Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 83: Điểm binh điểm tướng 7

Liễu thị đang quỳ trước mộ rơi lệ, nghe chồng nói vậy, nước mắt không kịp lau, bò đến bên quan tài. Liếc mắt nhìn vào, quả nhiên thấy bên trong trống rỗng. Hai vợ chồng nhìn nhau ngơ ngác, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tôn Nhị sững sờ mất nửa nén nhang, mới cứng nhắc quay đầu lại, lắp bắp nói với Hứa Văn Hồ: "Hứa công tử, chuyện này rốt cuộc là sao?"

Hứa Văn Hồ dường như đã lường trước được phản ứng của họ, thần sắc ung dung bình tĩnh, ôn tồn nói: "Đừng nóng vội, đợi đến tối nay, mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi."

Hắn dừng một chút, nói tiếp: "Ngoài ra, tại hạ còn một yêu cầu nữa."

Trong mắt Tôn Nhị lúc này, Hứa Văn Hồ chẳng khác gì thần tiên, vội vàng gật đầu: "Công t.ử cứ nói, cứ nói đi."

Hứa Văn Hồ nhìn chiếc quan tài trống rỗng, đáy mắt trầm xuống: "Vậy phiền Tôn huynh tìm vài con ch.ó đến đây, cần loại mũi thật thính."

Đêm xuống, trăng sáng sao thưa, sương đêm nặng hạt.

Canh ba, nhà nhà cửa đóng then cài, chỉ có một hộ dưới chân núi là cửa mở toang, bên trong tối om tĩnh mịch. Xem ra chủ nhà đi ngủ quên khóa cửa, thịt xông khói treo dưới mái hiên cũng chưa cất, gió thổi qua tỏa mùi thơm nức mũi.

"Tí tách", giọt sương trên lá rơi xuống đất.

Đêm nay yên tĩnh lạ thường, không tiếng ch.ó sủa, không tiếng côn trùng kêu, ngay cả tiếng sương rơi tí tách thưa thớt cũng dần biến mất. Trong màn đêm đen kịt chỉ có sự tĩnh lặng kéo dài, bao trùm khắp chân núi, một sự bình yên quỷ dị.

Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện trên con đường xuống núi.

Bóng người gầy guộc, gần như hòa vào màn đêm, tay chân khẳng khiu như que củi, có thể gọi là "da bọc xương". Khi di chuyển, bước chân chậm chạp lảo đảo, các khớp xương như bị đóng cứng lại, mỗi bước đi đều vô cùng gượng gạo, giống như không biết đi, chỉ di chuyển theo bản năng.

Con đường mòn quanh co cô quạnh, bóng người đội trăng bước đi, không một tiếng động, đầu cúi gằm, không có bất kỳ động tác thừa thãi nào.

Hắn ta xuống đường cái, như người mù sờ voi, cứ thế va vào từng cánh cửa, thấy có vật cản thì đổi sang cửa khác.

Cứ dò dẫm như thế, hắn ta bước vào hộ gia đình đang mở toang cửa.

Lấy thịt xông khói xuống, ngay khoảnh khắc hắn ta quay người định đi, trong sân bỗng vang lên tiếng quát như sấm rền: "Vây bắt hắn lại!"

Từ bốn phía trước sau trái phải ngôi nhà, dân làng ùa ra như thủy triều, bao vây chặt lấy bóng đen. Cùng lúc đó, một mùi hôi thối nồng nặc lan tỏa khắp trong ngoài sân.

Mọi người bịt mũi, châm đuốc lên, ánh lửa ép sát vào mặt bóng đen.

Tôn Nhị cầm rìu xông thẳng tới, nghiến răng nghiến lợi: "Ta muốn xem xem, kẻ nào to gan dám bắt con ta, ta phải..."

Ánh lửa bập bùng, Tôn Nhị nhìn rõ mặt đối phương, bước chân khựng lại, rìu trên tay rơi bộp xuống đất.

Ông ta trố mắt, không thể tin nổi nhìn người đối diện. Trong đồng t.ử run rẩy in bóng một khuôn mặt già nua khô héo.

Bên kia, Lý Đào Hoa đang dẫn Liễu thị lên núi tìm tung tích Thuyên Tử.

"Gâu gâu! Gâu!"

Mấy con ch.ó lớn đ.á.n.h hơi thấy mùi t.ử khí thoang thoảng trong không khí, vừa lên núi đã đồng loạt lao về một hướng. Lý Đào Hoa dắt một con chó, nhắc nhở Liễu thị đang chạy phía trước: "Chị dâu chậm thôi, đêm tối đường trơn, cẩn thận ngã đấy."

Trên núi cỏ dại mọc um tùm, gai góc đá lởm chởm khắp nơi, không cẩn thận ngã là trầy da tróc thịt. Nhưng Liễu thị chẳng màng, ngã cũng không biết đau, bò dậy lại chạy theo chó, tay bị cứa chảy m.á.u ướt đẫm tay áo cũng mặc kệ.

Vượt qua nửa ngọn đồi, mấy con ch.ó dừng lại trước một hang động.

Nói là hang động thực ra cũng không đúng lắm, vì cửa hang đã bị đá lấp kín mít. Nếu không có ch.ó dẫn đường, trong rừng núi tối đen như mực thế này, mắt thường nhìn thấy chỉ nghĩ đó là vách núi đá.

"Gâu gâu gâu! Gâu gâu!" Mấy con ch.ó cứ quanh quẩn trước cửa hang sủa inh ỏi, sốt ruột như muốn nói tiếng người.

Lý Đào Hoa biết bên trong chắc chắn có gì đó, đang định kêu gọi dân làng phía sau giúp dọn đá, thì Liễu thị đã lao lên. Không biết bà lấy đâu ra sức mạnh kinh người, ôm tảng đá to hơn cả người mình ném sang một bên, rồi tảng thứ hai, thứ ba...

Bà không khóc nổi nữa, đôi mắt trân trân nhìn từng tảng đá lấp cửa hang, miệng lẩm bẩm như mê sảng: "Thuyên Tử, Thuyên Tử..."

"Mọi người đừng ngẩn ra đó nữa, mau giúp một tay!" Lý Đào Hoa quát lớn, đám dân làng mới bừng tỉnh, vứt đèn lồng, cuốc xẻng xuống, xắn tay áo lao vào dọn đá.

Mọi người đồng tâm hiệp lực, mồ hôi nhễ nhại, cuối cùng cửa hang bị bịt kín mít cũng lộ ra một cái lỗ nhỏ.

Một mùi hôi thối nồng nặc xộc ra từ cái lỗ, ai nấy đều cúi gập người nôn thốc nôn tháo.

Lý Đào Hoa đã chuẩn bị tâm lý, không đến nỗi nôn, nhưng cũng ho sặc sụa, ruột gan cồn cào. Khi nàng ngẩng lên thì thấy Liễu thị đã chui tọt vào cái lỗ, không chút do dự.

"Chị dâu!" Lý Đào Hoa không kịp ngăn cản, chỉ đành tiếp tục dọn đá cho cái lỗ to ra, để không khí lùa vào, nếu không thì dù bên trong có an toàn, người sống chui vào cũng bị c.h.ế.t ngạt vì hôi thối mất.

Nàng vừa động tay thì tiếng khóc của Liễu thị từ bên trong vọng ra.

"Thuyên Tử! Thuyên T.ử tỉnh lại đi con! Mẹ đây, mẹ đến cứu con đây!"

Xác định đứa bé ở bên trong, mọi người như được tiếp thêm sức mạnh, nín thở chịu đựng mùi hôi thối, dốc sức dọn sạch đống đá.

Liễu thị bị kích động quá lớn, chân tay bủn rủn không đi nổi, đành quỳ bò bế con ra ngoài, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Cứu với, cứu con tôi với! Cứu con tôi với!"

Lý Đào Hoa là người đầu tiên lao tới, thấy đứa bé trong lòng Liễu thị mặt mày trắng bệch bất động, tim thót lại một cái, cố trấn tĩnh đưa tay thăm dò hơi thở. Cảm nhận được hơi thở yếu ớt nơi đầu ngón tay, Lý Đào Hoa thở phào: "Đừng hoảng, nó còn thở, cứu được."

Nàng mổ lợn bao năm, chữa lợn bệnh cũng biết chút ít, nhưng cứu người thì mù tịt. Nàng chỉ có thể dựa vào phản xạ tự nhiên, quay lại hô với dân làng: "Mang nước lại đây!"

Lý Đào Hoa nhận lấy bầu nước, định cạy miệng Thuyên T.ử ra, nhưng khi cạy ra mới thấy miệng thằng bé nhét đầy thức ăn chưa kịp nuốt.

Nàng đành phải móc hết thức ăn trong miệng nó ra trước. Trong số những thứ móc ra, chỉ riêng những thứ gọi tên được đã có táo dại, dưa dại, thịt xông khói sống, thóc sống...

Lý Đào Hoa không biết phải diễn tả cảnh tượng trước mắt thế nào nữa, dù trong lòng đang gào thét điên cuồng nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ bình tĩnh, nhẹ nhàng nâng gáy Thuyên T.ử lên để đút nước.

Thuyên T.ử ho vài tiếng, cuối cùng cũng có ý thức. Nó mở mắt, nhìn thấy Liễu thị, yếu ớt mấp máy môi, hơi thở mong manh: "Mẹ..."

Liễu thị ôm chặt lấy con òa khóc: "Mẹ đây! Mẹ xin lỗi con, mẹ đến giờ mới tìm được con, mẹ xin lỗi con!"

Lý Đào Hoa đứng bên cạnh nhìn, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, nhưng sau đó lại thấy trống trải lạ thường. Nàng luôn cảm thấy cảnh tượng này không nên chỉ có mình nàng chứng kiến.

Trên trời sao sáng lấp lánh, nàng nhìn xuống chân núi, thầm nghĩ: Không biết tên ngốc họ Hứa kia thế nào rồi.

"Bịch" một tiếng, Tôn Nhị quỳ sụp xuống đất.

Dưới ánh lửa, ông lão đứng trước mặt ông ta đầu tóc rối bù, gầy trơ xương, hốc mắt trái vốn phải chứa nhãn cầu lại lõm sâu hoắm, con mắt phải không chớp, vô hồn, c.h.ế.t lặng như tro tàn.

"Cha, sao cha lại ở đây, sáu năm trước cha chẳng phải đã..." Giọng Tôn Nhị run rẩy, phải dùng hết sức lực mới nhả ra được một chữ trọn vẹn, một câu đơn giản mà ông ta nuốt nước bọt mấy lần mới nói xong.

Ngàn vạn lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Cảnh tượng hằng đêm mong nhớ giờ hiện ra trước mắt, ông ta lại chẳng thốt nên lời. Nhìn miếng thịt xông khói đung đưa trên tay cha già, khó khăn lắm ông ta mới mở miệng, giọng nghẹn ngào thốt ra một câu đầy bất lực: "Sao cha lại đi ăn trộm đồ của người ta thế."

Lão Tôn yên lặng đứng đó, tứ chi khẳng khiu như que củi nhưng bụng lại trương phình bất thường. Trong cái bụng đó toàn là đá sỏi, đất cát không tiêu hóa được.

Ông lão không đáp lại, thậm chí không có phản ứng đơn giản nhất. Không tìm thấy đường ra, ông cứ đứng chôn chân tại chỗ, như một khúc gỗ khô cạn kiệt nhựa sống.

"Cha, cha nói gì đi chứ." Tôn Nhị mếu máo như sắp khóc.

"Ông ấy không nghe thấy ngươi nói đâu, ông ấy đã c.h.ế.t từ lâu rồi."

Dân làng quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói. Dưới ánh đuốc bập bùng, Hứa Văn Hồ mặc áo dài chỉnh tề, khí chất nho nhã, đứng giữa chốn thôn quê hoang dã này trông còn lạc lõng hơn cả sự xuất hiện đột ngột của lão Tôn.

Tôn Nhị trợn mắt, chối bay chối biến: "Không thể nào! Nếu cha tôi c.h.ế.t rồi, sao có thể đứng sờ sờ ở đây được?"

Tôn Nhị quay lại, rưng rưng nhìn cha già: "Cha nói cho con biết đi, mấy năm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, con nhớ rõ ràng năm đó chính tay con đã... Cha sống lại từ lúc nào, Thuyên T.ử đâu, sự mất tích của nó có liên quan gì đến cha không?"

Lão Tôn không trả lời, chỉ có miếng thịt xông khói trên tay cứ đung đưa, đung đưa.

Hứa Văn Hồ thở dài: "Ông ấy thực sự đã c.h.ế.t rồi, nếu không thì mùi t.ử khí nồng nặc này từ đâu mà ra?"

"Ta không tin!"

Tôn Nhị lao tới ôm c.h.ặ.t c.h.â.n lão Tôn, ngửa mặt khóc lớn: "Cha, điều con hối hận nhất bao năm qua là lúc cha còn sống con chưa kịp báo hiếu t.ử tế. Giờ cha sống lại rồi, con tuyệt đối không để cha chịu khổ nữa đâu. Cha về nhà với con, nhà mình giờ có cái ăn rồi, chỉ cần cha muốn, bữa nào con cũng g.i.ế.c gà mổ lợn cho cha, cha không cần phải ra ngoài nhặt rễ cây vỏ cây ăn nữa đâu."

Cảnh tượng cảm động lòng người, nhưng vì mùi t.ử khí nồng nặc nên chẳng ai mủi lòng.

Dân làng xì xào bàn tán, thì thầm to nhỏ, bất giác lùi lại phía sau, như sợ dính phải thứ gì đó bẩn thỉu.

Có người không nhịn được lên tiếng: "Bố thằng Thuyên, anh nhìn kỹ lại xem, cha anh c.h.ế.t bao nhiêu năm rồi, làm sao nói về là về được, biết đâu chỉ là người giống người thôi?"

"Không thể nào! Cha ruột của tôi, hóa thành tro tôi cũng nhận ra!"

"Khoan đã bố thằng Thuyên, anh nhìn trên người cha anh xem cái gì kia, sao đen sì một mảng thế?"

"Là đốm xác c.h.ế.t (thi ban), ông ta thực sự là người c.h.ế.t rồi!"

Trong tiếng hô hoán kinh hãi, tình thế đảo chiều, dân làng thi nhau tránh xa hai cha con, kẻ nhát gan thì bỏ chạy thục mạng.

Chỉ có Hứa Văn Hồ lúc này bước tới gần Tôn Nhị, ôn tồn khuyên nhủ: "Tôn huynh, ngươi nhìn cho kỹ đi, cha ngươi thực sự đã c.h.ế.t rồi. Ngươi mà sống chung với ông ấy, không chỉ phải chịu đựng mùi t.ử khí, mà còn phải giấu giếm lén lút, sợ dọa người khác. Quan trọng nhất là ông ấy thực sự đã c.h.ế.t rồi, người c.h.ế.t không có não bộ và ý thức, ông ấy hoàn toàn không biết trước mặt mình là ai, mình đang làm gì. Đứng trước mặt ngươi bây giờ, chỉ là một cái xác không hồn mà thôi."

Tôn Nhị cố nén nước mắt, giọng điệu đầy vẻ không phục: "Hứa công tử, ta biết ngài là người có học, hiểu biết nhiều đạo lý hơn đám nông dân chúng ta gấp trăm lần. Nhưng ta cũng không phải thằng ngốc, nếu cha ta thực sự là người c.h.ế.t, tại sao ông ấy vẫn đứng được trước mặt ta? Ngài có thể giải thích cho ta tại sao không."

Đôi mắt Hứa Văn Hồ trong veo, không chút do dự: "Đương nhiên là được."

Hắn định nhắc đến chuyện nhà họ Trần ở Tùng Giang, lấy ví dụ về Diêu Thụy Vân để giải thích cho Tôn Nhị, nói cho ông ta biết trước đây cũng có một người con gái c.h.ế.t đi sống lại, nhưng trong đó chẳng có gì thần bí kỳ dị cả, chỉ đơn giản là sau khi c.h.ế.t cô gái đó bị người ta ép uống một loại tà d.ư.ợ.c mà thôi.

Nhưng ngay sau đó hắn nhận ra, Diêu Thụy Vân bị ép uống t.h.u.ố.c sau khi c.h.ế.t là vì có tài thêu thùa, để người ta lợi dụng xác cô làm việc kiếm tiền ngày đêm không nghỉ.

Vậy còn lão Tôn? Một lão nông dân quê mùa, ai lại độc ác đến mức dùng loại tà d.ư.ợ.c đó lên người ông lão?