Kẻ Bị Đẩy Ra
Chương 1: Kẻ Bị Đẩy Ra
Từ Vân đứng ở góc đường tối tăm, nơi ánh đèn đường chập chờn như muốn từ bỏ nhiệm vụ chiếu sáng. Khu ổ chuột nơi cô sống không khác gì một chiếc bóng trong lòng thành phố phồn hoa, luôn bị lãng quên. Cô nhìn quanh, thấy những người hàng xóm lầm lũi, ánh mắt họ mang theo nỗi thất vọng và sự mệt mỏi. Dù bề ngoài có vẻ thờ ơ, nhưng Vân biết, bên trong họ đang âm thầm chiến đấu với những nỗi đau không tên.
Cuộc sống nơi đây là một cuộc chiến không có hồi kết. Mỗi ngày, Vân phải tìm cách sinh tồn trong cái nóng bức và bụi bặm. Cô đã quá quen với mùi hôi thối từ những rác rưởi chất đống, tiếng cãi vã giữa những người sống trong cảnh túng quẫn, và cả những ánh mắt khinh bỉ từ những kẻ có sức mạnh. Họ, những pháp sư quyền năng, thường đi qua khu phố này với dáng vẻ kiêu ngạo, như thể sự tồn tại của những người không có sức mạnh là một điều gì đó tội lỗi.
“Vân, lại không có nước để nấu ăn sao?” Giọng nói của bà ngoại vang lên từ trong căn nhà nhỏ xập xệ. Bà đã già, đôi tay run rẩy không còn đủ sức làm việc. Vân thở dài, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô đã cố gắng, nhưng nước trong bể đã cạn kiệt từ hôm trước. Cô không thể để bà phải chịu đựng thêm nữa.
“Con sẽ đi tìm nước ngay.” Vân đáp, quyết tâm không để bà phải lo lắng. Cô nhanh chóng xỏ giày, bước ra khỏi nhà. Ánh sáng mặt trời chói chang nhưng không làm cô chùn bước. Trong thâm tâm, Vân biết rằng chỉ cần có nước, cuộc sống sẽ dễ thở hơn. Cô không thể để mình bị đẩy ra khỏi những điều cơ bản nhất.
Đi qua những con phố chật chội, nơi những đứa trẻ chơi đùa với những món đồ chơi tự chế, Vân cảm nhận được sự nghèo khó nhưng cũng đầy sức sống. Dù sống trong cảnh khốn khó, họ vẫn luôn tìm cách để tồn tại. Vân tìm đến một cái giếng cũ, nơi mà những người dân trong khu phố đã quen thuộc. Nhưng khi đến nơi, cô thấy một nhóm người đang đứng đó, những kẻ có sức mạnh, đang ra sức cản trở những người khác lấy nước.
“Để lại cho chúng tôi! Các người không có quyền!” Một người trong nhóm cầm một cây gậy, chỉ thẳng vào đám đông. Vân cảm thấy lửa giận dâng lên trong lòng. Tại sao họ lại có thể hành động như vậy? Tại sao họ lại có quyền quyết định sự sống chết của những người khác chỉ vì một ít nước?
“Chúng tôi chỉ muốn một ít nước thôi!” Một người phụ nữ lên tiếng, ánh mắt đầy nỗi khổ. Vân biết, cô không thể đứng nhìn. Cô tiến lên, dù biết rằng điều này có thể mang lại nguy hiểm cho mình.
“Buông họ ra!” Vân hét lên, giọng nói vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Họ không ngờ rằng một cô gái từ khu ổ chuột lại dám đứng lên chống lại họ.
“Cô là ai mà dám lên tiếng?” Một trong số họ bước tới, ánh mắt lạnh lùng. Vân cảm thấy tim đập mạnh, nhưng không cho phép mình lùi bước.“Tôi là Từ Vân, và tôi sẽ không để các người tiếp tục hành hạ những người khác!” Cô nói, giọng đầy quyết tâm. Những người xung quanh nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên, như thể đang tìm kiếm một tia hy vọng trong sự tuyệt vọng.
Nhưng nhóm người kia chỉ cười khinh bỉ. “Một kẻ yếu đuối như cô thì có thể làm gì?” Họ đẩy cô ra, nhưng Vân không chịu khuất phục. Cô biết mình có khả năng đặc biệt, khả năng điều khiển nước, mặc dù chưa bao giờ sử dụng nó trong một cuộc đối đầu như thế này.
“Cô sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc này!” Một người trong nhóm quát lên, nhưng Vân đã không còn nghe thấy gì. Trong đầu cô, hình ảnh bà ngoại đang chờ đợi ở nhà, hình ảnh những người hàng xóm cũng đang chịu đựng giống như mình, tất cả đang thôi thúc cô phải hành động.
Cô nhắm mắt lại, cảm nhận dòng nước trong cơ thể mình. Ngay khi mở mắt, một luồng nước từ mặt đất bỗng chảy lên, tạo thành những hình dạng kỳ diệu. Nhóm người kia sững sờ, không tin vào mắt mình. Vân, với đôi tay giơ lên, điều khiển dòng nước như một nhạc trưởng.
“Đừng cản trở tôi!” Cô hét lên, và dòng nước bỗng bùng nổ, khiến những kẻ đang đứng trước mặt phải lùi lại. Vân không chỉ bảo vệ mình, mà còn cho những người xung quanh thấy rằng họ không đơn độc.
Cuộc đấu tranh giữa Vân và nhóm người kia diễn ra trong im lặng. Những người xung quanh dần dần hiểu ra rằng một cô gái nhỏ bé cũng có thể đứng lên chống lại sự áp bức. Họ bắt đầu tiến lại gần, và một người đã lên tiếng: “Chúng ta cùng nhau! Không ai có quyền quyết định cuộc sống của chúng ta!”
Tiếng vỗ tay vang lên, và Vân cảm thấy sức mạnh từ những người xung quanh. Cô không còn đơn độc. Họ cùng nhau tạo thành một khối, một sức mạnh đối đầu với những kẻ cầm quyền.
Cuối cùng, nhóm người kia cũng phải lùi bước, không còn kiêu ngạo như trước. Vân nhìn theo họ, lòng tràn đầy hy vọng. Có lẽ, đã đến lúc những kẻ bị đẩy ra không còn phải chịu đựng nữa. Họ sẽ đứng lên, cùng nhau tìm kiếm công lý.
Khi ánh nắng bắt đầu ngả về chiều, Vân trở về nhà, trong lòng rộn ràng những cảm xúc mới. Cô biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, nhưng cô không còn sợ hãi. Trong thế giới này, nơi phép thuật và sự bất công tràn lan, cô sẽ trở thành người bảo vệ cho những kẻ yếu đuối. Cô sẽ không để ai phải chịu đựng như mình.