Huyền Thoại Của Vương Quốc Bóng Đêm

Chương 4: Bóng Tối Chìm Ngập

Bóng tối dày đặc như một chiếc chăn lớn đè nén mọi âm thanh, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của Alaric và Elira. Hai người đứng giữa rừng, nơi ánh sáng không thể chiếu tới, cảm giác như mọi sinh vật trong bóng tối đều đang chờ đợi để lao ra.

“Có vẻ như chúng ta không phải là những kẻ duy nhất trong rừng này,” Alaric thì thầm, ánh mắt quét qua những bóng đen lấp ló giữa các thân cây.

Elira gật đầu, nhưng không có vẻ sợ hãi. “Tôi không tin vào những điều hão huyền. Chúng ta đã đánh bại con sói, chắc chắn không có gì khác có thể làm khó chúng ta.”

“Cô có thể tự tin như vậy, nhưng tôi không thể,” Alaric đáp, trong khi tay vẫn nắm chặt kiếm ma. “Tôi không muốn trở thành bữa tối cho bọn ma cà rồng.”

“Đừng lo lắng quá,” Elira cười, sự lạc quan của cô như một ánh sáng nhỏ giữa đêm tối. “Có lẽ chúng chỉ muốn chơi đùa với chúng ta thôi!”

“Chơi đùa?” Alaric nhướng mày, không thể nhịn cười trước cách nhìn của cô. “Cô có ý định gì? Lập một buổi tiệc trà dưới ánh trăng?”

“Chắc chắn rồi!” Elira đáp lại, ánh mắt lấp lánh. “Chúng ta có thể mời cả bọn ma cà rồng đến, và tôi sẽ phục vụ bánh ngọt!”

Alaric không thể nhịn được cười. “Cô có chắc rằng bánh ngọt sẽ khiến chúng tha cho chúng ta không?”

“Tôi không biết,” Elira mỉm cười. “Nhưng nếu không, ít nhất chúng ta cũng sẽ có một bữa tiệc đáng nhớ!”

Nhưng tiếng rít, âm thanh ghê rợn từ đâu đó vang lên, cắt đứt tiếng cười của họ. Một bóng đen lớn hơn cả con sói trước đó lao ra từ bóng tối, đôi mắt đỏ rực như lửa, hàm răng sắc nhọn lóe sáng dưới ánh trăng.

“Đó không phải là một con sói!” Alaric hét lên, nhảy ra phía trước. “Chúng ta phải chạy ngay!”

Elira không chịu lùi bước. “Không, chúng ta phải chiến đấu!” Cô đưa viên đá lên cao, ánh sáng mạnh mẽ từ nó tạo thành một vòng bảo vệ xung quanh họ.

“Cô không thể làm điều này một mình!” Alaric quát, nhưng Elira đã sẵn sàng. “Tôi không để nó bắt được chúng ta!”

Con ma cà rồng lao tới, và họ không còn thời gian để bàn bạc. Alaric rút kiếm, ánh sáng từ viên đá hòa quyện với bóng tối, tạo ra sức mạnh lạ thường. Họ tấn công đồng thời, ánh sáng và bóng tối giao thoa, tạo ra những tia lửa sáng chói.

“Giữ vững!” Alaric hô to, nhưng ngay khi anh vừa dứt lời, ma cà rồng đã vung tay, đẩy cả hai lùi lại.

“Chúng ta không thể thua!” Elira kêu lên, đôi mắt cô rực sáng. “Cùng nhau, Alaric!”

Họ tiếp tục chiến đấu, mỗi đòn tấn công đều mạnh mẽ hơn trước. Nhưng rồi, một cú đấm mạnh mẽ từ ma cà rồng khiến Alaric ngã lăn ra đất.“Alaric!” Elira hét lên, lao tới bên anh. “Đứng dậy!”

“Một chút thời gian,” Alaric thở hổn hển. “Tôi… không thể…”

Elira nhìn ma cà rồng đang tiến tới, bất ngờ, cô nắm chặt viên đá và hét lên. “Đừng lại gần anh ấy!”

Ánh sáng từ viên đá bùng nổ, khiến ma cà rồng phải lùi lại. Alaric, cảm thấy sức mạnh từ Elira, đứng dậy, kiếm ma trong tay. “Chúng ta có thể làm được!”

Cùng nhau, họ tấn công lần nữa. Elira tạo ra một quả cầu ánh sáng, trong khi Alaric dùng kiếm ma chém mạnh. Ma cà rồng gầm lên, nhưng rồi, sức mạnh từ cả hai đã đánh bại nó.

“Chúng ta đã thắng!” Elira reo lên, nhưng Alaric không thể vui mừng ngay lập tức.

“Còn nhiều hơn thế,” anh nói, ánh mắt đầy lo lắng. “Chúng ta chưa thoát khỏi nguy hiểm.”

“Đúng vậy,” Elira thở hổn hển, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi. “Nhưng ít nhất chúng ta đã chứng minh rằng có thể làm việc cùng nhau.”

“Chỉ cần cô đừng luôn muốn chiến đấu một mình,” Alaric nói với vẻ nghiêm túc. “Tôi không muốn mất cô.”

Elira nhìn anh, cảm nhận được sự quan tâm trong ánh mắt. “Tôi sẽ không làm vậy, Alaric. Chúng ta là đồng đội.”

Họ tiếp tục đi sâu vào rừng, nhưng bầu không khí đã thay đổi. Những bóng đen xung quanh vẫn theo dõi, nhưng giờ đây, họ đã có thêm niềm tin. Họ không chỉ chiến đấu với bóng tối bên ngoài mà còn cả bóng tối trong chính mình.

“Cảnh giác nhé,” Alaric nhắc nhở, và Elira gật đầu.

Nhưng trước khi họ kịp chuẩn bị, một tiếng rít khác vang lên, lần này như một tiếng cười chế nhạo, khiến cả hai ngừng lại.

“Chúng ta không chỉ đối mặt với ma cà rồng,” Alaric nói, vẻ nghiêm trọng. “Có một thế lực lớn hơn đang chờ đợi.”

“Chúng ta không thể lùi bước,” Elira khẳng định, ánh mắt kiên định.

“Cùng nhau!” Alaric nói, và họ tiến về phía trước, sẵn sàng đối mặt với những thử thách đang chờ đợi, trong lòng đầy hồi hộp và quyết tâm.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn