Huyết Nước Mắt

Chương 10: Sự thật đau lòng

Ngọc Lan đứng trước gương, ánh mắt đăm chiêu. Nỗi lo lắng trong lòng không thể nào nguôi ngoai. Cô nhớ lại những lời nói của Huyền Sương, cảm giác bị đe dọa bởi những âm mưu đang bủa vây. Bỗng, cánh cửa mở ra, Minh Nguyệt bước vào, khuôn mặt cô mang theo vẻ căng thẳng.

“Ngọc Lan, mình cần nói chuyện.” Minh Nguyệt hạ giọng, như thể sợ rằng có ai đó đang nghe lén.

Ngọc Lan quay lại, ánh mắt cô sắc bén. “Có chuyện gì?”

“Lệ Hằng… Mình có cảm giác cô ấy đang giấu giếm điều gì đó,” Minh Nguyệt nói, giọng run rẩy. “Mình vừa nghe được một số thông tin không hay.”

“Thông tin gì?” Ngọc Lan hỏi, lòng bỗng cảm thấy nặng nề.

“Có người nói rằng mẹ của Lệ Hằng chính là người đứng sau cái chết của gia đình mình,” Minh Nguyệt đáp, mắt cô ánh lên sự sợ hãi.

Ngọc Lan như bị đánh trúng một cú sốc. Tim cô đập nhanh, sự thật này quá đau lòng. Cô đã từng nghĩ rằng Lệ Hằng là một người bạn, nhưng giờ đây, mọi thứ dường như sụp đổ. “Cô chắc chắn không?” Ngọc Lan hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Mình không thể xác nhận, nhưng có rất nhiều điều khả nghi,” Minh Nguyệt nói. “Mình sợ rằng nếu Lệ Hằng biết chúng ta đang tìm hiểu, cô ấy có thể phản ứng…”

“Chúng ta phải nói chuyện với Lệ Hằng,” Ngọc Lan quyết định. “Cô ấy cần phải biết rằng chúng ta không thể chấp nhận điều này.”

Minh Nguyệt gật đầu, nhưng đôi mắt cô vẫn không giấu nổi sự lo âu. “Nếu cô ấy không tin chúng ta thì sao?”

“Chúng ta sẽ tìm cách thuyết phục cô ấy. Tình bạn của chúng ta không thể bị phá hủy bởi những bí mật,” Ngọc Lan kiên quyết nói.

Hai người họ bước ra khỏi phòng, lòng nặng trĩu. Họ tìm thấy Lệ Hằng đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Ngọc Lan tiến tới, lòng đầy dũng cảm. “Lệ Hằng, chúng ta cần nói chuyện.”

Lệ Hằng quay lại, vẻ mặt cô vẫn lạnh lùng như thường lệ. “Có chuyện gì?”

“Mình và Minh Nguyệt nghe được thông tin… về mẹ của cô,” Ngọc Lan bắt đầu, từng từ một cách thận trọng. “Có người nói rằng bà ấy liên quan đến cái chết của gia đình mình.”

Lệ Hằng khựng lại, ánh mắt chuyển từ lạnh lùng sang nghi ngờ. “Các cô đang nói gì? Đó là những lời dối trá!”“Chúng ta không muốn làm tổn thương cô, nhưng sự thật cần phải được biết,” Minh Nguyệt lên tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

Lệ Hằng thở hắt ra, nỗi giận dữ trào dâng. “Các cô nghĩ tôi không biết mẹ mình là ai sao? Bà ấy là người duy nhất đã chịu đựng đủ mọi nỗi khổ trong cuộc đời này!”

“Nhưng… nếu bà ấy thực sự liên quan đến cái chết của gia đình mình…” Ngọc Lan không thể tiếp tục, sự thật quá đau lòng để nói ra.

“Câm miệng!” Lệ Hằng quát lên, sự tức giận tràn ngập trong ánh mắt cô. “Các cô không biết gì về mẹ tôi!”

Ngọc Lan cảm nhận sự căng thẳng trong không khí, nhưng cô không thể lùi bước. “Chúng ta không phải là kẻ thù. Chúng ta là bạn, và bạn cần phải biết sự thật, bất kể nó đau lòng đến đâu.”

Lệ Hằng lặng im, vẻ mặt cô có chút mềm đi nhưng vẫn còn đầy sự phòng thủ. “Tôi không thể tin vào những gì các cô đang nói.”

“Cô cần tìm hiểu thêm, cần gặp gỡ những người có thông tin,” Minh Nguyệt nhẹ nhàng khuyên. “Có thể có điều gì đó không đúng.”

“Và nếu tất cả chỉ là một âm mưu nhằm chia rẽ chúng ta?” Lệ Hằng hỏi, ánh mắt cô giờ đây có chút nghi ngờ.

Ngọc Lan tiến một bước gần hơn, “Nếu cô thực sự muốn bảo vệ gia đình mình, hãy cùng chúng tôi điều tra. Đừng để những bí mật làm tổn thương tình bạn của chúng ta.”

Lệ Hằng nhìn vào mắt họ, một giây phút im lặng kéo dài. Cuối cùng, cô thở dài, ánh mắt rời khỏi Ngọc Lan và Minh Nguyệt. “Được rồi, tôi sẽ nghe.”

Thế nhưng, trong lòng Lệ Hằng, một cơn bão đang nổi lên. Cô không chỉ phải đối mặt với nỗi đau về gia đình, mà còn phải cân nhắc giữa lòng trung thành với mẹ và tình bạn với Ngọc Lan và Minh Nguyệt.

Trong khi đó, ở một nơi khác trong cung, Hoàng Hậu Thái Bình đang theo dõi mọi động thái. Bà cười khẩy khi nghe được tin tức từ Huyền Sương. “Chúng ta sẽ xem, liệu những tình bạn này có đủ mạnh để vượt qua những bí mật đen tối.”

“Bà ấy không thể ngờ rằng mình đã gieo rắc sự nghi ngờ giữa họ,” Huyền Sương nói, ánh mắt tỏa sáng. “Tôi sẽ tiếp tục theo dõi. Nếu họ không tự hủy diệt, tôi sẽ giúp họ làm điều đó.”

Hoàng Hậu gật đầu, sự hứng thú hiện rõ trên gương mặt. “Hãy chắc chắn rằng không ai có thể thoát khỏi những âm mưu của chúng ta. Sự thật sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất.”

Ngọc Lan, Minh Nguyệt và Lệ Hằng bắt đầu hành trình tìm hiểu sự thật, nhưng họ không hề biết rằng, một cơn bão lớn đang chực chờ ập đến. Mỗi bước đi, mỗi quyết định đều có thể dẫn họ đến những ngã rẽ bất ngờ, nơi mà tình bạn và lòng trung thành sẽ bị thử thách đến tận cùng. Sự hồi hộp dâng cao trong không khí, như thể mọi thứ đều đang chờ đợi một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn