Kẻ Bất Tử

Chương 3: Những bóng ma quá khứ

Cường cảm nhận được hơi lạnh lẽo của đêm đang bao trùm. Ánh đèn le lói từ những tòa nhà đổ nát phản chiếu lên khuôn mặt ông, khiến nó trở nên sắc nét hơn trong bóng tối. Tim ông vẫn đập mạnh, không phải vì sự hồi hộp của cuộc điều tra, mà bởi một nỗi lo lắng không thể diễn tả thành lời.

“Khoa, em đã sẵn sàng chưa?” Cường thì thầm qua thiết bị liên lạc.

“Đã sẵn sàng, đại tá,” giọng Khoa vang lên, tự tin nhưng có phần căng thẳng. “Tôi đã chọn được vị trí bắn tỉa tốt nhất. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ hỗ trợ ngay.”

“Chúng ta sẽ không để lỡ cơ hội này,” Cường khẳng định, lòng đầy quyết tâm. Ông quay sang Minh Tú và Lan, “Chúng ta sẽ tiến vào khu vực này và tìm hiểu thêm về những gì đang diễn ra.”

Họ tiến vào một con hẻm tối tăm, nơi những bức tường cũ kỹ như đang thì thầm về những bí mật chôn giấu. Cường cảm thấy như có hàng triệu đôi mắt đang dõi theo từng bước chân của họ.

Minh Tú, với ánh mắt sáng rực, dừng lại trước một cánh cửa sắt hoen gỉ. “Tôi nghĩ có thể vào đây,” cô chỉ vào ổ khóa đã bị gỉ sét. “Nhưng cần phải cẩn thận. Nếu có ai bên trong, chúng ta sẽ gặp rắc rối.”

Cường gật đầu, ông rất tin tưởng vào khả năng của Minh Tú. “Lan, em có thể chế tạo một thiết bị nghe lén không?”

“Em sẽ thử,” Lan nói, ánh mắt quyết tâm. Cô nhanh chóng tìm kiếm vật liệu từ ba lô của mình, vừa làm việc vừa lắng nghe những âm thanh bên ngoài.

Cường đứng canh gác, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Mỗi giây trôi qua đều như kéo dài thêm. Bỗng, một tiếng động nhẹ vang lên từ bên trong. Cường lập tức ra hiệu cho đội ngũ dừng lại.

“Có ai đó,” ông thì thầm.

Minh Tú nhướn mày, “Chúng ta cần biết họ đang nói gì.”

“Thời gian không còn nhiều,” Cường nói, “Chúng ta phải vào.”

Khi cánh cửa mở ra, một mùi hôi thối xộc vào mũi họ. Bên trong là một không gian chật chội, tối tăm, với những bóng người lờ mờ. Cường khẽ lùi lại, không muốn bị phát hiện. Họ lén lút tiến vào, tìm chỗ ẩn nấp.

Từ đó, họ nghe thấy những tiếng nói rì rầm. Cường căng tai lắng nghe. Giọng một người đàn ông vang lên, “Chúng ta sẽ tấn công vào sáng mai. Tất cả mọi thứ đã được chuẩn bị.”

“Không thể để họ ngăn cản,” một giọng khác cất lên, đầy quyết đoán. “Chúng ta cần phải ra tay trước.”

Tim Cường như ngừng đập. Mọi thứ đang diễn ra nhanh hơn dự đoán của ông. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” ông thì thầm, cảm giác bất an dâng trào.

“Nhưng nếu bị phát hiện…” Minh Tú lo lắng.

“Không còn thời gian để lo lắng,” Cường quyết định. “Chúng ta sẽ tấn công trước khi họ thực hiện kế hoạch.”

“Đúng vậy!” Khoa, từ vị trí ẩn nấp, xác nhận. “Em sẽ hỗ trợ từ xa.”“Đội ngũ, chuẩn bị!” Cường ra lệnh, giọng ông đầy quyết đoán.

Lan nhanh chóng hoàn thành thiết bị nghe lén và truyền thông tin đến Cường. Cường nhìn vào mắt từng thành viên, sự quyết tâm trong ánh mắt họ khiến ông cảm thấy tự hào. Họ không chỉ là một đội ngũ, mà là một gia đình.

“Chúng ta sẽ tấn công vào đúng thời điểm,” Cường nói. “Minh Tú, em dẫn đường. Lan, em ở giữa. Khoa, chuẩn bị sẵn sàng từ xa.”

Họ bắt đầu di chuyển vào bên trong, từng bước chân nhẹ nhàng như những bóng ma. Cường cảm nhận được sự hồi hộp trong không khí, từng nhịp tim như một bản giao hưởng của sự sống và cái chết.

Khi họ tiến vào sâu hơn, một bóng dáng quen thuộc vụt qua tâm trí Cường. Một người bạn cũ. Một người đã từng chiến đấu bên ông, giờ đây lại có thể trở thành một phần của “Kẻ Bất Tử.” Sự đau thương trong quá khứ trỗi dậy, khiến ông lắc đầu như để xua đi những ký ức không mong muốn.

“Cường!” Minh Tú khẽ gọi, kéo ông về thực tại. “Chúng ta cần phải hành động.”

“Đúng,” ông đáp, nhưng trong lòng, những hình ảnh của người bạn cũ vẫn không ngừng ám ảnh. Họ đã từng cùng nhau chiến đấu, cùng nhau mơ ước về một ngày hòa bình. Giờ đây, liệu ông có thể đối mặt với sự thật đau lòng này?

Họ đến gần một căn phòng lớn, nơi ánh sáng lờ mờ từ những đèn neon nhấp nháy. Cường ra hiệu cho mọi người dừng lại. “Nghe này,” ông thì thầm. Tiếng nói của những kẻ kh*ng b* vọng ra, mang theo một cảm giác lạnh lẽo.

“Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục tiêu,” một giọng nói vang lên, tràn đầy sự quyết tâm.

Cường cảm thấy như có một bàn tay lạnh lẽo bóp chặt trái tim mình. Ông không thể để điều này xảy ra. Không thể để những người bạn của mình trở thành công cụ cho sự tàn bạo này.

“Chúng ta phải làm gì đó,” Minh Tú khẽ nói.

“Đúng vậy,” Cường gật đầu. “Chúng ta sẽ ngăn chặn họ.”

Khi họ chuẩn bị cho cuộc tấn công, một hình bóng quen thuộc xuất hiện trong tầm nhìn của Cường. Một người đàn ông với gương mặt trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng. “Cường…” Ông thì thào, không thể tin vào mắt mình.

Người bạn cũ, giờ đây đã trở thành một trong những “Kẻ Bất Tử.” Những ký ức xưa ùa về, khiến Cường choáng váng. Ông đã từng mất anh ta trong trận chiến. Giờ đây, anh ta đứng trước mặt, nhưng không còn là chính mình nữa.

“Cường!” Minh Tú gọi, kéo ông ra khỏi những suy nghĩ hỗn loạn. “Chúng ta cần phải đi!”

Cường hít một hơi sâu, lòng nặng trĩu. “Đúng vậy,” ông nói, nhưng cảm giác bất an vẫn ám ảnh. Ông không thể để người bạn cũ của mình rơi vào tay kẻ thù. Không thể để quá khứ lặp lại.

Họ chuẩn bị cho cuộc tấn công, nhưng trong lòng Cường, một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra. Ông phải làm gì nếu phải đối mặt với người bạn đã từng cùng mình vượt qua bao sóng gió? Quyết định của ông sẽ ảnh hưởng đến cả tương lai của những “Kẻ Bất Tử” và chính bản thân ông.

“Chúng ta đi thôi,” Cường nói, nhưng âm thanh trong lòng ông dường như vẫn vang vọng. Một cuộc chiến không chỉ với kẻ thù bên ngoài mà còn với những bóng ma của quá khứ.

truyenfull,truyenfull vn