Huyền Thoại Cổ Tộc

Chương 8: Kẻ phản bội

Minh Tuấn đứng bên cửa, hơi thở của anh vẫn còn gấp gáp. Ánh sáng từ cánh cửa phía sau Thảo Nguyên dần nhạt lại, nhưng trong lòng anh vẫn âm ỉ nỗi lo lắng. Họ đã thoát khỏi Quân, nhưng hiểm họa vẫn còn rình rập. “Chúng ta không thể ở đây lâu,” anh nói, ánh mắt tìm kiếm xung quanh.

Thảo Nguyên gật đầu, nhưng nét lo âu vẫn đọng lại trong ánh mắt cô. “Quân sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu. Hắn sẽ tìm mọi cách để đánh bại chúng ta.”

“Chúng ta phải tìm hiểu thêm về lăng mộ này,” Minh Tuấn quyết định, “Nơi đây có thể chứa đựng những thông tin quan trọng.” Anh bước tới bàn đá lớn giữa phòng, nơi những ký tự cổ được khắc sâu. Minh Tuấn đưa tay chạm vào những ký tự, cảm nhận được sức mạnh từ chúng.

“Nhưng đừng quên Kim Chi,” Thảo Nguyên nhắc nhở, “Cô ấy đã ở bên Quân. Nếu hắn phát hiện ra điều gì, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”

Minh Tuấn thở dài, nhớ lại Kim Chi, một thành viên trong nhóm luôn tràn đầy năng lượng. “Tại sao cô ấy lại làm như vậy? Chúng ta đã từng là một đội.”

“Có thể Quân đã lừa dối cô ấy,” Thảo Nguyên phỏng đoán, “Hắn có khả năng thao túng tâm lý người khác.”

“Chúng ta cần tìm Kim Chi,” Minh Tuấn nói với sự quyết tâm. “Cô ấy có thể biết điều gì đó quan trọng.”

Họ nhanh chóng rời khỏi lăng mộ, bước ra ngoài với tâm trạng nặng nề. Đêm đã buông, ánh trăng sáng soi bóng những cây cổ thụ. Minh Tuấn cảm nhận được sự yên tĩnh, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy bất an. Họ cần phải tìm Kim Chi trước khi Quân có thể thực hiện âm mưu của mình.

Trong khi đó, Kim Chi đang đứng bên một góc khuất, ánh mắt đượm buồn nhìn ra khoảng không. Cô đã bị Quân lừa dối, và sự hối hận đang dâng trào trong lòng. “Tại sao mình lại nghe lời hắn?” cô tự hỏi, nhưng đã quá muộn.

“Kim Chi!” Một giọng nói quen thuộc vang lên, khiến cô giật mình. Quân xuất hiện, vẻ mặt đầy tự mãn. “Cô nghĩ mình có thể trốn khỏi tôi sao?”

“Quân, tôi không muốn tham gia vào trò chơi này nữa,” Kim Chi nói, giọng đầy quyết tâm.

“Hãy nhớ, cô đã chọn đứng về phía tôi. Những bí mật mà cô biết sẽ giúp chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn,” Quân nói, ánh mắt lạnh lùng. “Nếu cô phản bội tôi, sẽ không có chỗ cho sự tha thứ.”

Kim Chi cảm thấy sợ hãi, nhưng cũng nhận ra rằng Quân đang lợi dụng sự yếu đuối của cô. “Tôi không muốn làm hại bạn bè của mình,” cô nói, nhưng trong lòng lại lo lắng về những gì Quân có thể làm.

“Đừng lo lắng,” Quân mỉm cười, “Tôi sẽ bảo vệ cô. Chỉ cần cô làm theo những gì tôi nói.”

Trong khi đó, Minh Tuấn và Thảo Nguyên đã tìm thấy một manh mối dẫn đến nơi Kim Chi có thể đang ở. “Chúng ta phải hành động nhanh chóng,” Minh Tuấn nói, “Nếu không, sẽ quá muộn.”

Họ chạy qua những con đường tối tăm, lòng đầy quyết tâm. Minh Tuấn không thể chấp nhận việc Kim Chi trở thành kẻ phản bội. Anh tin rằng cô vẫn còn có thể cứu vớt bản thân.

“Chúng ta phải đến đó trước khi Quân đưa cô ấy đi,” Thảo Nguyên khẩn trương. “Hắn có thể sử dụng cô ấy như một công cụ.”Khi họ đến nơi, Minh Tuấn cảm thấy có điều gì không ổn. “Chúng ta phải cẩn thận,” anh thì thầm, “Quân có thể đang ở gần đây.”

Bất chợt, họ nghe thấy tiếng nói. Minh Tuấn ra hiệu cho Thảo Nguyên im lặng, cả hai lén lút đến gần. Qua những tán cây, họ thấy Kim Chi và Quân đang đứng cùng nhau.

“Kim Chi, hãy nghe tôi,” Quân nói, “Chúng ta có thể làm được những điều vĩ đại.”

“Nhưng tôi không muốn làm hại Minh Tuấn và Thảo Nguyên,” Kim Chi đáp, giọng cô run rẩy.

“Cô ấy không thuộc về mày!” Minh Tuấn bất ngờ bước ra, giọng anh đầy quyết tâm. “Kim Chi, hãy quay về với chúng tôi!”

Kim Chi quay lại, ánh mắt ngập tràn hoang mang. “Tuấn, tôi…”

“Đừng nghe hắn!” Minh Tuấn kêu lên, “Hắn chỉ đang lợi dụng cô!”

Quân gầm lên, “Cô không thể quay lại, Kim Chi! Nếu cô làm vậy, tôi sẽ để cho họ phải trả giá!”

“Đừng để hắn thao túng cô!” Thảo Nguyên lên tiếng, “Chúng ta sẽ không để hắn làm hại cô!”

Kim Chi đứng giữa hai thế lực, cảm thấy bất lực. Những ký ức về tình bạn, về những cuộc phiêu lưu cùng nhau dội về. Cô muốn trở về, nhưng sự sợ hãi đã khiến cô chùn bước.

“Cô sẽ phải lựa chọn,” Quân nói, ánh mắt sắc lạnh. “Hoặc là theo tôi, hoặc là đối diện với sự hủy diệt.”

Minh Tuấn tiến lại gần hơn, “Kim Chi, đừng lo lắng. Chúng tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi cô. Hãy tin tưởng vào chúng tôi.”

Ánh mắt Kim Chi lấp lánh, như thể cô đang tìm kiếm một lối thoát. Nhưng nỗi sợ hãi và áp lực từ Quân đang đè nặng lên tâm trí cô.

“Quân!” cô gào lên, “Tôi không muốn nữa!”

“Quá muộn rồi!” Quân gầm lên, và trong khoảnh khắc, hắn lao tới, định bắt lấy Kim Chi.

“Không!” Minh Tuấn hét lên, lao về phía Kim Chi. Một cuộc chiến không thể tránh khỏi đã nổ ra, và trong giây phút căng thẳng ấy, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.