Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 1: Em đi đăng ký kết hôn

Sau

Chương 1

Cuối tháng Chín, sáng thứ Hai, tầm bảy giờ rưỡi.

Mặt trời vừa lên đã trốn tịt sau tầng mây dày cộm, cả thành phố chìm trong một màn sương mù dày đặc.

Khu nội trú khoa Ngoại Tim mạch trực thuộc Bệnh viện số 1 Đại học Nam Thành đã bắt đầu một ngày bận rộn. Bệnh nhân và người nhà đều đã thức dậy để vệ sinh cá nhân và ăn sáng, còn các bác sĩ, y tá trực đêm thì đang làm nốt những công việc bàn giao cuối cùng.

Các đồng nghiệp ca sáng thay nhau đến, chưa tới giờ giao ban nên mọi người tranh thủ tụ tập bên phòng trực vừa gặm bữa sáng vừa buôn chuyện, cố tận hưởng nốt vài phút thảnh thơi ngắn ngủi cuối cùng.

Khoa Ngoại Tim mạch là khoa trọng điểm của Bệnh viện số 1, có tiếng tăm lọt top 3 cả nước, lúc cao điểm lịch phẫu thuật có thể xếp dày đặc từ sáng sớm đến đêm muộn.

“Lịch trực tháng sau có rồi nè, tính ra chẳng được nghỉ mấy ngày.”

“Tuần sau tôi gánh tận năm ca phẫu thuật.”

“Thôi đừng nói nữa, tuần sau sinh nhật bà xã mà tôi còn chẳng xếp nổi lịch để ở bên cô ấy. Cứ đà cày cuốc này chắc sớm muộn gì cũng ra tòa ly hôn quá.”

Bác sĩ điều trị chính vừa ngồi bên bàn gặm bánh bao vừa nhíu mày, lập tức “chữa cháy”: “Nào nào phủi cái mồm, trộm vía trộm vía, nói gở dễ linh nha.”

Du Hảo dù đã học y tận mười năm, nhưng lại là một tín đồ tâm linh chính hiệu, chuyện bói toán, chòm sao cái gì cũng biết một chút.

Nam bác sĩ vừa lên tiếng lúc nãy cười hùa theo: “Phải phải, trộm vía.”

Mọi người mồm thì than vãn thế thôi, chứ làm việc vẫn chấp hành nghiêm chỉnh.

Du Hảo cắn thêm một miếng bánh bao nhân thịt xá xíu làm sẵn theo dây chuyền công nghiệp của căng tin, ánh mắt chợt hướng ra cửa lớn. Thấy bóng người mặc chiếc áo măng tô màu mơ bị gió thổi tung bay, cô liền reo lên: “Yên Nhi, hôm nay bà đi hơi muộn nha.”

Thẩm Yên đi đến trước tủ đồ của mình, mở tủ ra, nhét chiếc túi trên vai vào, cởi áo măng tô, rồi lấy chiếc áo blouse trắng treo trên cửa tủ khoác lên người, toàn bộ quá trình chưa đầy mười lăm giây.

“Đi đường bị trễ chút.” Cô vừa dứt lời đã đi thẳng tới bàn bác sĩ trực, cầm biên bản trực đêm qua lên lật xem từng trang một.

Du Hảo lại cắn thêm một miếng bánh bao, mắt dán chặt vào người đối diện rồi chậc lưỡi.

Thẩm Yên chính là “chiến thần cày cuốc” đỉnh nhất cái khoa này của bọn họ.

Trong khi các đồng nghiệp than ngắn thở dài vì không có thời gian nghỉ ngơi, thì cái người này đã và đang chủ động nộp đơn lên tổ chức xin được gánh thêm hai ca phẫu thuật nữa rồi.

Du Hảo nhớ hồi mới vào làm đã nghe danh có một “nhân vật tầm cỡ” như thế này: Có việc đột xuất muốn xin nghỉ? Tìm Thẩm Yên, Hội chẩn? Tìm Thẩm Yên, Nghiên cứu đề tài? Tìm Thẩm Yên, Gặp ca bệnh khó? Tìm Thẩm Yên, Giải quyết tranh chấp giữa bác sĩ và bệnh nhân? Tìm Thẩm Yên… Tóm lại là chuyện gì cũng có thể tìm Thẩm Yên giải quyết.

Tại sao á? Vì bả “pro” vãi chưởng!

Thẩm Yên từng theo học Giáo sư Lạc Phương Dân một chuyên gia đầu ngành từ Canada về. Bản thân cô vừa có thiên bẩm trong ngành y, lại vừa cực kỳ chăm chỉ và nỗ lực. Kinh nghiệm làm việc mười mấy năm của người khác khéo còn chẳng bằng vài năm ngắn ngủi của cô.

Mấy đồng nghiệp lúc đầu không phục, định bật mode ganh đua với cô, nhưng sau đó thấy cô out trình quá nên đành buông xuôi, chấp nhận nằm im mặc kệ đời. Ai mà chịu nổi cái nhiệt một tháng không nghỉ ngày nào, vừa làm lâm sàng, vừa làm nghiên cứu khoa học, lại còn đi công tác tham gia hội thảo học thuật cơ chứ?!

Ai cũng biết, nếu không vướng cái quy định về số năm công tác, thì với số lượng thành tích cô cho ra lò trong một năm qua, việc thăng hàm học vị là chuyện dễ như trở bàn tay.

Thế nên, đừng nói là các đồng nghiệp làm việc chung, ngay cả Chủ nhiệm khoa lẫn Viện trưởng đều cưng cô như trứng, chỉ sợ cô nhảy sang chỗ khác. Các sếp lớn đều đang đau đầu vắt óc tìm mọi cách để giữ chân nhân tài, từ việc “vẽ bánh” hứa hẹn tương lai, cho đến tài trợ kinh phí nghiên cứu khoa học, cấp tiền định cư, rồi cấp hẳn phòng ký túc xá đơn… cái gì cũng đem ra dụ dỗ.

Dĩ nhiên, phương thức được các sếp lớn áp dụng nhiều nhất chính là giới thiệu đối tượng cho cô.

Các bác sĩ nam độc thân chất lượng cao trong toàn bệnh viện đều được ban lãnh đạo có ý mai mối cho cô, thầm nghĩ chỉ cần cô vừa mắt một ai đó thì mọi chuyện coi như êm xuôi.

Nhưng đáng tiếc, cô chẳng thèm để tâm đến một ai. Chuyện xem mắt còn chưa kịp mở lời, cô đã thẳng thừng từ chối.

Hôm qua cũng vậy, Phó chủ nhiệm Lưu đã kín đáo tìm gặp Du Hảo, nói rằng bên Khoa Ngoại Thần kinh mới chuyển đến một tài năng trẻ. Nghe ngóng qua thì ra người này lại là bạn học cùng khóa, cùng trường đại học với Thẩm Yên. Phó chủ nhiệm Lưu muốn cô ấy đánh tiếng trước với Thẩm Yên, xem có thể tìm cơ hội nào đó cho hai bên gặp mặt hay không, biết đâu qua lại vài lần lại nảy sinh tình cảm.

Du Hảo cảm thấy vai mình như gánh trọng trách lớn lao.

Tuy nhiên, cô ấy giúp đỡ không đơn thuần là vì lý do “muốn giữ chân Thẩm Yên ở lại”. Quen biết ba năm, cô ấy vô cùng quý mến Thẩm Yên. Người này trong công việc luôn nói một là một, hai là hai, phong thái sấm rền gió cuốn, nhưng ngoài đời lại khá dễ gần. Ai cần giúp đỡ cô đều sẵn lòng hỗ trợ, lúc hướng dẫn cho sinh viên cao học hay bác sĩ nội trú cũng đều tận tâm tận lực, chưa bao giờ cậy quyền trách phạt hay chèn ép cấp dưới. Những lúc đám nhỏ chịu áp lực quá lớn, cô còn chu đáo mua chút đồ ngọt ở căng tin về để an ủi bọn họ.

Chính vì vậy, Du Hảo chân thành hy vọng Thẩm Yên có thể yêu đương để thư giãn bản thân, chứ cứ lao đầu vào cày cuốc thế này, e rằng sức khỏe sẽ chẳng chịu đựng nổi.

Du Hảo nuốt nốt miếng bánh bao cuối cùng, cao giọng hỏi: “Yên Nhi, bà có biết bên Khoa Ngoại Thần kinh sát vách mới có một đồng nghiệp mới chuyển đến không?”

“Chịu á.” Giọng nói gọn gàng dứt khoát không một chút gợn sóng, bàn tay đang lật xem bệnh án trực đêm vẫn nghiêm túc như cũ.

Nam đồng nghiệp lúc nãy vẫn còn ở đó, nghe vậy liền góp vui: “Tôi cũng nghe nói rồi, nghe bảo chuyển đến từ Thân Thành, có vẻ năng lực đáng nể lắm.”

“Dĩ nhiên là giỏi rồi, Khoa Ngoại Thần kinh phải tốn không ít công sức mới đào góc tường mang người về được đấy.” Du Hảo rút một tờ khăn giấy lau miệng, tiến lại gần bên cạnh Thẩm Yên, đi thẳng vào vấn đề chính: “Hôm qua lúc ở căng tin tôi có gặp người của khoa họ, trò chuyện vài câu thì nghe nói anh ta là bạn học cùng khóa với bà, tên là Trương Sĩ, bà có ấn tượng gì không?”

Lần này, người phụ nữ vốn đang tập trung cao độ cuối cùng cũng có phản ứng. Động tác trên tay cô khựng lại, đôi mắt đẹp ngước lên, khẽ nhíu mày: “Trương Sĩ?”

Ánh mắt Du Hảo sáng lên: “Nhớ ra rồi à?”

“Không quen.”

Du Hảo bất lực thở dài: “Yên Nhi, bà thực sự không muốn yêu đương sao?”

“Không muốn.”

“Tại sao chứ?”

“Lãng phí thời gian.”

“…”

***

Bảy giờ năm mươi phút.

Thẩm Yên gập cuốn sổ lại, bước ra ngoài bắt đầu công việc giao ca.

Sáng nay cô có một ca phẫu thuật nhỏ lúc chín giờ, hôm qua cô đã hoàn tất mọi công tác chuẩn bị trước phẫu thuật, dự định sẽ đi kiểm tra bệnh phòng xong rồi mới qua đó.

Khoa đã sắp xếp hai sinh viên thực tập đi theo cô, một nam một nữ, lúc này cả hai đều đã có mặt đông đủ, ba người cùng nhau tiến về phía phòng bệnh.

Hai sinh viên thực tập này mới đến không lâu, chưa mấy quen thuộc với tác phong làm việc của bác sĩ Thẩm. Lúc này, cả hai ôm cuốn sổ ghi chép, khép nép đi sát phía sau cô, đến thở mạnh cũng không dám. Thấy bước chân của cô thoăn thoắt, nữ sinh đi cạnh phải bước nhỏ, gần như chạy bộ mới có thể bắt kịp nhịp độ của cô.

Đi kiểm tra phòng cùng bác sĩ Thẩm vừa là một công việc nhẹ nhàng, nhưng áp lực đi kèm lại vô cùng lớn.

Cô giàu kinh nghiệm, lại khéo léo trong việc giao tiếp với những bệnh nhân mắc bệnh mãn tính. Khi kiểm tra phòng, cô rất biết cách xoa dịu tâm lý của người bệnh và thân nhân, trong phòng bệnh thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười nói vui vẻ.

Thế nhưng, cứ hễ bước chân ra khỏi phòng bệnh là cuộc khảo sát nhỏ lại bắt đầu.

Mặc dù cuối cùng bác sĩ Thẩm sẽ không nặng lời mắng mỏ, nhưng những lúc không trả lời được câu hỏi của cô, bọn họ thực sự chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống vì xấu hổ.

Họ nhanh chóng đi tới phòng bệnh đầu tiên, đây là một bệnh nhân vừa làm phẫu thuật bắc cầu mạch vành* vào ngày hôm kia, tình trạng hồi phục vô cùng tốt.

1Coronary Artery Bypass Grafting – CABG (Bắc cầu mạch vành): là một loại phẫu thuật tim hở nhằm khôi phục lưu lượng máu đến cơ tim khi các động mạch vành (mạch máu nuôi tim) bị hẹp hoặc tắc nghẽn nặng do mảng bám xơ vữa.

Kiểm tra xong, hai sinh viên thực tập nhìn nhau một cái, chuẩn bị tinh thần đón nhận những câu hỏi dò bài của bác sĩ Thẩm.

Nhưng chờ mãi, bước chân của bác sĩ Thẩm đã vội vã lướt qua để tiến vào một phòng bệnh khác.

Hai người lại nhìn nhau, trong lòng đều dâng lên sự kinh ngạc.

Dẫu biết lát nữa cô có ca phẫu thuật, nhưng cũng đâu cần phải gấp gáp đến mức này.

Cho đến khi đi kiểm tra hết toàn bộ các phòng bệnh, họ vẫn không thể nói với bác sĩ Thẩm lấy một câu.

Chính xác là không một câu nào cả!

Bác sĩ Thẩm hôm nay dường như đang vội chuyện gì đó, hoặc giả là tâm trạng không vui, trông cô vô cùng vội vã, sắc mặt cũng có vài phần nghiêm nghị.

“Tiểu Ngô, các em chỉnh lý lại biên bản kiểm tra phòng bệnh đi, chiều nay chị cần xem.” Thẩm Yên đưa cuốn sổ cho Tiểu Ngô, chân bước nhanh ra ngoài, nói thêm: “Chị đi mổ xong chắc không quay lại khoa ngay đâu, có tình huống gì cứ báo với bác sĩ trực nhé.”

Tiểu Ngô có chút ngơ ngác. Ca phẫu thuật lúc chín giờ tính ra chỉ tầm một tiếng là kết thúc, cô ấy tính hỏi thêm vài câu, nhưng Thẩm Yên đã nhanh chóng rời đi.

Gió lại thổi tung tà áo blouse trắng của cô, bóng dáng ấy chớp mắt đã biến mất sau cửa thang máy.

Phòng phẫu thuật nằm ở tầng ba của tòa nhà nội trú Khoa Ngoại Tim mạch.

Người mổ chính hôm nay là phó chủ nhiệm Cố, cũng là chủ nhiệm trực tháng này. Thẩm Yên thay xong trang phục phẫu thuật thì gặp ông trong phòng chuẩn bị.

Cô chủ động gật đầu chào hỏi trước: “Chủ nhiệm Cố ạ.”

Chủ nhiệm Cố nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, rồi khẽ nhíu mày: “Tiểu Thẩm, sao chú nhìn cháu dạo này hình như lại gầy đi thế?”

“Làm gì có ạ?” Thẩm Yên cúi đầu tự nhìn lại mình, mỉm cười đáp: “Cháu vẫn ngoan ngoãn nghe lời chú ăn uống đầy đủ mà, gần đây còn béo lên được một cân ấy chứ, không gầy đi chút nào đâu ạ.” Cô giơ bốn ngón tay lên làm động tác thề thốt, nụ cười mang theo sự thoải mái khi trò chuyện với bậc tiền bối thân thiết: “Cháu không gạt chú đâu.”

Chủ nhiệm Cố lúc này mới bật cười: “Ngoan ngoãn ăn cơm là được. Lão Lạc cứ hở ra là lại dặn chú phải chăm sóc cháu cho tốt, kẻo đến lúc gặp lại, ông ấy lại mắng chú vuốt mặt không kịp.”

“Chú lại nói quá, ai dám mắng chú cơ chứ.” Thẩm Yên khựng lại vài giây, rồi chuyển sang chuyện chính: “Chủ nhiệm Cố, lát nữa làm xong ca phẫu thuật, cháu muốn xin chú nghỉ phép một lát, buổi chiều cháu sẽ quay lại.”

“Hửm?” Chủ nhiệm Cố thừa biết tính khí của cô gái nhỏ trong khoa này ra sao, ngày nghỉ còn đòi đến tăng ca, lúc này nghe thấy cô xin nghỉ liền kinh ngạc xen lẫn chút lo lắng: “Sao thế? Nhà có chuyện gì gấp à?”

“Không có ạ.” Thẩm Yên khẽ nhếch môi, thần sắc thả lỏng: ” Cháu đi đăng ký kết hôn một chuyến.”

“?”

“Cháu định sinh một đứa con, dù sao thì cũng nên tìm một người hỗ trợ chứ ạ.”

***

Đại học Nam Thành có hai cơ sở. Cơ sở nằm gần trung tâm thành phố có diện tích hơi nhỏ, cơ sở vật chất cũng khá cũ kỹ, chỉ có vài học viện đặt văn phòng và giảng dạy lớp đại cương tại đây, viện Toán lý nơi Lương Tinh Khải công tác chính là một trong số đó.

Viện Toán lý được ra đời từ những ngày đầu thành lập trường, lịch sử lâu đời, nhân tài lớp lớp. Bí thư Đảng ủy lẫn Hiệu trưởng hiện tại của Đại học Nam Thành đều bước ra từ học viện này.

Trong giới có câu nói thế này: Đã có thể hiên ngang bước ra từ Học viện Toán lý thì tương lai chắc chắn sẽ vô cùng xán lạn.

Thế nhưng viện Toán lý cũng chẳng dễ vào, bằng cấp học thuật cao cũng chỉ là tấm vé thông hành cơ bản nhất, nếu trên tay không có chút bản lĩnh thực sự thì ngay cả cái rìa của học viện cũng chẳng thể chạm tới.

Các dự án trong viện vừa nhiều vừa khó, cơ chế khảo sát thăng tiến hoặc rời đi lại càng giống như một tầng xiềng xích nặng nề.

Sáng thứ Hai là buổi họp giao ban định kỳ, sau khi kết thúc, ai nấy đều ủ rũ, tinh thần nặng trĩu.

Trở về văn phòng, Thầy Tống ngồi đối diện buông xuôi hai tay, đổ ập người lên ghế, miệng lẩm bẩm: “Tiêu rồi, tiêu rồi, tiêu đời rồi…” Anh ta đảo mắt một cái, thấy người đàn ông đang cầm túi xách đi ra cửa liền nghi hoặc hỏi: “Tinh Khải, đi à?”

Người đàn ông đáp lại bằng chất giọng đều đều, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào: “Ừm, hôm nay có chút việc.”

Lương Tinh Khải đi thang máy lên tầng ba, dừng lại trước cửa văn phòng viện trưởng.

Anh không bước vào ngay.

Dáng người cao ráo, thẳng tắp đứng đó không một chút lung lay, đôi mắt chăm chú nhìn vào cánh cửa gỗ màu đỏ sẫm, trong phút chốc có phần xuất thần.

Có giảng viên đi ngang qua liền hỏi: “Thầy Lương đến tìm Viện trưởng à? Viện trưởng không có trong phòng sao?”

Lương Tinh Khải hơi nghiêng người, mỉm cười ôn hòa đáp: “Có.”

Anh đưa tay gõ cửa, sau khi có tiếng cho phép bên trong mới đẩy cửa bước vào.

Trong văn phòng còn có các giảng viên khác, viện trưởng liền lên tiếng hỏi trước: “Tinh Khải đó à, có chuyện gì không em?”

Sự do dự của người đàn ông thoáng chốc tan biến, anh như khẽ thở phào một tiếng, nói một câu không có gì gấp rồi lui ra ngoài, đóng cửa lại.

Anh vốn định rời đi, nhưng một tin nhắn điện thoại vang lên đã giữ chân anh lại.

Thẩm Yên: 【Đúng mười một giờ em sẽ có mặt ở Cục Dân chính.】

Ngón tay Lương Tinh Khải siết nhẹ trên màn hình điện thoại, trong lòng cuối cùng chỉ biết bất lực thở dài một tiếng.

Tháng trước gia đình có giới thiệu cho anh một cô gái, bảo anh đi gặp mặt, nếu hợp thì có thể tính chuyện tìm hiểu, yêu đương.

Anh vốn muốn từ chối, nhưng mẹ anh là bà Lục Sầm cứ lo lắng anh vì bận rộn công việc mà không tìm nổi bạn gái. Bà hết uy h**p lại đến dụ dỗ, thậm chí còn mang cả người cha quá cố của anh ra để nói.

Lương Tinh Khải không còn cách nào khác, đành phải đồng ý gặp mặt.

Thế nhưng đối phương có vẻ vô cùng bận rộn, hẹn mấy lần liền đều không được. Phải mãi đến cuối tuần trước, hai người mới chính thức gặp nhau một bữa tại quán cà phê bên ngoài bệnh viện nơi cô làm việc.

Đó là một người phụ nữ rất xinh đẹp.

Anh vốn là dân tự nhiên không giỏi văn chương, trong đầu chẳng có mấy từ ngữ hoa mỹ để miêu tả cái sự xinh đẹp ấy. Điều duy nhất anh có thể nhớ rõ mồn một lúc này chính là làn da trắng đến phát sáng, trong trẻo như pha lê của cô, khiến người ta chẳng dám nhìn thẳng.

Buổi gặp mặt đầu tiên ấy thực ra chẳng mấy vui vẻ. Anh không phải là người khéo ăn khéo nói, càng không biết dùng những lời đường mật để lấy lòng con gái. Nhưng cũng may, những chủ đề mà cô chủ động đưa ra đều xoay quanh công việc và nghiên cứu khoa học, thành ra bầu không khí không bị rơi vào im lặng ngượng ngùng.

Có điều, hai người mới trò chuyện được hơn hai mươi phút thì cô nhận được một cuộc điện thoại rồi vội vã rời đi. Chẳng biết là cô có việc bận thật, hay đó chỉ là một cái cớ tế nhị để kết thúc buổi xem mắt.

Anh cứ ngỡ đối phương sẽ không hài lòng về mình, nào ngờ ngay ngày hôm sau, bà Lục Sầm đã gọi điện tới, trịnh trọng hỏi anh có nguyện ý kết hôn với cô gái đó không.

Lúc ấy anh hoàn toàn sững sờ. Những lời bà Lục Sầm nói khi đó vẫn còn văng vẳng bên tai: “Thẩm Yên hiện tại là bác sĩ có tiền đồ nhất ở Khoa Ngoại Tim mạch Bệnh viện số 1, mẹ đã đặc biệt đi nghe ngóng rồi, tính cách hay nhân phẩm đều không chê vào đâu được, dù là đồng nghiệp hay bệnh nhân nhắc đến con bé thì ai ai cũng khen ngợi hết lời.”

“Hôm đó mẹ còn lén đến phòng khám ngó thử một cái, chao ôi, bé đó trông đẹp gái lắm, chẳng khác nào minh tinh màn bạc đâu.”

“Quan trọng nhất là gì con biết không? Người ta ưng con rồi! Chuyện này khó kiếm lắm đấy!” Giọng điệu bà Lục Sầm khi ấy tràn ngập sự phấn khích: “Con trai à, con đừng đắn đo suy nghĩ nữa, qua cái làng này là không còn quán trọ này đâu! Lỡ mất cơ hội này thì mẹ biết đi đâu để tìm được cô con dâu tốt như thế này nữa chứ!”

Bà Lục Sầm làm công tác tư tưởng cho anh suốt hai ngày. Đến ngày thứ ba, Thẩm Yên kết bạn WeChat với anh, chính thức hỏi ý kiến của anh và giải thích rõ nguyên do.

Cô nói vì lý do công việc nên cô không có nhiều thời gian để yêu đương, nếu cứ khiên cưỡng quen nhau thì cuối cùng cũng sẽ vì đủ loại chuyện vụn vặt mà chia tay, như vậy rất lãng phí thời gian. Nếu đôi bên đều thấy vừa mắt thì cứ kết hôn trước, tình cảm sẽ bồi đắp dần sau, đây mới là mối quan hệ vững chắc và ổn định nhất đối với hai người.

Anh suy nghĩ một ngày rồi gửi tin nhắn đồng ý kết hôn.

Lý do cô đưa ra đối với anh mà nói quả thực không có chỗ nào để bắt bẻ. Bản thân anh cũng không có nhiều thời gian và tâm sức để duy trì, chăm bón cho một mối quan hệ yêu đương thông thường.

Nhưng hôm nay, khi đứng ở nơi này, trong lòng anh lại có chút dao động, không kiên định.

Việc kết hôn một cách dễ dàng như thế này có phần thiếu trách nhiệm. Anh không biết kết cục của hai người cuối cùng sẽ ra sao, và anh cũng sợ bản thân sẽ khiến cô phải chịu ủy khuất.

Giữa lúc dòng suy nghĩ đang rối bời, WeChat lại nảy ra một thông báo tin nhắn mới: 【Nhớ mang đầy đủ giấy tờ tùy thân.】

Vừa vặn lúc này, giảng viên trong văn phòng kết thúc công việc bước ra. Lương Tinh Khải khựng lại một lát, anh hít một hơi thật sâu rồi nhấc chân bước vào trong.

“Viện trưởng, buổi sáng nay em muốn xin nghỉ phép nửa ngày ạ.”

“Đi đâu thế? Có chuyện gì gấp à?”

“Vâng, em đi đăng ký kết hôn.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau