Alaric bước đi trong sự tĩnh lặng của rừng, nơi bóng tối và ánh sáng hòa quyện thành một bức tranh kỳ ảo. Trong tay anh, cổ vật lấp lánh vẫn phát ra những luồng sáng yếu ớt, như thể nó có ý thức riêng, kêu gọi anh tiến về phía trước. Những ký ức về cha mẹ, về quá khứ đau thương, vẫn văng vẳng trong tâm trí, nhưng giờ đây, anh cảm thấy một sức mạnh mới đang trỗi dậy.
Bỗng, một tiếng động lạ vang lên từ phía trước. Alaric dừng lại, mắt nhìn chằm chằm vào bụi cây rậm rạp. Cảm giác cảnh giác xâm chiếm. Anh nắm chặt kiếm ma, sẵn sàng đối mặt với bất cứ thứ gì xuất hiện.
Một bóng người lao ra khỏi bụi cây, và trong khoảnh khắc, Alaric chưa kịp phản ứng, một cô gái với mái tóc dài màu nâu đất và đôi mắt xanh như biển cả đã đâm sầm vào anh. Cả hai ngã nhào xuống đất, trong khi cô gái kêu lên: “Ôi, xin lỗi! Tôi không thấy anh!”
Alaric trợn mắt, không thể tin vào tình huống ngớ ngẩn này. “Cô… cô có biết mình vừa đâm vào ai không?” anh hỏi, giọng điệu mang chút bực bội.
“Cứu tôi với! Có ma cà rồng!” Cô gái ngồi dậy, vội vàng nhìn quanh như thể kẻ thù đang rình rập. “Chúng ta phải đi ngay!”
“Cô không nghe thấy tôi đang nói gì sao?” Alaric nói, cố gắng đứng dậy, nhưng không thể nhịn cười trước sự hốt hoảng của cô gái. “Tôi không phải ma cà rồng.”
“Nhưng anh trông giống một Thượng Nhân!” Cô gái phản bác, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Hạ Nhân như tôi không thể tin tưởng vào một người như anh!”
“Tôi không phải kẻ thù của cô,” Alaric đáp, cảm giác khó chịu dâng lên. “Và cô cũng không phải là người tôi muốn gặp.”
Cô gái nhìn anh chằm chằm, như thể đang đánh giá. “Vậy thì tại sao anh lại ở đây?” cô hỏi, hơi tức tối.
“Tôi đang tìm kiếm một bí mật,” Alaric trả lời, cố giữ bình tĩnh. “Còn cô, cô đang làm gì ở đây giữa rừng?”
“Tôi đang trốn chạy!” Cô gái thở hổn hển. “Tôi không có thời gian để tranh cãi với một kẻ ngạo mạn như anh!”
“Trốn chạy? Từ ai?” Alaric không thể không tò mò. “Nếu cô không cho tôi biết, làm sao tôi có thể giúp?”
“Tôi không cần sự giúp đỡ từ một Thượng Nhân!” Cô ấy nói, giọng đầy kiên quyết. “Tôi có thể tự lo cho mình.”
“Cô có thể, nhưng bây giờ không phải lúc,” Alaric nhấn mạnh. “Đã có ma cà rồng xuất hiện gần đây. Nếu không cẩn thận, cô sẽ gặp rắc rối lớn.”
“Thế thì anh muốn giúp tôi?” Cô gái nhìn anh, nghi ngờ nhưng cũng có chút hy vọng.
“Không phải là tôi muốn giúp cô,” Alaric thở dài. “Chỉ là tôi không muốn thấy ai chết dưới tay ma cà rồng.”Cô gái ngẩn người, rồi mỉm cười. “Vậy thì chúng ta có một thỏa thuận. Tôi giúp anh tìm hiểu về bí mật, còn anh giúp tôi thoát khỏi ma cà rồng.”
“Thỏa thuận,” Alaric đồng ý, nhưng trong lòng lại cảm thấy không hài lòng với sự kết hợp kỳ quặc này. Họ bắt đầu đi về phía trước, cả hai đều giữ khoảng cách, nhưng ánh mắt của cô gái vẫn đầy sự nghi ngờ.
“Tên tôi là Elira,” cô nói, không quên giới thiệu.
“Alaric,” anh đáp, ngắn gọn.
“Hai cái tên này nghe có vẻ không hợp nhau,” Elira cười, làm Alaric cảm thấy bất ngờ. “Một cái tên nghe như một vị vua, còn một cái nghe như một kẻ đi ăn mày.”
“Cô có thể gọi tôi là ‘Thượng Nhân’ nếu cô thích,” Alaric đáp lại, cố giữ vẻ mặt nghiêm túc nhưng không thể ngăn nổi nụ cười lướt qua môi.
“Không cần, ‘Alaric’ nghe có vẻ cũng ổn,” Elira nói, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta có thể bắt đầu từ đây.”
Khi họ tiếp tục đi, Elira kể cho Alaric về cuộc sống của Hạ Nhân, những khó khăn và sự phân biệt mà họ phải chịu đựng. Cô gái không chỉ can đảm mà còn thông minh, và Alaric nhận ra rằng cô có một sức mạnh riêng, mặc dù không được công nhận.
Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau, làm cả hai quay lại. Một bóng đen lao tới, và Alaric không kịp suy nghĩ, ngay lập tức rút kiếm ma, ánh sáng từ cổ vật tỏa ra như một bức màn bảo vệ.
“Chạy đi!” Alaric hét lên, nhưng Elira đã đứng lại, mắt mở to đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không để anh một mình!”
“Cô không thể làm gì!” Alaric gầm lên, nhưng đã quá muộn. Elira đã nắm chặt một viên đá nhỏ trong tay, ánh sáng từ nó lấp lánh như hy vọng giữa bóng tối.
“Chúng ta cùng nhau, Alaric!” Elira nói, ánh mắt kiên định.
Một con ma cà rồng xuất hiện, đôi mắt đỏ như lửa, nó gầm gừ tiến về phía họ. Alaric và Elira đứng bên cạnh nhau, một sự kết nối kỳ lạ giữa hai kẻ vốn dĩ không ưa nhau. Trong khoảnh khắc đó, tất cả những định kiến và sự nghi ngờ dường như tan biến, chỉ còn lại quyết tâm bảo vệ lẫn nhau.
“Chuẩn bị!” Alaric hô to, và ánh sáng từ cổ vật cùng với sức mạnh của Elira tạo thành một bức tường chắn, một sức mạnh mới đang hình thành giữa họ.
Họ cùng nhau đối mặt với bóng tối, và một cuộc chiến không thể tránh khỏi đang chờ đón. Cảm giác hồi hộp tràn ngập, khi Alaric nhận ra rằng, có thể, sự kết hợp này không chỉ là một cuộc chiến, mà còn là khởi đầu của một hành trình đầy bất ngờ mà cả hai chưa từng nghĩ đến.