Kẻ Bị Đẩy Ra

Chương 17: Giây Phút Tử Thần

Vân đứng giữa căn phòng tối, ánh mắt dán chặt vào Bích Ngọc. Cô không thể hiểu được lý do gì khiến Bích Ngọc, kẻ thường đứng về phía hội đồng, lại đến đây để cảnh báo họ. Trong khi mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao, Vân cảm thấy như một cơn sóng đang dâng trào trong lòng.

“Cô đang nói đùa đúng không?” Ngọc Anh cất tiếng, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Tại sao chúng tôi phải tin tưởng cô?”

“Bởi vì tôi không muốn thấy bất kỳ ai chết,” Bích Ngọc nhấn mạnh, vẻ mặt lạnh lùng nhưng cũng lộ chút mệt mỏi. “Hội đồng đã biết về các bạn. Họ không chỉ chuẩn bị phản ứng, mà còn có kế hoạch tấn công.”

“Cô nói gì?” Thảo hỏi, giọng điệu không thể giấu nổi sự lo lắng. “Họ sẽ làm gì?”

“Đó là một bí mật. Nhưng tôi có thể nói rằng họ sẽ không nương tay với bất kỳ ai cản đường họ,” Bích Ngọc đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Nếu các bạn không thay đổi kế hoạch, sẽ có người phải trả giá.”

Vân cảm thấy như thời gian ngừng lại. Những lời của Bích Ngọc như một quả bom nổ tung trong tâm trí cô. Họ đã chuẩn bị cho cuộc chiến, nhưng giờ đây, mọi thứ trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Vân nhìn sang các thành viên trong nhóm. Đôi mắt họ đầy băn khoăn, sự lo lắng hiện rõ trên từng nét mặt.

“Chúng ta cần phải thảo luận,” Vân quyết định. “Không thể để cảm xúc chi phối quyết định của chúng ta.”

“Nhưng nếu chúng ta chần chừ, có thể sẽ không còn cơ hội nữa,” Ngọc Anh phản bác.

“Thay vì mạo hiểm, hãy tìm cách khác,” Kiều Linh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Chúng ta có thể tạo ra một sự phân tâm, gây rối bên trong trước khi ra tay.”

Bích Ngọc lặng lẽ quan sát họ, như một kẻ ngoài cuộc đang chờ đợi những phản ứng tiếp theo. “Nếu các bạn muốn thành công, hãy tìm cách thuyết phục những người khác đứng về phía mình. Tạo ra liên minh.”

“Liên minh?” Thảo lặp lại, ánh mắt đầy hoài nghi. “Ai có thể tin tưởng chúng ta?”

“Những người cũng đã từng bị áp bức, những người không còn gì để mất,” Bích Ngọc khẳng định. “Hãy nhớ rằng, trong cuộc chiến này, không ai có thể đứng một mình.”

Vân hít sâu, cảm nhận được sức nặng của quyết định này. “Chúng ta không thể lùi bước. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”

Sự quyết tâm trong lời nói của Vân như một ngọn lửa thắp sáng trong lòng mỗi người. Họ đã trải qua nhiều khó khăn, nhưng giờ đây, trước mắt họ là một thử thách lớn hơn bao giờ hết. Ngọc Anh gật đầu, ánh mắt kiên định, trong khi Kiều Linh và Thảo cũng đồng tình.“Vậy chúng ta sẽ làm theo kế hoạch mới,” Vân nói, giọng chắc nịch. “Nhưng trước tiên, chúng ta cần thông tin. Bích Ngọc, cô có thể giúp chúng tôi không?”

“Có thể,” Bích Ngọc trả lời, ánh mắt đã dịu lại. “Nhưng tôi không thể làm điều này một mình. Nếu các bạn muốn thành công, hãy cho tôi biết các bạn cần gì.”

Cuộc hội thảo trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết. Vân và nhóm bắt đầu thảo luận về những bước tiếp theo, phân tích mọi khía cạnh mà họ có thể khai thác. Thời gian trôi đi, nhưng không khí căng thẳng vẫn bao trùm.

Bích Ngọc đứng lặng lẽ một bên, ánh mắt chăm chú theo dõi từng động thái của nhóm. Dù có phần nghi ngờ, nhưng Vân vẫn cảm thấy cần phải hợp tác với cô ta. “Chúng ta cần một kế hoạch chi tiết,” Vân nói. “Và phải có những người tin tưởng chúng ta đứng về phía.”

“Đúng, và chúng ta cần phải tìm cách tiếp cận những người bị áp bức,” Thảo thêm vào. “Họ sẽ là lực lượng quan trọng trong cuộc chiến này.”

“Nhưng làm thế nào để thuyết phục họ?” Ngọc Anh hỏi, sự lo lắng lại hiện lên trên gương mặt.

“Chúng ta có thể tạo ra một sự kiện,” Kiều Linh đề xuất. “Một buổi tập hợp, nơi mọi người có thể nghe thấy tiếng nói của chúng ta.”

“Đó là một ý tưởng hay,” Bích Ngọc đồng tình. “Nhưng các bạn cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Hội đồng sẽ không ngồi yên.”

Vân cảm nhận được sự cấp bách trong từng lời nói của Bích Ngọc. “Chúng ta sẽ không để họ kiểm soát,” cô khẳng định. “Dù có bất kỳ điều gì xảy ra, chúng ta sẽ không bỏ cuộc.”

Và như vậy, kế hoạch mới dần hình thành, từng bước một. Họ sẽ phải chuẩn bị cho mọi tình huống, bởi cuộc chiến này không chỉ là giữa họ và hội đồng, mà còn là cuộc chiến giữa những niềm tin, giữa sự sống và cái chết.

Khi đêm buông xuống, Vân cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua. Cô nhìn ra ngoài, nơi ánh đèn mờ ảo của thành phố chiếu sáng những con đường u tối. Một cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng, như thể mọi thứ sắp sửa bùng nổ.

“Chúng ta hãy chuẩn bị,” Vân nói, ánh mắt kiên định. “Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng chúng ta sẽ không đơn độc.”

Trong khi nhóm bắt đầu chuẩn bị, Vân cảm nhận được một sự thay đổi trong không khí. Sự đoàn kết đang dần hình thành, nhưng bên trong cô vẫn cảm thấy một nỗi lo lắng. Liệu họ có đủ sức mạnh để đối mặt với hội đồng? Hay sẽ có những hy sinh không thể tránh khỏi?

Khi mọi người bắt đầu tản ra, Vân đứng lại, nhìn vào bóng đêm. Cô biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu. Họ đã sẵn sàng cho những thử thách phía trước, nhưng liệu có đủ sức mạnh để vượt qua những điều khủng khiếp đang chờ đợi? Câu hỏi đó cứ lởn vởn trong đầu, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ không bao giờ dễ dàng.

truyenfull,truyenfull vn