Kẻ Đứng Sau Bóng Tối

Chương 9: Cuộc Chiến Ngầm

Minh Ngọc và Huy Hoàng lái xe về hướng ngôi nhà cũ. Cảm giác hồi hộp bao trùm khi ký ức về cha mẹ ùa về, làm cô trăn trở về những bí ẩn chưa được giải đáp. Huy Hoàng ngồi bên cạnh, ánh mắt hắn không rời khỏi con đường, nhưng cô biết hắn cũng đang suy nghĩ về những điều mà họ sắp đối mặt.

“Cô nghĩ ký ức của mình sẽ giúp ích gì?” Huy Hoàng hỏi, giọng nghiêm túc.

“Có thể nó sẽ dẫn chúng ta đến những manh mối quan trọng,” Minh Ngọc trả lời, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí. “Nhưng tôi không biết chắc chắn điều gì sẽ xảy ra.”

Huy Hoàng gật đầu, sự quyết tâm hiện rõ trên gương mặt hắn. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật. Đừng để nỗi sợ hãi chi phối.”

Cô không nói gì thêm, chỉ gật đầu. Đến nơi, ngôi nhà cũ hiện ra trước mắt họ như một ký ức mờ ảo. Những tường gạch đã bạc màu, cửa sổ đóng chặt, nhưng vẫn mang đến cảm giác quen thuộc. Cô bước ra khỏi xe, chân cô như nặng trĩu.

“Cẩn thận,” Huy Hoàng nói khi họ tiến lại gần. “Có thể có bẫy.”

Minh Ngọc nhìn quanh, cảm giác như những bức tường này đang thầm thì những bí mật. Cô chạm tay vào cánh cửa gỗ, cảm nhận hơi lạnh từ nó truyền vào tay. “Có thể tôi sẽ thấy được điều gì đó khi chạm vào nơi này,” cô nói, lòng đầy hy vọng.

Huy Hoàng đứng bên cạnh, quan sát. “Hãy để tôi giúp cô.”

Minh Ngọc nhắm mắt lại, tập trung. Những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên trong đầu cô. Cô thấy cha mẹ mình, nụ cười ấm áp trên khuôn mặt họ, nhưng ngay sau đó là những tiếng la hét, tiếng đổ vỡ. Cô mở mắt, cảm thấy choáng váng.

“Cô thấy gì?” Huy Hoàng hỏi, lo lắng.

“Có một cái gì đó… không ổn,” cô thở hổn hển. “Có người đã vào đây, có sự tranh chấp.”

“Chúng ta cần vào trong,” Huy Hoàng thúc giục. Hắn mở cửa, và cả hai bước vào.

Bên trong, không khí ẩm thấp, ánh sáng yếu ớt từ những khe hở. Minh Ngọc cảm thấy như đang bước vào một cuộc chiến đã qua, nơi những bóng ma vẫn còn đeo bám. Cô nhìn quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào.

“Có lẽ chúng ta nên tìm trong phòng ngủ của cha mẹ,” cô đề xuất.

“Đúng,” Huy Hoàng đồng tình, ánh mắt hắn sáng lên với một quyết tâm mới.

Cả hai tiến về phía cầu thang, từng bước chân vang lên trong không gian tĩnh lặng. Minh Ngọc cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Huy Hoàng đi trước, mở cửa phòng ngủ. Họ bước vào, ánh mắt lướt qua những đồ vật cũ kỹ.

“Cô tìm thấy gì không?” Huy Hoàng hỏi, trong khi Minh Ngọc đang nhìn vào chiếc bàn viết.

“Một cuốn sổ,” cô trả lời, cầm cuốn sổ lên. Những trang giấy đã ố vàng, nhưng chữ viết vẫn rõ ràng. Cô lật từng trang, tìm kiếm thông tin.

“Có gì không?” Huy Hoàng tiến lại gần.

“Có một số ghi chú về một cuộc họp… giữa cha tôi và một người tên là Đinh Huy Hoàng,” cô nói, ánh mắt chợt sững lại. “Cái tên đó… không thể nào.”

Huy Hoàng nhíu mày. “Có thể đó chỉ là trùng hợp.”

“Trùng hợp?” Minh Ngọc cười chua chát. “Huy Hoàng, anh có biết không, cái tên đó… chính là anh.”Huy Hoàng đứng khựng lại, vẻ mặt hắn biến đổi. “Tôi không thể là người đó. Tôi không nhớ gì về quá khứ của mình.”

“Nhưng tại sao cha tôi lại ghi lại tên anh?” Minh Ngọc không thể kiềm chế được, lòng cô dâng lên sự hoài nghi.

“Có thể họ đã nhờ tôi giúp đỡ một việc gì đó,” Huy Hoàng nói, giọng điệu không chắc chắn. “Nhưng tôi không biết.”

Minh Ngọc cảm thấy bế tắc. Cô không thể tin vào những gì đang diễn ra. “Chúng ta cần tìm hiểu thêm.”

“Đúng vậy,” Huy Hoàng đồng ý. “Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Nếu như có ai đó đang theo dõi…”

Câu nói của hắn bị cắt ngang bởi tiếng động lạ phát ra từ bên ngoài. Minh Ngọc và Huy Hoàng nhìn nhau, nhận ra rằng họ không còn thời gian.

“Chúng ta cần rời khỏi đây ngay bây giờ,” cô nói, lòng tràn đầy lo lắng.

“Đi nào,” Huy Hoàng đáp, nhanh chóng dẫn đường ra khỏi phòng.

Khi cả hai di chuyển ra ngoài, cảm giác hồi hộp lại dâng lên. Họ không chỉ đối đầu với những bí ẩn từ quá khứ, mà còn phải đối mặt với nguy hiểm đang rình rập. Mỗi bước đi như một cuộc chiến, nơi họ phải tìm ra sự thật giữa những bóng tối.

Ra đến cửa, họ dừng lại một chút, lắng nghe. Tiếng bước chân vang lên gần hơn, và Minh Ngọc cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù.

“Chúng ta không thể ở đây lâu hơn,” Huy Hoàng nói, khuôn mặt hắn trở nên căng thẳng.

“Đúng vậy,” Minh Ngọc gật đầu, cảm giác như thời gian đang chạy đua với họ.

Họ quyết định ra ngoài cửa chính, nhưng trước khi bước ra, Huy Hoàng bỗng dừng lại. “Chúng ta cần một kế hoạch. Nếu như có ai đó ở ngoài, chúng ta phải ứng phó.”

“Thế thì chúng ta sẽ phải phân tán,” Minh Ngọc nói, ý tưởng nảy ra trong đầu. “Tôi sẽ đi ra trước, tạo ra tiếng động để thu hút sự chú ý. Anh sẽ theo sau và tìm cách thoát khỏi.”

“Rất mạo hiểm,” Huy Hoàng nhíu mày.

“Nhưng không còn lựa chọn nào khác,” cô khẳng định, ánh mắt kiên quyết. “Tôi không thể để anh bị bắt.”

Huy Hoàng thở dài, không còn thời gian để tranh cãi. “Được, nhưng phải rất cẩn thận.”

Minh Ngọc hít một hơi sâu, chuẩn bị cho cuộc chiến. Họ đứng cạnh nhau một phút, như thể đang truyền sức mạnh cho nhau. Cuối cùng, cô gật đầu, rồi mở cửa bước ra ngoài.

Cảnh tượng bên ngoài khiến tim cô đập mạnh. Hàng loạt bóng người di chuyển, tiếng thì thầm văng vẳng như tiếng sóng vỗ. Cô biết rằng kẻ thù đang ở rất gần.

“Hãy cẩn thận!” Huy Hoàng gọi với theo, nhưng cô đã bước ra ngoài, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến này không chỉ vì mình, mà còn vì những người yêu thương mà cô muốn bảo vệ.

Minh Ngọc bắt đầu di chuyển, tạo ra âm thanh để thu hút sự chú ý. Cô cảm thấy ánh mắt của kẻ thù đổ dồn về phía mình, và trong khoảnh khắc đó, cô hiểu rằng đây chính là khởi đầu cho một cuộc chiến cam go, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn