Jerusalem – Di Mộng Thiên Quốc

Chương 7

Vào buổi chiều, một trận mưa lớn bất ngờ quét qua Jerusalem khiến bầu trời vốn đã âm u càng trở nên xám xịt. Những hạt mưa rơi tí tách vang vọng liên tiếp trên mái điện.

Tiếng mưa đánh thức Baldwin IV khỏi giấc ngủ say. Ngài khó nhọc mở mắt: “Giờ nào rồi?

“Đã gần hoàng hôn.”

Âm thanh quen thuộc khiến ngài có cảm giác như đã cách biệt một đời, tựa hồ vọng đến từ chân trời xa xôi.

“… Ta vậy mà ngủ cả ngày.”

Sau khi khiển trách Guy, vốn dĩ ngài định tiếp tục phê duyệt công văn trên các cuộn da dê. Chỉ là thân thể đột nhiên mệt mỏi lạ thường, đến mức ngay cả cây bút trong tay cũng không cầm nổi. Ngài trở về chiếc giường quen thuộc, rất nhanh đã chìm vào giấc mộng. Trong khoảng thời gian ấy không một ai đến quấy rầy.

“Đệ quá mệt rồi.” – Sibylla bước đến bên giường ngồi xuống, định đưa tay vuốt lại mái tóc vàng đã hơi rối của đệ đệ vì ngủ say. Nhưng khi thấy chiếc mặt nạ bạc cùng khăn trùm đầu trên người hắn, động tác bỗng khựng lại giữa không trung.

Từ khi nào hắn đã bắt đầu luôn mang mặt nạ như thế? Nàng cố lục tìm trong ký ức, nhưng phát hiện bản thân không còn nhớ nổi thời điểm đầu tiên. Nàng vẫn nhớ rõ hắn từng chán ghét thứ đồ vật lạnh lẽo ấy thế nào, lúc nào cũng nóng lòng muốn thoát khỏi sự giam cầm của nó. Khi đó, hắn có một gương mặt tuấn tú tràn đầy sức sống, mà hiện giờ…

Đến lúc này nàng mới nhận ra mình đã vô tình bỏ quên chi tiết đó từ bao giờ. Cuối cùng nàng chỉ có thể đưa tay đặt lên mu bàn tay đang mang găng của đệ đệ.

“Chuyện của Guy ta đã biết. Ta rất xin lỗi vì chàng khiến đệ tức giận. Baldwin, ta mong đệ đừng trách chàng.”

Hơi ấm từ lòng bàn tay của tỷ tỷ khiến Baldwin IV cảm nhận được chút thân tình đánh mất từ lâu. Tỷ tỷ vẫn nhớ đến ngài, chưa từng quên đệ đệ nhỏ bé năm nào luôn theo bên cạnh mình, chỉ là trong ánh mắt nhìn ngài mang theo vài phần ưu sầu. Ngài đưa tay lên, muốn giống thuở nhỏ chạm vào nàng, nhưng rồi lại sợ dáng vẻ hiện tại của mình sẽ khiến nàng khó xử. Bàn tay đưa ra giữa không trung hơi run lên một cái rồi cuối cùng đặt xuống mép giường.

Ngài đáp: “Chỉ mong hắn chịu nghe lời ta.”

“Baldwin, xin hãy tin ta. Guy sẽ trung thành với đệ, trung thành với Jerusalem. Chỉ là… suy nghĩ của chàng quá cố chấp, quá cực đoan thôi.” – Giọng Sibylla đầy khẩn thiết, cố gắng khiến đệ đệ buông bỏ thành kiến với Guy.

Baldwin IV không nói ra việc mình đã biết Guy vì tức giận mà rời khỏi Jerusalem, quay về lãnh địa Ascalon. Ngài nhìn thẳng vào mắt tỷ tỷ: “Ta chỉ mong hắn đừng khiến ta thất vọng.”

Từ đâu đó vang lên tiếng trẻ con non nớt mơ hồ gọi “mẫu thân”.

Baldwin IV chống người ngồi dậy, dựa vào chiếc gối mềm sau lưng. Ngài nhìn thấy Sibylla bế đứa bé lên từ tấm thảm cạnh chân giường. Hóa ra đứa cháu ngoại Baldwin Montferrat của ngài vẫn luôn ở đây mà ngài chưa từng chú ý tới.

Đứa bé ấy còn quá nhỏ, quá yếu ớt, đôi vai non nớt kia vẫn chưa đủ sức gánh vác trách nhiệm bảo vệ Thánh Thành. Điều đó khiến ngài không khỏi lo lắng, sợ một ngày nào đó mình qua đời, để lại vô số cục diện rối ren cho tỷ tỷ xử lý, như vậy thật quá bất công, cũng quá tàn nhẫn với nàng.

“Hãy thay ta chuyển lời đến Guy.” – Trước mặt người thừa kế tương lai, Baldwin IV nói rõ ràng từng chữ: “Đừng quên lời thề hắn đã lập trước cây thánh giá. Khi ta còn sống, hắn tuyệt đối không được phép soán vị.”

Đứa trẻ trong lòng Sibylla nhìn ngài một cái, tựa hồ cũng có phản ứng nào đó trước câu nói này.

Đôi mắt sau lớp mặt nạ bạc không còn mang thần thái hăng hái, rực rỡ như xưa. Lòng Sibylla bỗng mềm xuống, đệ đệ nàng đã dâng hiến cả đời cho Jerusalem. Hắn vẫn còn trẻ như vậy lại phải gánh chịu quá nhiều đau khổ vốn không nên thuộc về mình. Nghĩ đến đó, khóe mắt nàng bất giác ươn ướt.

“Ta sẽ chuyển lời.” – Nàng siết lấy tay đệ đệ: “Đệ sẽ khỏe hơn, nhất định sẽ khỏe hơn.”

Baldwin IV cúi đầu nhìn bàn tay đang được tỷ tỷ nắm trong lòng, khóe môi ngài hơi cong lên: “Cảm ơn tỷ đến thăm ta, tỷ tỷ xinh đẹp của ta.”

Khi Sibylla bế đứa con trai nhỏ rời khỏi phòng, tòa cung điện rộng lớn chỉ còn một mình ngài.

Đêm khuya luôn tịch mịch như thế. Giữa sân viện có một cây cổ thụ to lớn, mỗi khi không gian yên tĩnh có thể nghe thấy tiếng lá cây cọ vào nhau phát ra âm thanh xào xạc.

Ánh mắt mệt mỏi của Baldwin IV dừng trên án thư rộng lớn. Quả nhiên, trên bàn lại chất thêm vài cuộn da dê mới, nhưng bên cạnh chồng công văn ấy, một chiếc bình nhỏ không mấy nổi bật cắm một bó hoa sen bạc, tô điểm thêm chút sức sống và tươi mát cho không gian tẻ nhạt và ngột ngạt.

Baldwin IV hơi nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi gọi người hầu tới: “Hiện giờ tiểu thư Bellaville đang ở đâu?”

Người hầu đáp: “Tiểu thư nói muốn đi dạo khắp nơi một chút nên đã rời đi. Xin bệ hạ yên tâm, thần đã sắp xếp người dẫn đường cho nàng.”

Kết cấu của cung điện vô cùng phức tạp, từng đại điện và hành lang đan xen nhau chằng chịt, nhìn qua không hề khác biệt. Nếu không thật sự quen thuộc nơi này thì rất dễ lạc đường trong tòa cung điện như mê cung này.

Aisha đang tản bộ dọc theo hành lang trong cung. Ban đầu, nàng còn đầy hứng thú ngắm nhìn các bức bích họa trên tường và các món trang trí tinh xảo. Nhưng đi được một lúc, nàng bắt đầu cảm thấy việc lang thang như vậy thật chẳng có gì thú vị. Một ý nghĩ bất chợt nảy lên trong đầu nàng, chi bằng nhân cơ hội này đi bái kiến vị thầy giáo của hoàng gia kia.

“Ngài William lúc này vẫn còn trong cung chứ?”

Người hầu đáp: “Vẫn còn, nếu tiểu thư muốn gặp ngài ấy, thần có thể dẫn đường.”

Aisha mỉm cười: “Cảm ơn.”

Người hầu vừa dẫn đường vừa nói: “Tiểu thư không cần khách sáo như vậy. Ngài là khách quý của bệ hạ chúng ta. Nếu có chuyện gì cần, xin cứ việc sai bảo thần.”

Bầu trời trở nên trong trẻo sáng ngời sau cơn mưa. Một vầng trăng non cong cong treo lơ lửng giữa không trung, rọi xuống nhân gian ánh sáng bạc dịu dàng.

Aisha bước trên mặt đất còn đẫm nước mưa, dừng trước một cánh cửa phòng, nàng giơ tay lên và nhẹ nhàng gõ cửa.

Chủ nhân bên trong mở cửa rất nhanh, William vừa nhìn thấy khách đến liền kinh ngạc thốt lên: “À, tiểu thư Aisha, hóa ra là ngài.”

Không gian trong phòng vô cùng rộng rãi, trên tường treo vài bức tranh sơn dầu mang nét cổ kính, ánh nến vàng ấm áp lay động trong phòng, phủ lên tấm thảm mềm mại và bức rèm dày.

William nhấc bình rượu lên, rót cho Aisha một chén rượu vang đỏ vừa mới ủ.

“Cảm ơn ngài.” – Aisha nhận lấy chén rượu, nhấp một ngụm. Mùi hương của rượu khiến nàng nhớ tới chai vang đỏ năm xưa phụ thân từng mua để ăn mừng khi kiếm được khoản tiền đầu tiên trong đời. Chớp mắt đã mấy chục năm trôi qua, từ đó đến nay nàng chưa từng được uống lại thứ rượu đó.

William rót rượu xong rồi trở về chỗ ngồi: “Tiểu thư Aisha đến đây vì bệ hạ phải không?”

Trên gương mặt nàng thoáng hiện vẻ mất tự nhiên, nàng hơi cúi đầu, thành thật đáp: “Vâng, ta đi dạo một vòng rồi cuối cùng tới đây. Không biết có làm phiền ngài không?”

“Sao lại làm phiền được chứ? Dạo gần đây bệ hạ rất ít ra ngoài, ta cũng không gặp ngài một thời gian rồi. Nghe Suleiman nói tình trạng của bệ hạ ngày càng tệ hơn, ta thực sự rất đau lòng khi nghe tin ấy.” – Ông nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt dần trở nên xa xăm, chậm rãi lên tiếng: “Vậy ngài muốn biết gì về bệ hạ?”

Aisha đáp: “Lần trước ngài từng nói bệ hạ mắc bệnh phong từ năm chín tuổi. Ta muốn biết sau đó đã xảy ra chuyện gì.”

William lập tức hiểu ý nàng: “Ngài muốn nghe chuyện cũ của bệ hạ trong những năm qua phải không?”

Ánh mắt ông chậm rãi hướng lên trần nhà, mở ra cánh cửa đã đóng kín từ lâu trong cung điện ký ức của mình. Vô số mảnh ký ức nối nhau ùa tới, ghép thành một bức tranh hoàn chỉnh, ông nhìn thấy Baldwin IV thuở còn thơ ấu.

“Bệ hạ khác hẳn những đứa trẻ quý tộc chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, ngài luôn ngồi vào bàn học từ rất sớm, đắm mình trong thế giới của sách vở. Ngài rất ham học hỏi, thành tích học tập cũng tiến bộ vượt bậc.”

Những nếp nhăn trên gương mặt William dường như sâu hơn theo dòng hồi tưởng. Đôi mắt sáng ngời của cậu học trò kia luôn chất chứa niềm khát khao tri thức vô tận.

“Bệ hạ còn thích nghe những câu chuyện lịch sử, chẳng hạn như La Mã Carthage, hay những câu chuyện về Caesar và Octavian. Mỗi lần ta kể, ngài đều chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng còn đưa ra vài nhận xét sâu sắc và độc đáo.”

Aisha lặng lẽ nghe, ánh mắt mang theo ý cười khó nhận ra, phảng phất có thể xuyên qua lời kể của William thấy được vị thiếu niên quốc vương tràn đầy tò mò với thế giới năm đó.

William ngửa đầu uống cạn chén rượu, lấy lại tinh thần rồi tiếp tục: “Sau khi bị chẩn đoán mắc bệnh phong, dù ai cũng biết ngài sẽ là quốc vương kế vị, nhưng bởi tuổi còn quá nhỏ nên rất nhiều người nghi ngờ khả năng trị quốc của ngài. Họ lo lắng một đứa trẻ không thể ứng phó với cục diện phức tạp của đất nước, không thể chống lại ngoại địch, cũng không đủ khả năng cân bằng lợi ích giữa các phe phái.”

Ông nhớ lại cảnh tượng năm đó tại Tòa án tối cao. Đám quý tộc tranh cãi về tương lai của quốc vương như thể ngài chỉ là một con rối mặc họ thao túng. Họ khoa tay múa chân đầy khoa trương, gương mặt dữ tợn, hoàn toàn không nghĩ đến tôn nghiêm và cảm xúc của ngài.

William thở dài: “Không còn cách nào khác, sau nhiều lần thương nghị, chúng ta quyết định để Tiberias đảm nhiệm quan chấp chính, phụ tá bệ hạ xử lý quốc sự. Quyết định này lập tức dấy lên vô số tranh cãi trong triều đình. Một số lão thần lo ngại quyền lực sẽ mất cân bằng, trong khi đó, nhiều quý tộc trẻ lại mang dã tâm riêng, muốn nhân thế cục hỗn loạn mà trục lợi, các thế lực khắp nơi đều âm thầm dòm ngó.”

Aisha đan chặt hai tay trên đầu gối, chờ vị thầy của hoàng gia kể tiếp.

William bình ổn cảm xúc rồi nói tiếp: “Bệnh phong sẽ khiến người mất cảm giác. Bệ hạ cũng không thể tránh khỏi sự thật đáng sợ ấy. Khi toàn bộ cánh tay và bàn tay phải đã mất đi tri giác, ngài vẫn học cách điều khiển ngựa chỉ bằng một tay. Để thành thạo kỹ năng này, ngài đã ngã ngựa không biết bao nhiêu lần, khắp người đầy những vết bầm tím và thương tích, thế nhưng ngài chưa từng một lần nghĩ đến chuyện từ bỏ. Mỗi lần ngã xuống, ngài đều nghiến răng đứng dậy, tiếp tục luyện tập. Cuối cùng, ngài đã trở thành vị kỵ sĩ xuất sắc nhất Jerusalem! Điều này cần phải có ý chí kiên cường bao nhiêu mới có thể làm được hết thảy!”

Nói đến đây, gương mặt William tràn ngập vẻ kích động và tự hào, khóe mắt ông thậm chí còn hơi đỏ lên.

Aisha như thấy được hình ảnh một thiếu niên phi ngựa tiến tới, tràn đầy sức sống, ánh mắt lấp lánh sự tự tin và kiêu ngạo, cùng với khí phách như có thể chinh phục thế gian.

William cảm khái: “Không chỉ trong cưỡi ngựa, bệ hạ cũng tận tâm tận lực trong việc trị quốc. Dù căn bệnh đáng nguyền rủa này khiến ngài phải chịu đựng vô vàn đau khổ không đáng có, ngài vẫn luôn kiên trì đích thân xử lý chính sự, lắng nghe ý kiến từ mọi phía, cố gắng đưa ra những quyết định công bằng và sáng suốt nhất.”

Aisha vẫn chưa từ bỏ hy vọng mà truy vấn: “Thật sự không có cách nào giảm bớt đau đớn cho bệ hạ sao?”

William bất lực lắc đầu: “Những phương pháp có thể thử chúng ta đều thử qua, nhưng bệnh phong đến nay vẫn là bệnh nan y không thể chữa khỏi. Dù vậy, bệ hạ chưa từng khuất phục trước bệnh tật, ngài luôn kiên trì với trách nhiệm và sứ mệnh của mình.”

Nghe đến đây, Aisha siết chặt chén rượu trong tay, không nói một lời.

“Đúng rồi, còn một chuyện rất kỳ diệu nữa.” – Đôi mắt William bỗng sáng lên: “Năm bệ hạ đăng cơ đột nhiên có một con đại bàng bay vào nhà thờ. Nó giống như được Thượng Đế dẫn đường, trực tiếp đáp xuống chiếc vương miện chuẩn bị đội lên đầu bệ hạ, khi dang rộng đôi cánh vừa khéo tạo thành hình thánh giá trên đỉnh vương miện. Lúc ấy ta cho rằng đó là thần tích, là sự che chở và chúc phúc đặc biệt mà Thượng Đế dành riêng cho bệ hạ.”

William quay sang nhìn Aisha: “Ngài có tin vào lời nói của ta, tin vào thần tích không?

Aisha đương nhiên nguyện ý tin rằng đó là sự an bài của Thượng Đế: “Ta tin.”

Mưa bắt đầu rơi lúc nào không hay, hạt mưa lất phất ngoài khung cửa, vừa dày vừa mịn như những sợi tơ bạc giăng kín màn đêm. Bóng tối dần buông xuống, William đứng dậy châm thêm vài ngọn nến, ông đưa tay che ngọn lửa để tránh bị gió thổi tắt, sau đó cầm bình rượu lên rót thêm cho mình một chén. Thấy trong chén của Aisha vẫn còn rượu, ông không rót thêm nữa.

Aisha nâng chén rượu bằng cả hai tay. Hơi ấm từ thành chén truyền qua lòng bàn tay, mang đến cảm giác dễ chịu. Nàng nhấp thêm một ngụm nhỏ, vị rượu vang nồng đượm lan trên đầu lưỡi, xua tan cái lạnh của trận mưa đêm. Trong lòng nàng lúc này chất chứa muôn vàn suy nghĩ, như những hạt mưa bụi đang bị gió thổi tung ngoài cửa sổ.

Nàng đã ở đây một thời gian, trong khoảng thời gian này, nàng nếm trải ánh mắt lạnh nhạt đầy chán ghét của vị phu nhân kia, cũng như sự xa cách không hề che giấu của Công chúa Sibylla. Thế nhưng Baldwin IV vẫn luôn đối đãi với nàng bằng lễ nghi dành cho thượng khách.

Sự ôn hòa của ngài thoạt nhìn có vẻ bình thường, nhưng giữa cung đình lạnh lẽo và phức tạp này lại mang đến cho nàng một cảm giác khác lạ. Cảm giác ấy rất khó tả, khiến trái tim nàng bất giác rung động. Ban đầu, nàng chỉ cho rằng đó là dư âm của lòng biết ơn, nhưng vào đêm khuya thanh vắng một mình hồi tưởng, nàng lại mơ hồ cảm thấy có lẽ còn có điều gì khác nữa. Đến nỗi đó là gì, nàng không dám nghĩ sâu hơn, cũng không muốn dễ dàng phân tích tâm tư của mình.

William biết hai người đã trò chuyện rất lâu, ông quyết định kể thêm một câu chuyện cuối cùng để khép lại cuộc trò chuyện đêm nay: “Tiểu thư Aisha từng nghe nói đến trận chiến Montgisard chưa?”

Aisha lắc đầu, đây cũng nằm trong dự kiến của William. Ông chậm rãi kể: “Năm đó, Saladin dẫn đại quân Ayyubid tiến sát Jerusalem. Tất cả mọi người đều cho rằng trận chiến này nhất định sẽ thất bại, bởi vì khi ấy dân gian còn lưu truyền một câu nói: ‘Quốc vương giống như một thi thể được đặt trên ngai vàng.’”

Giọng ông run lên ở cuối câu, như thể ông vẫn còn bất bình thay cho học trò của mình: “Nhưng chính đứa trẻ không được bất kỳ ai coi trọng đó lại dẫn theo hơn ba trăm kỵ sĩ quân Thập Tự xông vào Ascalon, đánh lui Saladin, chúng ta đã giành chiến thắng!”

Trước mắt ông hiện lên một khung cảnh: Baldwin IV mới mười sáu tuổi đang quỳ trước thánh giá, dâng lên Thượng Đế lời cầu nguyện thành kính nhất của mình, Thượng Đế đã nhân từ đáp lại, ban cho ngài một chiến thắng huy hoàng.

Đây là học trò mà ông luôn lấy làm kiêu hãnh, cho đến tận hôm nay, ông vẫn rất tự hào vì ngài.

“Chuyện xưa của ta đến đây là hết rồi. Tiểu thư Aisha, ngài còn điều gì muốn hỏi nữa không?” – William đặt chén rượu xuống, va chạm với mặt bàn vang lên tiếng “cộc” rất nhỏ, nhưng trong không gian yên tĩnh như được phóng đại vài lần.

“Không còn nữa, cảm ơn ngài đã kể cho ta nghe những chuyện này.” – Aisha đứng dậy, khom người hành lễ với ông, chuẩn bị rời đi. Ngay khi chạm vào tay nắm cửa, nàng bỗng nhớ tới một việc. Những mối quan hệ phức tạp trong cung và thân phận nhạy cảm của bản thân khiến nàng dừng bước, hơi do dự rồi quay người trở lại.

“Xin ngài đừng nói với bệ hạ ta đã đến đây được không?”

William hơi ngạc nhiên: “Được, ta sẽ giữ bí mật giúp ngài.”

Aisha rời khỏi nơi ở của William, theo chân người hầu quay về. Khi đi ngang tẩm cung của quốc vương, nàng phát hiện ánh đèn trong phòng vẫn còn sáng: “Bệ hạ thường nghỉ ngơi muộn như vậy sao?”

“Không hẳn, chúng ta vẫn luôn nhắc ngài đến giờ phải nghỉ ngơi. Chỉ là hôm nay không biết vì sao lại…” – Trong giọng nói của hắn cũng lộ vẻ khó hiểu.

Aisha vốn không phải người quá tò mò, nàng luôn biết giữ đúng mực, không tùy tiện dò xét việc riêng của người khác. Có lẽ vì tối nay nàng đã nghe quá nhiều câu chuyện về Baldwin IV. Từ đứa trẻ bất hạnh bị bệnh phong giày vò vào năm chín tuổi, cho đến vị quân vương dù bị mọi người nghi ngờ vẫn luôn kiên trì gánh vác trách nhiệm, tận tâm cai trị đất nước. Hình ảnh của ngài không ngừng hiện lên trong tâm trí nàng, dần dần khắc họa nên một vị vua Jerusalem chân thực động lòng người.

Nàng tha thiết nói với người hầu: “Ta muốn vào thăm bệ hạ một lát được không? Nếu ngài đã nghỉ ngơi, ta sẽ lập tức rời đi, tuyệt đối không quấy rầy ngài.”

Người hầu nghe vậy liền lộ vẻ chần chừ. Aisha thấy thế vội bổ sung: “Nếu bệ hạ trách tội, ta sẽ tự mình gánh chịu hậu quả, tuyệt đối không liên lụy đến ngươi.”

Người hầu suy nghĩ một lát rồi nghiêng người tránh sang một bên để Aisha đi vào. Trong phòng không có ai, tấm thảm dày mềm mại giảm thấp tiếng bước chân của nàng, giống một bàn tay cổ xưa vô hình đang điều khiển đôi chân khiến nàng làm trái với phong cách hành xử cẩn trọng thường ngày.

Nàng nhẹ nhàng vén màn giường, để lộ một khe hở nhỏ. Người nằm trên giường đang ngủ rất yên tĩnh, nàng nghe thấy tiếng hô hấp đều đặn và nhẹ nhàng của ngài, có lẽ ngài đang mơ một giấc mộng nào đó.

Liệu ngài có mơ về chiến công oanh liệt năm mười sáu tuổi khi đánh bại Saladin hay không?

Khi nghe William kể lại những câu chuyện ấy, trong lòng nàng vừa ngưỡng mộ vừa đau lòng. Đối với người mang bệnh nặng, ngay cả việc giữ cho đầu óc tỉnh táo cũng vô cùng khó khăn. Nếu không có ý chí mạnh mẽ và tinh thần trách nhiệm chống đỡ, thân thể sẽ như một bức tường thành mục nát, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Nàng vốn định rời đi, nhưng khi hạ mắt xuống, nàng nhìn thấy trước ngực ngài đặt một quyển Kinh Thánh úp mặt, một bàn tay ngài tùy ý đặt trên bìa sách.

Trong lòng Aisha bỗng dâng lên một xúc động kỳ lạ, nàng lấy hết can đảm đưa tay ra, chậm rãi rút quyển Kinh Thánh khỏi tay ngài.

Mưa không ngừng gõ lên khung cửa, từng tiếng từng tiếng một giống hệt nhịp tim đập, nàng có chút chột dạ và sợ hãi, chẳng khác nào một tên trộm lẻn vào phòng ngủ của chủ nhân.

Nàng lật quyển sách lại, thấy những câu chữ được ngài đánh dấu bên trên, nàng lập tức bị thu hút, vẻ mặt trở nên trầm trọng.

“Trong nạn đói, Ngài sẽ giải cứu con khỏi tay tử thần,

Giữa chiến tranh, Ngài sẽ giải cứu con khỏi lưỡi gươm đoạt mạng.1

Chẳng phải những ngày tháng của con còn quá ít ỏi sao?

Xin Ngài hãy ngừng tay và khoan thứ cho con, để con được an thân trong chốc lát,

Trước khi con ra đi và bước lên con đường không lối về,

Trước khi con tiến vào miền tăm tối và thung lũng của tử thần,

Con còn có thể hưởng lấy một chút bình yên cuối cùng.2”

Ánh mắt Aisha lướt qua lớp màn rủ xuống, rơi xuống tấm thảm dưới mặt đất. Hoa văn trên đó đã trở nên mờ nhạt, các mép thảm cũng sờn cũ theo năm tháng, tựa như toà cung điện có bề ngoài hoa lệ huy hoàng nhưng bên trong lại chất chứa vô vàn nguy cơ. Nàng nhìn sang vị quốc vương đang ngủ say trên giường, trong đôi mắt hiện lên những cảm xúc phức tạp.

Đức Chúa Trời há có thể làm sai lẽ công bình sao?

Đấng Toàn Năng lẽ nào lại rời xa công chính?3”

Ôi, ước chi các lời ta được ghi chép lại,

Ước chi nó được ghi vào bia đá,

Dùng bút sắt khắc nên, lấy chì đổ vào đá tảng, để lưu truyền đến muôn đời.4”

Nàng nhẹ nhàng khép lại quyển Kinh Thánh, cảm xúc tựa sóng biển cuồn cuộn, lòng chẳng thể bình lặng. Nàng không khỏi cảm thấy phẫn uất và bất công cho số phận của ngài. Trong mắt nàng, ngài vẫn luôn kiên định với tín niệm của mình, chưa từng dao động và từ bỏ, nhưng vì sao vận mệnh lại tàn nhẫn đến thế, để ngài phải gánh chịu những đau khổ này? Công bằng của Thượng Đế ở đâu? Công chính của Đấng Toàn Năng thể hiện ở chỗ nào?

Là một vị quốc vương, ngài có thể đưa tay cứu giúp nàng, kéo nàng ra khỏi cảnh khốn cùng. Nhưng còn chính ngài thì sao? Số mệnh dường như luôn không như mong muốn, để người vô tội phải chịu dày vò. Một cảm giác bất lực sâu sắc dâng lên trong lòng, nàng không cam tâm cứ lặng lẽ chấp nhận cái gọi là định mệnh này.

Nàng chăm chú nhìn những hàng chữ trong Kinh Thánh. Dòng suy nghĩ không ngừng du ngoạn giữa câu chữ cổ xưa và cuộc đời của Baldwin IV. Nàng vô tình liếc mắt về phía giường ngủ, chỉ một cái nhìn thoáng qua  cũng khiến trái tim nàng thắt lại. Không biết từ lúc nào, Baldwin IV đã tỉnh giấc, ngài đang lặng lẽ nhìn nàng, trong đôi mắt vẫn còn đọng lại chút mơ màng vừa mới tỉnh giấc.

Aisha giật mình, may mà nàng vẫn giữ chặt quyển sách, không để Kinh Thánh rơi trên mặt đất.

“Ta không biết nàng đã trở về.” – Thấy Aisha mải mê đọc sách, Baldwin IV vốn không muốn quấy rầy nàng, không ngờ cuối cùng lại khiến nàng giật mình.

“Ta mới trở lại không lâu, thực xin lỗi vì đã quấy rầy giấc ngủ của bệ hạ.” – Aisha vội vàng hành lễ và xin lỗi: “Thấy phòng ngài vẫn còn sáng đèn nên ta tự ý đi vào, xin ngài đừng trách tội người hầu canh cửa, hắn đã ngăn cản ta rồi, là lỗi của ta.”

Nàng bước tới bên giường, trả lại quyển Kinh Thánh, nhưng hành động này lại thu hút sự chú ý của Baldwin IV trên cuốn sách.

“Nàng từng đọc Kinh Thánh sao?”

Nàng nên trả lời thế nào đây? Nói thật với ngài rằng khi nàng bệnh nặng, mẫu thân từng ngồi bên giường đọc Kinh Thánh cho nàng nghe, ngày hôm sau nàng liền khỏi bệnh. Kể từ đó, nàng bắt đầu tin vào Thượng Đế, bắt đầu đọc Kinh Thánh rồi dần dần thuộc lòng sao?

Mẫu thân từng khen nàng là một đứa trẻ thông minh. Những câu châm ngôn nằm ở chương nào, đoạn nào trong Kinh Thánh, nàng đều nhớ rất rõ. Cũng chính vào lúc này, một câu kinh văn bất ngờ hiện lên trong đầu nàng.

【 Ý trung nhân của ta vượt hơn muôn người.5

Nàng nhớ đến uy nghiêm của ngài trước mặt quần thần, nhớ đến sự kiên cường của ngài trên giường bệnh, nhớ đến sự tôn trọng ngài dành cho nàng….Hết thảy khiến trái tim nàng không tự chủ được muốn từng chút tới gần ngài. Thế nhưng tại cung đình phân chia đẳng cấp nghiêm ngặt, nơi quyền lực đan xen chằng chịt này, nàng chẳng qua chỉ là một sự tồn tại nhỏ bé không đáng kể. Nàng là cô nhi được thu lưu, còn ngài là vị quân vương vô cùng cao quý. Khoảng cách giữa họ như tinh tú trên trời và bụi đất dưới nhân gian, xa xôi không thể chạm tới.

Nghĩ đến đó, lòng nàng như bị làn gió nhẹ lướt qua, xen lẫn trong đó là nỗi buồn khôn tả và cảm giác thê lương vô tận.

Baldwin IV dựa người vào đầu giường, ánh nến hắt lên gương mặt ngài những khoảng sáng tối đan xen khiến thần sắc ngài càng thêm khó dò. Ngài vẫn luôn chờ câu trả lời của nàng nhưng nàng chỉ im lặng không nói. Sự kiên nhẫn của ngài dần bị bào mòn, cuối cùng ngài không nhịn được hỏi: “Câu hỏi ấy khó trả lời đến vậy sao?”

“Không có.” – Aisha chậm rãi lắc đầu.

“Vậy sao.” – Ý muốn cùng nàng bàn luận về Kinh Thánh cũng bị thái độ lễ phép xa cách của nàng kìm nén, vì thế ngài thấp giọng nói: “Đã khuya rồi, nàng về nghỉ đi.”

Giữa đôi mày nàng như chất chứa một nỗi ưu sầu không hòa tan được. Hiển nhiên tâm trí nàng đều đang đặt trên những điều khiến nàng phiền não. Ngài đã nhận ra, cũng có chút tò mò không biết chuyện gì khiến nàng thất thần đến vậy, nhưng ngài không hỏi, để nàng chúc ngủ ngon rồi rời đi.

Baldwin IV mở lại quyển Kinh Thánh cũ kỹ, lật đến trang mình vừa đọc, đầu ngón tay cách lớp găng mỏng nhẹ nhàng lướt qua những dòng chữ được đánh dấu, ch*m r** v**t v* như đang suy tư, như đang cố tìm kiếm từ những câu chữ kia một đáp án nào đó hoặc một chút an ủi.

Đóa hoa sen trong bình hoa vẫn lặng lẽ nở rộ, những cánh hoa trắng tinh như tuyết mềm mại xòe ra, tỏa hương thơm nhàn nhạt như có như không.

Ngài tháo chiếc mặt nạ bạc xuống, cầm nó đối diện với mình, bất giác nhớ lại đêm hôm ấy, đầu ngón tay nàng khẽ lướt qua mặt nạ, trong nháy mắt cảm giác kia dường như vẫn còn lưu lại trên bề mặt của chiếc mặt nạ.

Trong căn phòng vang lên một tiếng thở dài không thể nghe thấy, tựa đang kể ra sự mỏi mệt và bất lực chất chứa sâu trong lòng ngài. Ngài đặt chiếc mặt nạ lên quyển Kinh Thánh rồi nằm trở lại chiếc giường thuộc về mình, an tĩnh nhắm mắt. Thế nhưng đôi mày ngài vẫn hơi nhíu lại, phảng phất ngay cả trong giấc ngủ cũng không thể thoát khỏi những tâm sự quẩn quanh trong lòng.


 

1: Trích từ Kinh Thánh – Gióp 5:20

2: Trích từ Kinh Thánh – Gióp 10:20-21

3: Trích từ Kinh Thánh – Gióp 8:3

4: Trích từ Kinh Thánh – Gióp 19:23-24

5: Trích từ Kinh thánh – Nhã ca 5:10. Nguyên văn: Người yêu dấu của tôi sáng rỡ mặt mày, đỏ da thắm thịt. Nổi bật giữa muôn người. Ý nghĩa: người ta yêu thương có khuôn mặt trắng nõn lại hồng nhuận, ở trong lòng ta, chàng tốt hơn bất cứ ai, không ai có thể sánh bằng chàng.

truyenfull,truyenfull vn