành gọi cô sang hỗ trợ. Làm phiền cô nghỉ ngơi rồi.”
“Có gì đâu.”
Chuyện như thế này đã là cơm bữa, Thẩm Yên từ lâu đã quen.
Bác sĩ Trương nhìn bầu trời đang dần hửng sáng ngoài cửa sổ.
“Hôm nay cô không phải đi làm nữa đúng không? Về sớm còn tranh thủ ngủ bù được một giấc.”
Bệnh nhân vừa mới ổn định, nhất thời Thẩm Yên vẫn chưa thể rời đi.
“Đợi thêm chút nữa đã.”
“Được, vậy cô nằm nghỉ đi, tôi ra ngoài làm tiếp đây.”
Bác sĩ Trương đi rồi. Thẩm Yên theo thói quen đưa tay vào túi tìm điện thoại, sờ mãi không thấy, đành ngồi dậy ra ngoài mở tủ cá nhân, tìm chiếc áo khoác đã thay ra.
Điện thoại vẫn nằm trong túi áo. Từ lúc bước chân vào bệnh viện đến giờ, cô chưa hề động tới.
Tin nhắn chất đầy, tất cả đều là của Lương Tinh Khải.
02:30:【Vẫn chưa xong sao?】
01:00:【Xong việc thì nhắn cho anh một tiếng nhé.】
00:00:【Thế nào rồi? Nghiêm trọng lắm à?】
23:30:【Đến nơi chưa?】
Thẩm Yên trả lời:
【Xong rồi, không sao cả. Nhưng em vẫn chưa về được.】
Lương Tinh Khải gần như trả lời ngay lập tức:
【Oke em.】
Thẩm Yên nhìn góc trên bên phải màn hình.
05:49.
Không sai một phút.
Cô gõ tiếp:
【Anh vẫn chưa ngủ à?】
Lương Tinh Khải:
【Ừm. Em nghỉ ngơi đi, anh chợp mắt một lát.】
Một lúc sau, tin nhắn mới lại hiện lên:
【Tí nữa em muốn ăn gì? Anh mang cho em.】
Khóe môi Thẩm Yên khẽ cong lên, nở một nụ cười nhàn nhạt.
Cảm giác này thật kỳ lạ.
Tình cảm giữa họ rõ ràng vẫn chưa quá sâu đậm. Nhưng có lẽ vì đã từng hôn nhau, lại còn mang danh nghĩa “vợ chồng”, nên thứ cảm giác thân mật mơ hồ này cứ tự nhiên nảy sinh.
Giống như đang yêu vậy.
Nhưng cũng không hoàn toàn giống những cặp đôi bình thường.
Nếu nhất định phải diễn tả, thì có lẽ nó khá giống khoảng thời gian trước khi chính thức yêu đương, mập mờ khiến lòng người rung động.
Thẩm Yên nhắn lại:
【Em muốn ăn mì hoành thánh ở quán ngoài cổng khu dân cư. Lần nào đi ngang em cũng thấy đông lắm, trông có vẻ ngon.】
Lương Tinh Khải:
【Anh biết rồi.】
Đặt điện thoại xuống, cô khép mắt lại.
Suốt cả ngày hôm nay, cô chỉ ngủ được đúng hai tiếng lúc ngồi đợi anh. Bây giờ vừa nhắm mắt, cơn buồn ngủ đã kéo tới như thủy triều, cuốn cô chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong mơ, cô thấy rất nhiều chuyện.
Thấy tuổi thơ của mình.
Thấy những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường…
Cho đến một khoảnh khắc nào đó, Thẩm Yên bỗng mở bừng mắt.
Vậy mà cô lại mơ thấy cảnh mình dắt tay một bé gái khoảng ba, bốn tuổi đi dạo trong khu dân cư!
Nghĩ đến đây, cô không nhịn được bật cười.
Đúng là ban ngày nghĩ gì, ban đêm mơ nấy sao?
Nhân lúc ký ức về giấc mơ vẫn còn lờ mờ, cô thử nhắm mắt lại, muốn quay trở về khung cảnh ấy.
Đương nhiên là không thể.
Chỉ nhớ mang máng rằng cô bé kia trông khá giống Lương Tinh Khải.
Ngũ quan giống.
Tính cách cũng giống.
Đặc biệt là đôi mắt, vừa nhìn đã thấy lanh lợi, thông minh vô cùng.
“Bác sĩ Thẩm!”
“Giường số 13 lại lên cơn sốt rồi!”
Thẩm Yên lập tức bật dậy khỏi giường.
Rốt cuộc, cô vẫn không được ăn bát mì hoành thánh ấy, cũng chẳng gặp được người mang mì đến.
Lần nữa trở về nhà đã là giữa trưa.
Trong nhà vắng tanh không một bóng người, Thẩm Yên vừa vào cửa đã đổ người xuống giường ngủ một mạch.
Hơn năm giờ chiều, cô bị cơn đau bụng đánh thức. Vào nhà vệ sinh kiểm tra, mới biết kỳ kinh đã đến.
Thẩm Yên thở dài.
Đúng là hết chuyện này đến chuyện khác.
Thử hỏi có ai như cô không? Kết hôn được một tháng rồi mà đến miếng thịt còn chưa ăn được.
Kỳ kinh của cô vốn rất đều, thỉnh thoảng đau, thỉnh thoảng không, còn phải xem tình trạng cơ thể gần đây thế nào.
Nhưng với mức độ lần này, e rằng phải đau suốt một, hai ngày mới yên.
Trong nhà có hộp thuốc, nhưng lục mãi không tìm thấy ibuprofen, đành phải gọi giao hàng.
Uống thuốc xong, cô lại nằm vật xuống giường.
Cho đến hơn sáu giờ tối, ngoài cửa lớn vang lên tiếng động.
Không bao lâu sau, Lương Tinh Khải gõ cửa rồi đẩy vào.
“Ăn gì chưa em?”
Trong phòng không bật đèn, chỉ thấp thoáng thấy một bóng người cuộn tròn trên giường. Anh khẽ nhíu mày, bước nhanh tới.
Đến gần mới nhìn thấy trán cô lấm tấm mồ hôi, gương mặt nhăn nhó vì đau.
Lương Tinh Khải giật mình, lập tức ngồi xuống mép giường, đưa tay áp lên trán cô.
“Em sốt à?”
Ý thức của Thẩm Yên vẫn còn tỉnh táo, chỉ là cơn đau dưới bụng lần này dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Cô nắm lấy tay anh, móng tay vô thức bấu sâu vào da.
“Không phải…”
Cảm nhận được sự khó chịu của cô, anh lập tức nói:
“Anh đưa em đến bệnh viện.”
“Không cần…” Thẩm Yên yếu ớt đáp: “Đến kỳ kinh thôi… Anh tìm giúp em một viên ibuprofen… Đừng lấy loại viên nang giải phóng chậm, lấy viên nén ấy.”
Lương Tinh Khải hiểu ra.
Nhưng anh không cho rằng chỉ một viên thuốc giảm đau có thể giải quyết được tình trạng này.
“Vẫn nên đi khám đi.”
Thẩm Yên mở mắt nhìn anh.
Giọng nói yếu đến mức gần như chỉ còn hơi thở:
“Em cũng là bác sĩ mà.”
“Bác sĩ thì không phải con người sao?”
“…”
Anh vén chăn lên, rõ ràng định bế cô dậy.
Bất đắc dĩ, Thẩm Yên vừa bực vừa nũng nịu:
“Ôi trời, anh mau đi lấy thuốc đi mà. Em không muốn đến bệnh viện đâu.”
Đôi mắt cô đầy vẻ oán trách lẫn tủi thân.
Lương Tinh Khải cuối cùng cũng chịu thua, đứng dậy đi tìm thuốc.
Lúc quay lại, trên tay còn cầm thêm một cốc nước nóng.
Anh đặt cốc nước xuống tủ đầu giường trước, rồi ngồi xuống bên cạnh, đỡ cô dựa vào ngực mình.
Cho cô uống thuốc xong lại cẩn thận đút từng ngụm nước.
Thẩm Yên ngoan ngoãn uống hết.
Lúc này cô mới ngẩng đầu hỏi:
“Có túi chườm nóng không?”
“Hình như không có. Để anh đặt giao hàng.”
“Ừm.”
Có lẽ anh trả thêm phí giao nhanh.
Chỉ hơn mười phút sau, túi chườm nóng đã được đưa tới.
Rất nhanh, hơi ấm phủ lên vùng bụng dưới.
Có lẽ thuốc cũng bắt đầu phát huy tác dụng, cơn đau dần dịu xuống.
Lương Tinh Khải vẫn ngồi bên giường, chăm chú nhìn người đang tựa đầu giường.
“Còn đau không?”
Thẩm Yên cũng nhìn anh.
Cô lắc đầu, khóe môi cong lên:
“Nhưng em đói rồi.”
Lương Tinh Khải bật cười, đứng dậy.
“Anh đi nấu cho em bát mì.”
“Cảm ơn ông xã.”
Bóng lưng người đàn ông khựng lại tức khắc.
Anh quay đầu nhìn.
Nhưng người vừa gọi lại cúi xuống nghịch túi chườm nóng, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Khóe môi Lương Tinh Khải khẽ nhếch lên.
Rồi anh xoay người đi ra ngoài.
Có những lúc anh thật sự không hiểu nổi cô.
Có lúc trưởng thành, chín chắn như một bác sĩ Thẩm tài giỏi.
Có lúc lại hệt như một đứa trẻ.
Thích ăn đồ ngọt.
Thẳng thắn.
Được chiều một chút là lập tức ngoan ngoãn lấy lòng.
Mì còn chưa nấu xong, cô đã tự mình đi ra ngoài.
Ngồi ngay ngắn bên bàn ăn, chống cằm nhìn chằm chằm về phía nhà bếp.
Mỗi lần anh quay đầu lại, cô lập tức cười với anh.
Khoảng bảy, tám phút sau.
Lương Tinh Khải bưng mì ra.
Nước dùng được nêm đơn giản, bên trên có rau xanh, trứng chiên và hai viên sư tử đầu mà Lục Từ đã mang cho trước đó.
Thẩm Yên ôm bát mì, hít hà một hơi.
Đôi mắt lập tức cong thành hình trăng khuyết.
“Woa~ thơm quá đi mất~”
“Ăn đi.”
Lương Tinh Khải cũng chưa ăn tối.
Anh quay lại bếp mang phần của mình ra.
Nhưng bát mì của anh đơn giản hơn nhiều.
Chỉ có rau xanh và trứng.
Thẩm Yên ngẩn ra.
“Thế sư tử đầu của anh đâu?”
“Chỉ còn hai viên thôi. Em ăn đi.”
Ngay giây tiếp theo.
Một viên sư tử đầu được gắp vào bát anh.
Lương Tinh Khải ngước mắt nhìn sang.
Người đối diện đã cúi đầu hút mì ngon lành, giả vờ như không biết gì.
Chưa đến năm phút.
Một bát mì đã được cô ăn sạch sẽ.
Lương Tinh Khải bật cười:
“Hay là cả bát của anh cũng cho em luôn?”
“Ợ~ Không cần.”
Thẩm Yên xoa bụng.
“Em no rồi.”
Anh gật đầu.
“Thật sự không đau nữa à? Hay vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra một chút.”
“Không đi.”
Nhìn vẻ mặt kháng cự viết rõ trên mặt cô, anh thấy vừa buồn cười vừa bất lực.
“Chính em nói mình là bác sĩ mà. Sao vẫn sợ bệnh viện thế?”
“Khám bệnh cho người khác với để người khác khám cho mình là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.”
Thật ra hồi nhỏ, cô chưa từng nghĩ sẽ làm bác sĩ.
Ngược lại, cô cực kỳ sợ bệnh viện.
Cô sợ tiêm.
Ghét mùi thuốc sát trùng.
Mỗi lần Tưởng Ngọc Liên đưa cô đi tiêm phòng hay lúc bệnh phải vào viện, cô đều phản đối dữ dội.
Bao nhiêu kẹo, bao nhiêu bánh ngọt cũng không dỗ nổi.
Vậy mà sau kỳ thi đại học, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại chọn ngành Y lâm sàng.
Từ đó ngày nào cũng quanh quẩn trong bệnh viện.
Sau này nghĩ lại, cô cảm thấy một trong những lý do mình theo nghề y có lẽ là vì…
Không muốn phải đi bệnh viện khám bệnh.
Bởi vì trở thành bác sĩ rồi, cô có thể tự khám cho chính mình.
Thẩm Yên khịt mũi.
“Với lại, anh có biết vì sao phụ nữ đến kỳ kinh lại đau bụng không?”
“Không biết.”
“À đúng rồi.” Cô gật gù. “Anh còn chưa từng có bạn gái mà.”
Người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh hiếm khi lộ vẻ cạn lời.
Anh liếc cô một cái.
Nhưng nhắc đến chuyện này, Thẩm Yên lại bắt đầu để tâm.
Bây giờ họ đang chuẩn bị mang thai.
Có lẽ vẫn nên đi kiểm tra tổng quát một lần.
Nghĩ vậy, cô lại ngước mắt nhìn anh.
“Lương Tinh Khải.”
“Hửm?”
“Anh không có bệnh nam khoa gì chứ?”
Lương Tinh Khải lại một lần nữa nghẹn lời.
“Không có.”
“Đã kiểm tra chưa?” Thẩm Yên nghiêm túc bổ sung. “Không có bạn gái không có nghĩa là không có đời sống t*nh d*c. Không có đời sống t*nh d*c cũng không có nghĩa là sẽ không mắc bệnh nam khoa.”
Ánh mắt anh quét sang.
Không đáp.
Chỉ cầm bát của cô lên rồi đi vào bếp.
Nhìn bóng lưng cao lớn ấy, Thẩm Yên cười đến run cả vai.
Cô chậm rãi lên tiếng:
“Che giấu tiền sử bệnh trước hôn nhân là em có quyền kiện ly hôn đấy nhé.”
Lần này cuối cùng anh cũng đáp lại.
Giọng nói rõ ràng nặng hơn vài phần:
“Không có khả năng đó đâu.”
Hơn chín giờ tối.
Tắm rửa xong, Lương Tinh Khải trở lại phòng ngủ chính.
“Vẫn còn sớm, em ngủ trước đi. Anh làm việc thêm một lúc.”
“Không muốn.”
Người trên giường lập tức vẫy tay gọi anh.
“Anh qua đây.”
Đợi anh đến gần.
Thẩm Yên ngẩng đầu nhìn anh, khóe môi cong lên đầy ý cười.
“Lương Tinh Khải.”
“Ừ?”
“Bây giờ hormone của em hơi mất cân bằng.”
Có lẽ thật sự là do ảnh hưởng của kỳ kinh.
Dạo này hễ nhìn thấy anh là cô lại không kiềm được mà xao động.
“Hả?”
Lương Tinh Khải vẫn chưa hiểu.
Thẩm Yên nắm lấy tay anh, kéo người lại gần hơn một chút.
Đôi mắt cong cong như hồ ly nhỏ.
“Hay là chúng ta… bồi dưỡng tình cảm đi?”
“Bồi dưỡng thế nào?”
“Thế này này.”
Nói xong.
Cô nghiêng người, chủ động hôn lên môi anh.
Tác giả có lời muốn nói:
Chào buổi sáng nha~
Hihi~