Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 98: Quy Vị 3

Giờ ngọ, mặt trời gay gắt nhuộm vàng sắc núi non nhạt nhòa của Khai Phong thành màu mơ chín. Dưới chân núi, dòng sông trong vắt lấp lánh ánh nước, gợn sóng lăn tăn theo gió. Cuối dòng nước uốn lượn ấy là một ngôi làng lớn với cả ngàn hộ dân. Đang là giờ cơm trưa, khói bếp trắng xóa bay lên từ mái nhà của mỗi gia đình. Đi trên con đường dẫn vào làng, mùi cơm thơm nức mũi.

Lý Đào Hoa nhìn những cánh đồng bát ngát bao la, những ngôi nhà xếp hàng ngay ngắn trong thôn, con đường sạch sẽ tinh tươm, hơi ngẩn người ra một chút.

Đây mà gọi là "thôn" ư?

Xem ra sống dưới chân Thiên t.ử quả là có chút khác biệt, đến cái thôn cũng bề thế dọa người.

Nàng nhìn về phía trước, ngắm cái gáy của Hứa Văn Hồ, lại càng thêm khó hiểu.

Lớn lên ở một nơi thế này, lại có tài lên Kinh ứng thí, rốt cuộc năm xưa hắn làm thế nào mà sống nổi ở cái chốn khỉ ho cò gáy Thiên Tận Đầu kia chứ?

"Đó chẳng phải là Tiểu thiếu gia sao? Tiểu thiếu gia về rồi!"

Mấy người làm thuê đang làm việc ngoài ruộng chú ý đến Hứa Văn Hồ đang đi trên đường, không kìm được mà reo lên kinh ngạc. Tiếng hô vừa dứt đã thu hút sự chú ý của nhiều người hơn. Họ thi nhau ngẩng đầu nhìn, tranh nhau chào hỏi Hứa Văn Hồ.

Hứa Văn Hồ vừa trải qua một trận vùi dập ở ngoài phố lớn, vốn đã mang tâm trạng "cận hương tình khiếp" (về gần đến quê thì lòng lại sợ hãi), gặp cảnh tượng này, nụ cười đáp lễ của chàng cứng đờ, chỉ biết gật đầu một cách yếu ớt.

Chàng cảm giác chẳng quá nửa ngày nữa, cả cái đất Khai Phong này sẽ biết chuyện chàng bị cách chức đuổi về quê.

Hứa Văn Hồ tự nhận mình đi đứng ngay thẳng, cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, chẳng sợ người đời đàm tiếu. Nhưng dù sao đây cũng là ngay cửa nhà mình. Chàng không sợ, không có nghĩa là ca tâu chàng không sợ.

Chàng đành dặn dò nhỏ với Vú Chu: "Chuyện ta về nhà không nên khua chiêng gõ trống, cứ lặng lẽ thôi, nhớ kỹ là đừng để ai ai cũng biết."

Vú Chu đang cơn cao hứng, gật đầu như giã tỏi, chàng nói gì bà cũng đồng ý tất.

Về đến cổng nhà họ Hứa, Vú Chu đẩy cửa ra, cười tít mắt hét to một tiếng: "Tam lang về rồi!"

Bà lật đật chạy vào trong, bảo với gã sai vặt đang quét sân: "Đừng quét nữa, mau đi bẩm báo với phu nhân, nói là Tiểu thiếu gia đã về rồi!"

Tiếng vừa cất lên, một đám bà già, v.ú nuôi từ bốn phương tám hướng ùa tới, vây kín như nêm cối, tranh nhau hỏi han ân cần.

"Tam lang về rồi đấy hả? Sao trông khác thế này? Tôi thấy không còn trắng trẻo như hồi trước nữa."

"Gầy đến mức này, cậu làm cái gì ở bên ngoài thế hả, cơm cũng không biết đường mà ăn."

"Bánh bao rắc hành tiêu muối vừa mới hấp xong đây, Tam lang mau ăn một miếng đi. Hả? Không muốn ăn? Không đói á?"

Hứa Văn Hồ dở khóc dở cười, vừa bất lực, trong lòng lại vừa ấm áp, thành thật gật đầu: "Lúc vào thành ta ăn rồi, quả thực không đói lắm."

Lý Đào Hoa vốn đã ăn no căng, nhưng ngửi thấy mùi thơm phức của bột mì lại không kiềm được cơn thèm, bèn nói: "Ta đói, ta đói! Hắn không ăn thì đưa cho ta!"

Bà v.ú hớn hở đưa chiếc bánh bao đang nóng hổi cho nàng.

Lý Đào Hoa đón lấy cái bánh, chịu nóng c.ắ.n một miếng, hai mắt lập tức híp lại vì ngon, vừa nhai vừa khen: "Ngon quá đi mất, mặn mặn thơm thơm, quả nhiên làm món bột mì vẫn phải là người Khai Phong các vị."

Bà v.ú ngắm nghía nàng, mặt tươi như hoa, cười đến không khép được miệng: "Cô bé này ở đâu đến thế, trông xinh xắn mọng nước quá, nhìn không giống con gái vùng này."

Hứa Văn Hồ như cuối cùng cũng lấy lại được chút tinh thần, gật đầu đáp: "Phải, cô ấy quả thực không phải người vùng này."

"Cô bé tên gì, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

Lý Đào Hoa bận ăn bánh không kịp trả lời, Hứa Văn Hồ bèn đáp thay: "Cô ấy tên Lý Đào Hoa. Lý trong Mộc T.ử Lý, Đào Hoa trong 'nhân diện đào hoa tương ánh hồng', năm nay mười bảy tuổi, nhỏ hơn ta một tuổi."

"Cái gì mà hồng với lục u không hiểu, Đào Hoa thì u biết, là cái cây kết quả đào đúng không?"

Hứa Văn Hồ: "Vâng."

"Mười bảy? Cầm tinh con khỉ à?"

Hứa Văn Hồ: "Vâng."

"Hai đứa cùng nhau về đấy à?"

Hứa Văn Hồ: "Vâng."

"Tam lang à, Đào Hoa là vợ cậu cưới ở bên ngoài đấy hả?"

Hứa Văn Hồ: "Vâng."

Nói xong, Hứa Văn Hồ sững sờ trong tích tắc, giống như con ch.ó bị cửa kẹp đuôi, đồng t.ử rung lên bần bật, xua tay liên tục: "Không phải, không phải, không phải! Cô ấy không phải, cô ấy không phải là... của con."

Hứa Văn Hồ mím chặt môi.

Hai chữ kia quá bỏng miệng, chàng chỉ mới nghĩ đến thôi đã thấy đầu váng mắt hoa, căn bản không thốt nên lời.

Lý Đào Hoa vô tư gặm cái bánh bao hành mỡ thơm mềm, nghe không hiểu bà v.ú vừa nói tiếng địa phương Khai Phong gì, bèn ngẩng lên hỏi Hứa Văn Hồ: "Ta là cái gì của chàng?"

Yết hầu Hứa Văn Hồ chuyển động, nuốt nước bọt cái ực, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn nàng.

Giữa thanh thiên bạch nhật, xung quanh còn bao nhiêu người vây quanh, cái đầu thẳng đuột của Lý Đào Hoa chẳng thể nghĩ đi đâu xa xôi được. Không nghe thấy câu trả lời, nàng vẫn c.ắ.n bánh bao, nghiêm túc giục: "Nói đi chứ, ta là cái gì của chàng?"

Hứa Văn Hồ rũ mi mắt, môi mấp máy như đứa trẻ lần đầu tập nói, khó khăn và gượng gạo thốt lên: "... Bạn bè."

Nói xong, chàng quay người bỏ đi.

Lý Đào Hoa lập tức đuổi theo, vừa chạy vừa hỏi: "Chạy nhanh thế làm gì? Chàng sao vậy? Đây là nhà chàng chứ không phải nhà ta, chàng không sắp xếp chỗ ở cho ta mà chạy lung tung, ta đi một mình lạc đường thì sao."

Hứa Văn Hồ quả nhiên dừng lại.

Chàng xoay người đối diện với nàng, mắt nhìn xuống đất, vẻ mặt u sầu rõ rệt.

Lý Đào Hoa nhận ra sự khác thường của chàng, cảm giác thèm ăn vụt tắt, vội hỏi: "Rốt cuộc chàng bị làm sao thế?"

Trong đôi mắt vốn trầm buồn của Hứa Văn Hồ thoáng hiện lên nét tủi thân, chàng lẩm bẩm: "Bạn bè, ta nói nàng là bạn bè của ta..."

Lý Đào Hoa thấy buồn bực, mở to đôi mắt hạnh trong veo nhìn chàng: "Chàng nói sai chỗ nào à? Chẳng lẽ ta không phải bạn của chàng?"

Rõ ràng lúc ở trên phố còn nói nàng là người bạn duy nhất, nói nghiêm túc thế kia, sao tự nhiên lại giở chứng không tình nguyện rồi.

Tiêu rồi, tên ngốc này lỡ mà đổi ý, không nhận người quen nữa thì làm thế nào? Phiếu cơm dài hạn của nàng sau này biết tìm ai?

Lý Đào Hoa cuống lên, đôi mắt vốn đã tròn nay càng trợn tròn hơn, chỉ tay vào mặt Hứa Văn Hồ nói: "Ta cảnh cáo chàng nhé Hứa Văn Hồ, chúng ta tốt xấu gì cũng từng vào sinh ra t.ử mấy lần. Người có học các chàng chẳng phải hay nói cái gì mà quân t.ử nhất ngôn tứ mã nan truy sao? Chàng mà dám không nhận ta, ta lấy d.a.o mổ lợn băm chàng ra đấy!"

Hứa Văn Hồ cuối cùng cũng chịu nhìn nàng, nhưng trong mắt lại tràn ngập vẻ phức tạp khó diễn tả thành lời, vội vàng giải thích: "Không phải đâu Đào Hoa, nàng chính là người bạn tốt nhất của ta, ta chỉ là..."

Lý Đào Hoa bước tới gần chàng một bước, ghé sát mặt vào: "Chỉ là cái gì?"

Hai người đứng rất gần nhau. Dưới ánh mặt trời, vành tai đỏ rực nóng bừng của Hứa Văn Hồ không chỗ che giấu, những giọt mồ hôi lấm tấm trên chóp mũi cũng lộ nguyên hình.

"Chỉ là..." Yết hầu Hứa Văn Hồ trượt lên trượt xuống, trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, hàng mi chàng cũng khẽ run rẩy.

"Nói đi chứ." Lý Đào Hoa quát.

Hứa Văn Hồ lại nuốt khan một cái, dường như vô cùng khát nước. Chàng đưa tay chỉ vào cái bánh bao hành mỡ vẫn còn hơi ấm trên tay Lý Đào Hoa, lắp ba lắp bắp: "Đào Hoa, bánh... bánh của nàng sắp nguội rồi, mau ăn đi."

Dứt lời, Hứa Văn Hồ vội vàng bỏ chạy, như con thỏ hoảng sợ chạy trốn, đầu cũng không dám ngoảnh lại.

"Này! Rốt cuộc là chàng có ý gì hả!"

Lý Đào Hoa gọi mãi không thấy người dừng lại, tức tối c.ắ.n một miếng bánh bao, chẳng hiểu tên ngốc này lại phát bệnh gì nữa.

...