Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 71: Tằm 13

Lý Đào Hoa ghét bỏ ra mặt, ném cái chậu đựng hai quả trứng lừa cho Trần Khang như ném củ khoai lang bỏng tay.

Trần Khang vớ được bảo bối, mắt sáng như sao, rối rít cảm ơn Lý Đào Hoa rồi ôm chậu thận lừa chạy biến, miệng lẩm bẩm tính xem nên sốt vang hay chiên giòn.

Lý Đào Hoa quay đầu nhìn con lừa xui xẻo đang nằm bẹp dưới đất với ánh mắt tuyệt vọng, chỉ vào bóng lưng Trần Khang nói: "Nhìn cho kỹ nhé Lừa huynh, là hắn đòi đấy, không phải ta chủ động cho đâu. Oan có đầu nợ có chủ, ngươi tìm hắn mà đòi, không liên quan đến ta."

"Lừa huynh" nhắm nghiền đôi mắt tuyệt vọng.

...

Về đến phòng, Lý Đào Hoa nôn nóng đẩy cửa vào, trong bụng không giữ được chuyện, mở miệng kể ngay: "Ta nói cho chàng biết này Hứa hồ lô, chàng không tin nổi đâu, hai quả thận đó thế mà cũng có người... Sao ngươi lại ở đây?"

Trong phòng, Thanh Không đang kề d.a.o vào cổ Hứa Văn Hồ, vẻ mặt hung thần ác sát, hai mắt trợn trừng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

Hứa Văn Hồ bất động như chú mèo bị túm gáy, chỉ khi nghe tiếng Lý Đào Hoa mới dám quay đầu nhìn nàng, nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Đào Hoa, nàng về rồi."

Lý Đào Hoa liếc con d.a.o trên cổ hắn, nhướng đôi mày lá liễu nhìn Thanh Không, giọng điệu không chút sợ hãi, thẳng thừng chất vấn: "Ngươi muốn làm gì?"

Thanh Không hừ một tiếng, ngũ quan vốn đã khắc khổ giờ càng thêm tà khí. Hắn không thèm để ý đến Lý Đào Hoa, ngẩng đầu đe dọa Hứa Văn Hồ: "Ông nội đây nói lại lần nữa, lập tức dắt con ranh c.h.ế.t tiệt và thằng thư đồng thối tha kia biến khỏi đây ngay, nếu không, con d.a.o này của ta không có mắt đâu."

Dứt lời, con d.a.o trong tay hắn thực sự ấn xuống.

Hứa Văn Hồ nuốt nước bọt, không kìm được nhìn sang Lý Đào Hoa.

Lý Đào Hoa đưa tay sờ con d.a.o mổ lợn sau lưng, nhưng Hứa Văn Hồ lại lắc đầu với nàng, khẩu hình nói: "Không đáng."

G.i.ế.c người là phạm pháp, nếu nàng bị bắt vào tù, e rằng hắn phải đợi nàng đến bạc đầu mất.

Khoan đã, tại sao hắn phải đợi nàng?

Hứa Văn Hồ bỗng nhiên không biết trong đầu mình đang nghĩ cái gì nữa. Chưa kịp định thần lại, đã nghe Thanh Không hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, con d.a.o kề trên cổ hắn rơi loảng xoảng xuống đất. Tiếp đó là tiếng lăn lốc cốc, một quả táo tàu tròn trịa lăn long lóc trên sàn nhà.

Lý Đào Hoa nhón thêm một quả táo ăn dở trên bàn, tung tung trên tay nói: "Thế nào hả đạo trưởng, táo ngọt không? Có muốn ta mời thêm quả nữa không?"

Thanh Không ôm trán bị táo ném sưng một cục đỏ lừ, cơn đau qua đi, hắn chỉ tay vào mặt Lý Đào Hoa giận dữ: " Khá lắn con ranh con, trước đây ta vẫn còn quá khách sáo với ngươi rồi!"

Lý Đào Hoa rút d.a.o mổ lợn ra, cắm phập xuống bàn: "Ngươi không khách sáo với ta thì làm gì được ta? Ngươi có đ.á.n.h lại ta đâu."

Trong lúc đó, Hứa Văn Hồ đã chạy biến sang chỗ nàng.

"Chàng sao rồi?" Lý Đào Hoa nhỏ giọng hỏi.

Câu "không sao" sắp sửa thốt ra khỏi miệng Hứa Văn Hồ, nhưng nhận thấy sự quan tâm trong mắt Lý Đào Hoa, hắn liền nhíu mày, ôm cổ kêu đau: "Đau quá."

Lý Đào Hoa cuống lên, vội gạt tay hắn ra xem xét, xem xong thì thở phào, hung dữ nói: "Chỉ xước tí da thôi, còn xa tim chán, bỏ tay xuống ngay."

Hứa Văn Hồ ngượng ngùng buông tay.

Thanh Không bị ném đau điếng, ôm trán sưng u cúi xuống nhặt dao. Ai ngờ nhặt được nửa chừng thấy hai kẻ kia đang liếc mắt đưa tình, con d.a.o vừa nhặt lên lại bị ném toẹt xuống đất, lửa giận bốc lên ngùn ngụt: "Các người đừng có mà quá đáng!"

Lý Đào Hoa chống nạng bật lại: "Bọn ta quá đáng cái gì? Vừa ăn cướp vừa la làng, rõ ràng là ngươi bắt nạt người ta trước."

Thanh Không trừng trừng nhìn hai người, đau đớn nói: "Chính vì sự xuất hiện của các ngươi mà giờ chẳng ai coi ta ra gì nữa! Ngay cả lời ta nói cũng bị coi như gió thoảng bên tai! Thanh Không ta đường đường là một đạo trưởng trừ tà, vậy mà lại sa cơ lỡ vận đến mức này, các ngươi không phải bắt nạt người thì là gì?"

Lý Đào Hoa trợn mắt khinh bỉ: "Xì, xấu xí lại trách gương, bản thân giở trò bịp bợm bị lộ tẩy lại quay ra trách bọn ta? Bọn ta thèm vào mà để ý đến ngươi, bớt ở đây gây sự vô lý đi. Tự tìm chỗ nào mát mẻ mà hóng đi, nếu không ta gọi người đến ngay bây giờ, để cả thiên hạ biết ngươi là tên sát nhân!"

Thanh Không ánh mắt lảng tránh, rõ ràng bắt đầu thấy sợ. Hắn vứt luôn cả dao, ba chân bốn cẳng định tránh xa hai kẻ này, nhưng khi đi ngang qua Lý Đào Hoa đang chắn cửa, hắn lạnh lùng mắng: "Chó khôn không cản đường."

Lý Đào Hoa: "Lừa khôn không sủa bậy."

Thanh Không tức đến run giọng, chỉ vào Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ: "Ngươi... các ngươi..."

"Bọn ta làm sao? Bọn ta đại nhân đại lượng không thèm chấp nhặt với ngươi, mau tìm chỗ nào mà cười trộm đi." Lý Đào Hoa miệng lưỡi sắc bén, câu nào câu nấy chọc tức người ta.

Thanh Không phất tay áo, lách qua người nàng sải bước bỏ đi.

Hứa Văn Hồ nhìn theo bóng lưng Thanh Không đi xa, nhớ ra lúc nãy Lý Đào Hoa vào cửa hình như có nói gì đó, bèn hỏi: "Đào Hoa, vừa rồi nàng định nói gì với ta thế?"

Lý Đào Hoa giờ chẳng còn tâm trạng nói chuyện đó nữa, xua tay: "Thôi bỏ đi, không quan trọng, dù sao lừa cũng thiến xong rồi, đợi nó dưỡng thương vài ngày rồi lên đường. À đúng rồi, chuyện đại phu nhân huynh đã nghĩ ra cách chưa?"

Hứa Văn Hồ trầm ngâm một lát rồi mở miệng: "Chuyện ma quỷ trong miệng Trần lão gia ta không tin, vậy thì chỉ có thể là do người làm. Nếu là do người làm, hiện tại chỉ có một cách có thể chứng minh."

Lý Đào Hoa mở to mắt, tinh thần phấn chấn hẳn lên: "Cách gì?"

Hứa Văn Hồ vẻ mặt giằng co, do dự một lát, cuối cùng như hạ quyết tâm, cúi đầu thì thầm vào tai Lý Đào Hoa.

Lý Đào Hoa nghe xong, nhìn hắn như nhìn thấy ma, không thể tin nổi: "Không phải chứ? Cách này mà chàng cũng nghĩ ra được à? Chẳng phải chàng suốt ngày 'T.ử viết', 'T.ử viết', Khổng T.ử không cho chàng làm cái này cái nọ sao? Quy tắc của Khổng T.ử nhà chàng nhiều thế, mà lại cho phép chàng chui vào..."

Hứa Văn Hồ xấu hổ, vội đưa tay bịt miệng Lý Đào Hoa.

Trong khoảnh khắc, bốn mắt nhìn nhau, Lý Đào Hoa có thể thấy rõ khuôn mặt Hứa Văn Hồ đang dần đỏ bừng lên.

Hứa Văn Hồ với khuôn mặt đỏ lựng, cố gắng dùng giọng điệu hùng hồn nhất nói: "Tục ngữ có câu 'anh hùng không hỏi xuất thân', vậy thì cách thức tự nhiên cũng chẳng phân cao thấp. Dù sao thì cách hữu dụng nhất mà ta có thể nghĩ ra chính là cách này. Đào Hoa nếu nàng chê, thì không cần cùng ta mạo hiểm đâu."

"Ai bảo ta chê." Lý Đào Hoa gạt tay hắn ra khỏi miệng mình, "Cũng được, đơn giản thô bạo. Có điều..."

Nàng liếc nhìn bộ đồ thư sinh trên người hắn: "Chàng định mặc bộ này mà trà trộn vào à?"

Hứa Văn Hồ cúi đầu nhìn y phục của mình, trên mặt cũng lộ vẻ khổ não.

Lý Đào Hoa giắt lại d.a.o mổ lợn ra sau lưng, giọng điệu như 'tiễn Phật tiễn đến Tây thiên': "Đợi đấy, ta đi kiếm cho chàng bộ đồ."

Hứa Văn Hồ ngoan ngoãn gật đầu, im lặng đợi Lý Đào Hoa quay lại, chẳng tò mò xem nàng sẽ biến mình thành bộ dạng gì, dù sao nàng cũng sẽ không hại hắn.

Đêm xuống, cánh cửa trên gác xép được đẩy ra, hai bóng người một trước một sau bước vào, đều trong trang phục nha hoàn.

Giọng nói dịu dàng khàn khàn của Tưởng thị từ gian trong vọng ra: "Mao Ngọc, là ngươi đến đấy à?"

Lý Đào Hoa đáp: "Bẩm phu nhân, đúng là nô tỳ. Người đi sau nô tỳ là nha hoàn tạp dịch Văn Văn mới tìm được. Ban ngày nô tỳ thấy bàn ở gian ngoài của người bị bẩn, cần phải lau chùi, nên gọi Văn Văn đến giúp nô tỳ lau dọn bàn ghế."

Tưởng thị than thở: "Gian ngoài ta không hay ra, bẩn hay sạch thì có gì khác nhau đâu. Nhưng người đã đến rồi thì cứ lau đi, cũng khó cho ngươi có lòng. Có điều lau xong thì bảo nó ra ngoài ngay, ta không thích đông người, cũng không có thói quen giữ người trực đêm."

Lý Đào Hoa vâng dạ, ngoan ngoãn nói: "Nô tỳ hiểu rồi, nô tỳ và Văn Văn dọn xong sẽ lui ngay, nhất định không làm phiền phu nhân nghỉ ngơi."

Nói xong, Lý Đào Hoa cầm giẻ lau bàn, vừa lau vừa dần tiến lại gần lư hương, bỏ hương an thần mang theo vào trong lư, nhìn những làn khói mỏng manh tỏa ra từ đó. Trong làn khói, hai đóa thược d.ư.ợ.c đỏ rực càng trở nên yêu mị.

Căn phòng vốn đã yên tĩnh nay càng thêm tĩnh mịch, gian trong không còn truyền ra tiếng nói của Tưởng thị nữa, chỉ còn lại tiếng thở đều đều.

Lý Đào Hoa rón rén đi vào, đến trước mặt Tưởng thị khẽ gọi: "Phu nhân? Phu nhân?"

Tưởng thị ngủ say sưa, dung nhan kiều diễm, mi mắt không động, im lìm không đáp.

Xác định Tưởng thị đã ngủ thật, nàng vẫy tay ra hiệu với bên ngoài qua bức bình phong, thì thầm: "Ngủ rồi."

Hứa Văn Hồ vòng qua bình phong đi vào gian trong. Mấy sợi tua rua trên búi tóc song nha đung đưa theo bước chân hắn, đập vào hai bên má được tô má hồng đỏ chót, kết hợp với đôi lông mày thanh tú vốn có, cũng có thể gọi là "xinh xắn động lòng người".

Lý Đào Hoa nhìn thấy mặt hắn thì không nhịn được cười, bụm miệng cười khục khục.

Hứa Văn Hồ không dám nhìn nàng, ánh mắt ngượng ngùng, đỏ mặt nói: "Đào Hoa nàng... không được cười."

Lý Đào Hoa càng quá đáng hơn, ôm bụng cười ngặt nghẽo, nói không ra hơi: "Ta cũng không muốn đâu, nhưng ta thực sự nhịn không nổi. Trước đây không phát hiện ra chàng lại xinh xắn thế này, quả là một giai nhân thanh tú Hứa Văn Văn."

Hứa Văn Hồ xấu hổ muốn chui xuống đất, rúc vào gầm giường Tưởng thị như con chim cút. Lý Đào Hoa cũng chui vào theo, cười xong thì hơi thở dần ổn định lại, thúc cùi chỏ vào người Hứa Văn Hồ, lo lắng nói: "Đồ ngốc, cách này có tác dụng thật không đấy? Gác xép này nằm sâu trong hậu viện Trần trạch, trừ người nhà ra thì người ngoài không vào được đâu. Hơn nữa ta cứ thấy hai đứa mình bây giờ giống trộm cắp thế nào ấy."

Hứa Văn Hồ cúi đầu nhìn bộ đồ màu hồng phấn trên người mình, lầm bầm giải thích: "Trộm cắp thì không đến nỗi, chỉ là hơi... có vẻ bỉ ổi chút thôi."

Lý Đào Hoa vừa mới bình tĩnh lại xong lại phì cười, ôm bụng cười không dứt.

Cười được một nửa, nàng không kìm được ngáp một cái, cảm thán: "Đừng nói chứ, hương an thần này hiệu quả ra phết."

Hứa Văn Hồ: "Thế à, sao ta chẳng thấy gì?"

Lý Đào Hoa đang định khen hắn một câu "lợi hại", bỗng thấy vai mình nặng trĩu. Quay sang nhìn thì thấy Hứa Văn Hồ đã nhắm nghiền mắt, hàng mi dày cong vút khẽ rung theo nhịp thở.

"Ngủ còn nhanh hơn ta, lại còn bảo không thấy gì." Lý Đào Hoa càu nhàu, lại ngáp thêm một cái, mi mắt ngày càng nặng trĩu, không kìm được ngả đầu sang một bên.

Không biết ngủ bao lâu, trong lúc mơ màng, Lý Đào Hoa nghe thấy tiếng "cạch" một cái, cửa dường như bị ai đó đẩy ra từ bên ngoài.

Lý Đào Hoa bừng tỉnh, trợn tròn mắt đẩy Hứa Văn Hồ một cái: "Dậy đi đồ ngốc, có người vào rồi."

"Ai? Ai cơ?" Hứa Văn Hồ giật mình tỉnh dậy, đúng lúc người kia đi vào gian trong, bước chân vội vã dồn dập, lao thẳng về phía giường ngủ.

Hai người trao đổi ánh mắt trong bóng tối, đồng thời ngẩng đầu nhìn lên vạt giường.

"Cục cưng, hai ngày không gặp, nhớ c.h.ế.t ta rồi."

Giọng đàn ông lả lơi truyền xuống gầm giường, Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ đồng thời nhíu mày, suýt chút nữa xông ra tóm gọn tên háo sắc này ngay tại trận.

Đúng lúc đó, giọng nói của Tưởng thị yểu điệu vang lên, quyến rũ c.h.ế.t người ——

"Đồ oan gia, sao giờ chàng mới đến."