Kẻ Bị Đẩy Ra

Chương 15: Lời Hứa Bị Đánh Cắp

Cuộc họp diễn ra trong một căn phòng nhỏ, nơi ánh sáng mờ ảo chỉ đủ để mọi người nhận diện nhau. Vân ngồi ở giữa, ánh mắt chăm chú nhìn vào từng khuôn mặt của bạn bè. Ngọc Anh, Mai Thảo và Kiều Linh đều thể hiện sự kiên quyết, nhưng Vân cảm nhận được sự lo lắng lẩn khuất trong họ.

“Chúng ta cần phải tìm ra một cách tiếp cận khác,” Vân lên tiếng, giọng cô tràn đầy quyết tâm. “Bích Ngọc không phải là người dễ đối phó. Cô ta sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.”

“Nhưng nếu chúng ta cứ tiếp tục tránh né, cô ta sẽ có cơ hội tấn công bất ngờ,” Ngọc Anh nói, sự bức xúc hiện rõ trên khuôn mặt cô. “Chúng ta phải chủ động.”

“Đúng vậy,” Thảo gật đầu. “Tôi nghĩ chúng ta nên tìm cách tiếp cận Bích Ngọc một cách khéo léo hơn. Có thể giả vờ hợp tác để khai thác thông tin từ cô ta.”

“Ý kiến hay,” Vân đồng tình. “Nhưng chúng ta cũng phải cẩn trọng. Nếu để cô ta phát hiện, mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm.”

“Và chúng ta cũng cần phải có kế hoạch dự phòng,” Kiều Linh thêm vào, ánh mắt cô sáng lên. “Nếu Bích Ngọc có ý đồ xấu, chúng ta phải sẵn sàng phản công.”

“Vậy thì, chúng ta cần phải tạo dựng lòng tin với cô ta,” Ngọc Anh đề xuất. “Có thể chúng ta nên tổ chức một buổi gặp gỡ, nói về những điều chúng ta có thể làm chung.”

Vân suy nghĩ một chút, rồi gật đầu. “Đúng, nhưng chúng ta cần chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Không thể để cảm xúc lấn át lý trí.”

Cả nhóm lại bắt đầu thảo luận, chia sẻ những ý tưởng và chiến lược. Vân cảm thấy sự kết nối giữa họ ngày càng vững chắc. Từng người một, họ đều có những kỹ năng riêng biệt, và khi kết hợp lại, sức mạnh của họ sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.

Một buổi chiều, khi họ đã lên kế hoạch cụ thể, Vân quyết định rằng đã đến lúc thực hiện. Họ tìm đến nơi Bích Ngọc thường xuất hiện, một quán cà phê nhỏ nằm khuất trong một con hẻm. Khung cảnh nơi đây có vẻ bình yên, nhưng Vân biết rằng ẩn chứa bên trong là những âm mưu phức tạp.

“Chúng ta phải giữ bình tĩnh,” Vân nói, nhìn vào mắt từng người. “Hãy nhớ rằng mục tiêu của chúng ta là tìm hiểu động cơ của Bích Ngọc.”

Khi bước vào quán, không khí ấm cúng của nơi đây khiến họ cảm thấy thoải mái phần nào. Bích Ngọc đã có mặt, ngồi ở một góc với cốc cà phê trên tay, ánh mắt sắc lạnh như thường lệ. Vân và nhóm tiến lại gần, tự tin nhưng vẫn cẩn trọng.

“Chào Bích Ngọc,” Vân lên tiếng, nở nụ cười thân thiện. “Chúng tôi muốn nói chuyện với bạn về một số vấn đề mà chúng ta có thể hợp tác.”

Bích Ngọc ngẩng đầu lên, ánh mắt dò xét. “Hợp tác? Tại sao tôi lại phải hợp tác với các bạn?” Cô ta nói, giọng điệu lạnh lùng.

“Chúng tôi biết rằng bạn có những mối quan tâm tương tự như chúng tôi,” Ngọc Anh lập tức đáp lại. “Chúng ta có thể cùng nhau tạo ra những thay đổi tích cực.”

Bích Ngọc nhếch mép, sự hoài nghi hiện rõ. “Thay đổi tích cực? Các bạn đang nói về điều gì vậy?”

“Chúng tôi không muốn sống trong sự áp bức,” Thảo nhanh nhẹn nói, nhìn thẳng vào mắt Bích Ngọc. “Chúng tôi muốn tìm ra cách để tất cả chúng ta có thể sống hòa bình, mà không phải chịu đựng sự phân biệt.”Im lặng bao trùm không gian, Bích Ngọc dường như đang cân nhắc lời nói của họ. Vân cảm thấy hồi hộp, nhưng cô kiên nhẫn chờ đợi.

“Và nếu tôi từ chối?” Bích Ngọc hỏi, ánh mắt lạnh lẽo.

“Chúng tôi không muốn điều đó,” Vân trả lời, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh. “Nhưng nếu bạn không sẵn sàng, chúng tôi sẽ phải tìm cách khác.”

Bích Ngọc cười nhạt, nhưng trong ánh mắt của cô ta, Vân nhận thấy một chút chần chừ. “Hãy để tôi suy nghĩ,” cô ta nói, rồi đứng dậy và rời khỏi quán.

“Chúng ta đã làm tốt,” Ngọc Anh nói, ánh mắt đầy hy vọng. “Có thể cô ta sẽ liên lạc lại.”

Vân gật đầu, nhưng trong lòng cô không thể xóa đi cảm giác lo lắng. Họ đã khởi đầu một cuộc chơi nguy hiểm, và Bích Ngọc không phải là người dễ bị lừa.

Những ngày tiếp theo, cả nhóm tiếp tục theo dõi động thái của Bích Ngọc, nhưng dường như không có gì diễn ra. Vân cảm thấy căng thẳng, như thể họ đang đứng trên một ngọn núi lửa sắp nổ.

“Có lẽ chúng ta nên chủ động hơn,” Thảo đề xuất. “Nếu Bích Ngọc không phản hồi, có thể chúng ta cần phải thúc ép cô ta.”

“Nhưng làm thế nào?” Kiều Linh hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.

“Chúng ta có thể tìm hiểu thêm về những mối quan hệ của cô ta,” Ngọc Anh nói. “Có thể có ai đó mà chúng ta có thể sử dụng để gây áp lực.”

Vân cảm thấy ý tưởng này không tệ. Họ có thể tìm cách khai thác những điểm yếu của Bích Ngọc mà không khiến cô ta nghi ngờ. “Tốt, chúng ta sẽ làm như vậy,” Vân đồng ý, cảm giác quyết tâm lại trỗi dậy.

Nhưng khi họ bắt đầu thực hiện kế hoạch, Bích Ngọc bỗng xuất hiện trở lại, lần này với một vẻ mặt nghiêm túc hơn. “Tôi đã suy nghĩ về lời đề nghị của các bạn,” cô ta nói, ánh mắt sắc lạnh khiến mọi người không khỏi bối rối.

“Và?” Vân hỏi, hơi căng thẳng.

“Có lẽ tôi cũng muốn thay đổi,” Bích Ngọc nói, giọng điệu có phần lạ lùng. “Nhưng không phải theo cách mà các bạn nghĩ.”

Cảm giác hồi hộp tràn ngập trong không khí. Vân nhận ra rằng họ có thể đã bước vào một cuộc chơi lớn hơn nhiều so với dự kiến. Họ đã tìm kiếm một giải pháp hòa bình, nhưng thực tế lại phức tạp hơn rất nhiều.

“Mọi người có thể tin tưởng tôi không?” Bích Ngọc hỏi, ánh mắt đầy thách thức.

Câu hỏi này khiến Vân và nhóm bạn phải suy nghĩ lại. Giữa lý tưởng và thực tế, liệu họ có đủ can đảm để dấn thân vào con đường mới?

truyenfull,truyenfull vn