Huyền đứng trên bờ vực của một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Sự căng thẳng trong không khí như một sợi dây đàn bị kéo căng, chực chờ đứt gãy. Ngọc Thúy và Tôn Minh đang tìm cách củng cố phòng thủ cho nhóm. Huyền cảm nhận được từng nhịp thở, từng ánh mắt lo lắng của họ. Anh biết, điều sắp xảy ra không chỉ là một cuộc tấn công thông thường.
“Chúng ta không thể để Đường Thiên lật ngược tình thế,” Thúy nói, đôi mắt sáng rực lên một quyết tâm mãnh liệt. “Hắn sẽ không bao giờ từ bỏ cho đến khi đạt được mục tiêu.”
“Phải, nhưng hắn không chỉ có một mình,” Minh thêm vào, khuôn mặt nghiêm túc. “Nguyên Sát đã được phái đi. Hắn là một sát thủ lão luyện. Chúng ta phải hết sức cẩn thận.”
Huyền gật đầu, lòng tràn đầy lo lắng. “Chúng ta cần phải chuẩn bị. Nếu hắn đến, chúng ta phải có một kế hoạch cụ thể để đối phó.”
Chưa kịp nói hết, một tiếng động lớn vang lên từ phía bên trái. Một bóng đen lướt nhanh qua, chỉ trong chớp mắt, đã biến mất vào bóng tối. Huyền cảm nhận được sự hiện diện của Nguyên Sát. Hắn đang ở gần.
“Chuẩn bị!” Huyền quát lên, ngay lập tức, cả nhóm nhanh chóng chia nhau ra, mỗi người tìm một vị trí phòng thủ. Huyền đứng ở giữa, ánh mắt hướng về phía nơi tiếng động vừa phát ra. Trái tim anh đập mạnh, nhưng anh không cho phép nỗi sợ chiếm lấy.
“Nguyên Sát không chỉ đơn thuần là một sát thủ. Hắn là một con sói trong bóng tối,” Huyền nhắc nhở nhóm. “Chúng ta phải dự đoán được hành động của hắn.”
Thúy nhìn Huyền, ánh mắt ngập tràn sự tin tưởng. “Huyền, em biết anh có khả năng đọc tâm thuật. Hãy dùng nó để tìm hiểu hắn.”
Huyền hít một hơi thật sâu, tập trung vào cảm nhận xung quanh. Anh có thể cảm nhận được dòng suy nghĩ của Nguyên Sát, nhưng chúng như những mảnh ghép rời rạc, không thể kết nối. Hắn đang hành động theo bản năng, và điều đó khiến mọi thứ trở nên khó lường.
“Nguyên Sát đang ở bên phải,” Huyền nói, chỉ về phía khu rừng rậm rạp. “Hắn đang tìm cách tiếp cận chúng ta từ phía đó.”
“Chúng ta sẽ không để hắn có cơ hội,” Kiếm nói, giọng trầm và chắc chắn. “Chúng ta sẽ phục kích hắn.”
Chưa kịp hoàn thành kế hoạch, Nguyên Sát đã lao ra từ bóng tối, ánh mắt lạnh lùng, tay cầm một con dao sắc bén. Hắn như một con báo, nhanh nhẹn và tàn nhẫn. Huyền cảm nhận được sự tàn bạo trong từng động tác của hắn.
“Để ta xử lý hắn!” Kiếm lao lên trước, rút kiếm ra, chuẩn bị đối đầu.
“Cẩn thận!” Huyền hô lên, nhưng đã quá muộn. Nguyên Sát nhảy lên, nhằm thẳng vào Kiếm. Một cú đấm mạnh mẽ, nhưng Kiếm đã kịp thời né tránh. Huyền quan sát từng động tác, cảm nhận được nỗi tức giận và khát vọng trả thù trong Nguyên Sát.
“Không phải hôm nay!” Kiếm gầm lên, ra một cú chém mạnh, nhưng Nguyên Sát phản ứng nhanh như chớp, lăn mình tránh được.
“Chúng ta không thể để hắn thoát!” Minh nhắc nhở, vội vàng lao vào hỗ trợ Kiếm. Huyền không thể đứng yên, anh cũng tham gia vào cuộc chiến, nhưng không quên quan sát.
“Nguyên Sát, ngươi sẽ không thoát khỏi đây sống!” Huyền gầm lên, lòng đầy quyết tâm.Nguyên Sát cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng. “Ngươi nghĩ mình có thể đánh bại ta dễ dàng như vậy sao? Hãy xem ta đây!”
Hắn lại lao về phía Kiếm, nhưng lần này, Huyền đã chuẩn bị. Anh tập trung vào tâm trí của Nguyên Sát, cảm nhận được động thái tiếp theo. Huyền phản công bằng một cú đá vào hông đối thủ, khiến hắn mất thăng bằng.
“Đừng đánh giá thấp ta!” Huyền gầm lên, tấn công liên tiếp. Kiếm và Minh cũng không ngừng tấn công, tạo thành một thế trận vững chắc.
Nguyên Sát lùi lại, mắt lấp lánh sự tức giận. “Tại sao các ngươi lại mạnh mẽ như vậy? Ta đã không sai khi chọn các ngươi làm mục tiêu.”
“Chúng ta không phải là những con mồi dễ dàng!” Thúy thét lên, từ phía sau lao ra, không chút do dự. Cô đã chuẩn bị một cú tấn công mạnh mẽ. Nguyên Sát không thể né tránh, bị đánh trúng, lảo đảo.
“Các ngươi sẽ phải trả giá!” Hắn quát lên, tức giận.
Huyền không để cho hắn có thời gian hồi phục. “Chúng ta sẽ không để ngươi thoát!”
Cuộc chiến diễn ra dữ dội, từng cú đánh, từng tiếng va chạm vang lên trong không khí. Huyền cảm nhận được sự căng thẳng, nhưng lòng anh tràn đầy quyết tâm. Anh không thể để Nguyên Sát gây tổn hại cho những người mình yêu thương.
“Chúng ta phải kết thúc nó!” Huyền hét lên. “Tập trung!”
Từng cú đấm của họ như những ngọn sóng vỗ về, nhưng Nguyên Sát không dễ dàng bị đánh bại. Hắn vẫn còn sức mạnh, vẫn còn sự tàn bạo. Hắn lùi lại, ánh mắt đầy thách thức.
“Các ngươi không thể ngăn cản ta!” Hắn gầm lên, chuẩn bị cho một đòn tấn công mạnh mẽ hơn.
“Tất cả vào vị trí!” Huyền ra lệnh, cả nhóm đã sẵn sàng cho đòn cuối cùng.
Cuộc chiến này không chỉ là một cuộc chiến thể xác, mà còn là cuộc chiến tâm lý. Huyền biết rằng họ phải thắng, không chỉ vì bản thân mà còn vì tất cả những gì họ đã đấu tranh.
“Bây giờ!” Huyền quát lên, và cả nhóm cùng lao vào. Cú tấn công đồng loạt, họ gắn kết với nhau, như một khối thống nhất, hướng đến mục tiêu duy nhất: đánh bại Nguyên Sát.
Nhưng khi mọi thứ tưởng chừng như sắp kết thúc, một tiếng động vang lên từ phía xa. Một bóng đen khác xuất hiện, khiến cả nhóm bất ngờ. Huyền nhìn về phía đó, lòng tràn đầy lo lắng.
“Chuyện gì đang diễn ra?” Huyền thì thầm, cảm nhận được sự xuất hiện của một mối đe dọa mới. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.