Kẻ Bị Đẩy Ra

Chương 13: Kẻ Thù Bên Trong

Khi người đàn ông dứt lời, bầu không khí trong ngôi nhà cũ trở nên nặng nề. Từ Vân cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng. Những thông tin vừa được tiết lộ như một nhát dao chém vào sự bình yên giả tạo mà họ đã cố gắng xây dựng.

“Có nghĩa là, hội đồng đang âm thầm chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn?” Ngọc Anh hỏi, giọng nói căng thẳng.

“Đúng vậy. Họ không chỉ muốn kiểm soát mà còn muốn tiêu diệt bất kỳ ai có thể đứng lên chống lại họ,” người đàn ông trả lời, vẻ mặt nghiêm túc. “Các cô phải cẩn thận. Có thể có kẻ phản bội trong hàng ngũ của các cô.”

Vân cảm thấy tim mình thắt lại. Một kẻ phản bội ư? Ai trong số họ có thể làm điều đó? Ánh mắt của cô lướt qua từng thành viên trong nhóm, tìm kiếm dấu hiệu của sự nghi ngờ.

“Chúng ta phải kiểm tra lại mọi thông tin, mọi người,” Thảo nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng không kém phần quyết đoán. “Nếu có kẻ phản bội, chúng ta cần phải biết ngay.”

“Chúng ta không thể để sự nghi ngờ làm chúng ta mất tập trung,” Ngọc Anh lên tiếng. “Chúng ta cần phải hành động. Mỗi phút đều quý giá.”

“Đúng vậy,” Vân khẳng định, cảm thấy sức mạnh từ sự đoàn kết của nhóm. “Hãy tập trung vào việc thu thập thông tin. Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng.”

Khi họ rời khỏi ngôi nhà, bầu không khí bên ngoài vẫn ảm đạm. Những ngôi nhà hoang phế như đang lắng nghe từng bước đi của họ, như thể chúng biết rằng cuộc sống của những kẻ bị đẩy ra đang chuẩn bị bước vào một giai đoạn mới đầy thử thách.

***

Trong một góc thành phố, Bích Ngọc và Huy Hoàng đang theo dõi từng cử động của nhóm Vân. Huy Hoàng đứng bên cửa sổ, ánh mắt sắc lạnh. “Chúng ta cần phải đảm bảo rằng họ không thể tìm ra manh mối nào.”

“Đúng vậy,” Bích Ngọc đáp, nụ cười trên môi thể hiện sự tự tin. “Hãy để họ nghĩ rằng họ đang ở thế thượng phong. Chỉ khi họ cảm thấy chắc chắn, chúng ta mới có thể dồn họ vào đường cùng.”

“Nhưng chúng ta không thể xem nhẹ họ. Nhất là Vân,” Huy Hoàng cảnh báo. “Cô ta rất thông minh.”

“Cô ta có thông minh đến đâu cũng không thể chống lại sức mạnh của chúng ta,” Bích Ngọc khẳng định. “Hãy chuẩn bị cho bước tiếp theo. Một cuộc tấn công bất ngờ sẽ làm họ hoảng loạn.”

***

Trở lại với nhóm của Vân, họ ngồi lại trong một căn phòng nhỏ, nơi ánh sáng mờ ảo từ những ngọn nến lập lòe. Thảo bắt đầu vạch ra kế hoạch. “Chúng ta sẽ chia thành các nhóm nhỏ, mỗi nhóm sẽ theo dõi một mục tiêu khác nhau. Ai cũng phải cẩn thận.”

“Và hãy nhớ, không ai được tin tưởng hoàn toàn,” Ngọc Anh thêm vào, đôi mắt nghiêm nghị. “Chúng ta phải giữ bí mật này trong lòng.”

Khi Vân nhìn vào mắt từng người, cô cảm nhận được sự lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. Họ đã đến đây, không thể quay đầu lại. Một cuộc chiến đang chờ đợi họ, và họ cần phải chuẩn bị thật tốt.

“Chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân mình,” Vân nói, giọng đầy cảm xúc. “Mà còn vì những người đã bị đẩy ra, những người không thể đứng lên tiếng nói. Họ cần chúng ta.”

Mọi người gật đầu, một cảm giác đoàn kết mạnh mẽ lan tỏa trong không gian. Nhưng sâu thẳm trong lòng Vân, một nỗi lo lắng vẫn đeo bám. Liệu họ có thể vượt qua những thử thách này mà không bị phản bội từ bên trong?***

Khi đêm xuống, từng thành viên trong nhóm bắt đầu rời khỏi căn phòng. Vân quyết định ở lại một chút để suy nghĩ. Cô nhìn vào bức tường cũ kỹ, nơi ánh nến chiếu sáng những vết nứt. Những vết nứt này giống như những vết thương trong xã hội, một dấu hiệu cho thấy mọi thứ không hoàn hảo.

“Vân, em còn ở đây sao?” Mai Thảo hỏi khi trở lại, ánh mắt đầy lo lắng.

“Chị chỉ cần một chút thời gian để suy nghĩ,” Vân đáp, cố gắng che giấu những lo âu trong lòng.

“Chúng ta sẽ vượt qua, phải không?” Thảo hỏi, giọng nói nhẹ nhàng.

“Phải,” Vân trả lời, nhưng không chắc lắm. Cô cảm nhận được sức ép từ những quyết định sắp tới. “Dù có chuyện gì xảy ra, chị sẽ không từ bỏ.”

Hai cô gái nhìn nhau, một sự thấu hiểu im lặng tràn ngập không gian. Họ không chỉ là những người bạn, mà còn là những chiến binh trong cuộc chiến này.

***

Sáng hôm sau, nhóm bắt đầu hành động. Họ chia nhau ra đi, mỗi người mang trong mình một nhiệm vụ riêng. Vân đi cùng Ngọc Anh, hai người quyết định theo dõi một trong những thành viên của hội đồng.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu xem họ đang lên kế hoạch gì,” Vân nói, ánh mắt kiên định.

“Đúng vậy. Và phải thật cẩn thận,” Ngọc Anh nhắc nhở. “Nếu không, mọi thứ có thể trở nên tồi tệ.”

Họ lặng lẽ di chuyển qua những con hẻm nhỏ, nơi ánh sáng mặt trời không thể chiếu rọi. Mỗi bước đi đều mang theo sự lo lắng và hồi hộp. Vân cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn, không chỉ vì sự hồi hộp mà còn vì cảm giác đang đến gần một sự thật đáng sợ.

Khi họ đến gần một tòa nhà lớn, nơi mà hội đồng thường tổ chức các cuộc họp, Vân và Ngọc Anh lén lút quan sát từ xa. Những người mặc trang phục sang trọng đi ra vào, những cuộc trao đổi bí mật diễn ra. Vân cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

“Chúng ta phải tìm cách vào trong,” Ngọc Anh nói, ánh mắt lấp lánh. “Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ biết được kế hoạch của họ.”

“Nhưng làm sao để vào được?” Vân hỏi, sự e ngại hiện rõ.

Ngọc Anh mỉm cười, “Chúng ta sẽ không đi vào cửa chính. Hãy theo tôi.”

Và khi họ chuẩn bị bước vào, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. “Các cô đang làm gì ở đây?”

Cả hai quay lại, tim đập mạnh. Đó chính là Bích Ngọc, nụ cười lạnh lùng hiện rõ trên khuôn mặt. “Tôi không nghĩ các cô muốn bị phát hiện.”

Mọi thứ bỗng chốc trở nên căng thẳng, Vân và Ngọc Anh biết rằng họ đã rơi vào một cái bẫy.

truyenfull,truyenfull vn