Huyết Đồ Thiên Hạ

Chương 12: Giao Kèo Máu

Bóng tối phủ đặc lên trạm y tế tạm, tiếng thú rừng vọng lại từng hồi, gió lùa qua kẽ lá dội lên mái tranh mục nát. Đình ngồi trước cửa, khẩu súng trường đặt ngang đùi, mắt trũng sâu vì mất ngủ nhưng vẫn sáng rực như lưỡi dao mài kỹ. Minh co mình trong góc, hai tay ôm chặt khẩu Mauser, hơi thở đều đặn nhưng lồng ngực phập phồng. Châu thu dọn nốt những lọ thuốc còn sót, đôi tay nhỏ run rẩy, ánh mắt lạc thần như vừa trải qua một cơn ác mộng dài. Không ai nói, không ai ngủ. Ngoài kia, tiếng vó ngựa xa dần. Bóng lính Pháp quét qua rừng sâu, để lại một không gian ngột ngạt, đặc quánh mùi sợ hãi và máu khô.

Phong đứng bên cửa sổ, thân hình cao lớn hắt bóng lên vách liếp. Vết sẹo trên má anh xám lại dưới ánh trăng non, làm khuôn mặt càng thêm nghiệt ngã. Ánh mắt anh lặng lẽ quét qua mọi người, rồi dừng lại nơi Khanh đang đứng phía đối diện. Nàng mặc áo dài đen, lưng thẳng như cán giáo, hai bàn tay đan vào nhau trước ngực, im lặng như một bóng ma. Không khí giữa hai người căng lên, không một tiếng động nào lọt qua được.

Phong cất tiếng, giọng khàn đặc sau nhiều đêm trắng:

– Marchand sẽ không dừng lại. Hắn còn quay lại, và sẽ còn tàn nhẫn hơn nữa.

Khanh nhìn thẳng vào mắt Phong, ánh nhìn điềm tĩnh nhưng ẩn chứa nỗi đau âm ỉ. Nàng khẽ gật đầu, bàn tay lướt nhẹ qua chuôi dao găm cài dưới vạt áo.

– Em biết. Câu hỏi là: chúng ta đã sẵn sàng chưa?

Phong không đáp. Anh nhìn ra ngoài, nơi bóng trăng loang loáng trên cỏ dại, rồi quay lại, ánh mắt sâu hút như vực tối.

– Anh từng nghĩ, trả thù cho cha là đủ. Nhưng máu đổ mãi, vẫn không thấy ngày kết thúc. Có lúc, anh tự hỏi: mình sống vì nghĩa lớn, hay chỉ để lấp đầy hận thù?

Khanh mím môi, mắt lay động. Nàng tiến lại gần, giọng nhỏ nhưng rắn rỏi:

– Ngày cha em chết, em cũng chỉ nghĩ đến báo thù. Nhưng rồi mẹ hóa điên, em nhận ra: càng nuôi thù, người ta càng mất nhân tính. Em không muốn trở thành quỷ dữ giữa nhân gian. Nhưng nếu quay lưng với người yếu thế, ai sẽ bảo vệ họ?

Phong nhìn Khanh, nỗi khắc khoải hiện rõ trên gương mặt khắc khổ. Anh khẽ cười, tiếng cười trầm đục:

– Vậy tại sao em vẫn đi con đường này?

Khanh đáp, giọng dằn từng chữ:

– Vì em không cho phép mình bỏ cuộc. Nghĩa lớn không tách khỏi tình riêng. Em chiến đấu để những đứa trẻ không còn phải lang thang, để mẹ em yên nghỉ. Còn anh, anh chiến đấu vì ai?

Phong siết chặt nắm tay, các đốt ngón trắng bệch. Anh nhìn sâu vào mắt Khanh, giọng khô khốc:

– Anh từng chiến đấu vì cha, vì dòng họ. Nhưng giờ, anh muốn nhiều hơn thế. Muốn người dân không còn sợ tiếng vó ngựa, tiếng súng ngoài đồng. Muốn được sống như một con người thật sự.

Khanh lặng im, môi run lên rồi mím chặt. Nàng đứng sát lại, ánh mắt không rời khỏi Phong:

– Nếu không sợ chết, hãy cùng em lập giao kèo máu.

Phong cau mày, giọng trầm xuống:

– Giao kèo gì?

Khanh rút dao găm, cắt nhẹ lên ngón tay, máu tươi rỉ ra nhỏ xuống đất. Nàng chìa bàn tay ra, mắt sáng rực:

– Dù sống hay chết, từ nay không quay lưng với nghĩa lớn. Nhưng cũng không bỏ rơi nhau – cho dù phải phản lại cả thiên hạ.

Phong nhìn máu đỏ, tim đập dồn dập. Anh lặng lẽ rút dao, cắt lên ngón tay mình, đặt bàn tay lên tay Khanh. Máu hai người hòa quyện, nóng rẫy, dính chặt như định mệnh.

– Sống chết có nhau. Nghĩa lớn, tình riêng – không tách rời.

Tiếng kim loại va chạm trên sàn gỗ. Đình đứng nơi ngưỡng cửa, mặt tối sầm, tay vẫn giữ khẩu súng trường. Ông nhìn hai người, ánh mắt nghiêm nghị xuyên thấu mọi vỏ bọc.

– Nếu đã giao kèo máu, hãy nhớ: máu các người không còn là của riêng mình nữa.

Phong và Khanh buông tay, nhưng mắt vẫn không rời nhau. Đình bước vào, đặt một tờ giấy mỏng lên bàn, mùi máu và giấy cũ quyện vào nhau nặng nề.

– Tin khẩn từ phía Nam. Marchand vừa cho quân tàn sát làng An Quý – ba mươi người chết, không phân biệt già trẻ. Minh xác thực tin này.

Không khí trong phòng đặc quánh. Khanh siết chặt bàn tay rỉ máu, giọng khản đặc:

– Làng An Quý… Châu, đó là quê em phải không?

Châu bật khóc, nước mắt lăn dài trên má. Minh ném khẩu súng xuống đất, mắt đỏ ngầu:

– Chúng nó giết cả trẻ con!

Đình lần tràng hạt gỗ mun, giọng trầm đục:

– Marchand muốn dằn mặt ta. Nếu trả thù, hắn sẽ diệt sạch các làng quanh đây. Nếu im lặng, dân sẽ mất hết niềm tin. Chọn: bảo vệ người sống, hay báo thù cho người chết.

Phong nói, giọng lạc đi:

– Nếu là tôi, tôi không chịu nổi mà ngồi yên.

Đình lắc đầu, mắt ánh lên nỗi đau cũ:

– Căm hận không cứu được ai. Nghĩa quân chỉ còn ba mươi người, vũ khí cạn. Marchand có hai trung đội lê dương, súng máy, pháo nhẹ. Nếu liều, không chỉ An Quý, cả vùng này sẽ thành biển máu.

Mọi người im lặng, mỗi người trầm ngâm trong suy nghĩ riêng. Khanh lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng mắt lóe sáng:

– Không thể đánh trực diện, cũng không thể để Marchand muốn làm gì thì làm. Phải cho dân thấy còn người dám chống lại hắn.

Phong gật đầu:

– Chia nhỏ lực lượng, tản vào rừng, đánh du kích. Cắt tiếp tế, phá liên lạc, ép Marchand phải rút.

Đình khoát tay:

– Đó là kế lâu dài. Còn bây giờ? Dân hoang mang, loạn lạc, sẽ bỏ đi hết. Mất hậu phương, chẳng còn gì.

Châu nghẹn ngào:

– Nếu cứu được người sống, em sẵn sàng đi cùng mọi người.

Khanh nhẹ đặt tay lên vai Châu:

– Không ai bị bỏ rơi. Nhưng phải tỉnh táo.

Đình đứng dậy, giọng cứng như thép:

– Tôi chỉ huy phòng ngự, bảo vệ dân rút vào rừng. Phong, Khanh dẫn đội nhỏ, cắt đường tiếp tế, quấy phá hậu phương Marchand. Minh, Châu ở lại cứu thương, tổ chức di tản. Không ai được tự ý trả thù.

Phong nhìn Đình, thấy trong mắt ông là mệt mỏi chồng chất, nhưng ý chí vẫn sáng như ngọn lửa giữa đêm đen.

– Nếu phải chết, tôi sẽ chết ngoài chiến trường, không ngồi nhìn đồng bào bị giết.

Đình cười nhạt:

– Số phận của những kẻ như ta. Nhưng nhớ, máu của mình không chỉ thuộc về mình.

Khanh và Phong lặng lẽ gật đầu. Lời giao kèo máu còn nóng rẫy trên tay, chưa kịp khô.

***

Bình minh chưa lên, sương rừng đặc quánh như tấm màn trắng đục. Đội nhỏ gồm Phong, Khanh, Minh và hai nghĩa quân lặng lẽ bám theo đường mòn men sườn núi. Họ giao tiếp bằng mắt, bằng ký hiệu tay, không ai thốt ra một lời. Phong đi đầu, súng trường ngang vai, từng bước chắc nịch. Khanh lặng lẽ phía sau, ánh mắt quét từng bụi cỏ, từng vết chân lạ. Minh mang hai quả lựu đạn tự chế, môi mím chặt, mặt đỏ bừng vì phẫn nộ.

Làng An Quý hiện ra lờ mờ sau lớp sương mù. Khói đen vẫn bốc lên từ những mái nhà cháy rụi. Trên con đường đất, xác người ngổn ngang, ruồi nhặng bu kín. Không khí nồng nặc mùi thịt cháy, thuốc súng, và máu loang lổ. Phong siết chặt khẩu súng, mắt đỏ ngầu, chân bước nặng như đá.

Minh chửi thề, định lao về phía căn nhà còn sót lại mái. Khanh giữ tay Minh, lắc đầu:

– Đừng! Marchand có thể gài mìn.

Phong ra hiệu tản ra, kiểm tra từng ngõ ngách. Anh đi ngang một xác già khô quắt, mắt vẫn mở trừng trừng. Phong cúi đầu, nhắm mắt, thì thầm:

– Xin lỗi.

Tiếng khóc văng vẳng cuối làng. Một thiếu phụ ôm đứa bé đỏ hỏn, mặt nhòe nước mắt, run rẩy nhìn nhóm nghĩa quân. Khanh tiến lại, giọng dịu đi:

– Đừng sợ, chúng tôi đến cứu người.

Thiếu phụ òa khóc, ôm chặt đứa bé. Châu xuất hiện, mang túi thuốc, chạy lại băng bó cho những người sống sót. Minh ngồi phịch xuống đất, hai tay ôm đầu, th* d*c.

Phong đứng giữa làng, mắt nhìn quanh: tàn tích của cơn cuồng sát – chiếc nôi cháy sém, cối xay vỡ nát, tường loang lổ máu khô. Anh ngẩng đầu nhìn về rừng, nơi đội lính Pháp đóng quân, ánh mắt lạnh như thép.

– Không thể tha cho chúng, – Minh gầm.

Khanh đặt tay lên vai Minh, giọng quả quyết:

– Trả thù lúc này chỉ khiến dân làng chết thêm. Phải rút về rừng, bảo vệ người còn sống.

Phong quay lại, giọng dứt khoát:

– Tôi đi trước dò đường. Khanh, Minh – dẫn dân vào rừng theo hướng đã định. Đình đã bố trí chốt sẵn trên lối mòn.

Minh gật đầu, mắt ầng ậc nước. Khanh nhìn Phong, ánh mắt gửi gắm điều gì không nói thành lời.

Phong bước đi, mỗi xác người anh đi qua lại thêm một vết cắt trong lòng. Anh nhớ lời giao kèo máu: không quay lưng với nghĩa lớn, không bỏ rơi nhau. Bàn tay anh vẫn còn dính máu Khanh.***

Khi trời rạng sáng, Đình đứng ở chốt rừng, quan sát đoàn người kéo tới. Mắt ông đỏ hoe, giọng vẫn rắn rỏi:

– Đàn bà, trẻ con đi trước. Đàn ông mang vũ khí, bọc hậu.

Châu chạy lại thì thầm:

– Có mìn ở lối cũ, em vừa phát hiện. Lính Pháp có thể phục kích.

Đình gật đầu, ra hiệu đổi hướng di chuyển. Ông lặng lẽ đi giữa đoàn người, mắt không rời những vết máu khô trên áo trẻ nhỏ. Đôi lúc, ông dừng lại, đặt tay lên vai từng người, truyền cho họ chút sức mạnh.

Phong nhập vào đoàn, trao đổi nhanh với Đình:

– Marchand chưa rút, vẫn đóng ở làng. Hắn gài bẫy quanh rừng, chặn đường tiếp tế.

Đình gằn:

– Cứu người trước, đánh trả sau. Lệnh của tôi, không ai được tự ý tấn công.

Khanh chen vào, mắt lo lắng:

– Nếu Marchand phát hiện dân đang rút, hắn sẽ truy đuổi.

Đình lắc đầu:

– Ta đã bố trí bẫy, nếu hắn vào rừng, hắn sẽ chết trước.

Phong liếc nhìn Khanh, khẽ gật đầu. Ai cũng hiểu, trận chiến thực sự còn chưa bắt đầu.

***

Đêm buông xuống, rừng tối đặc. Đội nghĩa quân rải quanh trại tạm, súng cài lưỡi lê, mắt không rời các lối mòn. Đình ngồi quanh bếp lửa, bàn bạc với Phong và Khanh. Bản đồ rừng trải trên đất, những vết bút chì đánh dấu chốt, bãi mìn, hướng tiếp tế của địch.

Khanh nói, mắt nhìn bản đồ:

– Marchand sẽ không dừng lại. Hắn muốn diệt sạch mọi mầm phản kháng. Nếu để hắn củng cố vị trí, vùng này sẽ thành nghĩa địa.

Phong chỉ lên bản đồ:

– Ta có thể đánh vào kho hậu cần, phá nguồn lương thực, đốt trại. Đánh nhanh, rút gọn.

Đình gật:

– Được. Nhưng phải đảm bảo an toàn cho dân. Từ giờ, toán du kích chỉ hoạt động ban đêm, tuyệt đối không để lộ vị trí.

Minh chen vào, mắt rực lửa:

– Em tình nguyện đi đầu. Em muốn Marchand biết thế nào là máu trả máu!

Đình gằn:

– Máu không cứu được ai, Minh à. Đánh để sống, không phải để chết.

Cả nhóm im lặng. Khanh nhìn Phong, ánh mắt nói thay lời: “Chúng ta đã chọn đường, không còn lùi nữa.”

***

Bóng đêm đặc quánh. Đội nhỏ bò qua bãi mìn, men theo suối cạn dẫn vào trại địch. Phong đi đầu, dao găm trong tay, từng bước chắc chắn. Khanh theo sát, ánh mắt không rời từng chuyển động của anh. Minh và hai nghĩa quân cầm lựu đạn, căng mình nghe ngóng.

Trại lính Pháp sáng đèn, lính lê dương tuần tra, súng trường lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Marchand đứng giữa trại, mặt lạnh như thép, mắt đảo liên tục, tay nắm chặt roi da. Bên cạnh, sĩ quan trẻ người Pháp run rẩy đọc báo cáo.

– Chúng ta làm gì với bọn nổi loạn? – Sĩ quan hỏi, giọng run.

Marchand gằn:

– Diệt tận gốc. Đàn bà, trẻ con cũng không tha.

Phong nghe rõ từng chữ, máu dồn lên mặt. Khanh đặt tay lên vai anh, khẽ lắc đầu. Phong hít sâu, kìm cơn phẫn nộ, tiếp tục bò sát đất, len vào kho lương thực.

Minh và nghĩa quân gài lựu đạn quanh kho, châm ngòi cháy chậm. Khanh ra hiệu rút lui. Cả nhóm rút về bìa rừng, nín thở chờ đợi.

Tiếng nổ long trời vang lên, lửa bốc ngùn ngụt, kho lương thực hóa biển lửa. Lính Pháp nháo nhào, Marchand gào thét, lệnh quân truy lùng khắp rừng. Phong kéo mọi người lùi sâu vào bóng tối, tim đập dồn dập.

Đình ở chốt rừng nghe tiếng nổ, nở nụ cười nhạt:

– Bắt đầu rồi.

***

Sáng hôm sau, lính Pháp lục soát từng bụi cây, bắn xối xả vào rừng. Dân làng co cụm trong trại tạm, sợ hãi nhìn ra ngoài. Châu ôm lấy đứa trẻ mồ côi, mắt đỏ hoe. Minh ngồi bên bếp lửa, mài dao, mặt đanh lại.

Phong và Khanh trở về, mặt lấm lem tro bụi, áo dính đầy máu khô. Đình nhìn họ, gật đầu hài lòng:

– Đêm nay, ta tiếp tục đánh vào trại địch. Không cho chúng yên một phút.

Khanh nhìn về phía rừng sâu, giọng trầm:

– Đánh mãi cũng không giữ được dân. Phải có kế lâu dài.

Đình gật:

– Ta sẽ di tản dân về vùng núi xa hơn, nơi có nghĩa quân bạn. Phong, Khanh dẫn đường, Minh bọc hậu, Châu lo cứu thương.

Phong nhíu mày:

– Nếu Marchand phát hiện, hắn sẽ truy đuổi tới cùng.

Đình đáp:

– Ta sẽ để lại bẫy, đánh lạc hướng. Miễn dân còn sống, mọi thứ có thể bắt đầu lại.

Mọi người im lặng. Ai cũng hiểu, lựa chọn này đồng nghĩa với bỏ lại quê hương, ruộng vườn, mồ mả tổ tiên.

Khanh khẽ nói, giọng nghẹn:

– Có khi nào… chúng ta chỉ là những kẻ chạy trốn, mãi không có nhà?

Phong nhìn Khanh, ánh mắt dịu lại. Anh nắm lấy tay nàng, thì thầm:

– Nhà là nơi có người cùng giữ lời giao kèo máu.

Khanh gật đầu, mắt long lanh trong ánh lửa.

***

Đêm xuống, cả đoàn bắt đầu rút lui. Đình đi đầu, tay cầm súng, mắt không rời đường mòn. Phong và Khanh dẫn dân vượt bãi mìn, Minh bọc hậu, lưng đeo hai quả lựu đạn cuối. Châu dìu một bà lão, miệng không ngừng động viên.

Bất chợt, tiếng súng vang lên phía sau, lửa bùng sáng giữa rừng. Marchand dẫn đầu đội lê dương, súng máy nổ giòn giã. Đình hô lớn:

– Chia ba hướng, mỗi nhóm mười người! Minh dẫn bọc phải! Khanh, Phong – kéo dân sang trái, hướng suối cạn!

Tiếng đạn xé rừng, người ngã xuống, tiếng khóc vang vọng. Phong kéo tay Khanh, lao về bìa rừng. Minh hét lớn, ném lựu đạn về phía lính Pháp, khói trắng bốc lên mù mịt.

Đình lùi lại chốt hậu, bắn từng phát súng chắc nịch, chặn bước lê dương. Ông hét vang:

– Không ai được dừng lại! Sống còn là ở phía trước!

Phong kéo Khanh và nhóm dân vượt qua suối cạn, máu chảy trên tay, hơi thở gấp gáp. Tiếng súng vẫn vang vọng phía sau, xen tiếng gào khóc, tiếng lựu đạn nổ.

Cuối cùng, nhóm Phong thoát vào rừng sâu, lẩn trong bóng tối. Đình và Minh chốt lại phía sau, giữ chân địch đến phút cuối.

Khanh nhìn Phong, mắt đẫm lệ nhưng rực sáng quyết tâm. Phong siết chặt tay nàng, thì thầm qua hơi thở gấp:

– Giao kèo máu, em nhớ chứ?

Khanh gật đầu, nước mắt hòa mồ hôi, máu trên tay vẫn rỉ ấm.

Tiếng súng xa dần, nhưng hiểm nguy vẫn rình rập quanh họ. Mỗi người biết, lựa chọn vừa rồi sẽ còn ám ảnh mãi. Họ không quay lưng với nghĩa lớn, cũng không bỏ rơi nhau – dù phía trước là vực thẳm hay biển máu.

Bóng tối rừng già khép lại, chỉ còn ánh trăng non mỏng manh soi lên những vết máu chưa khô. Ở phía xa, Marchand đứng giữa xác đồng đội, mắt lạnh lẽo, lặng lẽ ra lệnh truy kích.

Mọi thứ chưa kết thúc. Đêm dài vẫn còn, và giao kèo máu vừa mới bắt đầu.