Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 95: Điểm binh điểm tướng (Hết)

Đầu ngón tay Hứa Văn Hồ gõ nhẹ lên mặt trà, xóa nhòa chữ "Tra" (điều tra) rõ ràng thành một vệt nước mờ ảo, ngước mắt nhìn thẳng vào mắt Cẩm Mao Thử: "Ta biết rõ mục đích huynh tiếp cận chúng ta, điều huynh muốn biết, cũng chính là điều ta đang tìm kiếm. Đã vậy, huynh đệ ta chi bằng bắt tay hợp tác, cho đến khi chân tướng rõ ràng, xem những kẻ đó rốt cuộc tại sao lại làm như vậy."

Ngón tay Cẩm Mao Thử gõ nhẹ lên mặt bàn, hỏi ngược lại: "Ngươi cảm thấy mình nắm chắc phần thắng điều tra ra được?"

Hứa Văn Hồ: "Cứ thử xem sao, nếu cứ khoanh tay đứng nhìn, mặc cho sự việc diễn biến theo chiều hướng xấu, tình hình sau này chỉ càng tồi tệ hơn mà thôi."

Ý ngoài lời: Xác sống sẽ ngày càng nhiều.

Cẩm Mao Thử dừng động tác, trầm ngâm một lát rồi nói: "Ngươi nghĩ tiêu chí chọn người của bọn chúng là gì? Lâu nay ta mãi vẫn không tìm ra quy luật."

Ánh mắt Hứa Văn Hồ chuyển từ mặt trà phẳng lặng sang những sợi mưa rối ren ngoài lán, giọng điệu bình tĩnh lạ thường: "Không có tiêu chí."

"Bất kể nam nữ, bất kể cao thấp béo gầy, chỉ cần bị bọn chúng chọn trúng, thì chỉ có nước trở thành cái xác không hồn. Điều duy nhất có thể xác định, là nạn nhân đa phần là dân thường nghèo khổ không nơi nương tựa. Gan bọn chúng cũng ngày càng lớn, từ ban đầu chỉ sử dụng nội bộ, không lưu thông ra ngoài, đến dùng trên xác c.h.ế.t, rồi đến g.i.ế.c người sống ngay tại chỗ. Nhưng cho dù có công bố tội ác của bọn chúng ra thiên hạ, thì chừng nào bọn chúng còn tiếp tục, chẳng ai dám đảm bảo mình sẽ không phải là nạn nhân tiếp theo."

"Giống như... tướng sĩ điểm binh."

Mưa càng lúc càng lớn, Cẩm Mao Thử im lặng hồi lâu, ngước mắt cười: "Được, ta đồng ý."

"Vậy thỏa thuận nhé, chỉ cần các người xong việc ở đây, lập tức về Khai Phong. Dù sao ta nghĩ được thì huynh chắc chắn cũng nghĩ được, có thể điều động quan lại làm điều ác này, thì chuyện này, nhất định có liên quan đến những nhân vật lớn nắm trọng quyền trong tay."

Hứa Văn Hồ gật đầu, giữa hai lông mày hiện lên nỗi lo âu không tan.

Lý Đào Hoa lúc này ngẩng đầu lên, mở miệng hỏi ngay: "Chuyện nào? Nhân vật lớn nào?"

Động tác của Hứa Văn Hồ và Cẩm Mao Thử đồng thời cứng lại, lặng lẽ quay đầu nhìn nàng.

"Đào Hoa nàng... không ngủ?" Hứa Văn Hồ nuốt nước bọt, vẻ mặt kinh ngạc, ánh mắt vốn bình ổn giờ cũng run rẩy.

Lý Đào Hoa ngáp một cái, thẳng lưng dậy, phát hiện trên vai không biết từ lúc nào đã được khoác thêm một chiếc áo, may mà tay mắt lanh lẹ chụp kịp, nếu không chắc chắn rơi xuống đất. Nàng nói: "Ngủ rồi, lại bị tiếng mưa đ.á.n.h thức, hai người vừa nói gì thế, nghe như trên trời dưới biển ấy, sao ta chẳng hiểu gì cả."

Cẩm Mao Thử uống ngụm trà, giọng điệu cà lơ phất phơ: "Không hiểu là đúng rồi, người văn hóa bọn ta nói chuyện xưa nay vốn thâm sâu khó hiểu, giống như trà ấy, phải nhấm nháp từ từ mới được."

Lý Đào Hoa trợn mắt lên tận trời, trong lòng còn mang ơn Cẩm Mao Thử, nếu không chắc chắn đã phun ra câu "nhấm nháp cha ngươi ấy".

Nói đến đây, nàng cũng chẳng còn tâm trạng hỏi xem hai người họ vừa nói nhảm cái gì nữa, uống ngụm trà cho tỉnh táo, sau đó nhìn mưa bên ngoài ngẩn ngơ, suy tính xem bao giờ mới tạnh.

Mãi đến khi trời tối, cơn mưa thu rả rích cả ngày mới có dấu hiệu tạnh, bốn người chỉnh đốn hành lý, dắt lừa tiếp tục lên đường.

Đến trong thành Lư Châu thì đã là nửa đêm, đường phố vắng tanh không bóng người, muốn hỏi đường cũng chẳng tìm được ai, đành tìm một quán trọ tá túc. Mãi đến sáng hôm sau, sau khi hỏi thăm nhiều nơi, bốn người mới tìm được vị trí tòa nhà lớn của Diêu gia.

Nhưng khi hăm hở đến nơi, tòa nhà rộng lớn đã sớm người đi nhà trống, chỉ còn lại một ông lão gác cổng trông nhà, tai còn bị nghễnh ngãng, nói chuyện phải hét ba lần mới nghe được nửa câu.

Lý Đào Hoa rân cổ lên hét với ông lão: "Người đâu! Người nhà họ Diêu đâu cả rồi!"

Lão gác cổng: "Muốn gả chồng? Ai muốn gả chồng cơ, cô à?"

Lý Đào Hoa: "Không phải cháu! Cháu hỏi ông người nhà họ Diêu đi đâu hết rồi!"

Lão gác cổng: "Cái gì? Cô muốn gả cho cả hai người bọn họ?"

Lý Đào Hoa: "..."

Nàng lùi lại phía sau, đẩy Hứa Văn Hồ và Cẩm Mao Thử lên trước.

Cái miệng mắm tôm của Cẩm Mao Thử mở ra là: "Cái lão già không c.h.ế.t này ——"

"Thằng ranh con nói ai già không c.h.ế.t hả!"

Cẩm Mao Thử: "..."

Tai thính phết đấy chứ.

Hắn tự thấy xui xẻo, lủi thủi lùi về sau, đẩy Hứa Văn Hồ lên trước.

Hứa Văn Hồ khoanh tay, vái chào ông lão một cái thật nghiêm chỉnh, cung kính nói: "Xin hỏi lão nhân gia, người nhà họ Diêu vốn sống ở đây đã đi đâu rồi?"

Lão gác cổng phẩy tay: "Chuyển đi từ lâu rồi, bao nhiêu năm chẳng có tin tức gì."

Hứa Văn Hồ hỏi tiếp: "Lão nhân gia có biết họ chuyển đi đâu không?"

"Cái này thì tôi chịu, tôi chỉ là người trông cửa thôi."

Ba người nhìn nhau, im lặng.

Lão gác cổng nheo mắt đ.á.n.h giá ba người bọn họ: "Còn các người, các người làm gì? Đến đây hỏi thăm mấy chuyện này làm gì."

Hứa Văn Hồ: "Chúng tôi đến đưa một người về nhà."

"Ai?"

"Diêu Thụy Vân."

"Vân gì? Chưa nghe bao giờ."

Mưa tạnh trời quang, bầu trời xanh ngắt như được gột rửa, dưới ánh sáng rực rỡ, trong lòng Hứa Văn Hồ dâng lên nỗi bi thương to lớn. Hắn nặn ra một nụ cười khó coi, chắp tay với ông lão: "Đa tạ lão nhân gia giải đáp." Nói xong, hắn quay sang Lý Đào Hoa và Cẩm Mao Thử phía sau, giọng điệu bình tĩnh đến bất lực: "Chúng ta đi thôi."

Trong lòng Lý Đào Hoa cũng chẳng vui vẻ gì, nghe vậy chỉ gật đầu, không nói lời nào.

Ngoại thành Lư Châu, non xanh nước biếc, phong cảnh như tranh. Mấy người tìm được một bãi đất trống trải, tựa núi nhìn sông, xung quanh còn có hoa tươi nở muộn, ong mật vo ve bay lượn, ồn ào náo nhiệt.

Lý Đào Hoa hái rất nhiều hoa, chất đống trước nấm mồ nhỏ, nói: "Diêu cô nương, chúng tôi đưa cô đến đây thôi, phía trước còn việc đang đợi chúng tôi, chúng tôi phải tiếp tục lên đường ngay đây. Nơi này thoáng đãng, không có tường cao vây bốn phía, cũng không có ánh mắt giám sát cô, cô ở đây yên nghỉ nhé, sau này nếu có duyên đi qua đây, tôi sẽ đến thăm cô."

Hứa Văn Hồ vái nấm mồ: "Diêu cô nương, ngày sau gặp lại."

Cẩm Mao Thử học theo, cũng cúi người vái một cái: "Ngày sau gặp lại nhá."

Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ đồng thời nhìn hắn, không hiểu hắn đang làm gì.

Cẩm Mao Thử còn ngạc nhiên: "Nhìn ta làm gì? Dù ta không quen cô ấy, nhưng không khí đến mức này rồi, các người đều vái, thì ta cũng vái theo thôi."

Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ cạn lời, tùy hắn vậy.

An trí xong cho Diêu Thụy Vân, mấy người quay lại trong thành, đến quán trọ thu dọn hành lý, lên đường đi Khai Phong.

Do hôm qua mưa suốt cả ngày, đường lầy lội khó đi, mãi đến tối, mấy người cũng chỉ đi được chưa đầy mười dặm, còn chưa ra khỏi ngọn núi ngoại thành Lư Châu.

Đêm đen gió lớn, bốn bề vắng lặng. Lý Đào Hoa nhìn rừng núi kẹp hai bên đường, lặng lẽ nổi da gà khắp người, không nhịn được nói: "Hứa Văn Hồ, chàng có thấy cảnh tượng này hơi quen quen không?"

Hứa Văn Hồ chưa kịp mở miệng, Hưng Nhi đã run rẩy trả lời: "Quen, quen quá đi chứ, đêm công t.ử bị cắn, chúng ta chẳng phải đi qua con đường núi như thế này sao?"

Lý Đào Hoa: "Đừng nói nữa! Qua hết rồi, đi xa thế rồi, chắc chắn sẽ không gặp lại những thứ đó, những thứ..."

Nàng run rẩy, chữ phía sau sống c.h.ế.t không thốt ra được.

Lúc này, có người vỗ vai nàng một cái.

Lý Đào Hoa quay đầu lại, thấy Cẩm Mao Thử làm mặt quỷ với nàng, miệng lẩm bẩm: "Xác sống đến đây."

"Á!"

Lý Đào Hoa sợ quá hét lên một tiếng, đá một cước, trúng ngay g*** h** ch*n Cẩm Mao Thử.

"Á!" Cẩm Mao Thử như con tôm bị rút chỉ lưng, cong người ngồi xổm xuống, hai tay ôm chặt đ*ng q**n, "Đau c.h.ế.t ta rồi!"

Lý Đào Hoa lúc này mới hoàn hồn, nhận ra mình vừa làm gì, trong lòng vừa hối hận vừa áy náy, ngồi xuống an ủi Cẩm Mao Thử, vừa xin lỗi vừa quan tâm: "Thế nào rồi, đau lắm à? Có cần tìm lang y xem không? Hay là ta giúp ngươi..."

Nhận ra vị trí bị thương, lưỡi Lý Đào Hoa cứng đờ bẻ lái, đổi "xem" thành: "Để Hứa Văn Hồ xem cho ngươi?"

Cẩm Mao Thử: "Ta không!"

Hứa Văn Hồ: "Ta không xem."

Lý Đào Hoa: "..."

Đàn ông thật phiền phức.

Lúc này, tiếng kêu cứu lọt vào tai Lý Đào Hoa, nàng theo bản năng nhìn Cẩm Mao Thử: "Đừng kêu cứu mạng nữa, để dành sức mà đi đường tìm đại phu quan trọng hơn."

Hứa Văn Hồ chỉ vào Cẩm Mao Thử đang nằm co quắp bất động trên đất: "Thử huynh ngất xỉu từ nãy rồi, tiếng không phải do huynh ấy kêu đâu."

"Vậy ai kêu?"

Hai người cùng nhìn về hướng tiếng kêu cứu phát ra, chỉ thấy trên con đường núi tối om, đột nhiên chạy ra một bóng người đàn ông, vừa chạy về phía họ vừa liều mạng kêu cứu: "Cứu mạng! Cứu tôi với!"

Sau lưng hắn ta, ít nhất có hơn chục bóng đen bám theo, động tác cực nhanh, tay lăm lăm dao.

Hưng Nhi sợ hết hồn, dắt lừa bỏ chạy, c.h.ử.i bới ầm ĩ: "Mấy con xác sống này là Tào Tháo hay sao! Sao nhắc đến là đến ngay thế này!"

Cẩm Mao Thử bật dậy như cá chép, rút kiếm mềm bên hông ra, thổi lọn tóc lòa xòa bên má, nói: "Xác sống chứ gì? Các người tìm chỗ trốn kỹ đi, ta lên đây."

Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ đỡ lấy người đàn ông chạy tới, lúc này mới phát hiện người đàn ông thương tích đầy mình, quần áo đều bị m.á.u nhuộm đỏ. Hai người cũng không do dự, mỗi người một cánh tay, xốc người đàn ông lên chạy, cắm đầu chạy hơn ba dặm không nghỉ, suýt nữa thì đứt hơi.

Đợi đến khi hai người cuối cùng cũng dừng lại th* d*c, buông tay người đàn ông ra, người đàn ông lập tức đi đến trước mặt hai người, chắp tay cúi chào, thở hổn hển nói: "Đa tạ hai vị cứu mạng, tại hạ không bao giờ quên ơn."

Dứt lời, Hứa Văn Hồ liền mượn ánh trăng, quan sát kỹ người đàn ông.

Chỉ thấy đối phương chừng gần bốn mươi tuổi, ấn đường rộng, dưới trán là đôi mày kiếm, mắt sáng, mũi dọc dừa. Tuy thương tích đầy mình, sống lưng vẫn thẳng tắp, áo vải trên người tuy có miếng vá, cộng thêm vẻ ngoài lôi thôi, nhưng cử chỉ lại toát lên vẻ uy nghiêm không giận tự uy, lời nói cũng giống người am hiểu sách vở lễ nghĩa, khí chất quý phái toát ra tự nhiên.

Người này có tướng làm quan.

Hứa Văn Hồ không biến sắc, thu lại ánh mắt.

Lý Đào Hoa nói: "Tuy ta rất muốn nói một câu tiện tay giúp đỡ không cần báo đáp gì, nhưng ta vẫn phải nói ông cảm ơn nhầm người rồi, hai bọn ta chỉ phụ trách đưa ông đi thôi, người thực sự ra sức còn chưa về đâu."

Vừa dứt lời, chỉ nghe một tiếng "Phiền c.h.ế.t đi được!" khàn cả giọng, bóng trắng đạp gió mà đến, trên áo dính máu, đỏ tươi chói mắt.

Cẩm Mao Thử vừa chạm chân xuống đất đã lo đi chùi m.á.u trên áo, càu nhàu: "Phiền c.h.ế.t đi được, tưởng là xác sống, ai ngờ là đám người sống, giờ thì hay rồi, đã hứa với con bé xấu xí kia chỉ trộm đồ không g.i.ế.c người, nó mà biết được, không biết sẽ chế giễu ta thế nào nữa."

Lý Đào Hoa chỉ vào hắn, người đàn ông lập tức biết thiếu niên nóng nảy này chính là ân nhân cứu mạng thực sự của mình, ba bước nhập làm hai đi tới, trịnh trọng cúi người chắp tay: "Đa tạ tiểu huynh đệ vừa rồi ra tay cứu mạng, tại hạ vô cùng cảm kích."

Cẩm Mao Thử trong lòng đã hối hận vì mình lo chuyện bao đồng cứu người sống, nhưng không đ.á.n.h kẻ chạy lại, chuyện đã đến nước này, hắn cũng đành giả vờ bình tĩnh, ngẩng mặt lên cố tỏ ra phong lưu nói: "Chuyện tiện tay thôi, không cần khách sáo như vậy."

Người đàn ông bèn thẳng người dậy, ngước mắt nhìn hắn, ai ngờ vừa nhìn một cái, người đàn ông toàn thân chấn động, chỉ cảm thấy trong đầu nổ vang.

Ông ta nhìn khuôn mặt Cẩm Mao Thử, kinh ngạc và chần chừ thốt ra hai chữ cực nhẹ ——

"... Bệ hạ?"