Huyền Thoại Bàn Cổ

Chương 15: Hỗn loạn và hy sinh

Bão tố gầm gừ bên ngoài, âm thanh của thiên nhiên như một khúc nhạc bi thương. Nhóm của Bàn Thiên đã đến được đại lục Phong, nơi bầu trời luôn âm u, gió thổi mạnh mẽ. Họ dừng chân bên một ngọn đồi đá, nơi có những dấu tích của một nền văn minh cổ đại. Bàn Thiên cảm nhận được sức mạnh tiềm tàng của nơi này, nhưng cũng biết rằng đây không phải là nơi an toàn.

“Chúng ta phải nhanh chóng tìm kiếm những bí thuật,” Bàn Thiên nói, ánh mắt nghiêm nghị. “Tề Thiên không còn nhiều thời gian để chuẩn bị cho cuộc tấn công.”

Lục Dương gật đầu, “Nhưng chúng ta cũng cần phải cẩn thận. Hắn có thể đã cài người theo dõi.”

Nữ Oa, đứng bên cạnh, lo lắng nhìn về phía xa. “Em cảm thấy có điều gì không ổn. Hãy cẩn thận.”

“Chúng ta sẽ không để điều gì xảy ra,” Bàn Thiên trấn an. “Hãy tản ra và tìm kiếm thông tin. Chúng ta không thể để Tề Thiên có cơ hội.”

Nhóm chia ra, mỗi người một hướng. Bàn Thiên dẫn đầu, lòng đầy quyết tâm. Anh bước vào một khu vực hoang tàn, nơi những đổ nát của một ngôi đền cổ hiện ra. Những bức tường vẫn còn mang dấu vết của những trận chiến xưa, và không khí nơi đây nặng nề như đang giấu kín những bí mật.

Bàn Thiên chạm vào một bức phù điêu, cảm nhận được sức mạnh cổ xưa. Nhưng đột nhiên, tiếng thét vang lên. Một làn sóng năng lượng mạnh mẽ ập đến, cuốn đi tất cả. Bàn Thiên kịp quay lại, thấy Lục Dương đang vật lộn với một sinh vật kỳ lạ, nó có hình dạng như một con quái vật, mang trong mình sức mạnh hắc ám.

“Giúp tôi!” Lục Dương hô lên, cố gắng chống cự.

Bàn Thiên không chần chừ, anh lao vào, sử dụng sức mạnh của mình để tạo ra một tường đất chắn giữa Lục Dương và con quái vật. “Tôi sẽ bảo vệ cô!”

Cùng lúc đó, Tuyết Hoa và Huyền Vũ cũng phát hiện ra sự hỗn loạn. Huyền Vũ nhanh chóng điều khiển nước từ một dòng suối gần đó, tạo thành những cột nước mạnh mẽ để tấn công quái vật. Tuyết Hoa kích hoạt sức mạnh băng của mình, tạo ra những lưỡi băng nhọn hoắt.

“Chúng ta cần phải kết hợp sức mạnh!” Tuyết Hoa kêu gọi.

Bàn Thiên gật đầu, “Lục Dương, hãy tạo ra lửa để làm yếu sức mạnh của nó!”

Lục Dương ngay lập tức làm theo, tạo ra những ngọn lửa bùng lên. Sự kết hợp giữa đất, nước, lửa và băng tạo ra một sức mạnh khủng khiếp. Con quái vật bị dồn vào thế bí, cuối cùng bị tiêu diệt.

Nhưng niềm vui chưa kịp lắng xuống thì một âm thanh khác vang lên, một giọng nói quen thuộc. “Thật thú vị khi thấy các ngươi chiến đấu như vậy.”

Bàn Thiên quay lại, thấy Tề Thiên đang đứng đó, nụ cười lạnh lùng trên môi. “Ngươi thật sự nghĩ rằng có thể đánh bại ta?”

“Ngươi không thể thao túng chúng ta,” Bàn Thiên quát, “Chúng ta sẽ không bao giờ cúi đầu trước ngươi!”

Tề Thiên chỉ cười nhạt, “Thật đáng tiếc, nhưng ta không đến đây chỉ để nói chuyện. Hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến.”

Bất ngờ, một cơn gió mạnh ập đến, cuốn đi tất cả. Bàn Thiên cảm nhận được sức mạnh của Tề Thiên, và ngay lúc đó, một cơn bão lớn bắt đầu hình thành trên bầu trời. “Chúng ta phải đi! Bão đang đến!”

Nhóm nhanh chóng tập hợp lại, nhưng khi họ định rời đi, một tiếng nổ lớn vang lên. Một trong những người lính của Tề Thiên xuất hiện, chặn đường họ. Hắn là một chiến binh mạnh mẽ, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt đầy sát khí.“Ngươi sẽ không qua được đây,” hắn nói, nắm chặt thanh kiếm.

Bàn Thiên cảm thấy sự lo lắng dâng lên. “Chúng ta cần phải bảo vệ nhau. Đừng để bất kỳ ai bị bỏ lại.”

Lục Dương gật đầu, “Hãy cùng nhau, chúng ta sẽ vượt qua!”

Cuộc chiến nổ ra. Huyền Vũ và Tuyết Hoa phối hợp tấn công, trong khi Bàn Thiên và Lục Dương cùng chiến đấu với tên lính mạnh mẽ. Mỗi cú đánh đều mang theo sức mạnh và quyết tâm, nhưng đối thủ cũng không hề yếu ớt.

Đột nhiên, trong một khoảnh khắc bất ngờ, Lục Dương bị đánh bay. Cô lăn trên mặt đất, đau đớn. “Lục Dương!” Bàn Thiên hô lên, nhưng đã quá muộn.

Hắn quay lại, thấy Lục Dương nằm trên mặt đất, máu chảy từ miệng. Mọi thứ như ngưng lại. Cảm giác tuyệt vọng tràn ngập trong lòng Bàn Thiên. “Không! Không thể nào!”

Lục Dương mỉm cười yếu ớt, “Đừng lo, tôi sẽ không để mọi người thất bại.” Cô đứng dậy, nhưng chân không còn vững.

“Cô không thể!” Nữ Oa kêu lên, nhưng Lục Dương đã quyết tâm.

“Tôi sẽ cầm chân hắn. Các người hãy đi tìm bí thuật!” Cô hét lên, ánh mắt kiên quyết.

Bàn Thiên cảm thấy trái tim mình như bị xé toạc. “Lục Dương, không cần phải hy sinh! Chúng ta có thể…”

“Đi đi!” Lục Dương quát, “Đây là cách duy nhất để cứu mọi người!”

Một làn sóng đau thương và quyết tâm vây quanh họ. Bàn Thiên không thể chấp nhận điều này, nhưng anh biết họ không còn thời gian. “Tôi sẽ không quên!”

Nhóm nhanh chóng chạy đi, để lại Lục Dương đứng lại đối mặt với kẻ thù. Cô nhắm mắt, cảm nhận sức mạnh trong mình. “Tôi sẽ bảo vệ mọi người!”

Cuộc chiến dữ dội diễn ra, nhưng tâm trí Bàn Thiên chỉ nghĩ về Lục Dương. Cảm giác nặng nề đè lên vai anh, như một gánh nặng không thể gỡ bỏ. Họ đã mất đi một người bạn, một chiến binh.

“Mọi thứ sẽ không vô nghĩa,” Nữ Oa nói, ánh mắt rực rỡ. “Chúng ta sẽ làm cho hy sinh của cô ấy trở nên có ý nghĩa.”

Bàn Thiên gật đầu, nỗi đau không thể quên nhưng cũng là động lực. Họ phải chiến đấu, không chỉ cho bản thân mà còn vì Lục Dương.

“Chúng ta sẽ không dừng lại,” Bàn Thiên tuyên bố, quyết tâm trở lại. “Chúng ta sẽ tìm ra bí thuật và đánh bại Tề Thiên!”

Họ tiếp tục bước đi, lòng đầy quyết tâm. Nhưng trong lòng mỗi người đều biết rằng cuộc chiến này còn nhiều gian nan phía trước, và hy sinh sẽ là điều không thể tránh khỏi.

truyenfull,truyenfull vn