Bầu không khí nặng nề bao trùm xung quanh nhóm của Bàn Thiên khi họ đối mặt với Ngọc Hoàng. Ánh sáng từ viên ngọc rực rỡ, nhưng sự hiện diện của Ngọc Hoàng lại khiến nó trở nên lạnh lẽo. Hắn đứng đó, vẻ mặt tự mãn, như một vị thần đang chờ đợi sự tôn sùng từ những kẻ yếu thế.
“Ngươi không có quyền ở đây,” Bàn Thiên nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Chúng ta không đến đây để xin phép.”
Ngọc Hoàng cười nhạt. “Nhưng các ngươi đã bước vào lãnh thổ của ta. Mỗi bước chân đều phải trả giá.” Hắn giơ tay lên, ánh sáng chói lòa tỏa ra từ những ngón tay, tạo thành những hình thù kỳ dị.
“Chúng ta không sợ ngươi!” Lời nói của Lục Dương vang lên đầy quyết tâm. Cô bước lên trước, ánh mắt lấp lánh sức mạnh. “Chúng ta sẽ chiến đấu vì những gì mình yêu quý.”
“Thật sự là những kẻ ngốc,” Ngọc Hoàng khinh bỉ. “Hãy xem ta sẽ tiễn các ngươi về nơi tối tăm.”
Ngay lập tức, hắn phóng ra một luồng năng lượng mạnh mẽ, biến không gian xung quanh thành một cơn bão ánh sáng. Bàn Thiên cảm nhận được sức mạnh hắc ám, nó xâm chiếm tâm trí anh, khiến mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo.
“Đừng để hắn thao túng!” Nữ Oa hô lớn, tay cô vươn ra, tạo ra một làn nước bảo vệ. Nước cuộn trào, tạo thành một tấm chắn giữa họ và Ngọc Hoàng.
“Tôi sẽ hỗ trợ!” Tuyết Hoa cũng không chần chừ, những cơn gió lạnh lẽo bắt đầu thổi đến, hòa quyện cùng sức mạnh của Nữ Oa, tạo nên một bức tường băng vững chãi.
Huyền Vũ không ngừng di chuyển, nhanh như chớp, tìm cách xuyên qua cơn bão ánh sáng. “Chúng ta cần phải tấn công cùng một lúc!” Anh quát lên. “Chúng ta không thể để hắn chia rẽ!”
“Đồng ý!” Bàn Thiên gật đầu, cảm giác sức mạnh trong lòng anh dâng trào. Anh hít một hơi thật sâu, tập trung vào năng lượng từ đất. “Chúng ta hãy kết hợp sức mạnh của mình!”
Cả nhóm lập tức phối hợp, từng người một, họ tạo thành một vòng tròn, sức mạnh từ bốn yếu tố hòa quyện. Nữ Oa và Tuyết Hoa cùng tạo ra một cơn bão nước băng, trong khi Bàn Thiên dồn sức mạnh đất vào, tạo ra những vết nứt trên mặt đất hướng về phía Ngọc Hoàng. Huyền Vũ lao lên, sử dụng sức mạnh nước của mình để đẩy lùi cơn bão ánh sáng.
“Giải phóng sức mạnh!” Bàn Thiên hét lên. “Bây giờ!”
Những luồng năng lượng từ bốn phương tỏa ra, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ. Ngọc Hoàng cảm nhận được sức mạnh đang hình thành, ánh mắt hắn thoáng hiện sự lo lắng. “Không thể nào!”
Cơn lốc xoáy tỏa ra những tia sáng, cuốn theo ánh sáng của viên ngọc, khiến không gian xung quanh trở nên rực rỡ. Ngọc Hoàng hoảng loạn, cố gắng chống đỡ nhưng sức mạnh của nhóm Bàn Thiên quá mạnh mẽ. “Các ngươi không thể thắng!”“Hãy chứng minh cho ngươi thấy điều ngược lại!” Lục Dương hét lên, lửa bùng lên từ lòng bàn tay, hòa cùng sức mạnh nước và băng, tạo ra một vụ nổ ánh sáng.
Cơn lốc xoáy chao đảo, đẩy Ngọc Hoàng lùi lại. Hắn gầm lên, khuôn mặt méo mó vì tức giận. “Ta sẽ không tha cho các ngươi!”
Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị phản công, một tiếng nổ lớn vang lên. Viên ngọc lóe sáng, sức mạnh của nó đột ngột thoát ra, tạo ra một vụ nổ mạnh mẽ, cuốn phăng mọi thứ xung quanh.
Bàn Thiên bị hất văng, nhưng anh nhanh chóng đứng dậy, nhìn về phía nhóm mình. Họ cũng vậy, tất cả đều bị ảnh hưởng nhưng vẫn đứng vững. “Chúng ta không thể dừng lại!” Anh hô lớn.
Ngọc Hoàng, trong lúc tức giận, đã đánh mất sự kiểm soát. “Các ngươi sẽ phải trả giá cho sự kháng cự này!”
Lúc này, từ bóng tối, một hình bóng khác hiện ra. Đó là Tề Thiên, với nụ cười lạnh lẽo. “Ngọc Hoàng, có vẻ như ngươi đã bị kẹt trong trò chơi của chính mình.”
Ngọc Hoàng quay lại, khuôn mặt hắn đầy giận dữ. “Ngươi! Tại sao ngươi lại ở đây?”
“Ta đến để chứng kiến sự sụp đổ của những kẻ như các ngươi,” Tề Thiên cười, ánh mắt đầy sự thích thú. “Chúng ta có thể hợp tác, nhưng chỉ nếu ngươi chấp nhận sự thật rằng sức mạnh của ta mới là tối thượng.”
Bàn Thiên cảm thấy bất an. Mọi thứ đã trở nên phức tạp hơn rất nhiều. “Chúng ta phải hành động ngay!” Anh nói, không còn thời gian để bàn luận.
“Đồng ý!” Nữ Oa nói, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để cho bất kỳ ai giành lấy sức mạnh này!”
Cả nhóm nhanh chóng tập trung, nhưng sự hiện diện của Tề Thiên khiến mọi thứ trở nên căng thẳng hơn. Họ phải chuẩn bị cho cuộc chiến không chỉ với Ngọc Hoàng mà còn với Tề Thiên, kẻ mà họ đã từng nghĩ đã bị đánh bại.
“Đến lúc rồi,” Tề Thiên nói, vẻ mặt hắn lạnh lùng. “Hãy xem ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng.”
Cuộc chiến quyết định đã bắt đầu, và không ai biết được ai sẽ là người sống sót sau tất cả những thử thách này.