Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 15: Anh dọn về phòng ngủ chính đi

Chương 15

Lục Sầm là một nghệ sĩ kịch truyền thống có tiếng, hiện đang thỉnh giảng tại Học viện Biểu diễn thuộc Đại học Nam Thành. Bình thường, bà chủ yếu làm việc tại Nhà hát lớn cũng là một đơn vị công lập phụ trách quản lý mảng nghệ thuật sân khấu toàn thành phố, và bà chính là một trong những người đứng đầu ở đây.

Ngay từ trước khi có bất kỳ dây dưa nào với Lương Tinh Khải, Thẩm Yên đã nghe danh cô giáo Lục rồi. Có thể nói, ở cái đất Nam Thành này, ai muốn dấn thân vào cái nghề này thì kiểu gì cũng phải qua tay hoặc chạm mặt cô Lục ít nhất một lần.

Cô từng tò mò lên mạng lội lại đống video biểu diễn vài năm trước của mẹ chồng. Là một dân chuyên tự nhiên, tế bào nghệ thuật gần như bằng không, nhưng Thẩm Yên càng xem lại càng thấy nể phục sát đất.

Lúc đó cô còn thầm nghĩ: Nhà này đúng là đỉnh chóp, cả gen nghệ thuật lẫn gen khoa học đều hội tụ đủ, xuất sắc không ai bằng .

Khi Thẩm Yên và Đới Khánh xuất phát từ bệnh viện, anh ta vẫn chưa hết bàng hoàng, liên tục gặng hỏi: “Ghê thật, em kiếm đâu ra cặp vé này đấy?”

Cô cũng chẳng buồn giấu: “Mẹ chồng em làm ở nhà hát mà. Biết em với Lương Tinh Khải muốn đi xem nên bà cho thêm hai vé.”

Đới Khánh lại trố mắt: “Thế mẹ chồng em là…?”

Lần này Thẩm Yên không khai nữa, chỉ nghiêng đầu cười: “Sao thế anh?”

“À… không, không có gì.”

Hồi ăn cưới Thẩm Yên, Đới Khánh cũng có đi và cũng kịp nghía qua mâm chủ nhà vài lần. Thấy mẹ chú rể trông khí chất ngút ngàn là biết không phải dạng vừa rồi. Giờ lại còn tiện tay hốt được cặp vé của một vở kịch đang hot, cháy vé trên mọi mặt trận, mà lại toàn vị trí “vàng” thế này, chắc mẩm bà phải là sếp lớn.

Đới Khánh cẩn thận cất vé vào túi, phân vân một lúc rồi hỏi tiếp: “Anh nghe nói bên dự án ghép tạng có robot hỗ trợ của Bệnh viện Số 1 Bắc Thành đang đánh tiếng mời em à?”

“Vâng, em vẫn đang cân nhắc.” Thẩm Yên hơi thắc mắc: “Ủa, sao sư huynh biết hay vậy?”

AI với robot đang là xu hướng của thời đại rồi. Lần này phía Bắc Thành làm chủ trì, muốn triển khai một đợt thử nghiệm lâm sàng quy mô lớn về ghép tạng có robot hỗ trợ. Mấy bệnh viện top đầu về ngoại tim mạch trên cả nước đều tham gia phối hợp, bên đó vừa liên hệ với Thẩm Yên cách đây mấy hôm.

Đới Khánh nói giảm nói tránh: “Hôm trước anh vô tình nghe Chủ nhiệm Cố nhắc tới lúc gặp nhau ở căng tin thôi.”

“Ra là thế.”

Thực ra Thẩm Yên cũng tính hỏi xem Đới Khánh có muốn tham gia không. Nhưng vì bên kia đích danh tìm cô, nếu muốn nhét thêm người hay đổi người thì cũng phải bàn bạc lại với họ trước.

Nghĩ vậy, cô khéo léo đáp: “Để hôm tới em sang xem tình hình cụ thể thế nào đã, xem có xin thêm slot được không.”

“Ok.”

Mãi đến lúc xuống xe, Đới Khánh bỗng gọi lại: “Thẩm Yên này.”

Thẩm Yên vừa đóng cửa xe, quay lại thì thấy ánh mắt anh ta có chút né tránh: “Sao thế ạ?”

Đới Khánh ngập ngừng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi: “Không có gì, đi thôi, sắp bắt đầu rồi.”

“Vâng, lát nữa bọn em phải qua chỗ mẹ một chút, anh với chị dâu cứ vào thẳng bên trong nhé.”

“Được rồi.”

Lương Tinh Khải đã đứng đợi sẵn từ bao giờ. Hai vợ chồng gặp nhau xong liền đi thẳng hướng khu văn phòng hậu trường của nhà hát.

Thấy trên tay vợ xách lỉnh kỉnh đồ, anh tò mò hỏi là gì, Thẩm Yên liền đáp: “Thuốc dưỡng sinh ạ. Lần đầu gặp mặt mang đồ đắt đỏ quá thì hơi ngại, tặng mấy món nhỏ xinh này lại thiết thực.”

Lương Tinh Khải gật đầu, dẫn cô đi sâu vào trong.

Vừa bước vào văn phòng, Thẩm Yên liền bắt gặp mấy ánh mắt đổ dồn về phía mình. Cô tự nhiên tiến đến cạnh Lục Sầm, ngọt ngào gọi một tiếng: “Mẹ ạ.” Rồi nhẹ nhàng đặt túi quà lên bàn: “Mẹ ơi, cái này là chút quà dưỡng sinh con chuẩn bị cho mẹ và các thầy cô ạ.”

“Ôi chao, con thật là chu đáo.” Lục Sầm hớn hở nắm lấy tay cô, tự hào giới thiệu với tất cả mọi người trong phòng.

Trong phòng lúc này có bốn người, ba người lớn tuổi và một cô gái trẻ đang ngồi trên ghế sofa.

Ánh mắt cô nàng kia nhìn Thẩm Yên trông chẳng thân thiện chút nào, có phần dò xét và hằn học.

Thẩm Yên chẳng hiểu kiểu gì, nhưng cũng lười chấp nhặt. Cô giữ vững nụ cười chuẩn mực, lễ phép và duyên dáng tung hứng theo lời giới thiệu của mẹ chồng.

Lương Tinh Khải đứng yên phía sau làm hậu phương. Ban đầu anh còn lo, sợ Thẩm Yên không thích mấy buổi xã giao kiểu này, nhưng nhìn xem, vợ anh đã “nhập cuộc” vô cùng mượt mà . Cứ như cô sinh ra đã sở hữu cái dòng máu ngoại giao này vậy, nhìn lại chính mình đứng một góc trông cứ như người thừa.

Buôn chuyện được tầm mười phút, Lục Sầm mới sực nhớ ra: “Úi dồi ôi nhìn cái đầu óc tôi này, tí thì quên. Tinh Khải, con mau đưa Yên Yên vào khán đài đi, giờ này chắc kịch khai màn rồi đấy.”

Hai vợ chồng liền chào tạm biệt mọi người rồi rút lui.

Vừa ra khỏi cửa, Thẩm Yên liền liếc xéo chồng, giọng điệu hờ hững: “Này, cái cô em ngồi góc phòng lúc nãy, anh quen đúng không?”

Bên cạnh im bần bật.

“Ánh mắt con bé đó nhìn em đầy lửa hận thù luôn á, xong quay sang nhìn anh thì ôi thôi… ánh mắt như có điện, tình ý tràn màn hình.”

“Thế á? Anh có để ý đâu.” Ai đó trả lời bằng tông giọng không thể tỉnh bơ hơn.

Thẩm Yên hứ một tiếng: “Lương Tinh Khải, đào hoa nở rộ gớm nhỉ? Nợ phong lưu cũ hay là người yêu cũ đây?”

Lương Tinh Khải cụp mắt nhìn cô, thấp giọng giải thích: “Đấy là cháu gái của thầy Lâm. Thầy với mẹ anh là đồng nghiệp thân thiết bao năm nay. Thầy ấy mấy lần đòi mai mối nhưng anh đều từ chối.”

“Ơ, sao lại từ chối?” Thẩm Yên lập tức bật chế độ hóng hớt, “Em thấy em Lâm đấy xinh xẻo mà, gia thế lại môn đăng hộ đối, hai bên biết rõ mười mươi thế kia, sao anh lại không ưng?”

Vở nhạc kịch đã bắt đầu nên hành lang vắng ngắt không một bóng người. Lương Tinh Khải vốn định đi nhanh cho kịp, giờ đành phải giảm tốc độ, bất lực thở dài: “Làm gì có lý do tại sao chứ. Cứ cách một thời gian là lại xuất hiện một ’em Lâm’, chẳng nhẽ anh cứ phải gật đầu bừa?”

“Ồ~ Thế ra em không phải là ’em Lâm’ rồi?”

Nhìn thấy tia tinh nghịch lóe lên trong mắt vợ, khóe môi Lương Tinh Khải cũng khẽ cong lên: “Ừm, em không phải. ‘Em Lâm’ đời nào mới gặp nhau ngày thứ hai đã đòi kết hôn với anh.”

“…”

Thẩm Yên nheo mắt, găm một ánh nhìn “đầy sát khí” vào cái bóng lưng đang sải bước dài phía trước của chồng: “Lương Tinh Khải, anh có ý gì đấy hả?!”

Khi họ vào đến khán đài thì vở kịch đã diễn được vài phút. Cả hai nhẹ nhàng tìm đến chỗ ngồi của mình, ngay cạnh Đới Khánh và vợ anh ta.

Thẩm Yên ghé tai chào hỏi chị dâu một tiếng. Hai người cũng từng gặp nhau vài lần, đi ăn chung mấy bận rồi. Nhưng hôm nay biểu cảm của chị vợ trông hơi sượng, chỉ cười trừ một cái rồi lại quay đi xem biểu diễn.

Nghĩ là vì kịch đã vào mạch nên Thẩm Yên cũng không để tâm nhiều, tập trung hướng lên sân khấu.

Vở diễn hôm nay có tên là 《Lưỡi Dao Thời Gian》, lấy bối cảnh thời Dân quốc, dùng ngôn ngữ âm nhạc và vũ đạo để khắc họa một câu chuyện tình yêu đầy bi kịch. Nghe nói tính nghệ thuật cực cao, ẵm kha khá giải thưởng lớn nhỏ.

Thẩm Yên vốn mù nghệ thuật, giờ đành phải lôi hết 100% công lực vốn dùng trong phòng mổ ra để căng mắt, vểnh tai lên nghe.

Thế nhưng chỉ một lát sau, cô bắt đầu không chịu nổi. Mấy cái giai điệu bi lụy sướt mướt kết hợp với đống động tác nhảy múa, xoay vòng vòng trên sân khấu làm cô tiền đình, hoa hết cả mắt.

Thẩm Yên ngó nghiêng xung quanh, thấy ai nấy đều ngồi im phăng phắc, mặt mày nghiêm trọng, có vẻ đã hoàn toàn nhập tâm vào vở kịch.

Ráng thêm vài phút, cô hết chịu nổi, đành nghiêng người sát rạt sang bên cạnh, thì thầm bằng âm lượng đủ hai người nghe: “Anh xem có hiểu gì không?”

Khoảng cách quá gần, hơi thở ấm áp mang theo hương thơm thoang thoảng của vợ cứ thế rót thẳng vào tai làm Lương Tinh Khải cứng đờ người. Anh hơi né ra một chút theo bản năng, nhưng vẫn giữ khoảng cách cận kề, hạ giọng hỏi: “Không hiểu chỗ nào à?”

“Chỗ nào cũng không hiểu hết á. Tại sao nữ chính buồn mà cứ phải nhảy múa đùng đùng lên thế?”

“…”

“Giờ giải thích thì dài dòng lắm, em cứ xem tiếp đi.”

“Thôi được rồi.”

Cô ngồi thẳng dậy, tiếp tục nhìn lên sân khấu.

Nữ chính lại bắt đầu khiêu vũ, động tác uyển chuyển thướt tha.

Thẩm Yên chớp chớp mắt, ánh mắt vô tình va phải bàn tay đang đặt trên đầu gối của chồng.

Đốt ngón tay thon dài, rõ ràng, mu bàn tay ẩn hiện vài đường gân xanh nam tính. Móng tay được cắt tỉa sạch sẽ, phao tay đầy đặn hồng hào.

Lần trước có nắm thử một tí rồi, nhưng chưa đã lắm. Hoặc là… thử lại phát nữa nhỉ?

Nghĩ là làm, cô liền thò tay sang “hành sự”.

Người đàn ông ném cho cô một ánh mắt không hiểu gì, nhìn cái tay đang thản nhiên mò tay mình, rồi lại nhìn nụ cười toe toét của cô, dùng khẩu hình hỏi: “Em làm cái gì đấy?”

Thẩm Yên cũng mấp máy môi, cố phát ra chút âm thanh siêu nhỏ: “Nghiên cứu cơ quan cơ thể người thôi mà.”

Lương Tinh Khải bật cười bất lực, đành chiều theo cô.

Cơ mà cái người này hết bóp lại nắm, khiến anh có chút không quen, tâm trí bắt đầu bay lung tung không thể tập trung xem kịch nổi. Đặc biệt là khi ngón tay mềm mại của cô bắt đầu m*n tr*n, v**t v* mấy đường gân xanh trên mu bàn tay anh.

Hơi thở Lương Tinh Khải nghẹn lại, một luồng điện tê dại xộc thẳng lên tim.

Anh bắt đầu thấy hối hận vì cái quyết định để cô “nghiên cứu khoa học” rồi đấy.

Được một lúc, bên cạnh bỗng dưng im bặt không thấy động tĩnh gì nữa. Quay sang nhìn thì thấy cô lại đang chăm chú nhìn lên sân khấu, trông như thể vừa “thông kinh mạch” hiểu hết được vở kịch không bằng.

Nhưng chỉ năm sáu phút sau, Lương Tinh Khải quay đầu lại lần nữa, đập vào mắt là cảnh cô đã nhắm tịt mắt, cái đầu nhỏ cứ gật gù như giã tỏi. Cơn buồn ngủ đã chính thức xâm chiếm tâm trí cô.

Thẩm Yên lúc ngủ trông mềm mại và ngoan hiền hơn hẳn ngày thường. Có lẽ do điều hòa trong nhà hát bật hơi ấm, lại đông người, nên hai má nàng ửng hồng lên, nhìn từ góc độ của anh trông vừa mềm vừa phúng phính, chẳng khác gì một quả đào mật mọng nước.

Khóe môi anh khẽ nâng lên thành một nụ cười dịu dàng. Anh khẽ nhích người sang, nhẹ nhàng đỡ lấy cái đầu nhỏ dựa lên vai mình.

Người phụ nữ gầm gừ hai tiếng trong cổ họng, rúc rúc vào người anh tìm tư thế thoải mái rồi ngủ tiếp.

Hơn một tiếng sau.

Thẩm Yên choàng tỉnh giữa tiếng vỗ tay rào rào như sấm dậy. Cô vô thức vỗ tay theo mọi người, giọng điệu vẫn còn ngái ngủ mơ màng: “Ơ… em ngủ quên mất à?”

“Ừ, ngủ say như cún luôn”.

“…”

Dàn diễn viên cúi chào khán giả rồi lui vào hậu trường, người xem cũng lục tục ra về, Đới Khánh và vợ đứng lên.

Đới Khánh lịch sự mở lời: “Hai vợ chồng có đi ăn tối cùng tụi anh luôn không?”

Thẩm Yên lúc này đã tỉnh táo lại phần nào, cô khéo léo từ chối: “Lát nữa em phải chạy về bệnh viện trực ca rồi, để dịp khác anh nhé”.

“Ok em”.

Thẩm Yên lững thững đi sau lưng Lương Tinh Khải. Đến gần cửa ra vào thì dòng người bị ùn ứ lại, cô theo quán tính nên tông thẳng mặt vào tấm lưng vững chãi của anh. Người đàn ông hơi ngoảnh nửa đầu lại, giọng điệu nồng nặc mùi trêu chọc: “Vẫn chưa tỉnh ngủ đấy à?”

“…” Đúng là cái đồ đáng ghét! Thẩm Yên lườm anh một cái, “Em là do làm việc kiệt sức quá đó ?!”

Khóe môi Lương Tinh Khải khẽ cong lên: “Rồi rồi, em nói gì cũng đúng”.

Ra đến bãi đỗ xe, Thẩm Yên rút điện thoại ra check, đập vào mắt là tin nhắn từ một đồng nghiệp bên Phòng Y vụ gửi tới: 【Bác sĩ Thẩm ơi, mọi người bảo đêm nay chị trực ca đúng không? Sáng mai giao ban xong chị ghé qua Phòng Y vụ một chuyến nhé.】

Tầm giờ này mà nhận được cái tin nhắn kiểu này, ngửi thế nào cũng thấy có điềm.

Thẩm Yên rep lại: 【Trưởng phòng Vương ơi, có chuyện gì thế ạ?】

Bình thường công việc phía Phòng Y vụ giao xuống cô đều hợp tác vô cùng nhiệt tình, Trưởng phòng Vương lại có mối quan hệ khá tốt, nên lúc này mới có tâm báo trước chút thông tin: 【Có người gửi đơn tố cáo em xử lý sai phạm trong ca phẫu thuật dắt theo bác sĩ nội trú năm ngoái. Sáng mai lên đây nói chuyện một lát nhé.】

Lương Tinh Khải đứng bên cạnh không rõ có chuyện gì, chỉ thấy sắc mặt cô bỗng chốc tối sầm lại: “Có chuyện gì thế em?”

Thẩm Yên siết chặt điện thoại, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Không có gì đâu ạ, thôi em phải về bệnh viện gấp đây”.

Dứt lời, người phụ nữ vội vã rảo bước đi ngay, Lương Tinh Khải định gặng hỏi thêm vài câu cũng chẳng kịp nữa.

Buổi tối bệnh viện bận tối tăm mặt mũi, Thẩm Yên phải cày cuốc đến tận gần 9 giờ sáng hôm sau mới bàn giao ca xong.

Chuyện năm ngoái thực ra chẳng có gì phức tạp. Trong một ca phẫu thuật cấy máy tạo nhịp tim do cô làm phẫu thuật viên chính, cậu bác sĩ nội trú ở vị trí phụ tá 2 sau mổ đã ấn ép vết thương sai cách, dẫn đến vùng chọc dò bị tụ máu. Lúc đó Thẩm Yên đã xử lý bằng cách chườm lạnh, nhưng sau khi rời phòng mổ, vết thương của bệnh nhân lại xuất hiện tình trạng bầm tím và nhiễm trùng. Cơ mà nguyên nhân nhiễm trùng thì vô vàn, chưa chắc đã là do vết tụ máu kia gây ra.

Dù sau đó ca bệnh đã được điều trị ổn thỏa, không hề ảnh hưởng đến hoạt động của máy tạo nhịp tim, nhưng người nhà bệnh nhân cứ thích làm mình làm mẩy đòi truy cứu trách nhiệm, gửi một dây đơn khiếu nại lên trên.

Với tư cách là bác sĩ mổ chính, Thẩm Yên đương nhiên là người chịu trách nhiệm lớn nhất. Phía bệnh viện hồi đó đánh giá mức độ nghiêm trọng của vụ việc không quá lớn, nên chỉ phê bình rút kinh nghiệm bằng miệng với cô mà thôi.

Từ đêm qua đến giờ cô đã kịp thông suốt mọi chuyện rồi. Khả năng cao là có kẻ muốn “chọc gậy bánh xe”, không muốn cho cô thuận lợi xét duyệt lên chức Phó Giáo sư đợt này.

Hôm qua về viện hơi muộn lại vội vào ca trực nên cô chưa kịp liên lạc với thầy hướng dẫn của mình. Giờ thay đồ xong, trước khi sang Phòng Y vụ, cô tìm một góc vắng người gọi điện cho Lạc Phương Dân.

Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, thầy Lạc chưa đợi cô mở miệng đã nói tuồn tuột: “Chuyện này thầy biết rồi, em không phải sốt sắng quá. Lát nữa thầy sẽ trực tiếp qua Phòng Y vụ làm việc với bọn họ.”

Thẩm Yên im lặng vài giây, rồi khẽ khàng nói: “Thầy ơi, không cần phiền thầy đâu ạ. Chuyện này cứ đúng quy trình mà làm thôi thầy.”

“Cái con bé ngốc này! Rõ ràng là có kẻ lòng dạ hiểm độc cố tình chơi xấu em. Cái kiểu ‘đúng quy trình’ gì chứ, em nhịn được cục tức này chứ cái thân già này thì không nhịn nổi đâu!”

“Thầy ơi, sự thật rành rành ra đấy rồi. Hôm nay nếu kẻ đứng sau vụ này tố cáo không thành công, kiểu gì họ cũng lôi chuyện lên tận cấp trên. Chuyện này không dùng được thì họ lại bới chuyện khác ra thôi, kiểu gì họ chẳng có văn văn vở vở để dìm em xuống.”

“Em…”

“Không sao đâu thầy, cùng lắm là em chậm lại hai ba năm rồi lên chức sau cũng được. Coi như có thêm thời gian để tích lũy kinh nghiệm, học hỏi thêm.”

Lạc Phương Dân thở dài thườn thượt: “Thôi được rồi, em cứ qua Phòng Y vụ trước đi. Nếu bọn họ là người biết điều thì đã chẳng dùng một cái chuyện lông gà vỏ tỏi này để ép em.”

“Vâng ạ”.

Thẩm Yên cúp máy, đi thẳng về hướng Phòng Y vụ.

Kết quả ra sao cô đã đoán được tám chín phần rồi. Cô thăng tiến quá nhanh nên vô tình cản đường hơi nhiều người, đứng sau vụ này có khi không chỉ có một mạng đâu. Phòng Y vụ phải cân đo đong đếm đủ đường, nhưng cái họ ít cần để tâm nhất chính là việc một đứa bác sĩ điều trị quèn như cô năm nay có được đặc cách lên chức phó chủ nhiệm hay không.

Đang đi trên đường thì chạm mặt Phó Chủ nhiệm Cố, Thẩm Yên dừng bước.

Chủ nhiệm Cố chắc cũng nghe ngóng được phong phanh từ đâu đó, nét mặt ông trông vô cùng nghiêm trọng: “Tiểu Thẩm này, cháu đừng suy nghĩ nhiều quá. Suất đặc cách vốn dĩ đã khó nhằn rồi, cái danh hiệu này sớm muộn gì cũng thuộc về cháu thôi.”

Thẩm Yên nặn ra một nụ cười, trông có vẻ rất nhẹ nhõm: “Chủ nhiệm Cố, chú yên tâm đi, cháu không có ý định nghỉ việc đâu. Sau này còn phải làm phiền chú dìu dắt cháu nhiều nhiều nữa đấy ạ.”

“Cái con bé này, ghê gớm thật!”

Đi chưa được mấy bước lại đụng phải một người quen nữa là Trương Sĩ. Trông anh ta cứ như đứng đây ôm cây đợi thỏ từ trước, Thẩm Yên có muốn né cũng không né kịp.

“Có chuyện gì thế?”

Thẩm Yên không muốn dông dài, đảo mắt nhìn sang hướng khác: “Không có gì”.

Trương Sĩ nhíu mày: “Tôi nghe nói rồi, có phải bị ai chơi xấu nộp đơn nặc danh không?”

“Chuyện thường tình cả thôi, không có gì đâu”.

Thấy thái độ bình thản đến lạ của cô, Trương Sĩ định nói thêm gì đó nhưng sực nhớ ra thân phận của mình bây giờ, anh ta đành hạ giọng: “Trưởng phòng Vương có mối quan hệ khá thân thiết với giáo sư hướng dẫn của tôi. Nếu cần giúp đỡ gì thì em cứ mở lời, đừng khách sáo.”

“Vâng, cảm ơn anh”.

Thẩm Yên nhìn anh ta một cái rồi tiếp tục rảo bước. Trên đường đi còn gặp thêm mấy đồng nghiệp khác, ai thân thiết một chút đều tiến lại an ủi, động viên vài câu. Thẩm Yên chỉ thấy buồn cười, đúng là “tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa”, cái showbiz thu nhỏ mang tên bệnh viện này chẳng có gì lan nhanh bằng mấy tin dưa này.

Văn phòng Y vụ nằm ngay sau tòa nhà khám bệnh, lúc nàng đến nơi thì Trưởng phòng Vương đã ngồi đợi sẵn. Thẩm Yên chỉnh lại nụ cười cho chuẩn chỉnh rồi gõ cửa bước vào.

Nửa tiếng sau, khi cô bước ra ngoài thì đã thấy Du Hảo trong bộ bạt blouse trắng đứng chực sẵn ở cửa từ bao giờ.

“Sao rồi?” Du Hảo sấn sổ lao tới, “Có đứa muốn hạ bệ cậu thật à?”

Thẩm Yên gõ nhẹ vào trán cô bạn, phì cười: “Cậu ngáo à, không có người ngứa tay ngứa mắt thì tớ bị réo tên lên đây làm gì?”

Du Hảo tức lộn ruột: “Cái chuyện từ đời nhà Tống nào rồi còn đào bới lên cho bằng được, ai mà hãm cành cạch thế không biết, rác rưởi thật sự!”

Thẩm Yên cũng chẳng rõ thủ phạm là ai. Có thể là người bên phe giám đốc Cốc, có thể là đối thủ cạnh tranh trong đợt xét duyệt chức danh lần này, hoặc cũng có thể là một kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi, ngứa mắt cô ngày thường. Nhiều lắm, cái tầm xã hội này trước mặt thì chị chị em em ngọt xớt, sau lưng sẵn sàng xiên cho một dao lúc nào không hay. Cô cũng lười đi truy cứu, vì có ra ngô ra khoai thì cũng chẳng giải quyết được gì.

Du Hảo vẫn chưa chịu thôi, tiếp tục đoán mò: “Có khi nào là Phàn Hạo không? Nghe nói Chủ nhiệm Cốc cũng đang push suất đặc cách cho cậu ta đấy.”

“Ai biết được.” Trời bắt đầu trở lạnh, nhiệt độ giảm sâu kèm theo những cơn gió lùa lồng lộng. Thẩm Yên kéo lại vạt áo trên người, tông giọng vẫn bình thản như mọi khi: “Hôm nay cậu trực ca gì thế? Tớ muốn về nhà tắm rửa làm một giấc cho đã đời quá.”

Thấy Thẩm Yên vẫn giữ được quả tâm lý vững như kiềng ba chân, Du Hảo mới dần nhẹ lòng. Mấy năm nay chơi với nhau, cô biết Thẩm Yên đã phải gánh trên vai bao nhiêu áp lực. Chưa nói đến áp lực công việc chuyên môn thông thường, trong khoa lúc nào có ca khó hay việc nặng là lại đè đầu cưỡi cổ bắt cô đứng mũi chịu sào. Lên trên thì phải báo cáo tiến độ công việc, xuống dưới thì phải trực tiếp đối mặt với mấy thành phần người nhà bệnh nhân hách dịch, ngang ngược. Nghĩ lại vụ năm ngoái mà xem, cái nhà bệnh nhân đó hung hãn, thô lỗ đến mức bao nhiêu từ ngữ chợ búa đều tuôn ra hết, Thẩm Yên hồi đó đã đứng chắn ngay trước mặt cậu bác sĩ nội trú, một mình hứng trọn mọi gạch đá.

Người phụ nữ sải bước nhanh về phía trước, những lọn tóc xõa tung bị gió thổi bay lòa xòa trước mặt. Du Hảo phải chạy mới bắt kịp tốc độ: “Thế rốt cuộc là bên trên chốt phương án xử lý thế nào?”

“Giữ nguyên hình thức kỷ luật từ năm ngoái, nhưng tớ bị gạch tên khỏi danh sách đề bạt đặc cách đợt này.”

Kết quả này chắc mẩm đã được thông qua từ tối qua rồi. Nửa tiếng Trưởng phòng Vương giữ cô lại sáng nay, thì đã mất 10 phút đầu để lải nhải về ba cái quy trình điều lệ dông dài, 10 phút tiếp theo thì than nghèo kể khổ xem bản thân và Phòng Y vụ đã phải khó xử thế nào, còn 10 phút cuối cùng là màn vẽ bánh vẽ tương lai, an ủi rằng ba năm nữa chắc chắn lên chức.

Du Hảo nghe xong cũng chỉ biết bất lực thở dài: “Tớ đoán ngay mà, cái đứa đâm lén sau lưng đúng là thứ súc sinh.”

Đến ngã rẽ, Thẩm Yên dừng lại, đút hai tay vào túi áo theo thói quen: “Thôi, cậu vào làm việc tiếp đi, tớ chuồn về nhà đây.” Cô nở một nụ cười rạng rỡ: “Hôm nào rảnh tớ bao một bữa ăn ngon nghẻ nhé.”

Trước đó cả hội còn trêu đùa bắt “Giáo sư Thẩm” phải khao một chầu ra trò, giờ mọi chuyện thành ra thế này, Du Hảo đâu còn mặt mũi nào mà ăn chực: “Thôi để tớ bao cậu, thích ăn gì cứ triển thoải mái!”

Thẩm Yên kêu một tiếng rồi lại bật cười: “Thế thì hời quá còn gì. Bye nhé, đi đây.”

Du Hảo đứng nhìn theo bóng lưng bạn mình đi xa dần, trong lòng lại khẽ dâng lên một tiếng thở dài. Chẳng biết đến bao giờ cô mới luyện được quả tâm thái đỉnh cao, xem sự đời nhẹ tựa lông hồng như Thẩm Yên nữa đây.

Hơn chín giờ mới về đến nhà, trong nhà không một bóng người.

Thẩm Yên đặt chìa khóa xe và túi xách xuống, đưa mắt đảo quanh một vòng.

Nhà cửa sạch bong kin kít, món đồ nội thất nào cũng nằm đúng vị trí của nó, mặt bàn trà thì bóng loáng đến độ soi gương được, trong không khí còn thoang thoảng mùi hương hoa thanh mát dễ chịu. Cô vốn ghét dọn dẹp, dẫu biết đôi khi mấy việc chân tay lặp đi lặp lại một cách đơn giản này sẽ giúp đầu óc được thả lỏng, nhưng bảo ngày nào cũng phải lau lau dọn dọn thì chịu, cô không có kiên nhẫn đấy.

Sao Lương Tinh Khải lại làm được hay vậy? Bị bệnh sạch sẽ à? Cơ mà quen nhau ngần ấy thời gian, cô có thấy anh có biểu hiện gì của hội cuồng sạch sẽ đâu nhỉ.

Thẩm Yên thay dép đi trong nhà rồi hướng về phía phòng ngủ chính, lúc đi ngang qua phòng ngủ phụ thì bước chân chợt khựng lại,cô thuận tay đẩy cánh cửa đang khép hờ ra.

Vẫn là tông màu xám lạnh lẽo quen thuộc, chăn ga gối đệm được vuốt phẳng phiu, xếp gọn gàng gác mái. Trên tab đầu giường có đặt một cuốn sách, cạnh đó là chiếc đồng hồ đeo tay buổi sáng anh quên không mang theo.

Ngó tiếp sang nhà vệ sinh chung ngay bên cạnh, quả nhiên bàn chải với khăn mặt đều đang “đứng nghiêm chào cờ” cực kỳ ngay ngắn.

Hoá ra anh vẫn luôn ngủ ở phòng phụ?

Nghĩ đến đây, Thẩm Yên không biết nói gì. Cái người này là kiểu người “ngây thơ cụ cụ” thật hay là đang giả nai đấy? Cô tự nhận mình tuy không phải đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành gì, nhưng từ chiều cao đến nhan sắc cũng thuộc hàng dễ nhìn, chỗ nào cần gầy có gầy, chỗ nào cần thịt có thịt, múp rụp chứ có đùa đâu. Anh ta có phải là đàn ông bình thường không vậy trời?

Thẩm Yên càng nghĩ càng thấy nghi vấn này có khả năng xảy ra.

Thôi bỏ đi, là ngựa hay là lừa thì cứ đợi hết tháng này là biết mùi nhau ngay. Còn nếu mà “bất lực” thật thì lúc đó tính sau.

Cô đi tắm rửa rồi leo lên giường. Khoảnh khắc tấm lưng vừa chạm nệm, cô không kìm được mà thở hắt ra một tiếng thỏa mãn: “A, đúng là chẳng đâu bằng giường nhà mình!” Nhắm mắt chưa đầy hai phút, Thẩm Yên đã ngủ mất.

Lúc mở mắt ra lần nữa cô cũng chẳng rõ là mấy giờ, chiếc rèm cửa kéo kín mít khiến căn phòng rơi vào trạng thái ngày đêm bất phân. Thẩm Yên quờ quạng tay lên đầu giường vớ lấy điện thoại, bấm sáng màn hình, màn hình khóa hiển thị: 18:36.

Tính ra là đã đánh một giấc liền tù tì hơn 8 tiếng đồng hồ.

Trên màn hình có một cuộc gọi nhỡ từ Tưởng Ngọc Liên, cô liền bấm gọi lại.

“Có chuyện gì thế mẹ?”

Mẹ Tưởng ở đầu dây bên kia lên tiếng: “Mẹ định hỏi xem Tư Miểu có nhắn tin gì cho con không. Cái con bé này không biết bị làm sao, tiền sinh hoạt phí mẹ chuyển từ tối qua mà mãi không thấy nhận, gọi điện cũng chẳng bắt máy. Cơ mà giờ thì ổn rồi, nó vừa trả lời WeChat xong.”

“Vâng, thế thì tốt rồi ạ.”

“Dạo này con thế nào, công việc có bận lắm không?”

“Con thì có bao giờ rảnh đâu mẹ. Còn mẹ thì sao, vẫn đang làm cho nhà chủ đó à?”

“Ừ, mẹ bên này vẫn tốt lắm. Tinh Khải đã đi làm về chưa con?”

“Chắc chưa đâu mẹ…” Thẩm Yên vặn vẹo cái cổ cho đỡ mỏi, vừa quay đầu sang thì vô tình va phải ánh mắt của người đàn ông đang hé cửa nhìn vào. Cô khựng lại một nhịp rồi lập tức bẻ lái: “… À, anh ấy về rồi mẹ ạ.”

Mẹ Tưởng thấy vậy liền bảo: “Thế thôi mẹ không phiền nữa, mẹ phải đi nấu cơm đây.”

Cuộc gọi kết thúc, Thẩm Yên lại rướn mi mắt nhìn anh.

Lương Tinh Khải vẫn đứng chôn chân ở cửa, thanh âm dịu dàng: “Anh không biết là em về nên chưa đi chợ mua thức ăn. Giờ mình gọi ship đồ ăn ngoài hay là đợi anh chạy ra chợ mua đồ về nấu nhé?”

Nghĩ lát nữa lại phải có mặt ở bệnh viện rồi, cô liền đáp: “Gọi đồ ngoài đi anh, tự nấu không kịp giờ đâu.”

“Ok em.”

Thẩm Yên thay luôn bộ đồ đi làm rồi bước ra ngoài. Lương Tinh Khải đang ngồi trên ghế sofa, nghe thấy tiếng động liền ngoảnh đầu lại: “Chắc tầm 20 phút nữa đồ ăn mới tới.”

Cô đi vào bếp rót nước, tò mò hỏi một câu: “Thế nếu hôm nay em không về thì anh tính ăn gì?”

“Trong nhà có mì sợi mà.”

Thẩm Yên bật cười thành tiếng: “Ơ hay, anh ăn mì được thì sao em lại không ăn được?”

Anh im lặng không đáp.

“Dạo này anh đang bận dự án gì à?”

“Vẫn là mấy cái thí nghiệm thôi, nhiều việc lặt vặt linh tinh lắm, với cả đống công việc thường nhật ở trường nữa.”

“Ồ.”

Thẩm Yên đứng nhìn anh đăm đăm một lúc. Khi cô cất lời, giọng điệu có chút khàn khàn đặc trưng của người vừa mới ngủ dậy: “Hai tuần nữa là em hết lịch trực đêm rồi.”

Người đàn ông nhìn lại cô, nhưng rồi trong cuộc đối mắt ấy, anh lại từ từ lảng tránh ánh nhìn của cô sang chỗ khác: “Ừm.”

Cô khẽ c*n m** d***, đặt chiếc ly thủy tinh xuống bàn ăn, tiếng thủy tinh va chạm với mặt bàn đá tạo nên một âm thanh “coong” giòn giã.

Thẩm Yên tiến lại gần rồi ngồi xuống ngay cạnh anh, bàn tay cô chủ động nắm lấy bàn tay đang buông thõng tự nhiên của anh trên ghế sofa. Cảm giác vừa quen thuộc vừa ấm áp, một bàn tay không quá to cũng không quá nhỏ, vừa vặn bao trọn lấy tay cô.

“Lương Tinh Khải.”

Ngay khoảnh khắc đối phương quay đầu lại nhìn, cô liền hơi ngước mặt lên, dứt khoát hôn thẳng vào môi anh không một chút do dự.

Đôi môi của anh so với bàn tay thì mềm mại hơn rất nhiều, hình như còn vương chút vị ngọt lịm nữa, mà cũng có thể là do cô tự ảo giác ra thôi.

Người đàn ông theo thói quen lại cứng đờ người, bất động như tượng đá.

Hơi thở của cả hai quấn quýt lấy nhau, mỗi lúc một dồn dập, chẳng rõ là của ai với ai nữa.

Hai mươi phút thì chẳng sơ múi được gì nhiều. Vì thế nên Thẩm Yên chỉ chuốc một nụ hôn chuồn chuồn chạm nước rồi rút lui ngay. Cô dùng tông giọng mang nửa phần ra lệnh, nửa phần thông báo nói với anh: “Anh dọn hết đồ đạc của anh về phòng ngủ chính đi.”

Lương Tinh Khải lặng im nhìn cô đăm đăm, một lúc lâu sau, anh mới nén lại chất giọng trầm ấm của mình mà thốt ra một từ: “Được.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn