Huyết Đồ Thiên Hạ

Chương 10: Đêm Lửa Đỏ

Ngọn lửa bập bùng trong lòng đêm, ánh sáng đỏ hắt lên những khuôn mặt mệt mỏi, khắc khổ của toán nghĩa quân vừa thoát khỏi vòng vây tử thần. Mỗi người im lặng bên phần cơm nguội, đôi mắt hướng về lửa trại mà tâm trí thì phiêu lãng tận đâu đâu. Gió rừng hun hút, mang theo mùi khói súng, máu khô và cả hơi lạnh của hiểm nguy đang rình rập. Lê Đắc Phong ngồi tách biệt bên gốc cây già, lưng dựa thân gỗ xù xì, ánh mắt như bóng đao giữa sương mù.

Từ rìa trại, một bóng người lặng lẽ xuất hiện. Áo choàng đen, mũ rộng che kín mặt, dáng đi uyển chuyển như không chạm đất. Phong nhận ra ngay – Marie Lefèvre. Nàng bước tới, dừng lại trước lửa trại. Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng nổ lách tách của củi khô. Marie ra hiệu cho hai tên lính Pháp đi kèm giữ khoảng cách, mắt dán chặt vào Phong, súng lăm lăm, sẵn sàng bóp cò.

Marie tháo mũ, mái tóc vàng óng như tơ rũ xuống vai. Đôi mắt xanh sâu thẳm, lạnh lẽo, ánh lên một vẻ vừa kiêu bạc vừa hiểm độc. Nàng nghiêng đầu, giọng nói vang lên, rõ ràng từng chữ:

– Ông Lê Đắc Phong, đêm nay là đêm cuối cùng ông có thể lựa chọn.

Phong vẫn ngồi bất động, bàn tay đặt hờ trên chuôi dao găm bên hông, ánh mắt không rời nàng.

– Lựa chọn gì? – Anh hỏi, giọng khàn khàn vì mệt và lạnh.

Marie mỉm cười nhạt, như thể vừa nghe một câu hỏi ngây thơ:

– Lựa chọn giữa tiếp tục làm kẻ bị săn đuổi… hay trở thành kẻ nắm quyền sinh sát. Ông nghĩ cha mình là người thế nào, monsieur Phong? Một anh hùng bất khuất, hay một kẻ thỏa hiệp vì sống còn?

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Phong. Anh siết chặt nắm tay, vết sẹo trên má nổi gân đỏ dưới ánh lửa.

Marie ngồi xuống đối diện, vạt váy chạm đất, đôi mắt không rời khỏi gương mặt anh:

– Cha ông, Lê Văn Đắc, từng là một trong những người giữ bí mật về Huyết Đồ. Ông ấy đã từng đàm phán với người Pháp. Vì ông, vì mạng sống của ông.

Phong bật dậy, giọng sắc như thép:

– Đừng bịa đặt! Cha tôi chết vì không khuất phục các người!

Marie không vội, vẫn giữ nụ cười nhạt trên môi:

– Sự thật thường phũ phàng. Ngày đó, chúng tôi chỉ muốn mảnh Huyết Đồ, ông ấy lại muốn bảo vệ gia đình. Nhưng rồi, có những thỏa thuận không thể thành. Người Pháp không cần những kẻ bán đứng nửa vời.

Anh không lên tiếng, hàm răng nghiến chặt đến bật máu. Một bên vai rỉ máu thấm vào áo, nhưng cơn đau thể xác không là gì so với nỗi hoang mang đang quặn thắt trong tim.

Marie lấy ra từ áo choàng một mảnh giấy cũ kỹ, đưa lên trước ánh lửa. Những đường vẽ ngoằn ngoèo, ký hiệu cổ lạ lẫm hiện rõ. Nàng nói nhỏ, đủ để chỉ mình Phong nghe:

– Đây là một phần của Huyết Đồ. Ta tin, ông nhận ra nó.

Phong nhìn sững, cả thân người như đông cứng. Những ký hiệu ấy, cha anh từng dạy đọc, từng kể về chúng như một di sản máu lửa. Ký ức ùa về, từng đêm bên bếp lửa, tiếng cha trầm khàn giữa hơi men, ánh mắt đau đáu về một thời đã mất.

Marie rút mảnh giấy về, ánh mắt lóe lên tia thương hại:

– Ông biết không, Huyết Đồ không chỉ là bản đồ. Đó là quyền lực. Kẻ nào nắm giữ nó sẽ hiệu triệu được lòng người, thao túng vận mệnh quốc gia này. Người Pháp không cần thêm máu, chỉ cần trật tự. Còn các ông, chỉ biết chết vô nghĩa trong rừng sâu.

Phong trầm ngâm, ánh mắt đảo qua hai tên lính Pháp đứng sau lưng nàng. Ý nghĩ lao tới cướp lấy mảnh giấy lóe lên trong đầu, nhưng anh hiểu rõ: chỉ cần một động tác sai, viên đạn sẽ xuyên ngực anh trước khi kịp chạm vào Marie.

Marie hơi cúi đầu, tiếp tục giọng nói ngọt ngào như rót mật:

– Ta không đến để đe dọa. Ngược lại, ta muốn trao cho ông một cơ hội. Giao nộp Huyết Đồ, đổi lấy sự thật về cha ông, và một vị trí xứng đáng trong trật tự mới. Ông có thể trở thành người viết lại lịch sử Viêm Hoa. Người như ông, sinh ra để làm nhiều hơn là chết vô danh.

Phong bật cười, tiếng cười khô khốc vang giữa đêm rừng:

– Ta không cần các người ban phát. Ta sinh ra để chiến đấu cho tự do của đất nước này, không phải làm con chó cho thực dân.

Marie nhún vai, nụ cười vụt tắt, mắt ánh lên tia sắc lạnh:

– Đừng vội vã từ chối. Đêm nay, ông chỉ cần để lại một dấu hiệu. Một lời, một ánh mắt, là đủ. Ta sẽ cho ông biết toàn bộ sự thật về cái chết của cha mình, và cả bí mật của Huyết Đồ.

Phong lặng thinh, hai bàn tay nắm chặt đến rớm máu. Trong tâm trí anh, hình bóng cha hiện về: khuôn mặt hằn vết thời gian, ánh mắt chất chứa bao điều không nói. Lời Marie như giọt axit nhỏ vào nỗi đau chưa bao giờ lành miệng.

Marie đứng dậy, phủi nhẹ váy, ánh mắt nhìn anh đầy thách thức:

– Nghĩ cho kỹ. Đêm lửa đỏ này, ông quyết định tương lai của mình và của cả Viêm Hoa.

Nàng quay đi, hai tên lính lặng lẽ theo sau. Ánh lửa phản chiếu bóng áo choàng đen của nàng loang lổ trên nền đất, kéo dài như một vết máu.

Phong ngồi sụp xuống, mồ hôi lạnh túa ra dọc sống lưng. Một nỗi giằng xé dữ dội bùng lên. Ý nghĩ phản bội đồng đội chưa bao giờ rõ ràng đến thế. Nhưng cùng lúc, hình ảnh Khanh, Đình, Minh và cả những người đã ngã xuống hiện lên, như những chiếc neo níu giữ anh khỏi vực sâu.

Một cơn gió lạnh thốc qua, làm tàn lửa bay tán loạn. Phong siết chặt con dao găm trong tay, móng tay c*m v** thịt. Anh rùng mình, toàn thân căng như dây đàn. Đêm Mạn Bắc đặc quánh, nặng nề như đè lên ngực.

Tiếng bước chân khẽ vang lên phía sau. Phong ngoái đầu. Trịnh Vân Khanh xuất hiện, áo dài đen dính bùn, mái tóc xõa ướt đẫm hơi sương. Đôi mắt cô ánh lên sự lo lắng.

– Anh Phong, có chuyện gì? – Khanh hỏi khẽ, mắt quét nhanh qua vết máu trên vai anh.

Phong lắc đầu, giọng trầm xuống:

– Không có gì. Em nên nghỉ đi.

Khanh ngồi xuống bên anh, bàn tay lạnh giá đặt lên vai:

– Em thấy Marie vừa rời khỏi. Có phải cô ta muốn dụ anh phản bội?

Phong nhìn vào mắt Khanh, giọng nghẹn lại:

– Đổi lấy sự thật về cha ta… và Huyết Đồ.

Khanh im lặng, hơi thở run nhẹ. Một lúc lâu, cô mới cất giọng:

– Anh có tin không?

Phong cười nhạt, ánh mắt như tro tàn:

– Ta không biết. Nhưng lòng ta không yên. Ta muốn biết cha mình thực sự đã làm gì, vì sao ông phải chết như một kẻ phản bội trong mắt người đời.

Khanh siết chặt tay anh, thì thầm:

– Em từng bị giày vò bởi bí mật về cha mình. Nhưng rồi em hiểu, có những sự thật chỉ khiến người ta thêm đau, thêm yếu đuối. Anh đừng để những lời dụ dỗ ấy cuốn đi.

Phong nhìn sâu vào mắt Khanh, thấy trong đó sự kiên định và cả nỗi đau không tên. Anh gật đầu, giọng chậm rãi:

– Ta sẽ không phản bội. Dù cho phải chết ở đây.

Khanh mỉm cười, nụ cười nhợt nhạt nhưng kiên cường:

– Em tin anh. Hãy giữ lời.

Ngoài kia, tiếng kèn hiệu Pháp vọng về từ xa, xé tan màn đêm. Cả hai ngồi lặng, mắt hướng về ngọn lửa đang lụi dần.Sáng hôm sau, sương mù dày đặc bao phủ rừng già. Đình, Minh, Khang đã dậy, lặng lẽ chuẩn bị vũ khí. Phong đi một vòng quanh trại, kiểm tra từng khẩu súng, từng viên đạn. Gương mặt anh lạnh như tượng, ánh mắt không còn vương chút do dự.

Đình bước đến, đặt tay lên vai anh:

– Đêm qua có chuyện gì không ổn?

Phong chậm rãi đáp:

– Marie Lefèvre muốn ta giao nộp Huyết Đồ. Đổi lấy sự thật về cha ta.

Đình trầm ngâm, đôi mắt sắc như dao:

– Anh nghĩ sao?

– Ta không khuất phục. Nhưng ta cần biết sự thật, không phải cho mình, mà để hiểu kẻ thù đang nhắm tới điều gì.

Đình gật đầu, giọng chậm rãi:

– Đúng. Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng. Nhưng nhớ, kẻ như Marie không bao giờ chỉ nói sự thật.

Minh chen vào, giọng cộc lốc:

– Dù bà ta có nói gì, Huyết Đồ là của ta giữ, không ai cướp được hết!

Phong nhìn Minh, ánh mắt dịu lại:

– Đúng, nhưng ta không muốn lặp lại bi kịch của cha ta. Không để ai chết oan chỉ vì những bí mật mờ ám.

Khang đứng bên, khẩu súng trường vác trên vai, mắt nhìn về phía rừng sâu:

– Có động tĩnh phía Tây. Lính Pháp đang lục soát từng gốc cây.

Đình vỗ vai Phong, giọng chắc nịch:

– Đêm nay quyết định số phận chúng ta. Chuẩn bị đi.

Phong gật đầu, ánh mắt ánh lên tia thép lạnh. Anh rút dao găm, khía một đường nhỏ vào lòng bàn tay. Máu rỉ ra, đỏ thẫm trên da. Anh thầm nhủ:

– Cha, con sẽ không để máu của chúng ta bị chà đạp.

Chiều xuống, sương tan dần. Đội nghĩa quân chia thành ba nhóm nhỏ, men theo bìa rừng, lặng lẽ di chuyển về phía điểm hẹn mới. Phong dẫn đầu, mắt dõi về phía trước, mỗi bước chân như nặng trĩu. Khanh theo sát, khẩu súng ngắn giắt bên hông. Đình, Minh và Khang chia nhau cảnh giới.

Bất chợt, tiếng súng nổ rền phía trước. Chim chóc bay toán loạn, đất dưới chân rung lên bần bật. Phong ra hiệu dừng lại, cả nhóm nằm rạp xuống, mắt dán vào lùm cây rậm rạp. Một tốp lính Pháp lùng sục, súng lắp lê, mặt cau có.

Phong ra hiệu cho Khanh men theo mép suối, vòng ra phía sau. Đình kéo Minh và Khang bọc sườn. Cả nhóm di chuyển như những cái bóng, không tiếng động.

Một tên lính Pháp dừng lại trước bụi cây, cúi xuống lục lọi. Phong nín thở, bàn tay siết chặt chuôi dao. Tên lính ngẩng đầu, ánh mắt lơ đãng lướt qua anh. Khoảnh khắc ấy kéo dài như vĩnh cửu. Rồi hắn quay đi, tiếp tục lục soát.

Phong nhún người, lao ra như cắt, gí dao vào cổ tên lính, kéo vào bụi rậm. Máu phun ra, thấm vào đất. Anh bịt miệng hắn, mắt không chớp. Chỉ một tiếng động nhỏ, cả tốp lính sẽ xông tới.

Khanh lặng lẽ bám sát, tay đặt trên cò súng. Đình và Minh áp sát hai tên lính khác, Khang chuẩn bị lựu đạn.

Tiếng động nhỏ vang lên phía sau. Một tên lính phát hiện xác đồng đội, hét toáng. Tốp lính lập tức nổ súng loạn xạ vào lùm cây.

Phong ra hiệu tản ra, mỗi người một hướng. Đạn bay vèo vèo trên đầu, cành lá rụng như mưa. Khanh bắn trả, hai phát súng ngắn gọn, hạ gục hai tên lính. Minh ném lựu đạn, tiếng nổ chát chúa rung chuyển cả khu rừng.

Phong lao lên, dùng dao găm kết liễu tên chỉ huy Pháp. Mắt anh đỏ ngầu, hơi thở dồn dập. Máu văng lên mặt, hòa lẫn mồ hôi.

Đình hét lớn:

– Rút! Chia ra theo kế hoạch!

Cả nhóm lập tức chia làm ba hướng, men theo rãnh suối trốn vào rừng sâu. Tiếng súng đuổi theo, nhưng địa hình hiểm trở khiến lính Pháp không dám tiến xa.

Phong th* d*c, trườn qua đám lá mục. Khanh bám sát sau lưng, mắt không rời khỏi anh. Minh và Khang đã bọc sang bên kia suối, Đình cũng thoát khỏi vòng vây.

Cả nhóm hội lại bên gốc cây cổ thụ, thở hổn hển. Phong lặng lẽ băng bó vết thương, mắt nhìn về phía chân trời đỏ rực.

Đêm xuống, lửa trại lại bập bùng. Phong ngồi lặng, ánh mắt xa xăm. Khanh đến bên, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh anh.

– Anh còn nghĩ về lời Marie không? – Khanh hỏi, giọng trầm.

Phong gật đầu, mắt dán vào ngọn lửa:

– Ta không thể xua ý nghĩ ấy. Dù biết nàng chỉ muốn lợi dụng, nhưng lòng ta vẫn muốn biết sự thật.

Khanh đặt tay lên vai anh:

– Đôi khi, sự thật chỉ là nhát dao. Anh phải giữ lấy mình, đừng để nó xé nát anh.

Phong quay lại, nhìn sâu vào mắt Khanh. Trong đó, anh tìm thấy chút bình yên hiếm hoi giữa bão tố.

– Em tin anh. Đừng để lời dụ dỗ ấy cướp mất anh khỏi chúng ta.

Anh mỉm cười, bàn tay siết chặt tay Khanh. Ngoài kia, gió hú qua rừng, tiếng súng vọng xa xăm.

Trên gò đất cao, Marie Lefèvre đứng lặng, mắt dõi về phía ánh lửa trại nhỏ nhoi của nghĩa quân. Nàng vuốt mái tóc vàng, môi mím chặt, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc.

Một sĩ quan Pháp tiến đến, cúi đầu:

– Thưa tiểu thư, chúng đã rút vào rừng. Quân ta thương vong mười người, chưa thu được gì.

Marie nhếch mép:

– Ta không cần xác người. Ta cần Huyết Đồ… và Lê Đắc Phong.

Nàng quay đi, bóng áo choàng đen khuất dần vào sương. Đêm lửa đỏ rực cháy, soi sáng những linh hồn lạc lối giữa rừng già. Câu hỏi về sự thật, về máu, về quyền lực… vẫn treo lơ lửng trên đầu những kẻ sống sót.

Dưới tán lim già, Phong gục đầu, mắt nhắm nghiền. Trong giấc mơ chập chờn, anh thấy cha mình đứng lặng bên bờ suối, mắt buồn nhìn anh, rồi quay lưng biến mất vào bóng tối.

Tiếng kèn hiệu Pháp lại vang lên, kéo dài, dai dẳng như tiếng gọi của oan hồn. Đêm lửa đỏ chưa tàn, và cuộc truy lùng Huyết Đồ vẫn chưa có hồi kết.

Một cơn gió mạnh cuốn qua, làm tàn lửa bốc cao, soi rõ những khuôn mặt dính đầy máu và bùn đất. Ở rìa rừng, một bóng áo tím than lặng lẽ quan sát, khóe môi nhếch lên thành nụ cười khó đoán.

Đêm Mạn Bắc lại bắt đầu. Máu, nước mắt và bí mật vẫn tiếp tục cháy âm ỉ dưới ngọn lửa đỏ hừng hực, chờ bùng lên thành cơn bão không ai dập tắt nổi.