Jerusalem – Di Mộng Thiên Quốc

Chương 18

Tia nắng cuối cùng của hoàng hôn dần khuất bóng sau bức tường thành cổ, những người bán hàng rong suốt cả ngày đều thu dọn quầy hàng, đóng cửa nghỉ ngơi, âm thanh huyên náo chìm vào màn đêm, chỉ còn tiếng côn trùng mỏng manh vọng lên.

Ngọn tháp hình tròn phía xa của thánh địa sừng sững giữa bầu trời đêm, được ánh trăng nhuộm thành màu vàng óng lấp lánh tựa viên ngọc quý vừa được vén lớp màn che phủ, lại giống như lòng đỏ trứng được phết lên một lớp kem mịn. Ánh trăng lạnh lẽo rải khắp con phố tĩnh mịch, phủ lên mặt đất một tấm voan bạc mềm mại.

Trong vương thành yên tĩnh, làn gió lay nhẹ tấm rèm như cánh bướm khổng lồ đang vỗ cánh, mang theo từng đợt mát lạnh. Baldwin IV đứng một mình trên ban công, chiếc mặt nạ bạc dưới ánh trăng càng thêm uy nghiêm và trang trọng. Bàn tay đeo găng siết chặt lan can như muốn bóp nát hết thảy ưu phiền.

Với tư cách là người cai trị Jerusalem, những khó khăn mà vương quốc phải đối mặt cùng sự thống khổ của căn bệnh phong đan xen nhau, khiến ngài gần như không thể th* d*c.

Ngài đã xem bản đồ địa hình. Nam nhân lớn hơn ngài rất nhiều tuổi kia sau khi chiếm được Aleppo, đã từng bước bao vây toàn diện Jerusalem. Nếu trận chiến này thất bại, ngày Jerusalem diệt vong cũng không còn xa.

Những lời Nasir bẩm báo không ngừng vang vọng bên tai. Nếu lúc này Guy đứng trước mặt, ngài thật muốn nghiền nát hắn thành tro bụi, kể cả đám kỵ sĩ trung thành với hắn, ngài cũng không muốn dễ dàng tha cho bất kỳ ai.

“Thưa bệ hạ, tiểu thư Bellaville xin được yết kiến.” – Giọng nói của người hầu kéo suy nghĩ của Baldwin IV trở về thực tại.

“Ừ, cho nàng vào.”

Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ hình vòm chiếu vào trong phòng. Ở nơi ánh sáng không chiếu tới, bộ chiến bào treo trên giá vẫn lộng lẫy như cũ. Lớp áo giáp tinh xảo mịn màng như những mảnh vảy cá lấp lánh, tỏa ra ánh bạc dịu dàng.

Aisha vươn tay nhẹ nhàng v**t v* phần cổ tay áo đan xen hai màu trắng và vàng nhạt, cảm nhận kết cấu mềm mại mà bền bỉ của áo giáp. Mỗi một mắt xích, mỗi một đường nét, mỗi tấc vải đều khắc sâu tín ngưỡng và vinh quang của một kỵ sĩ.

Bộ chiến bào ấy khiến nàng nhớ đến trận chiến lần đó. Hình ảnh Baldwin IV khoác áo giáp anh dũng hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Ngài dũng cảm, nhân từ và sáng suốt, luôn là kỵ sĩ xung phong ở tiền tuyến, bắt đầu từ khi đó, nàng đã quyết tâm kế thừa ý chí của ngài, bảo vệ những gì ngài gìn giữ.

“Nàng đang xem gì vậy?”

Giọng Baldwin IV vang lên phía sau. Aisha hơi giật mình, quay người lại, trên gương mặt vẫn còn vương chút hồi ức chưa tan.

“Thưa bệ hạ, ta đang ngắm bộ áo giáp này.”

Nàng đã nghe về chuyện xảy ra ban ngày, buổi chiều cũng gặp Nasir, biết được Baldwin IV đã nổi cơn thịnh nộ. Ngài tự nhốt mình trong phòng, đóng cửa từ chối gặp bất kỳ ai. Nàng chờ đến tối mới có thể công khai đến thăm ngài, nhưng trong lòng lại nặng trĩu.

Nàng muốn xuyên qua chiếc mặt nạ ấy để nhìn thấy gương mặt của ngài, tưởng tượng hàng mày đang cau chặt, vẻ mặt trầm tư đằng sau lớp mặt nạ. Khoảnh khắc này, nàng có thể cảm nhận được sự giằng xé và đấu tranh trong lòng ngài. Có lẽ ngài cũng từng bị dày vò bởi những lựa chọn khó khăn, ép buộc thân thể ốm đau đi cứu viện, còn phải dẫn dắt binh sĩ xông pha anh dũng để giành lấy thắng lợi. Đó chưa bao giờ là một quyết định dễ dàng và tùy tiện.

Nếu không đi thì chỉ có thể trơ mắt nhìn Saladin lần lượt đánh hạ từng thành trì, cuối cùng đến lượt Jerusalem.

Nếu đi thì hành quân đường dài sẽ càng đẩy ngài đến gần tử vong hơn.

Nàng càng thêm kính trọng và thấu hiểu vị quốc vương của Jerusalem này. Trên vai ngài gánh vác quá nhiều trách nhiệm và áp lực, có lẽ ngài đã từng cô độc suy nghĩ về tương lai của Jerusalem trong đêm tối.

Lời đồn đãi căn bệnh phong là hình phạt mà Thượng Đế giáng xuống ngài và vương quốc của ngài, nàng thấy bất công thay cho ngài. Nhưng trong thế giới biến đổi khôn lường này, số mệnh vốn chưa từng đối xử công bằng với mỗi người. Ai cũng có vận mệnh của riêng mình, mà gánh nặng và thử thách đã được định sẵn cho quốc vương Jerusalem còn vượt xa tưởng tượng của nàng.

Trong giờ khắc ly biệt không thể tránh khỏi này, cuối cùng nàng cũng học được cách chấp nhận và buông bỏ. Nàng hiểu rõ trái tim ngài đã tràn đầy trách nhiệm đối với Thánh thành, không còn chỗ cho điều gì khác nữa.

Nàng phá vỡ bầu không khí im lặng, nhẹ nhàng hỏi: “Những lời ngài từng hứa vẫn còn tính chứ?”

“Chỉ cần là lời hứa do ta nói ra thì vẫn luôn có hiệu lực, ta tuyệt đối không bao giờ thất hứa.” – Ngài đáp rất nhanh, như thể vẫn luôn chờ nàng chủ động hỏi.

Trước thời khắc sắp bước lên chiến trường đầy nguy hiểm và vô định, trước số mệnh khó lường này, không một ai có thể may mắn tránh khỏi những an bài đã được định sẵn.

“Xin ngài nhất định phải bình an trở về.”

Ta sẽ đợi, vẫn luôn ở đây đợi.

Đôi mắt nàng long lanh nước mắt, nhưng không bật khóc nức nở, cũng không để nước mắt rơi xuống. Nàng kiên cường đứng đó, như đang cầu nguyện trước thần minh.

Đúng vậy, nàng đang cầu nguyện với Thượng Đế, cầu nguyện cho ngài được bình an vô sự, cầu cho vận mệnh có thể rộng lòng thương xót họ.

“Được, ta hứa với nàng.” – Baldwin IV trả lời: “Nhưng nàng cũng đừng quên lời hứa với ta.”

Trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào, hãy đặt mạng sống của mình lên hàng đầu.

Đó là lời ngài từng nói, và nàng cũng đã hứa với ngài. Ngay cả vào thời khắc vô cùng quan trọng này, ngài vẫn không muốn để nàng rơi vào nguy hiểm. Thế nhưng, ngài lại là một người cố chấp như vậy, việc Aisha theo ngài xuất chinh vĩnh viễn không có đường sống để thương lượng.

truyenfull,truyenfull vn