Huyết Tộc Tranh Bá

Chương 4: Gặp gỡ Liên Vân

Ngọc Tâm đứng giữa rừng, nơi những cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương thơm của cỏ dại. Cô vẫn không thể quên được hình ảnh của gia đình mình, nỗi đau ấy như một vết thương không bao giờ lành. Hàn Tử Băng bên cạnh, ánh mắt anh kiên định nhưng cũng đầy lo lắng.

“Cậu nghĩ Liên Vân có thật sự đáng tin không?” Hàn Tử Băng hỏi, giọng điệu cẩn trọng.

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Ngọc Tâm đáp, “Cô ấy có thông tin về Huyết Tộc. Nếu không hành động, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”

“Nhưng cậu phải cẩn thận. Có thể cô ấy đang chơi một trò chơi nào đó,” anh nhấn mạnh.

Ngọc Tâm gật đầu, nhưng lòng cô vẫn kiên định. Cô không thể để nỗi sợ hãi cản trở hành động. Chỉ cần nghĩ đến những người đã mất, cô lại thấy lòng mình cháy bỏng.

“Chúng ta sẽ gặp cô ấy ở chỗ cũ,” Ngọc Tâm quyết định. “Nếu đúng như những gì cô ấy nói, chúng ta cần phải chuẩn bị thật tốt.”

Hàn Tử Băng thở dài, nhưng không phản đối. Anh hiểu rằng Ngọc Tâm có lý do để hành động như vậy. Cả hai rời khỏi khu rừng, hướng về phía một ngọn đồi nhỏ, nơi họ thường gặp Liên Vân.

Khi đến nơi, Liên Vân đã đứng đợi. Cô mặc bộ y phục đỏ thẫm, ánh mắt đen huyền bí như chứa đựng cả một thế giới bí mật.

“Cuối cùng cũng đến,” Liên Vân nói, giọng điệu có phần châm biếm. “Tôi đã bắt đầu nghĩ rằng hai người sẽ không đến.”

“Chúng tôi không phải là những kẻ dễ dàng bỏ cuộc,” Ngọc Tâm đáp, ánh mắt kiên quyết.

“Vậy thì tốt. Tôi có thông tin quan trọng,” Liên Vân nói, nghiêm túc hẳn. “Huyết Tộc đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công lớn vào Thiên Hạ. Nếu không ngăn chặn kịp thời, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ.”

“Cô có bằng chứng gì không?” Hàn Tử Băng hỏi, giọng điệu không tin tưởng.

“Bằng chứng?” Liên Vân nhướng mày, “Thế giới này không thiếu những lời đồn. Tôi chỉ có thể cho các cậu biết thông tin từ một nguồn tin cậy.”

“Và nguồn tin cậy của cô là ai?” Ngọc Tâm không ngần ngại hỏi.

“Đó là điều mà các cậu phải tự tìm hiểu,” Liên Vân trả lời, nụ cười nửa miệng. “Nhưng hãy nhớ, không ai trong giang hồ này là vô tội. Tất cả đều có mục đích riêng.”

“Chúng ta không thể ngồi yên,” Ngọc Tâm quyết định. “Chúng ta sẽ tìm cách ngăn chặn cuộc tấn công này.”

“Cậu không sợ sao?” Liên Vân hỏi, ánh mắt như đang thách thức.“Sợ chứ,” Ngọc Tâm thừa nhận. “Nhưng sợ không có nghĩa là lùi bước.”

“Quyết tâm của cậu thật đáng khâm phục,” Liên Vân nói, nhưng lại có vẻ châm chọc. “Nhưng hãy nhớ, giang hồ này không dành cho những kẻ ngây thơ.”

“Ngây thơ?” Hàn Tử Băng khẽ cười. “Tôi thì nghĩ rằng cậu mới là người đang chơi trò mạo hiểm. Chúng tôi không phải là những kẻ dễ dàng bị lừa.”

“Rất tốt,” Liên Vân nhìn họ, ánh mắt lấp lánh. “Tôi thích những người dám đối đầu. Nhưng đừng quên, có những kẻ sẽ không ngần ngại ra tay khi thấy lợi ích.”

“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Ngọc Tâm kiên quyết. “Và không ai có thể ngăn cản chúng ta.”

Liên Vân gật đầu, nhưng nụ cười của cô lại mang một ý nghĩa bí ẩn. “Vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp đến. Giang hồ này không chỉ có những trận chiến bằng võ công.”

Hàn Tử Băng nhíu mày, cảm thấy có điều gì đó không ổn. “Ý cậu là gì?”

“Chỉ là... có những thứ mà các cậu chưa biết. Đừng để bị cuốn vào những trò chơi của người khác,” Liên Vân nhấn mạnh.

Ngọc Tâm cảm thấy một luồng cảm xúc lạ lẫm. Liên Vân là một cô gái thông minh, nhưng có vẻ như cô ấy luôn có một mục đích riêng.

“Chúng ta sẽ không để mình bị dẫn dắt,” Ngọc Tâm nói, giọng điệu kiên quyết. “Chúng ta sẽ giữ vững lòng tin và tìm ra sự thật.”

“Đúng vậy,” Hàn Tử Băng thêm vào, “không ai có thể đùa giỡn với chúng ta.”

Liên Vân mỉm cười, nhưng trong ánh mắt của cô có chút gì đó mờ ám. “Tốt. Vậy thì hãy bắt đầu hành trình này.”

Cả ba người đứng giữa trời chiều, quyết tâm dấn thân vào những điều chưa biết. Giữa muôn vàn âm mưu, họ nhận ra rằng con đường phía trước không chỉ là một cuộc chiến mà còn là một cuộc chiến với chính bản thân.

Trong lòng Ngọc Tâm, hình ảnh của gia đình lại hiện lên. Cô không thể để sự bất công tiếp diễn. Mọi thứ đã bắt đầu, và trong thế giới này, chỉ có một điều chắc chắn: không ai có thể thay đổi số phận của họ ngoại trừ chính họ.

“Đi thôi,” Hàn Tử Băng nói, ánh mắt rực lửa. “Chúng ta phải hành động ngay.”

Ngọc Tâm gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ sẽ không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những người đã mất. Và trong cuộc hành trình này, họ sẽ tìm ra sự thật mà Huyết Tộc đã che giấu bấy lâu.

Khi rời khỏi đồi, bóng đen của Huyết Tộc vẫn lởn vởn đâu đó, như một lời cảnh báo. Nhưng Ngọc Tâm biết rằng, chỉ cần họ cùng nhau, mọi thử thách đều có thể vượt qua. Hành trình của họ mới chỉ bắt đầu, và những bí mật trong bóng tối vẫn đang chờ được khám phá.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn