Huyết Đồ Thiên Hạ

Chương 18: Mảnh Ghép Cuối Cùng

Khói súng và tro tàn vẫn còn vương vất trên những bức tường vỡ nát của thành trì. Đêm đen chưa kịp tan, nhưng những dấu hiệu bất an đã lan khắp các ngóc ngách. Nghĩa quân, vừa mới từ cõi chết trở về, ai nấy đều căng thẳng, mắt đỏ quạnh sau những giờ chiến đấu thâu đêm. Lê Đắc Phong đứng trên tường thành, áo choàng sẫm màu phủ vai rộng, súng trường vắt ngang ngực, lặng lẽ quan sát cánh rừng đen đặc trải dài phía tây. Đèn hiệu trên các vọng gác lập lòe, ánh sáng yếu ớt như hơi thở của thành phố kiệt sức.

Dưới sân, Phạm Hữu Đình cùng đội trưởng các toán nghĩa quân kiểm tra từng xác lính Pháp, gom lại vũ khí còn dùng được. Ông già thấp đậm, mặt nhăn nheo vì sương gió, nhưng đôi mắt sáng rực lên mỗi khi nhắc đến kế hoạch phòng thủ. Tràng hạt trên tay ông không ngừng lăn, miệng lẩm nhẩm cầu cho vong linh nghĩa sĩ vừa ngã xuống. Phía sau, những tiếng r*n r* của thương binh hoà lẫn với tiếng gió rít qua khe cửa thành, tạo nên một âm thanh não nề, nặng trĩu.

Ở góc sân, Trịnh Vân Khanh ngồi dựa vào bệ đá, áo dài đen nhuốm máu và bụi, mái tóc rối bời ôm lấy khuôn mặt tái nhợt. Kim Châu khẽ khàng thay băng trên vết thương cho cô, bàn tay nhỏ nhắn run lên từng nhịp. Khanh nhìn ra phía cổng thành, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ căng thẳng, giọng nói chỉ là một hơi thở khẽ:

– Đêm nay chưa kết thúc đâu, Châu. Marie chưa chịu dừng lại.

Châu cắn chặt môi, gật đầu, ánh mắt không giấu nổi lo lắng. Bóng tối ngoài thành như đặc quánh lại, mọi giác quan của Khanh căng lên, chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra.

Cách đó không xa, Lý Hạo Minh vừa rảo bước vừa đưa mắt cảnh giác, tay luôn đặt trên báng súng ngắn. Những đội tuần tra nhỏ được cắt cử đi dọc tường thành, lặng lẽ như những chiếc bóng. Mỗi người đều hiểu: Marie Lefèvre vẫn đang lẩn khuất đâu đó ngoài rừng, và mảnh Huyết Đồ cuối cùng đã biến mất cùng bóng dáng nàng.

***

Giữa rừng sâu, ánh trăng nhợt nhạt soi lên những tán lá ướt đẫm sương. Marie Lefèvre đứng lặng dưới tán cây già, áo váy rách tơi, tóc vàng bết lại, nhưng dáng đứng vẫn thẳng tắp, kiêu hãnh. Trong lòng bàn tay, mảnh Huyết Đồ ánh lên sắc bạc lạnh lẽo. Đôi mắt xanh biếc nhìn về phía thành trì xa xa, khuôn mặt trắng nhợt, bất động như tượng đá.

Nguyễn Tường Vỹ xuất hiện lặng lẽ, áo trường bào tím sẫm lấm lem bùn đất. Ánh mắt hắn ánh lên sự tham lam, nhưng giọng điềm tĩnh:

– Kế hoạch của cô đến đây là hết, Marie. Cô định làm gì với mảnh Huyết Đồ bây giờ?

Marie không quay lại, giọng lạnh băng:

– Ta sẽ khiến tất cả phải khuất phục. Khi máu chảy thành sông, không ai còn đủ sức chống lại chủ nhân thực sự của mảnh đất này.

Vỹ nhếch mép, lặng lẽ lùi lại vào bóng tối, đôi mắt không rời mảnh giấy cổ trong tay Marie. Nàng nhét nó vào ngực, xiết chặt, rồi quay người sải bước về phía bìa rừng, quyết đoán như thể mọi con đường đều đã được vạch ra sẵn.

***

Trong thành, Phong nhận được báo cáo từ đội tuần tra: có dấu vết ngựa gần bờ suối phía tây, những vết chân lạ dẫn sâu vào rừng. Phạm Hữu Đình bước đến, ánh mắt lo âu:

– Marie chưa rời xa đâu. Nghĩa quân cần phòng bị. Cậu định làm gì?

Phong siết chặt súng, ánh mắt sắc lạnh:

– Ta sẽ đi. Đình, ông ở lại chỉ huy phòng thủ. Nếu ta không về trước bình minh, hãy dẫn mọi người rút về phía bắc.

Đình đặt tay lên vai Phong, trầm giọng:

– Đừng quên, cậu không chỉ có một mình. Lý tưởng lớn không thể chết chỉ vì một người.

Phong gật đầu, nét mặt quyết liệt. Anh khoác lại áo choàng, nhẹ nhàng lẩn vào màn đêm, bước chân vững chãi mà lặng lẽ.

Ở phía khác, Khanh vừa chỉ đạo cứu thương, vừa liên tục đưa mắt dò xét bốn phía. Khi Lý Hạo Minh chạy đến, thở gấp:

– Chị Khanh, có người vượt tường phía tây, em thấy bóng áo trắng!

Khanh đứng bật dậy, mắt ánh lên vẻ quyết đoán:

– Marie. Minh, ở lại bảo vệ Châu. Không ai được theo ta.

Minh định cản, nhưng ánh mắt Khanh khiến cậu lặng người, chỉ biết nhìn theo bóng áo dài đen lướt nhanh qua cổng thành, tan vào rừng sâu.

***

Khanh di chuyển trong rừng như một bóng ma, mỗi bước đều mềm mại, cẩn trọng, hòa mình vào bóng tối. Không khí ẩm lạnh bám vào da thịt, mùi lá mục và máu cũ trộn lẫn, nồng nặc đến nghẹt thở. Cô dừng lại khi nghe tiếng động nhẹ phía trước. Ánh trăng le lói xuyên qua tán lá, rọi xuống một thân hình trắng lóa: Marie Lefèvre đứng đó, khẩu súng lục trong tay, đôi mắt xanh lạnh ngắt.

– Ta biết cô sẽ đến, Trịnh Vân Khanh.

Khanh không đáp, lặng lẽ tiến lại, ánh mắt không rời nòng súng của Marie.

Marie nhếch môi, vẻ khinh bỉ:

– Cô nghĩ có thể thay đổi được gì? Huyết Đồ, đất nước này, tất cả đều nằm trong tay những kẻ mạnh. Cô chỉ là một quân cờ, như cha mẹ cô trước đây thôi.

Khanh dừng lại, giọng trầm lặng:

– Nếu chỉ là quân cờ, tôi đã chết từ lâu. Đưa mảnh Huyết Đồ cho tôi, Marie. Cô còn cơ hội rút lui.

Marie bật cười, tiếng cười vang vọng giữa rừng đêm, sắc lạnh như thép:

– Cô không có quyền ra lệnh cho ta! Một đứa con gái địa chủ phản quốc, cha bị đồng minh sát hại, mẹ điên loạn, cô còn gì ngoài thù hận?

Khanh đáp, giọng bình thản:

– Tôi còn đồng đội, còn nhân dân. Còn cô, Marie, có gì ngoài quyền lực?

Marie giơ súng, mắt lóe lên sự tức giận:

– Ta là con của một kỹ nữ Viêm Hoa. Cha ta là toàn quyền Pháp, mẹ ta chỉ là món đồ chơi của ông ta. Ta lớn lên giữa hai thế giới, luôn bị khinh rẻ. Cô nghĩ ta muốn làm thực dân? Không, ta muốn tất cả phải khuất phục. Chỉ quyền lực mới che được vết nhơ của ta.

Khanh lặng im, ánh mắt như soi thấu tâm can đối thủ:

– Cô cũng là nạn nhân của quyền lực. Nhưng chỉ có cô mới tự biến mình thành kẻ thù của tất cả.

Marie bật cò, tiếng súng xé toang màn đêm. Khanh lăn người, viên đạn sượt qua vai, máu trào ra thấm đẫm áo dài. Không kịp nghĩ, Khanh lao lên, dao găm vung cao. Marie bắn tiếp, nhưng Khanh đã áp sát, đánh bật súng khỏi tay nàng. Hai người vật lộn giữa thảm lá mục, hơi thở gấp gáp, ánh mắt đầy oán hận.

Marie vùng ra, rút lọ thủy tinh nhỏ, định đập vỡ. Khanh kịp ghì lấy cổ tay nàng, hai ánh mắt đối diện, một lạnh lẽo, một cháy bỏng. Marie gằn giọng:

– Cô sẽ chết ở đây!

Tiếng bước chân nặng nề vang lên. Phong xuất hiện, súng trường chĩa thẳng vào Marie, giọng rắn rỏi:

– Buông cô ấy ra, Marie.

Marie buông tay, lùi lại, mắt ánh lên vẻ thách thức:

– Đắc Phong, ngươi muốn gì? Huyết Đồ, hay là Khanh?

Phong lạnh lùng đáp:

– Ta muốn chấm dứt mọi bi kịch. Đưa mảnh Huyết Đồ ra đây.

Marie rút mảnh giấy cổ, giơ lên cao:

– Các ngươi nghĩ chỉ cần Huyết Đồ là đủ thay đổi vận mệnh? Ta đã đọc nó, hiểu từng dòng máu, từng bí mật. Cha ngươi, Phong, từng là người canh giữ Huyết Đồ, nhưng đã phản bội vì một người đàn bà.

Phong sững lại, ánh mắt tối sầm:

– Ngươi nói dối.

Marie lắc đầu, giọng đều đều, sắc như dao:

– Không. Cha ngươi yêu mẹ Khanh. Vì tình riêng mà phản bội đồng đội, khiến Huyết Đồ vỡ nát, biết bao người chết. Các ngươi cứ nghĩ mình chiến đấu vì đại nghĩa, nhưng chỉ nối tiếp bi kịch của cha mẹ.

Khanh run giọng:

– Không thể… Cha tôi bị phản bội, mẹ tôi phát điên vì thế.

Marie gật đầu:

– Đúng. Hai người phụ nữ đều yêu một người đàn ông – cha của Phong. Nhưng ông ta không dám từ bỏ nghĩa vụ, cuối cùng cả hai gia đình đều tan nát, Huyết Đồ vỡ làm nhiều mảnh.Phong cúi đầu, bàn tay run lên. Quá khứ anh tưởng đã chôn vùi bỗng ùa về như cơn sóng dữ, cuốn trôi mọi lý trí. Anh nhìn Khanh, mắt ngấn nước:

– Khanh… ta không hề biết.

Khanh xoay mặt đi, giọng khàn đặc:

– Mỗi người đều mang gánh nặng của cha mẹ mình, Phong. Nhưng ta chọn cách sống của ta.

Marie cười lạnh:

– Các ngươi sống trong ảo mộng. Huyết Đồ chỉ là cái cớ cho những kẻ như chúng ta biện minh cho tội ác. Các ngươi cũng chẳng khác gì ta.

Phong giương súng, giọng cương nghị:

– Đủ rồi, Marie. Đưa Huyết Đồ. Đừng để máu đổ thêm.

Marie nhìn hai người, ánh mắt lóe lên sự tuyệt vọng:

– Các ngươi nghĩ mình có thể dừng lại? Trong thành, nghĩa quân các ngươi đang bị quân Pháp tập kích. Marchand đã chết, nhưng quân tăng viện đã tới. Nếu ta giao Huyết Đồ, các ngươi sẽ chết cả lũ.

Phong lùi lại, mắt không rời Marie. Khanh nhìn anh, ánh mắt pha lẫn đau đớn và quyết tâm:

– Phong, dù thế nào, ta cũng không để ai dùng Huyết Đồ cho mục đích riêng.

Marie bất ngờ quăng lọ độc về phía Phong. Khanh lao tới chắn, chất lỏng xanh bắn lên cánh tay, bốc khói trắng. Khanh nghiến răng chịu đau, rút dao găm lao vào Marie. Hai người vật lộn, máu thấm đỏ lá mục. Phong lao vào, kéo Khanh ra, ôm lấy cô, cánh tay Khanh bỏng rát, hơi thở dồn dập.

Marie gục xuống, máu rỉ từ miệng, vẫn cố lết tới mảnh Huyết Đồ rơi cạnh gốc cây. Đúng lúc ấy, tiếng súng vang lên từ phía rừng. Nguyễn Tường Vỹ lao ra, súng lục chĩa về phía Khanh và Phong, ánh mắt rực lên sự thỏa mãn:

– Thật ngây thơ! Tưởng chỉ Marie muốn đoạt Huyết Đồ sao?

Marie thều thào:

– Vỹ… Ngươi phản ta?

Vỹ nhún vai, ánh mắt lạnh lùng:

– Ta chỉ trung thành với kẻ mạnh nhất. Huyết Đồ phải thuộc về ta.

Phong kéo Khanh đứng dậy, súng trường chĩa vào Vỹ:

– Đừng để vòng lặp máu này tiếp diễn, Vỹ. Huyết Đồ là lời nguyền, không phải báu vật.

Vỹ nhếch mép, tiến tới nhặt mảnh Huyết Đồ, nhét vào áo, ánh mắt lóe lên niềm thỏa mãn:

– Các ngươi mãi chỉ là những kẻ thất bại trong cuộc chơi quyền lực.

Marie bất ngờ dùng hết sức đâm dao vào bụng Vỹ. Hắn gào lên, súng lục văng khỏi tay. Khanh, dù cánh tay bỏng rát, lao tới nhặt súng, chĩa về phía Vỹ:

– Đứng lại, trả Huyết Đồ!

Vỹ lảo đảo, máu tuôn trào nhưng vẫn lùi dần vào bóng tối, miệng gào lên:

– Không ai có thể giết ta!

Tiếng vó ngựa từ xa vọng lại. Đình cùng toán nghĩa quân lao tới, đèn lồng sáng rực, súng chĩa vào mọi hướng. Vỹ chửi rủa, nhảy lên ngựa, lao vút vào rừng sâu, bóng dáng chìm trong bóng đêm.

Marie gục xuống, máu ướt đẫm váy áo, mắt mở trừng, nụ cười méo mó trên môi:

– Huyết Đồ… sẽ giết các ngươi… như nó đã giết cha mẹ các ngươi…

Phong ôm lấy Khanh, mắt đỏ hoe, nhìn Marie hấp hối. Đình kiểm tra vết thương của Khanh, giọng hoảng hốt:

– Khanh, chịu được không?

Khanh nhăn mặt, gật đầu:

– Ta chưa chết được. Nhưng mảnh Huyết Đồ đã rơi vào tay Vỹ.

Đình nghiến răng:

– Ta sẽ cho người truy lùng hắn. Nhưng các ngươi… các ngươi giấu chúng ta điều gì? Chuyện cha Phong, cha Khanh… là sao?

Minh tiến lên, giọng run rẩy:

– Chị Khanh, anh Phong… tất cả chỉ là chuyện ân oán của hai gia tộc thôi sao?

Phong khàn giọng:

– Cha tôi từng bảo vệ Huyết Đồ, vì tình riêng mà phản bội đồng đội. Kết cục, cả hai gia đình đều tan nát. Chúng tôi chỉ là tàn dư của bi kịch cũ.

Đình giận dữ, đập tay xuống đất:

– Bao nhiêu người chết chỉ để các vị giải quyết ân oán riêng?

Khanh đứng thẳng, ánh mắt dứt khoát:

– Không. Chúng tôi chiến đấu cho đất nước này. Bi kịch của chúng tôi chỉ là một phần dòng máu đổ trên mảnh đất này. Nếu các anh nghi ngờ, cứ giết chúng tôi đi.

Không gian lặng đi, ai nấy đều sững sờ. Minh nhìn Phong, mắt đỏ hoe:

– Anh Phong, em theo anh vì đại nghĩa, không phải thù nhà.

Phong đặt tay lên vai Minh, ánh mắt kiên định:

– Ta không quên thù nhà, nhưng nghĩa lớn mới là trên hết. Nếu cần, ta sẽ chết để chứng minh điều đó.

Đình im lặng, cuối cùng gật đầu, giọng trầm xuống:

– Từ nay, mọi bí mật phải phơi bày. Không còn chỗ cho dối trá.

Tiếng vó ngựa xa dần trong rừng sâu, mang theo mảnh Huyết Đồ và bóng dáng Vỹ. Marie nằm bất động, máu thấm đẫm nền đất, đôi mắt mở trừng nhìn về phía bầu trời đen kịt.

***

Trời gần sáng, sương lạnh vắt ngang rừng núi. Những người sống sót ngồi quanh đống lửa, im lặng nhìn nhau, mỗi người đều mang trên mình một vết thương không thể lành. Khanh ngồi dựa gốc cây, cánh tay bỏng rát, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên tia kiên quyết. Phong ngồi cạnh, ánh mắt hướng về phía rừng, nơi Vỹ đã biến mất.

Khanh khẽ nói, giọng trầm buồn:

– Cuối cùng, sự thật đã phơi bày. Nhưng chỉ khi buông bỏ hận thù, Huyết Đồ mới thật sự mất sức mạnh.

Phong nắm tay Khanh, mắt lặng lẽ dõi về phía bình minh chưa đến. Đình ngồi bên, tràng hạt lăn đều trên tay, miệng lẩm nhẩm cầu nguyện.

Ở rìa rừng, tiếng vó ngựa lại vang lên. Vỹ dừng lại, rút mảnh Huyết Đồ ra khỏi áo, ngắm nghía những ký hiệu cổ xưa dưới ánh trăng. Hắn cười khẩy, thì thầm với chính mình:

– Thiên hạ này, ai đủ sức viết lại bản đồ máu?

Một con quạ đen lặng lẽ sà qua, bóng nó quét trên mặt đất, như điềm báo cho một cơn bão mới. Trong thành, nghĩa quân lặng lẽ chuẩn bị phòng thủ, ánh mắt ai cũng ánh lên sự nghi hoặc và sợ hãi.

Phong đứng giữa sân, nhìn về phía rừng sâu, lòng trĩu nặng. Khanh tựa vai anh, ánh mắt xa xăm. Từ phía xa, tiếng súng vọng lại, báo hiệu một ngày máu lửa nữa sắp bắt đầu.

Trên tấm bản đồ máu của thiên hạ, mảnh ghép cuối cùng đã rơi vào tay kẻ khác. Nhưng những bí mật vừa hé lộ đã thổi bùng lên ngọn lửa hoài nghi giữa những người từng là đồng minh. Niềm tin rạn nứt, số phận từng người treo lơ lửng trên lằn ranh của máu, nước mắt và quyền lực – mở ra cánh cửa cho hồi kết mà chẳng ai lường trước.