Khi ánh sáng ban mai len lỏi qua những khe cửa sổ, Vân đã chuẩn bị sẵn sàng cho kế hoạch táo bạo mà cô và Thảo đã bàn bạc đêm qua. Họ cần phải thu thập thông tin về hội đồng pháp sư, mà không để bất kỳ ai phát hiện. Nỗi lo lắng thường trực trong lòng, nhưng quyết tâm và tinh thần chiến đấu của cô đã khiến Vân cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Chúng ta sẽ gặp nhau ở chỗ cũ, vào lúc hoàng hôn,” Thảo nhắc lại. “Tất cả phải thật cẩn thận. Nếu có gì khả nghi, hãy lập tức rút lui.”
“Đã rõ,” Vân gật đầu, ánh mắt ánh lên sự kiên định. Ngọc Anh và Kiều Linh cũng không kém phần quyết tâm. Mỗi người đều có vai trò riêng trong kế hoạch, và họ hiểu rằng sự thành công phụ thuộc vào sự phối hợp của cả nhóm.
Khi chiều xuống, bầu không khí trở nên căng thẳng hơn. Vân và Thảo lén lút di chuyển qua các ngõ hẹp, cố gắng tránh sự chú ý của những người lính canh gác. Họ đã từng thấy những người như vậy, những kẻ bảo vệ cho hội đồng, và việc chạm trán với họ là một rủi ro lớn.
“Đi từ phía bên trái,” Thảo chỉ dẫn, “Nơi đó có ít người hơn.”
Vân gật đầu, theo sát Thảo. Cảm giác hồi hộp đan xen với sự hồi hộp khiến từng bước chân của họ trở nên nặng nề. Họ không chỉ đang cố gắng thu thập thông tin, mà còn là cuộc chiến sinh tồn.
Khi đến gần khu vực trung tâm nơi hội đồng họp, Vân dừng lại. “Chúng ta phải cẩn thận. Nếu bị phát hiện, mọi thứ sẽ hỏng bét.”
“Đúng vậy,” Thảo đồng ý, “Tôi sẽ sử dụng khả năng đọc tâm trí để tìm hiểu những gì họ đang bàn bạc.”
Cả hai lén lút nép mình vào một góc khuất, cố gắng nghe ngóng. Những tiếng nói từ bên trong vọng ra, và Vân cảm thấy một nỗi lo sợ dâng trào. Những thông tin mà họ thu thập được sẽ rất quan trọng cho kế hoạch của nhóm.
“Chúng ta cần phải nhanh chóng,” Thảo thì thầm. “Tôi cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.”
Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện từ phía sau. Vân và Thảo lập tức nín thở, không dám nhúc nhích. Ngọc Anh và Kiều Linh đã đứng ở một khoảng cách an toàn, nhưng Vân biết rằng nếu họ không hành động, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ.
“Để tôi đi kiểm tra,” Ngọc Anh khẽ nói, rồi lặng lẽ di chuyển về phía bóng người. Vân nín thở, cầu mong cho mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.Bỗng, một tiếng động lớn vang lên. Ngọc Anh đã bị phát hiện. “Chạy!” cô hô lớn, và không chần chừ, Vân và Thảo lập tức lao đi.
“Về phía bên trái!” Thảo la lên, và họ lao về phía ngõ hẹp. Tim Vân đập thình thịch, cảm giác như từng bước chân đều vang vọng giữa đêm tối. Cô không thể nghĩ ngợi nhiều, chỉ biết chạy theo bản năng.
“Chúng ta không thể để họ bắt được!” Ngọc Anh kêu lên từ phía sau. Vân cảm thấy sự hồi hộp tràn ngập trong lòng, nhưng cô biết rằng không thể dừng lại. Họ phải chạy trốn.
Khi lao qua những con hẻm tối tăm, tiếng bước chân rầm rập của những kẻ đuổi theo vang lên phía sau. Mồ hôi chảy ròng ròng, Vân cảm thấy như mọi nỗ lực của họ đã thất bại. Nhưng không! Họ phải sống sót, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người mà họ đang bảo vệ.
“Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp!” Thảo hối thúc, và Vân gật đầu, tìm kiếm một nơi nào đó an toàn. Cuối cùng, họ phát hiện ra một căn nhà bỏ hoang. Cả nhóm vội vã lao vào, đóng chặt cửa lại.
Hơi thở hổn hển, Vân cảm thấy tim mình đập như trống. “Chúng ta đã an toàn chưa?” cô hỏi, ánh mắt lo lắng nhìn về phía Thảo.
“Chưa chắc,” Thảo trả lời, “Nhưng chúng ta có ít phút để hồi phục.”
Trong căn nhà tăm tối, bốn người nhìn nhau, mỗi người đều cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Cuộc chạy trốn này chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn. Vân biết rằng họ không thể bỏ cuộc, và sự mạnh mẽ của họ sẽ được thử thách.
“Chúng ta phải tìm cách tiếp cận hội đồng lần nữa,” Ngọc Anh nói, khuôn mặt cô vẫn giữ được sự quyết tâm.
“Nhưng lần này, chúng ta phải cẩn thận hơn,” Kiều Linh thêm vào. “Không thể để bị phát hiện như lần này nữa.”
Vân nhìn vào mắt từng người, cảm nhận được sức mạnh từ sự đoàn kết của họ. “Chúng ta sẽ làm được. Chúng ta sẽ không để những kẻ áp bức chiến thắng.”
Mọi người gật đầu, và họ bắt đầu thảo luận về kế hoạch tiếp theo. Sự quyết tâm trong lòng Vân lại dâng trào. Họ đã có một cơ hội, và không thể để nó trôi qua. Cuộc chiến vẫn còn dài, nhưng ít nhất, họ đã có nhau.