Huyết Đồ Thiên Hạ

Chương 7: Bóng Hình Trong Gió

Tiếng vó ngựa vang rền trên những lối mòn ngập cỏ lau, làm rung động cả sương mai còn vương vất trên mặt đất miền biên viễn. Đoàn kỵ binh thực dân, áo choàng đỏ thẫm, lao qua triền đồi đầy sỏi đá. Marie Lefèvre ngồi thẳng lưng trên yên ngựa, váy lụa trắng bó gọn trong lớp áo choàng dày, cổ áo dựng cao che kín phần gáy trắng ngần. Đôi mắt xanh của cô quét lạnh lên khoảng không phía trước, nơi màn sương giăng mờ những bãi bồi, như tìm kiếm mọi bóng hình đang lẩn trốn trong gió.

Pierre Marchand thúc ngựa đến sát bên, tay cầm bản đồ, giọng khô khốc:

– Đám bản địa đã tỏa ra lục soát khắp các rừng rậm. Chúng tôi phát hiện dấu vết đám nghĩa quân quanh mỏm núi phía tây.

Marie không quay lại, chỉ khẽ nhếch mép:

– Bọc hai sườn, không để ai thoát. Gửi lệnh cho các đội trưởng: bất cứ ai bắt được Lê Đắc Phong, thưởng gấp đôi.

Pierre gật đầu, rút súng lục kiểm tra đạn. Marie rút chiếc quạt giấy, che nửa khuôn mặt, vờ như đang phẩy bụi nhưng thực chất là che giấu nụ cười lạnh lùng. Đằng sau nàng, hàng chục lính bản xứ lục tục tỏa đi, tiếng giày da dẫm lên xác lá mục nghe rờn rợn.

Viên đội trưởng Trần, khuôn mặt tái nhợt, tiến lại gần, khom người:

– Thưa bà, các lãnh chúa bản địa nhận được thư mời rồi. Nhưng nhiều người còn do dự. Họ sợ bị trả thù nếu theo người Pháp.

Marie ngước nhìn, ánh mắt sắc như dao:

– Họ chỉ do dự khi chưa biết ai là kẻ mạnh. Gửi thêm lời nhắn: ai đến dự yến tiệc tối nay, sẽ được bảo đảm an toàn và có cơ hội nhận đặc ân. Ai không tới, sẽ không còn đất dung thân.

Đội trưởng Trần cúi đầu, rút lui. Pierre đứng bên cạnh, hạ giọng:

– Cô định dùng chiêu gì với bọn lãnh chúa này? Đe dọa hay dụ dỗ?

Marie liếc nhanh về phía Pierre, môi vẽ một đường cong kiêu ngạo:

– Đàn ông bản xứ ai cũng giống nhau. Chỉ cần một chút mật ngọt, một lời hứa quyền lực là họ sẵn sàng bán cả quê hương.

Pierre nhún vai, ánh mắt chán chường:

– Đừng quên, họ cũng biết cắn lại khi bị dồn vào chân tường. Đừng chủ quan.

Marie không đáp, chỉ ra hiệu cho nữ thị tỳ chuẩn bị y phục lộng lẫy nhất, cùng trang sức ngọc trai và nước hoa phương Tây. Cô quay đầu, cho ngựa phi về phía căn nhà sàn lớn nằm giữa thung lũng, nơi bữa tiệc đêm sẽ diễn ra.

Ở rìa bìa rừng, Nguyễn Tường Vỹ đứng dựa gốc cây, mắt hẹp quan sát nhất cử nhất động của Marie. Trong ánh nhìn của hắn thấp thoáng sự khinh bỉ, nhưng cũng lẫn vào đó một nỗi dè chừng mơ hồ.

***

Giữa triền đồi thấp, Lê Đắc Phong, Trịnh Vân Khanh và Phạm Hữu Đình cùng nhóm nghĩa quân tạm trú trong một lán lá cọ, vết máu khô loang lổ trên đất. Minh lặng lẽ canh gác ngoài lối mòn, súng ngắn trong tay luôn sẵn sàng.

Phong ngồi dựa lưng vào vách đất, tay kiểm tra băng đạn. Máu trên áo đã khô lại, để lại vết đen loang. Khanh đến gần, lặng lẽ lau vết thương cho Phong, động tác nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại chất chứa ưu tư.

– Anh đau không? – Khanh thì thầm, giọng vừa đủ nghe.

Phong khẽ lắc đầu, môi cười gượng:

– Đau xác thân chẳng là gì so với việc nhìn đồng đội ngã xuống.

Khanh cúi mặt, bàn tay vẫn vững vàng băng bó. Đình bước vào, khuôn mặt sạm đen vì mệt mỏi, giọng trầm:

– Lính Pháp đang lùng sục khắp rừng. Nếu không rút ngay trước khi trời tối, sẽ không còn đường thoát.

Minh từ ngoài báo vào, giọng gấp:

– Có hai toán lính Pháp và lính bản xứ đang áp sát, chúng mang theo chó săn. Ta phải đi ngay.

Châu liếc nhìn Khanh, giọng lo lắng:

– Nếu bị phát hiện, thương binh khó mà sống sót.

Khanh dứt khoát:

– Chia nhỏ đội hình. Đình, anh dẫn nhóm thương binh men theo khe núi phía tây, Minh và Châu đi cùng. Tôi, Phong và bốn người nữa cắt đuôi bọn truy kích.

Đình siết tay Phong, ánh mắt rực lên:

– Nếu không gặp lại, hãy giữ lời hứa với cha anh.

Phong gật nhẹ, mắt lóe tia kiên quyết. Đội hình chia làm ba, men theo những lối mòn nhỏ dọc triền đồi, lẩn vào rừng rậm. Tiếng súng dần xa, chỉ còn lại tiếng gió rít và tiếng lá khô vỡ dưới chân.

***

Hoàng hôn buông xuống thung lũng. Giữa căn nhà sàn lớn, yến tiệc của Marie Lefèvre đã bày sẵn. Ánh đèn dầu rọi lên những khuôn mặt già nua, những bộ áo dài màu tối, những chén rượu men cay sóng sánh. Marie ngồi chính giữa, váy lụa trắng điểm ngọc trai, khuôn mặt nở nụ cười dịu dàng pha lẫn lạnh lùng.

Cô nâng chén rượu, cúi đầu chào từng vị khách bằng tiếng Việt chuẩn xác:

– Hôm nay, tôi rất vinh dự được đón các vị anh hùng của mảnh đất này. Người Pháp chỉ mong cùng các vị xây dựng một trật tự mới, đem lại phồn vinh cho Đại Lục Viêm Hoa.

Một lãnh chúa già, tóc bạc, môi mím chặt:

– Người Pháp giỏi nói lắm. Nhưng máu dân tôi ai chịu trách nhiệm?

Marie nghiêng đầu, mắt long lanh:

– Máu đã đổ vì những hiểu lầm không đáng có, vì sự cố chấp của quá khứ. Nếu các vị cùng tôi, tôi cam đoan quyền lợi các vị sẽ được bảo đảm, con cháu các vị sẽ được hưởng phúc như người Pháp.

Một lãnh chúa trẻ tuổi, mắt sắc, cười nhạt:

– Quyền lợi thật chăng, hay chỉ là lời hứa trên bàn tiệc?

Marie bật cười, tiếng cười trong trẻo nhưng lạnh giá:

– Tôi là người giữ lời. Đêm nay, ai muốn gì, cứ nói. Người giúp tôi bắt được Lê Đắc Phong và nghĩa quân, tôi ký sắc lệnh trao lại ruộng đất, quyền thu thuế, quyền điều binh, kể cả quyền cưới vợ bé – tất cả.

Cô đứng lên, bước nhẹ đến bên lãnh chúa trẻ, tay đặt lên mu bàn tay hắn, môi cười rạng rỡ:

– Đêm nay, tôi thuộc về người xứng đáng nhất.

Không khí trong phòng như đông cứng. Đám lính Pháp đứng gác ngoài cửa, súng trường lên nòng. Các lãnh chúa đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt dao động giữa tham vọng và sợ hãi.

Nguyễn Tường Vỹ đứng khuất trong bóng tối, dõi theo từng động tác của Marie. Hắn thấy rõ từng cái liếc mắt, từng cái chạm tay của cô với các lãnh chúa, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả – vừa khinh bỉ, vừa cảnh giác. Hắn lặng lẽ rời khỏi nhà sàn, bóng tối nuốt lấy dáng hình dong dỏng, chỉ còn ánh mắt như lưỡi dao lạnh.

***

Trên đường rút sâu vào rừng, nhóm của Phong vượt qua một vạt trảng lau. Cỏ sắc cứa rách ống quần, bụi đỏ bám đầy gót chân. Khanh dẫn đầu, mắt không rời dấu vết trên mặt đất. Phong bọc hậu, súng trường luôn sẵn sàng, bốn người còn lại tản ra hai bên, giữ đội hình phân tán.

Khanh dừng lại, ra hiệu nấp xuống mép đất. Phía trước, một toán lính Pháp và tay sai bản xứ đang lùng sục, chó săn sủa vang. Phong nằm rạp, ánh mắt lia nhanh, nhận ra kẽ hở trong đội hình địch.

Một tên lính vung roi, gào lên bằng tiếng Việt lơ lớ:

– Lục kỹ! Không để lọt một đứa nào!

Phong xiết cò, nhưng Khanh chạm nhẹ vào nòng súng, lắc đầu.

– Đánh lạc hướng, không nổ súng. Nổ súng là chết cả đám.

Khanh rút từ túi vải một nắm bột, ném về phía gió thổi. Chỉ lát sau, đàn chó ngửi phải, lăn ra hắt hơi rồi quay đầu chạy loạn. Đám lính chửi thề, đuổi theo bầy chó. Cả nhóm tranh thủ băng qua một khe suối cạn, lẩn sâu vào rừng rậm.

Phong thở phào, liếc nhìn Khanh:

– Không có cô, chúng ta khó thoát được.

Khanh chỉ mỉm cười, ánh mắt ánh lên sự kiên định:

– Ở đâu cũng có điểm yếu, chỉ cần nhìn kỹ là thấy.

Cả nhóm men theo lối mòn, tiến về phía bãi đất trống. Xa xa, tiếng súng vọng lại, lẫn trong tiếng la hét. Phong nhíu mày:

– Đó là hướng trại lính Pháp, hay nhóm Đình gặp chuyện?

Khanh lắc đầu:

– Có thể là đám lãnh chúa nổi loạn. Chúng ta phải tranh thủ đêm nay tìm đường vượt núi.

***

Trong căn nhà sàn, không khí yến tiệc chuyển dần sang căng thẳng. Đám lãnh chúa ngà ngà men rượu, người cười nói rôm rả, kẻ lặng lẽ quan sát. Marie vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng khuôn mặt như dò xét giá trị của mỗi quân cờ.

Một lãnh chúa trẻ, nổi tiếng hung hăng, đột ngột đập mạnh chén rượu xuống bàn:

– Đất này là của cha ông tôi. Các người chỉ là lũ cướp có súng!

Marie bước tới, tay đặt lên vai hắn, giọng dịu dàng mà sắc lạnh:

– Anh hùng biết tiến biết lùi. Nếu hôm nay không hợp tác, ngày mai sẽ không còn đất sống.

Lãnh chúa trẻ vùng dậy, rút dao găm. Đám lính Pháp lập tức lên cò súng, chĩa thẳng vào ngực hắn. Marie ra hiệu cho Pierre:

– Để tôi nói chuyện với anh ta.

Pierre hạ súng, Marie nhìn thẳng vào mắt lãnh chúa, giọng rắn rỏi:

– Anh có thể giết tôi, nhưng sẽ chết ngay sau đó. Cả dòng họ anh cũng không thoát. Anh muốn thử không?

Lãnh chúa run tay, cuối cùng buông dao. Marie vuốt nhẹ má hắn, thì thầm:

– Khôn ngoan là biết cúi đầu đúng lúc.

Một lãnh chúa già lên tiếng, giọng khàn:

– Nếu hợp tác, bà giữ lời chứ?

Marie nở nụ cười ngọt lịm:

– Lời tôi là danh dự của nước Pháp. Ai đi cùng tôi, sẽ không thiệt thân.

Các lãnh chúa lần lượt cụng chén với Marie, ánh mắt ngập ngừng nhưng rõ ràng đã bị khuất phục bởi cả quyền lực và sự quyến rũ lạnh lùng.

Nguyễn Tường Vỹ đứng ngoài quan sát, lòng dâng lên nỗi căm ghét. Hắn hiểu rõ Marie không chỉ dùng sắc mà còn dùng thủ đoạn, sẵn sàng biến mọi kẻ tham lam thành bù nhìn. Hắn rời khỏi nhà sàn, bóng tối nuốt lấy dáng hình mảnh khảnh, trong đầu đã khởi lên một toan tính mới.

***Ở một bìa rừng hẻo lánh, Vỹ ngồi bên bếp lửa nhỏ cùng hai tên thuộc h* th*n tín. Trên tấm bản đồ nhàu nát, hắn chỉ vào những vị trí then chốt:

– Marie muốn biến tất cả lãnh chúa thành tay sai. Nếu ta không ra tay, chẳng mấy chốc đất này thành tô giới Pháp.

Tên thuộc hạ dè dặt:

– Nhưng bà ta được quân Pháp bảo vệ. Đại nhân có kế gì?

Vỹ rít một hơi thuốc, mắt tối lại:

– Đàn bà đẹp nhiều khi nguy hiểm hơn dao súng. Nhưng lòng tham của bọn lãnh chúa mới là nhược điểm. Ta sẽ khiến chúng tự nghi kỵ, tự cắn xé nhau.

Tên còn lại hỏi nhỏ:

– Đại nhân có liên lạc với nhóm Lê Đắc Phong không?

Vỹ lắc đầu, ánh mắt trầm tư:

– Chưa vội. Phải nhìn rõ ý đồ của Marie đã. Nếu cần, sẽ dùng chính tay Pháp lật lại thế cờ.

Ánh lửa hắt lên khuôn mặt lạnh lùng của Vỹ, trong lòng hắn nhen lên nỗi nghi ngờ: mình cũng chỉ là quân cờ trong tay người đàn bà ấy. Ý nghĩ phản trắc càng lúc càng lớn, như bóng tối cuộn quanh.

***

Đêm đổ xuống rừng già. Phong và Khanh cùng bốn nghĩa quân dừng lại bên một con suối cạn, tranh thủ ăn lương khô. Khanh ngồi tựa lưng vào gốc cây, mắt nhìn xa xăm về phía trời tối.

Phong ngồi cạnh, lặng lẽ đưa cho Khanh một túi nước:

– Nghỉ đi, ngày mai còn đường dài.

Khanh im lặng một lúc, rồi buột miệng:

– Nếu không có Huyết Đồ, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Phong cười nhạt, mắt nhìn vào bóng tối:

– Không có Huyết Đồ vẫn còn nợ nước, thù nhà. Đổi màu cờ, máu vẫn cứ đổ.

Khanh quay sang, giọng nhỏ như gió:

– Đánh đổi tất cả, liệu có đáng không?

Phong trầm ngâm, giọng chùng xuống:

– Không đứng lên, cả đời sống cúi đầu. Đáng hay không, chỉ biết khi máu chảy đến cùng.

Khanh rướn người, nước mắt lặng lẽ rơi. Phong đưa tay lau, kéo cô vào lòng. Đêm lạnh, nhưng hơi ấm giữa hai người như ánh lửa nhỏ giữa rừng sâu.

***

Trong doanh trại Pháp, Marie Lefèvre thay váy dạ hội, khoác áo choàng lông, ngồi trước gương thật lâu. Ở khóe môi, vết son đỏ như máu. Pierre bước vào, liếc qua gương:

– Đêm nay cô lại thắng. Nhưng tôi không tin bọn lãnh chúa sẽ ngoan ngoãn lâu.

Marie mỉm cười, ánh mắt lấp lánh:

– Không ai ngoan mãi. Nhưng chỉ cần đủ lâu để tôi nắm quyền.

Pierre lắc đầu:

– Mục đích thật sự của cô là gì?

Marie nhìn thẳng vào Pierre, giọng lạnh như thép:

– Tôi muốn tất cả: quyền lực, danh dự, và sự khuất phục của những kẻ từng coi thường tôi.

Pierre bỏ đi, Marie ngồi lặng, ánh mắt thoáng nỗi buồn. Cô mở chiếc hộp nhỏ, lấy ra mảnh giấy cũ kỹ – một phần của Huyết Đồ, nét chữ lạ lẫm. Marie cất kỹ vào áo, ánh mắt trở lại lạnh lùng, kiêu ngạo.

***

Đình dẫn nhóm thương binh băng qua khe núi hẹp. Minh đi cuối, luôn cảnh giác phía sau. Châu dìu một chiến sĩ trẻ, máu thấm đỏ ống quần.

Đình dừng lại, thì thầm:

– Qua khỏi khe này là tới bản Mường. Có người của ta, có thể dưỡng thương.

Minh gật đầu, nét mặt căng thẳng:

– Nếu bọn Pháp phát hiện thì sao?

Đình siết tràng hạt, mắt sáng rực:

– Chỉ cần còn một người sống, sẽ không để chúng yên.

Châu nhìn về phía lửa trại Pháp lập lòe xa xa:

– Em chỉ mong một ngày không còn tiếng súng.

Đình đặt tay lên vai cô, giọng chắc nịch:

– Sẽ có ngày ấy, nhưng chưa phải hôm nay.

Nhóm lặng lẽ vượt qua khe núi, bóng dáng dần khuất trong màn đêm.

***

Nguyễn Tường Vỹ bước vào lều của Marie, ánh mắt cảnh giác. Marie ngồi bên bàn, tập hồ sơ mở trước mặt:

– Vỹ, có tin gì mới?

Vỹ cúi đầu, giọng nhỏ:

– Các lãnh chúa đã nhận lời hợp tác, nhưng vẫn bí mật liên lạc với nghĩa quân.

Marie khép hồ sơ, mắt sắc lạnh:

– Ta biết. Nhưng ai phản ta sẽ chết. Đơn giản vậy thôi.

Vỹ nhìn thẳng vào mắt Marie, cố tìm một chút yếu mềm nhưng chỉ thấy băng giá:

– Bà muốn bắt Lê Đắc Phong, hay muốn nuốt trọn cả Viêm Hoa?

Marie mím môi, cười nhạt:

– Phong chỉ là cái cớ. Ta muốn cả đất này, cả quyền lực của nó.

Vỹ gật đầu, nhưng trong lòng dậy lên sóng ngầm phản kháng. Hắn rời khỏi lều, ánh mắt tối sầm. Bên ngoài, gió đêm rít qua hàng cây, mang theo hơi lạnh của phản trắc.

Vỹ rút trong tay áo một phong thư nhỏ, nét chữ nguệch ngoạc:

“Đêm mai, gặp ở suối Đá Bạc. Có chuyện lớn.”

Hắn mím môi, giấu thư vào áo. Đêm nay, gió rừng thổi qua, mang theo điềm báo cho một cuộc đổi ngôi.

***

Bên bờ suối Đá Bạc, Khanh ngồi bó gối nhìn dòng nước lấp lánh ánh trăng. Phong đến ngồi bên, lặng lẽ đưa cho Khanh một túi lương khô.

Khanh nhận lấy, môi mím lại:

– Anh không sợ chết sao?

Phong nhìn ra xa, giọng trầm:

– Sống giữa máu lửa thì không còn sợ gì nữa. Chỉ sợ không giữ được lời hứa với người thân.

Khanh quay sang, mắt sâu thẳm:

– Nếu ngày mai tôi chết thì sao?

Phong nắm tay Khanh, siết chặt:

– Nếu cô chết, tôi sẽ không tha thứ cho chính mình.

Khanh cười buồn, nước mắt lặng lẽ rơi. Phong kéo cô sát vào ngực, cả hai lặng nghe tiếng nước chảy, như tiếng lòng thổn thức.

Từ trong bóng tối, Lý Hạo Minh xuất hiện, mặt mũi lấm lem, thở hổn hển:

– Anh Phong, có tin khẩn! Một người lạ gửi thư, hẹn gặp ở suối Đá Bạc, nói biết chỗ ẩn của Marie Lefèvre.

Phong giật mình, nhìn Khanh. Cả hai hiểu, đó có thể là bẫy, nhưng cũng là cơ hội duy nhất lật lại thế cờ.

Khanh siết tay Phong, mắt ánh lên quyết tâm:

– Dù là bẫy, cũng phải thử. Không mạo hiểm sẽ không có đường sống.

Phong gật đầu, lên đạn súng trường, ra hiệu cho Minh và Khanh chuẩn bị. Đêm rừng lạnh buốt, gió thổi qua tán cây, mang theo hơi thở của số phận.

***

Trong lều vải, Marie Lefèvre soi mảnh Huyết Đồ dưới ánh nến. Ngón tay trắng muốt lướt qua những ký tự cổ, mắt ánh lên tia kỳ lạ – vừa thèm khát, vừa sợ hãi.

Ngoài kia, Pierre Marchand kiểm tra vũ khí, chuẩn bị cho cuộc truy quét lớn rạng sáng mai.

Phía bên kia bờ suối, Nguyễn Tường Vỹ lặng lẽ quan sát, lòng đã quyết. Hắn rút dao găm, khắc lên gốc cây một ký hiệu bí mật – báo hiệu thời khắc phản trắc bắt đầu.

Gió đêm cuộn qua rừng, mang theo mùi thuốc súng, mùi máu, và bóng hình của những kẻ sống giữa lằn ranh phản bội và trung thành. Trong bóng tối, số phận từng người lặng lẽ chuyển mình, chuẩn bị cho trận đánh cuối cùng trên tấm bản đồ máu.

Mây đen kéo về che khuất ánh trăng. Đêm nay, mọi bí mật, mọi phản trắc sẽ không còn là ảo ảnh – mà là điềm báo cho một thời kỳ máu lửa sắp bùng lên.