Hứa Văn Hồ nương theo ánh trăng nhìn sang, chỉ thấy bụi bay cuồn cuộn, giữa đống bàn ghế mục nát không biết đã bao nhiêu năm tháng, có một người phụ nữ đang quay lưng lại, ngồi trên ghế, khuỷu tay từ từ cử động, lúc lên lúc xuống, đều đặn mà cứng nhắc, từng cái từng cái một, dường như đang bận rộn làm việc gì đó.
"Đại phu nhân? Là người sao?"
Hứa Văn Hồ ngập ngừng hỏi, mặc dù chỉ nhìn bóng lưng, hắn đã chắc chắn người này tuyệt đối không phải Tưởng thị. Không vì gì khác, điều hiển nhiên nhất là khi Tưởng thị bị lôi đi tóc tai tuy rối bời nhưng chưa xõa tung hoàn toàn, còn tóc người phụ nữ này thì xõa tung hết cả, hơn nữa tóc thưa thớt, cảm giác mang lại hoàn toàn khác với Tưởng thị.
Nhưng trong cái "Nhà chứa xác" này, ngoài Tưởng thị ra, còn có thể là ai?
Hứa Văn Hồ trấn an Lý Đào Hoa một hồi, đến khi Lý Đào Hoa có thể rời khỏi lòng hắn, hắn mới một mình bước về phía trước, chậm rãi đi về phía bóng lưng kia trong bóng tối.
"Tại hạ là Hứa Văn Hồ, Hứa trong hứa phối, Văn trong văn khí, Hồ trong 'nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ, người Khai Phong, là cựu tri huyện Thiên Tận Đầu," Hứa Văn Hồ vừa nói vừa vươn đầu nhìn về phía bóng người, cố ý nghiêng mặt để nhìn rõ mặt người đó, "Vô ý mạo phạm cô nương, không biết cô nương quý danh là gì, là người phương nào?"
Người phụ nữ không trả lời hắn, chỉ cắm cúi làm việc trong tay, dù động tác cứng nhắc như gỗ đá.
Ánh trăng ảm đạm chiếu vào qua khung cửa sổ rách nát, một vệt sáng lờ mờ bao trùm khuôn mặt người đó trong bóng tối, thành một màn sương mờ ảo, nhưng lại soi rõ vật trên tay nàng ta.
Mãi đến lúc này Hứa Văn Hồ mới nhìn thấy, người phụ nữ này đang thêu hoa.
Trong bóng tối, cây kim thêu nhỏ xíu trên tay nàng ta thoăn thoắt xuyên qua tấm vải rồi rút lên, chỉ trong khoảng thời gian Hứa Văn Hồ nói chuyện, trên tấm vải đã hiện ra thêm một họa tiết tinh xảo.
Khoảng cách xa, trời lại tối, Hứa Văn Hồ không nhìn rõ nàng ta thêu cái gì, chỉ thấy một màu đen kịt. Hắn chỉ nghĩ do trời tối nên không thấy màu sắc, không nghĩ ngợi nhiều. Điều duy nhất khiến hắn thắc mắc là mắt cô nương này rốt cuộc tốt đến mức nào, mà có thể thêu thùa bình thường trong nơi tối tăm như vậy?
Hắn dời mắt từ tay người phụ nữ lên toàn thân nàng ta.
Người phụ nữ cực gầy, cổ tay nhỏ đến mức da bọc xương, thân hình gầy guộc lọt thỏm trong bộ quần áo rộng thùng thình, không giống người, mà giống một làn gió có thể tan biến bất cứ lúc nào.
"Ngươi là ai?" Lý Đào Hoa không chịu nổi bầu không khí quỷ dị này, tuy sợ nhưng cũng đ.á.n.h bạo tiến lên, hét với người phụ nữ, "Đừng có im thin thít thế, nói cho hai bọn ta biết, rốt cuộc ngươi là ai."
"Ả ta là người c.h.ế.t, sao có thể nói chuyện với các ngươi."
Giọng nói của Tưởng thị bất ngờ vang lên, u ám như khói, như một hồn ma lởn vởn bên tai Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ.
Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ rùng mình một cái, sau đó đồng loạt nhìn về hướng phát ra tiếng nói, vừa vặn thấy Tưởng thị đang đi từ tầng hai xuống.
Nói là "đi", chi bằng nói là bò, bởi vì bà đã không còn sức để đứng lên nữa, chỉ có thể bám vào tay vịn, chân tay cùng sử dụng, nhích từng chút một xuống bậc thang. Cảnh tượng này nếu để người không biết chuyện nhìn thấy, e là sợ đến mức hồn xiêu phách lạc ngay tại chỗ. Nhưng Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ là người chứng kiến toàn bộ sự việc, thấy cảnh này, họ không thấy sợ hãi, chỉ thấy bi lương.
Lý Đào Hoa ba bước nhập làm hai bước lên bậc thang, định đỡ Tưởng thị xuống, nhưng Tưởng thị không những không nắm lấy tay nàng, còn lắc đầu với nàng, cười tự giễu: "Đừng dùng cách đối xử với người già này đối với ta, ta chưa đến mức đi đâu cũng cần người dìu, trừ phi các ngươi cùng một giuộc với Trần Khang, ngoài mặt thì nịnh nọt ta, trong lòng lại chê ta già nua bệnh tật, coi thường ta, trước mặt Trần lão nhị thì cố sức vạch rõ ranh giới với ta."
Lý Đào Hoa mở miệng định giải thích: "Bà hiểu lầm rồi, ta không phải muốn... Khoan đã?" Nàng nhíu mày, "Bà không nghĩ là hai bọn ta đi mách lẻo với Trần lão gia đấy chứ?"
Tưởng thị cười khẩy, vẻ mặt không quan tâm: "Đừng nghĩ nhiều quá cô nương à, hai ngươi nếu muốn mách lẻo thì cần gì đợi đến tối, cần gì phải bao che cho Trần Khang. Các ngươi dù sao cũng chẳng thân thích gì với hắn, không có lý do gì để tốt với hắn như vậy. Ta biết mà..."
Bà ngừng một chút, tiếp tục nói: "Là Hải Ngọc."
"Con bé đó đi theo ta từ lúc sáu bảy tuổi, lúc mới đến bên ta người gầy gò vàng vọt, lúc nào cũng khúm núm nhu mì. Ta cho ăn bao nhiêu đồ bổ mới nuôi được trắng trẻo, trổ mã thành dáng vẻ duyên dáng yêu kiều. Nó bảo ta đối tốt với nó còn hơn mẹ nó đối với nó, trời mưa sấm sét cũng chui vào lòng ta trốn. Ta không có con cái, cứ tưởng cuối cùng cũng có được một người của mình trong cái phủ này, để đến lúc già cũng không đến nỗi không có ai bầu bạn, chỉ là không ngờ, không ngờ a."
Tưởng thị không còn vẻ điên cuồng như khi đối mặt với Trần Trọng Lương, giọng nói trở nên bình tĩnh và xa xăm, nhưng nỗi đau lại càng nồng đậm, từng chữ như rỏ máu.
Lý Đào Hoa từ nhỏ được Lý Quý nuôi như con trai, điều mong mỏi nhất chính là có mẹ ở bên, cả đời này không biết cảm giác chui vào lòng mẹ lúc trời mưa là thế nào. Nghe Tưởng thị nói vậy, nàng không khỏi bất bình thay: "Đúng là đồ vô ơn bạc nghĩa."
Tưởng thị cười, ngẩng đầu nhìn Lý Đào Hoa đầy vẻ trêu chọc: "Vô ơn bạc nghĩa? Nó chẳng phải là tỷ tỷ tốt của ngươi sao, ta nói có đúng không, Mao Ngọc?"
Lý Đào Hoa lập tức chột dạ, giả vờ ho khan vài tiếng hắng giọng, làm ra vẻ lơ đãng nói: "Vậy là ngay từ đầu bà đã biết ta là giả mạo?"
Tưởng thị lắc đầu: "Ban đầu không biết, sau này mới biết."
Lý Đào Hoa ngạc nhiên: "Vậy sao bà không vạch trần ta?"
Tưởng thị: "Nhà Phật có câu, nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh, như lộ diệc như điện, ứng tác như thị quan (Tất cả pháp hữu vi, như mộng ảo bọt bóng, như sương cũng như điện, nên khởi quán như thế). Dù sao thì thật hay giả, mấy chục năm nhân thế này, cuối cùng cũng sẽ như sương sớm tan biến, như giấc mộng tan thành mây khói. Trong mấy chục năm này, cái gì là thật, cái gì là ảo ảnh tưởng như thật, ta sống đến tuổi này rồi, ngẫm lại, e là chính ta cũng không phân biệt được nữa. Cho nên, người đối diện là chân tình hay giả ý thì có sao đâu, ta đến thế gian này dạo chơi một chuyến, biết ta từng gặp gỡ, từng vui vẻ, thế là đủ rồi. So đo quá nhiều, đau khổ sẽ càng đau khổ hơn, vui vẻ càng khó mà có được. Một người sống mà không đủ vui vẻ, thì sống một ngày hay sống một trăm năm, có gì khác nhau đâu?"
Lý Đào Hoa gật gù, ra vẻ đồng tình, thực ra đoạn đầu nàng chẳng hiểu gì cả.
Nhưng câu cuối cùng: Một người sống mà không đủ vui vẻ, thì sống một ngày hay sống một trăm năm, có gì khác nhau đâu?
Nàng không nói rõ được cảm giác của mình khi nghe câu đó, nhưng cảm thấy trái tim như bị chọc trúng một cái.
Cơ thể Tưởng thị quá mệt mỏi, lại nói quá nhiều, đến cuối cùng giọng nói đều trở nên hổn hển. th* d*c xong, bà cụp mắt xuống, u ám nhìn về phía người phụ nữ đang chăm chú thêu hoa kia, giọng bỗng trở nên lạnh lùng và bình tĩnh: "Chỉ cần không phải c.h.ế.t rồi mà vẫn bị người ta lợi dụng vắt kiệt giá trị cuối cùng, thì coi như không uổng một kiếp người."
Trong bóng tối, Hứa Văn Hồ lẳng lặng nghe cuộc đối thoại nãy giờ, im lặng hồi lâu mới lên tiếng, giọng hơi khô khốc: "Bà vừa nói, vị cô nương này là người c.h.ế.t?" Hắn nghiêm túc hỏi.
Tưởng thị "ừ" một tiếng.
Chưa đợi Hứa Văn Hồ nghi ngờ, Lý Đào Hoa đã hừ mũi một cái, dứt khoát ngồi xuống cạnh Tưởng thị, ngang ngạnh phản bác: "Bà nói người ngồi đó bị điếc bị câm thì ta còn tin, chứ bà bảo ả ta là người c.h.ế.t? Người c.h.ế.t làm sao mà thêu thùa được, đừng đùa nữa, bọn ta đến cứu bà ra ngoài đấy, bà đừng có coi bọn ta như khỉ mà trêu."
Tưởng thị không đáp nhiều, chỉ nói: "Không tin, cứ đặt tay dưới mũi ả ta, xem có còn thở không."
Lý Đào Hoa chẳng thèm để tâm, tự mình nói với Tưởng thị về kế hoạch của nàng và Hứa Văn Hồ. Dưới chân cầu thang, Hứa Văn Hồ dần dần đi đến bên cạnh người phụ nữ thêu hoa, từng bước từng bước, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng lại rõ mồn một, cùng với tiếng tim đập của hắn vang vọng bên tai.
Hắn vươn tay ra, do dự một chút rồi nói: "Đắc tội rồi." Sau đó dứt khoát đặt ngón tay dưới mũi người phụ nữ.
Trên cầu thang, Lý Đào Hoa vẫn đang vẽ ra viễn cảnh tương lai với Tưởng thị.
"Đợi bọn ta cứu bà ra ngoài, nếu bà không muốn đi cùng bọn ta, bọn ta sẽ tìm một ngôi làng yên tĩnh an trí cho bà. Dù sao bà cũng tự do rồi, sau này muốn làm gì thì làm, bà có tìm một chàng trai trẻ khỏe mà tái giá cũng chẳng ai quản được bà. Đương nhiên rồi, bà cũng không cần cảm ơn bọn ta, bọn ta cũng chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi, dù sao chuyện điên rồ hơn thế này bọn ta cũng làm không ít..."
"Rầm rầm" hai tiếng, tiếng bàn ghế đổ xuống bất ngờ vang lên, trầm đục và chói tai.
Lý Đào Hoa im bặt nhìn xuống dưới, thấy Hứa Văn Hồ ngã ngồi trong đống đổ nát, trông có vẻ như lúc lùi lại va phải bàn, bàn lại va vào ghế, đổ rạp cả một dây. Bàn ghế lâu năm vốn đã mục nát, đổ vỡ tan tành đầy đất, người cũng ngã sóng soài t.h.ả.m hại.
"Chàng sao thế!"
Lý Đào Hoa không màng gì nữa, lao xuống đỡ Hứa Văn Hồ dậy, lo lắng hỏi han.
Hứa Văn Hồ thở hồng hộc, môi cứng đờ không thốt nên lời, chỉ có thể gắng gượng giơ tay lên, ngón tay run rẩy chỉ vào người phụ nữ thêu hoa, cố hết sức mở miệng, run giọng nói: "Cô ta... cô ta..."
"Cô ta làm sao!" Lý Đào Hoa thực sự sốt ruột, nàng hiếm khi thấy Hứa Văn Hồ hoảng loạn thế này.
"Cô ta... không có hơi thở."
Lông tóc toàn thân Lý Đào Hoa dựng đứng, quát hắn: "Nói cái quỷ gì thế, tên họ Hứa kia có phải chàng đang cố tình dọa ta không!"
Hứa Văn Hồ bất lực nói: "Đào Hoa nàng nghĩ xem, quen biết đến nay, có bao giờ ta dọa nàng chưa?"
Lý Đào Hoa nghĩ cũng phải, hình như trước giờ toàn là nàng dọa hắn thì có.
Nàng cứng ngắc quay cổ, nhìn về phía người phụ nữ đang thêu hoa.
Vừa rồi trên cầu thang, nàng chỉ mải nói chuyện với Tưởng thị, không nhìn kỹ. Giờ nhìn lại, nàng nương theo ánh trăng mới phát hiện y phục trên người đối phương đều là kiểu dáng thịnh hành từ gần mười năm trước, hơn nữa hoa văn mờ nhạt, ánh trăng chiếu vào có độ bóng trắng bệch, dường như bên trên đã phủ một lớp mạng nhện dày đặc.
Nhìn xuống dưới, bên chân người phụ nữ chất đầy vô số tấm vải thêu. Những tấm vải thêu đó mỏng như cánh ve, dù thêu đầy hoa văn cũng gần như không có trọng lượng. Gió lùa vào, những tấm vải thêu bay múa khắp căn nhà rách nát, như từng sợi hồn ma cô độc, lướt qua vai người sống, mang theo hơi thở của t.ử vong.
Bên cạnh Lý Đào Hoa, lúc này Hứa Văn Hồ cuối cùng cũng nhìn thấy, hóa ra không phải do trời tối mà màu sắc trên vải thêu đen kịt, mà là vì bên trên vốn dĩ là màu đen. Sợi chỉ dùng để thêu, vốn dĩ là màu đen, cho nên những hoa văn họa tiết thêu ra đều là màu đen.
"Hứa Văn Hồ chàng nhìn kìa, cô ta... cô ta đang làm gì vậy?"
Giọng nói kinh hoàng sợ hãi của Lý Đào Hoa kéo tâm trí Hứa Văn Hồ quay lại, hắn nhìn về phía người phụ nữ kia, đúng lúc chỉ trong kim của cô ta vừa dùng hết.
Không chút do dự, cô ta dùng bàn tay khô khốc nhổ một sợi tóc dài của chính mình, xâu vào lỗ kim, tiếp tục thêu.