Huyết Đồ Thiên Hạ

Chương 14: Ngã Ba Quyết Định

Rừng già bủa vây trại nghĩa quân bằng thứ tĩnh lặng nặng nề như chờ sấm sét. Trong lòng đồi, ngọn lửa bếp dã chiến hắt bóng nhòe nhọ trên gương mặt những người còn thức. Phong bước vào trại, áo dính máu tươi, mắt lạnh lẽo không biểu cảm. Phía sau, Khanh lặng lẽ khép lại vạt áo đen, bàn tay nắm chặt mảnh Huyết Đồ giấu trong vải lụa. Gió khuya thổi qua lều, mang theo mùi khói và mồ hôi, quyện lẫn hơi máu tanh đặc quánh.

Đình ngồi trước bàn gỗ tạm bợ, bản đồ đất đỏ trải rộng, những dấu than chỉ các điểm hiểm yếu quanh vùng. Minh nằm sát đất, lưng tựa gốc cây, vết thương được Châu băng bó sơ sài, mắt vẫn không rời về hướng lều lớn – nơi vận mệnh cả nhóm sẽ định đoạt. Lý Hạo Minh cầm chắc súng ngắn, ngón tay run khẽ, hơi thở gấp gáp.

Đình nhìn lên, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm vang:

– Đêm nay là ranh giới. Lãnh chúa các vùng đều đã tới. Nếu không gom được họ, ngày mai nơi này sẽ thành bãi tha ma cho cả nghĩa quân lẫn dân làng.

Phong gật đầu, mắt không rời bản đồ, giọng khàn đặc:

– Địa hình thuận lợi, nhưng lòng người rối loạn thì tất cả chỉ là cát bụi. Kẻ phản bội xuất hiện, mọi kế hoạch sẽ đổ máu.

Khanh ngồi xuống cạnh Phong, mắt ánh lên nét sắc lạnh:

– Em đã liên lạc với Dương lão – ông ấy kiểm soát tuyến đường qua làng Mía. Chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng sẽ nghe nếu chúng ta chứng tỏ được thực lực.

Đình cười nhạt:

– Thực lực? Súng đạn sắp cạn, người thì thương vong quá nửa. Chỉ còn Huyết Đồ và niềm tin lay lắt.

Phong trầm ngâm, tay vô thức lần theo vết sẹo trên má:

– Huyết Đồ không cứu nổi ai nếu chúng ta không tự đứng lên. Đêm nay, bằng mọi giá phải kéo họ vào liên minh. Nếu thất bại, sáng mai máu sẽ thành sông.

Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập. Ba nhóm người lạ xuất hiện, dẫn đầu là Dương lão – thân hình gầy gò, tóc bạc phơ, ánh mắt như mũi dao. Bên phải là Trần Như Quế, chủ sơn trại phía đông, thân hình vạm vỡ, mặt xăm trổ, tay cầm súng ngắn. Bên trái là Tô Văn, kẻ thao túng chợ đen vùng hạ lưu, mắt híp đầy gian xảo.

Phong đứng lên, chào theo lối võ tướng. Đình giới thiệu từng người, không khí đặc quánh căng thẳng.

Dương lão cất tiếng, giọng khàn đặc:

– Lê Đắc Phong, nghe danh đã lâu. Nay ngươi muốn chúng ta phó thác mạng sống vào một mảnh giấy rách à?

Phong nhìn thẳng, không kiêng nể:

– Không phải mảnh giấy, mà là vận mệnh hàng vạn dân đen dưới quyền các vị. Nếu để Pháp và bọn tay sai cướp quyền, mai này con cháu các vị sẽ làm nô lệ trên chính mảnh đất này.

Quế đập bàn, giọng rượu nồng:

– Ta chỉ tin vào súng đạn, không tin vào hứa hẹn suông. Các người còn gì ngoài khẩu khí?

Khanh chen vào, ánh mắt lạnh lùng:

– Chúng tôi có kế hoạch, có đường rút, có người cài trong thành. Súng đạn thiếu, nhưng lòng người đủ. Nếu liên minh, các vị sẽ kiểm soát tuyến giao thương, nhận chia sẻ quân lương, thông tin. Đổi lại, cam kết sát cánh đến cùng.

Tô Văn bật cười, giọng mỉa mai:

– Cam kết? Bao nhiêu nghĩa quân từng thề non hẹn biển rồi tan xác trong đêm. Cái giá cho lòng tin là gì?

Đình trầm giọng, mắt ánh thép:

– Cái giá là mạng sống của chúng tôi. Nếu thất bại, không ai còn sống để kể lại. Nếu thành công, các vị sẽ là chủ vùng này, không còn cúi đầu trước thực dân.

Dương lão lặng im, tay gõ nhịp lên bàn, mắt soi mói Phong:

– Ngươi có dám thề không?

Phong đáp, từng tiếng nặng như chì:

– Tôi thề trước tổ tiên, nếu phản bội, chết không toàn thây.

Quế bật cười lớn, giọng khô khốc:

– Hay lắm! Nhưng lời thề chẳng ngăn được đạn. Ta muốn thấy máu, thấy thực lực.

Tiếng động khẽ sau lưng. Một bóng người lướt vào – dáng dong dỏng, trường bào tím than, trâm ngọc cài nghiêng, ánh mắt sắc như lưỡi dao. Nguyễn Tường Vỹ.

Không khí trại đông cứng. Vỹ thong thả tháo găng tay, giọng mềm như nhung nhưng lạnh lẽo:

– Thật là một buổi tụ họp thú vị. Hiếm có dịp gặp đủ anh hùng thế này.

Phong nhìn trừng trừng, môi mím chặt:

– Ngươi tới đây làm gì?

Vỹ nhún vai:

– Chỉ mang tới món quà – và một đề nghị không thể chối từ.

Dương lão cau mày:

– Ngươi là người của ai?

Vỹ cười nhạt:

– Ta chỉ trung thành với Viêm Hoa, không quỳ gối trước ai. Ta đến với tin tức mà các vị muốn nghe: Lefèvre đã bắt tay Marchand, sáng mai cả vùng này sẽ bị bao vây. Không có ta, các vị chỉ là cá nằm trên thớt.

Phong gằn từng tiếng:

– Đổi lại, ngươi muốn gì?

Vỹ liếc Khanh, rồi nhìn Phong:

– Rất đơn giản. Ta muốn Lefèvre. Các người chỉ cần phản bội nàng, giao nàng cho ta. Đổi lại, ta trao tuyến đường an toàn, danh sách chỉ huy Pháp, và một phần Huyết Đồ ta đang giữ.

Không khí đặc quánh. Quế liếc Đình, Tô Văn nhếch mép.

Khanh lạnh lùng:

– Ngươi tưởng chúng ta là hạng người gì? Phản bội để đổi lấy sống sót?

Vỹ nhướng mày, ánh mắt soi mói từng nét mặt:

– Sống sót không có quyền lực thì khác gì thú hoang? Các người mơ cứu nước, nhưng nước này đã nhuốm máu đến tận xương. Cái giá nhỏ thôi: Lefèvre – kẻ đã thao túng tất cả, kẻ sẽ bán đứng mọi phía nếu cần.

Phong siết chặt súng, giọng trầm như đá nặng:

– Ta không bán đứng đồng đội. Ngươi còn gì nữa không?

Vỹ nhếch môi:

– Nếu ngoan cố, máu sẽ đổ đêm nay. Ta không đến một mình.

Tiếng súng nổ rền, đạn xé toang màn đêm. Từ rìa trại, bóng người bật lên, súng trường khai hỏa liên tục. Nghĩa quân bật dậy, người rút súng, người lao ra cửa. Đình quát lớn:

– Bảo vệ các lãnh chúa! Khanh, dẫn tuyến sau!

Đình lăn xuống, kéo Dương lão vào hầm trú. Quế và Tô Văn ép sát vách, súng ngắn vung lên. Khanh kéo Minh, Châu vào góc tối, mắt quét tìm đường rút.

Vỹ lùi ra cửa, hét lớn:

– Ai theo ta, sống! Ai chống lại, chết!

Toán lính mang phù hiệu lạ xông vào, súng trường kiểu Tây, động tác lạnh lùng, bắn xối xả vào trại. Nghĩa quân đáp trả, đạn nổ dồn dập. Máu bắn lên vách lều, khói dày đặc.

Phong lăn người tránh đạn, mắt đảo nhanh. Anh nhận ra: không phải lính Pháp, không thuần nghĩa quân – bọn tay sai của Vỹ, tuyển từ đám lưu manh, lính đánh thuê. Anh bắn hạ hai tên, lao về phía Dương lão:

– Theo tôi!

Dương lão run tay, vẫn giữ được bình tĩnh, bò sát đất theo Phong. Đình ở bên kia, ném lựu đạn, vụ nổ cuốn bay góc lều, lửa bốc ngùn ngụt. Gió rừng thốc mạnh, khói cuộn lên trời.

Khanh bò sát đất, bắn hạ một tên đang luồn vào mé rừng. Châu kéo Minh, vừa băng bó vừa trấn an:

– Cố lên, Minh, đừng để mất máu!

Minh nghiến răng, tay siết cò súng:

– Em không chết ở đây đâu!

Quế lết ra khỏi lều, trúng đạn bắp tay, rít lên:

– Đám khốn này là ai? Chúng dám tấn công cả ta?

Tô Văn kéo ông, miệng lầm bầm chửi rủa. Ngoài rìa trại, Vỹ chỉ huy, mắt lạnh như thép, miệng lẩm nhẩm mệnh lệnh. Lính hắn chia hai mũi, một đánh thốc vào bếp, một ép sát tuyến phòng thủ nghĩa quân.

Phong hét lớn:

– Đình, bọc phải! Ta giữ trái!

Anh lao vào giữa làn đạn, bắn hạ hai kẻ đang áp sát Dương lão. Đình ném lựu đạn, vụ nổ xé tan một góc trại, lửa cháy lan vào lều. Gió rừng ào ạt, khói mù mịt.

Khanh kéo Minh lết về phía gốc cây lớn, rút dao găm, mắt sáng rực:

– Nếu tôi ra hiệu, ném lựu đạn về lều lớn.

Minh gật đầu, môi trắng bệch. Châu quấn băng quanh vết thương trên vai Minh, tay run nhưng dứt khoát.Một tên lính của Vỹ thò đầu qua lều, súng chĩa vào Khanh. Cô lao tới, dao vung ngọt, cắt phập cổ hắn. Máu phụt ra, Khanh kéo xác xuống, lột lấy súng trường, chuyền cho Minh.

Đình quát:

– Rút về bãi đá! Ai còn sống theo tôi!

Nghĩa quân bắn yểm trợ, lùi dần về phía bãi đá, nơi địa hình gồ ghề dễ phòng thủ. Quế lết theo, máu ướt áo, vẫn cố bắn trả. Tô Văn kéo ông, miệng chửi rủa.

Phong chạy cuối, yểm trợ cho Khanh và Minh. Vỹ nhận ra ý đồ, hét:

– Đừng để chúng chạy! Bao vây hai cánh!

Tiếng kèn hiệu vang lên, lính Vỹ chuyển hướng, áp sát bãi đá. Phong kéo Khanh núp vào khe đá, thở gấp:

– Còn lựu đạn không?

Khanh đưa cho anh hai quả, mắt không rời vòng vây:

– Có một lối thoát phía tây. Em dẫn mọi người, anh giữ chân chúng.

Phong gật đầu, rút chốt lựu đạn ném về phía lính Vỹ. Vụ nổ xé tan một nhóm đang tràn tới. Minh nã đạn, ép lính phải nằm rạp.

Đình ôm ngực, máu rỉ ra, vẫn quát lớn:

– Đừng để bị chia cắt! Ai còn đạn giữ tuyến, ai không dùng dao!

Tiếng gào, đạn nổ, lửa cháy hòa lẫn. Nghĩa quân bị dồn tới chân vách đá, chỉ còn hơn ba chục người, phần lớn bị thương. Dương lão run lẩy bẩy, vẫn giữ súng, mắt ánh lên quyết liệt.

Vỹ xuất hiện trên đỉnh dốc, trường bào tím nổi bật giữa khói lửa, giọng vang vọng:

– Lê Đắc Phong! Giao Lefèvre ra đây! Ta tha mạng cho các ngươi!

Phong ngẩng đầu, máu chảy trên má, mắt rực lửa:

– Có chết cũng không phản bội! Ngươi chỉ là cặn bã!

Vỹ cười lạnh, giơ tay ra hiệu cho lính tiến lên.

Đúng lúc ấy, loạt súng nổ vang từ sau lưng lính Vỹ. Những bóng đen lao ra từ rừng, súng ngắn, dao găm vung lên không chút do dự. Vòng vây Vỹ bị đánh úp bất ngờ. Khanh nhận ra ký hiệu trên áo – người của mạng lưới gián điệp nàng cài lại từ lâu.

Cô hét lớn:

– Phong, bọc phải! Minh, theo tôi!

Cả nhóm xông lên, phối hợp cùng toán gián điệp đánh vỗ mặt vào lính Vỹ. Đình lăn mình, nổ súng cận chiến, máu nhuộm đỏ áo.

Vỹ gào lên:

– Phản bội! Lũ chuột nhắt, chúng bay sẽ chết không kịp ngáp!

Lính hắn rối loạn, bị dồn về phía bếp lửa. Phong lao tới, súng trường chĩa thẳng vào Vỹ. Khanh bám sát, dao găm trong tay.

Vỹ lùi lại, mắt lóe hiểm độc. Hắn rút súng ngắn, bắn hai phát về phía Khanh. Phong đổ người che chắn, đạn sượt vai anh, máu phun ra, nhưng anh vẫn lồm cồm bò dậy, súng nhắm thẳng ngực Vỹ.

Khoảnh khắc lặng đi. Phong nhìn Vỹ, mắt đỏ ngầu:

– Ngươi còn gì để nói không?

Vỹ mím môi, ánh mắt đầy thù hận:

– Các ngươi nghĩ có thể đổi vận nước à? Chỉ là rơm rạ trước gió lớn!

Phong bóp cò. Viên đạn xuyên qua vai Vỹ, hắn ngã bật ra sau, máu trào từ miệng. Hắn cố gượng dậy, mắt nhìn trừng trừng Phong, rít lên:

– Huyết Đồ... không thuộc về ai cả. Kẻ giữ nó sẽ chết trong máu!

Dứt câu, Vỹ lăn xuống dốc, biến vào bóng tối.

Chỉ còn tiếng th* d*c, tiếng rên của thương binh. Khanh chạy tới bên Phong, tay run băng vết thương cho anh. Đình ngồi bệt, máu chảy thành vệt, mắt vẫn sắc lạnh:

– Chúng ta còn sống. Nhưng Pháp sẽ tới sớm thôi. Quyết định đi.

Dương lão, Quế, Tô Văn nhìn nhau, ngạo mạn tan biến, chỉ còn e dè.

Quế lên tiếng, giọng khàn:

– Các người liều chết cứu ta. Không còn lý do gì từ chối liên minh.

Dương lão gật đầu, mắt ngấn nước:

– Giờ sống chết là một. Ta theo các người đến cùng.

Tô Văn liếc Khanh, rồi quay sang Đình:

– Nhưng làm sao thoát vòng vây? Marchand và Lefèvre sẽ không bỏ qua.

Phong siết chặt băng vết thương, giọng khàn đặc:

– Chia làm ba nhóm. Một nhóm dẫn thương binh, lãnh chúa rút phía tây, theo lối mòn khe đá. Nhóm tôi đánh lạc hướng, dụ Pháp về phía nam. Khanh dẫn đội gián điệp thọc sâu, phá kho quân lương.

Đình gật đầu, mắt sáng lên:

– Đúng, chia nhỏ đội hình, không để bị diệt gọn. Nhưng phải có người ở lại cầm chân, hy sinh làm mồi nhử.

Phong nhìn Đình, rồi sang Khanh. Không ai nói, nhưng ánh mắt họ trao nhau lời hẹn không thốt thành lời.

Khanh nói khẽ, dứt khoát:

– Em sẽ ở lại cùng anh.

Phong lắc đầu:

– Em phải sống để giữ Huyết Đồ. Anh và Đình giữ chân chúng. Minh, dẫn thương binh rút trước.

Minh gật đầu, mặt đầy quyết tâm:

– Em không để ai bị bỏ lại.

Châu kéo băng cho Minh, thì thầm:

– Đi đi, đừng quay đầu.

Khanh trao cho Minh một tín vật, nói nhỏ:

– Đưa cái này cho người của em ở làng Mía. Họ sẽ giúp các anh qua sông.

Ngoài rừng, tiếng vó ngựa, tiếng người hò hét – tín hiệu quân Marchand đang đến. Phong đứng dậy, súng cầm chắc, mắt quét qua những khuôn mặt còn sống.

– Không còn nhiều thời gian. Ai sợ chết, rời khỏi đây ngay.

Không ai nhúc nhích.

Phong gật đầu, mắt ánh lên lửa lạ:

– Vậy thì bắt đầu. Ngã ba này, ai quyết định thế nào, tự chọn lấy số phận.

Đình vỗ vai Phong, nụ cười mệt nhưng rắn rỏi:

– Dù chết cũng phải làm lũ thực dân nhớ đời.

Quế cười sặc, máu nhỏ giọt trên tay:

– Nếu phải chết, ta muốn chết giữa máu bọn Pháp.

Khanh nắm tay Phong, mắt sâu thẳm:

– Em sẽ trở lại, nếu còn sống.

Phong siết nhẹ tay, thì thầm:

– Đừng để Huyết Đồ rơi vào tay bất cứ ai, kể cả anh.

Tiếng súng vang lên từ mé rừng. Bóng quân Pháp lấp ló qua thân cây, Marchand dẫn đầu, mắt xám lạnh như thép.

Phong ra hiệu cho các nhóm tản ra. Minh dìu thương binh, Châu theo sát. Đình cùng một toán nhỏ bám bãi đá, sẵn sàng nổ súng.

Khanh lẩn vào bóng tối, dẫn đội gián điệp bám vòng ngoài, chuẩn bị phá kho quân lương.

Vỹ đã biến mất, nhưng lời nguyền của hắn vẫn ám ảnh Phong: Huyết Đồ không thuộc về ai. Kẻ giữ nó sẽ chết trong máu.

Bầu trời đêm chao đảo, ánh lửa soi rõ những khuôn mặt sạm vì khói súng, mồ hôi, máu. Ở ngã ba này, mỗi người đã chọn đường, phía trước chỉ còn hiểm nguy và bóng tối.

Tiếng súng, tiếng la hét, vó ngựa lại cuộn lên trong rừng. Trận chiến sống còn vừa mới bắt đầu.