Cơm no rượu say, ba người ngồi hóng gió ngoài cửa bếp. Mồ hôi nóng toát ra bị hơi mát ban đêm cuốn đi, tinh thần sảng khoái lạ thường.
"Lâm Tường đã đi, Vương Ngân không thể buông tha, ngày mai sẽ tiến hành bắt giam quy án." Hứa Văn Hồ trầm ngâm, trù tính những công việc cần làm tiếp theo, bỗng nhiên hỏi: "Đúng rồi Hưng Nhi, phía Châu phủ đã có hồi âm chưa?"
Hưng Nhi lắc đầu: "Chưa có, ta còn đang nghi ngờ không biết có gửi nhầm địa chỉ không, sao đến giờ vẫn bặt vô âm tín."
Trong lòng Hứa Văn Hồ dấy lên nỗi nghi hoặc: "Lạ thật."
Lý Đào Hoa nói: "Lạ cái gì mà lạ, các huynh cũng không nghĩ xem, dựa vào bản lĩnh của Vương Đại Hải, lão ta có thể để cho lá thư của huynh ra khỏi Thiên Tận Đầu sao? Lại còn đòi gửi đến tận tay Châu phủ, các huynh cũng ngây thơ quá rồi đấy."
Hứa Văn Hồ nghe xong, lặng người đi.
Lý Đào Hoa nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ của hắn, nhớ lại lần trước hắn bị Lâm Tường đả kích xong liền khóc lóc đòi về quê làm ruộng, nàng nghĩ thầm có khi hắn lại sắp khóc nhè rồi.
Lý Đào Hoa lần tìm trong tay áo, định lấy sẵn khăn tay ra chuẩn bị. Nhưng đợi mãi một lúc lâu, Hứa Văn Hồ không khóc, ngược lại giọng nói lại trở nên bình ổn lạ thường: "Nếu đã như vậy, thì ta sẽ đích thân đi tìm Tri châu, tố cáo Vương Đại Hải tự ý nâng giá thuốc, biển thủ túi riêng, lại còn ức h.i.ế.p dân lành, dung túng cho tộc nhân coi mạng người như cỏ rác."
Lý Đào Hoa ngắm nhìn đường viền xương hàm gầy gò của hắn, khựng lại một chút rồi nói: "Nhỡ đâu phía Châu phủ cũng cùng một giuộc với Vương Đại Hải thì sao?"
Hứa Văn Hồ trầm mặc.
Tiếng dế kêu rả rích, gió đêm dễ chịu, không gian yên bình tĩnh lặng. Lúc này hắn mới nói: "Vậy cũng phải đợi ta đích thân đi một chuyến mới biết được."
Trong giọng nói toát lên sự kiên định dứt khoát.
Lý Đào Hoa ngẩn người, cứ thế nhìn biểu cảm trên khuôn mặt hắn, bỗng nhiên nàng bật cười khẩy, ngẩng đầu nhìn sao trời, giọng chẳng mấy vui vẻ: "Đúng là con lừa bướng bỉnh."
"Lừa ư?" Hứa Văn Hồ mải suy nghĩ nên nghe không rõ, ngơ ngác nhìn nàng, khẽ khàng đính chính: "Lý cô nương, ta cầm tinh con chó."
"Thế thì là con ch.ó bướng bỉnh."
...
Sáng sớm hôm sau, Hứa Văn Hồ đích thân dẫn người đến Vương gia đại trạch bắt Vương Ngân, định tội ngay trong ngày và tống vào đại lao. Cách một ngày sau hắn đã thu dọn hành lý, dẫn theo Hưng Nhi cùng vài nha sai lên đường, đích thân đi đến Cổ Châu thành, nơi quản lý Thiên Tận Đầu.
Lúc họ đi trời còn chưa sáng, Lý Đào Hoa đang ngủ say sưa, dĩ nhiên không bò dậy nổi. Mãi đến khi tỉnh giấc xuống nhà ăn dùng bữa, nghe nha sai bàn tán chuyện Huyện thái gia đi Cổ Châu, nàng mới sực tỉnh, hỏi: "Từ Thiên Tận Đầu đến Cổ Châu, đi đi về về mất khoảng bao lâu?"
"Cổ Châu cách Thiên Tận Đầu chúng ta chừng hơn ba trăm dặm, không tính là quá xa, nhưng ngặt nỗi núi non trùng điệp. Đại nhân lại cưỡi lừa lên đường, sức chân con lừa vốn đã chậm, cộng thêm trèo đèo lội suối, đến Cổ Châu lỡ lại phải lưu lại vài ngày, ước chừng ít nhất cũng phải mười ngày mới về được."
"Mười ngày á!"
Lý Đào Hoa kinh ngạc thốt lên, mắt mở to tròn xoe, nhưng ngay lập tức kìm nén sự hụt hẫng, giả vờ thản nhiên: "Ta còn tưởng bao lâu, hóa ra mười ngày là đủ rồi, cũng chẳng bõ bèn gì."
Nàng ngồi xuống, ăn cơm như thường lệ. Nhưng những món ăn ngày thường vốn ngon miệng, lúc này nhai trong miệng lại chẳng thấy mùi vị gì, nàng dùng đũa đếm từng hạt gạo trong bát, trong lòng thầm bực bội:Biết trước ngài ấy đi lâu như vậy, mình đã dậy tiễn một đoạn rồi.
Nhưng ngay lập tức, nàng cảm thấy bản thân thật kỳ quặc, lại tự nhủ:Lạ thật, ngài ấy đi hay ở, đi bao lâu thì liên quan gì đến mình? Mình hụt hẫng cái nỗi gì chứ?
Không có Hứa Văn Hồ, không cần phải chạy đôn chạy đáo vì hắn, nàng rảnh rang sung sướng còn không kịp ấy chứ.
Ăn cơm xong, Lý Đào Hoa trở về phòng ngủ bù một giấc, ngủ một mạch đến khi bụng đ.á.n.h trống mới bò dậy ăn chút gì đó, ăn xong lại lăn ra ngủ tiếp.
Mấy ngày sau đó, cứ lặp đi lặp lại như vậy.
Giữa trưa hè, hơi nóng bốc lên hầm hập, ngay cả chuồn chuồn bướm ong cũng chỉ dám bay dưới bóng râm, kiến cũng co mình trong tổ không dám bò ra.
Ngoài cửa sổ tiếng ve rền rĩ, chim chóc hót vang. Lý Đào Hoa nằm trên giường ngủ thật ngon lành, miệng mấp máy lẩm bẩm trong mơ: "Đồ ngốc... Hứa ngốc nghếch, đừng chạy..."
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập, từng hồi từng hồi, cánh cửa rung lên bần bật.
Lý Đào Hoa bị đ.á.n.h thức cưỡng ép, mang theo một bụng tức khí vùng vằng ra mở cửa. Thấy người đến là Lý Xuân Sinh, tâm trạng nàng càng tệ hơn, hung dữ quát: "Ngươi đến đây làm gì?"
Lý Xuân Sinh nhíu chặt mày, nhìn bộ dạng nàng mà mặt đầy vẻ không hài lòng: "Làm gì à? Ngươi còn mặt mũi hỏi ta làm gì sao? Ngươi có thò đầu ra xem trời đã đến giờ nào rồi không, cơm không ăn chỉ biết ngủ, ngươi không sợ ngủ c.h.ế.t luôn à."
Lý Đào Hoa ngáp một cái, từ đầu đến chân toát lên vẻ lười biếng: "Thế thì cũng coi như là hỉ tang rồi."
"Ta không quan tâm, bây giờ ngươi đi rửa mặt rồi ăn cơm ngay cho ta! Đâu phải bà già bảy tám mươi tuổi, tuổi trẻ đầu xanh mà suốt ngày nằm ườn ra đấy còn ra thể thống gì."
Lý Đào Hoa nghe mà đau cả tai, đóng sầm cửa lại quay về giường ngủ tiếp: "Xuân thu đông tàng hạ ngủ gà (*), ngươi không biết à? Ta thích nằm đấy ngươi quản được chắc, ngươi cũng đâu phải cha ta."
Lý Xuân Sinh đẩy cửa, nhưng vướng chiếc xe lăn gỗ bị bậc cửa chặn lại không vào được, hắn chỉ đành đứng ở cửa bất lực giận dữ: "Ta mà có đứa con gái như ngươi, chắc sớm đã bị chọc cho tức c.h.ế.t mấy lần rồi."
Nói đến đây, không biết hắn nghĩ đến điều gì, bỗng nhiên im bặt. Một lát sau hắn mới mở miệng, giọng trầm xuống: "Đào Hoa, nhà ngươi đã có người dọn vào ở rồi."
Lý Đào Hoa vùi mặt vào gối, lầm bầm đầy vẻ mất kiên nhẫn: "Cái gì mà nhà ngươi nhà ta, đã bán nhà đi rồi thì đâu còn là nhà ta nữa, là nhà của người ta."
Lý Xuân Sinh im lặng một hồi, lại nói tiếp: "Lý Quý hình như cũng mất tích rồi."
Lý Đào Hoa trở mình, quay lưng về phía hắn: "Mất tích thì mất tích, ông ta có c.h.ế.t cũng chẳng liên quan gì đến ta."
Lý Xuân Sinh hồi lâu không nói gì, cuối cùng buông một tiếng thở dài, khép cửa lại nói: "Ngươi ngủ tiếp đi, lát nữa ta sẽ sai người mang cơm đến, ngươi adậy nhớ ăn một chút."
Lý Đào Hoa không trả lời, nằm im bất động, tưởng như đã ngủ lại rồi.
Nào ai biết, đôi mắt nàng đang mở to tròn xoe, nhìn trân trân l*n đ*nh màn một cách trống rỗng mờ mịt, không chớp lấy một cái.
Nửa tháng sau.
Nhà ăn buổi trưa người qua kẻ lại tấp nập. Mấy nha sai ăn xong vẫn chưa chịu đi, chụm đầu vào nhau tán gẫu chuyện phiếm.
"Đã mười lăm ngày trôi qua rồi, sao đại nhân vẫn chưa về nhỉ, không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ?"
"Phủi phui cái mồm quạ đen của ngươi, đại nhân cát nhân thiên tướng, nhất định sẽ bình an trở về."
"Nhưng mà ta nghe nói gần đây trên núi xuất hiện không ít thổ phỉ chặn đường cướp bóc, chuyên nhắm vào người giàu và quan lại, tự xưng là cái gì mà cướp phú tế bần..."
Lý Đào Hoa đập mạnh đôi đũa xuống bàn, đứng phắt dậy: "Nói nhăng nói cuội cái gì đấy! Ăn xong thì ai làm việc nấy đi, bớt ở đây nhai đi nhai lại chuyện thiên hạ, bà lão khâu đế giày đầu thôn cũng không nhiều lời bằng các người!"
Mấy nha sai giận mà không dám nói, lủi thủi tản ra làm việc.
Đến khi về phòng, theo lý mà nói trời nóng thế này, Lý Đào Hoa phải gà gật buồn ngủ như mọi khi mới đúng, nhưng nàng lại tỉnh táo lạ thường, trằn trọc mãi không ngủ được. Cuối cùng nàng bật dậy, chắp tay cầu nguyện: "Ông trời phù hộ, nhất định phải để tên ngốc đó bình an trở về. Bá tánh Thiên Tận Đầu cần ngài ấy, con cũng... cần ngài ấy thu lưu con, để con được tiếp tục ở lại đây. Cái gì mà cướp phú tế bần, ngài ấy nghèo rớt mùng tơi, lấy đâu ra phú mà tế cho người ta, cầu xin ngài, nhất định phải để ngài ấy bình an trở về a!"
Lòng Lý Đào Hoa không vì thế mà yên tĩnh lại, ngược lại càng lúc càng nôn nóng, không kìm được mà nghĩ đến những điều xấu.
Ví như Hứa Văn Hồ thực sự bị tên thổ phỉ không có mắt nào đó bắt cóc, hay là gặp hổ trong núi bị ăn thịt mất. Hắn sinh ra da trắng thịt mềm, hổ báo sói lang chắc chắn nhìn thấy hắn là không nỡ bỏ qua. Hay là, Vương Đại Hải tà tâm bất tử, nhân lúc hắn ra ngoài lại phái mấy tên tay sai đi hại tính mạng hắn, khiến hắn bỏ mạng nơi hoang dã?
Những chuyện này đâu phải không có khả năng xảy ra.
Lý Đào Hoa phiền lòng muốn c.h.ế.t, nàng hối hận vô cùng, cứ cảm thấy lẽ ra lúc đó nên bò dậy tiễn Hứa Văn Hồ một đoạn, hoặc dứt khoát đi cùng hắn đến Cổ Châu luôn cho rồi. Có nàng ở đó, nàng không tin còn có thể xảy ra chuyện bất trắc gì.
Từ ban ngày nôn nóng đến tận đêm đen, Lý Đào Hoa vẫn không ngủ được, trằn trọc mãi, mãi đến canh tư mới chợp mắt được một chút.
Sáng hôm sau trời vừa hửng sáng, trong cơn mơ màng Lý Đào Hoa nghe thấy bên ngoài có tiếng người hô: "Đại nhân về rồi! Đại nhân về rồi!", nàng cứ ngỡ mình đang nằm mơ, trở mình định ngủ tiếp.
Mãi đến khi tiếng hô ấy ngày càng chân thực, quanh quẩn bên tai mãi không tan, nàng mới mở to mắt, bật dậy như cá chép quẫy nước, vơ vội quần áo nhảy xuống giường chạy ra ngoài, chạy ra khỏi cửa rồi lại lật đật quay lại xỏ giày vào.
Mặt trời chói chang như đổ lửa, cây cỏ hai bên đường nửa xanh nửa cháy khô. Nghe tin đại nhân về, đông đảo nha sai đã ngóng cổ chờ đợi. Thấy đoàn người đi tới, họ lớn tiếng reo hò: "Đại nhân! Đại nhân!"
Lý Đào Hoa cũng muốn cất tiếng gọi, nhưng người chen chúc trước mặt nàng đông quá, nàng có nhảy lên e là Hứa Văn Hồ cũng chẳng nhìn thấy, bèn kiệm lời, chỉ dùng mắt để tìm kiếm.
Nàng kiễng chân nhìn qua khe hở giữa dòng người đông đúc, chỉ thấy lạ lùng.
Nếu nàng nhớ không nhầm, lúc đi Hứa Văn Hồ chỉ mang theo Hưng Nhi và vài nha sai lác đác. Nhưng nhìn đoàn người đang tiến lại gần kia, nào xe nào lọng che, huyên náo rầm rộ còn có rất nhiều gương mặt lạ hoắc, nàng chẳng nhìn thấy Hứa Văn Hồ đâu cả.
Lý Đào Hoa nghi ngờ mình nhầm lẫn, đang định tìm người hỏi thăm thì một giọng nói vui mừng, trong trẻo như suối mát rót vào tai: "Lý cô nương!"
Trong khoảnh khắc ấy, cõi lòng Lý Đào Hoa xao động, tựa hồ như toàn thân được gột rửa trong làn nước mát lành.
Nàng vội vàng đưa mắt nhìn sang, lúc này mới thấy được người mình muốn tìm.
Phía sau xe lọng, Hứa Văn Hồ cưỡi lừa đi tới. Hắn phong trần mệt mỏi, quần áo trên người đều đã phai màu vì bụi đường, duy chỉ có đôi mắt là vẫn sáng ngời, trong veo. Ánh mắt hắn nhìn thẳng tắp về phía Lý Đào Hoa đang đứng sau đám đông, hắn xuống lừa, bước chân cũng đi thẳng về phía nàng.
Lý Đào Hoa còn chưa kịp phản ứng, các nha sai xung quanh đã tự động nhường ra một lối nhỏ. Hứa Văn Hồ đầu tóc bụi bặm đứng trước mặt nàng, hơi thở hổn hển, toàn thân mồ hôi đầm đìa.
"Lý cô nương vẫn bình an chứ?"
Hắn buột miệng nói ngay câu ấy, lồng n.g.ự.c phập phồng dường như không kìm nén nổi nỗi nhớ mong trong những ngày qua. Một con người vốn nho nhã văn thơ đến thế, nay lại chẳng màng đến chốn đông người, nói năng quên cả chừng mực: "Mười mấy ngày nay, ta cứ luôn không nhịn được mà lo lắng cho nàng. Sợ nha môn lại có thích khách trà trộn vào bắt cóc nàng, sợ nàng ở lại nha môn một mình cô đơn, lại sợ nàng ra ngoài bị kẻ xấu quấy nhiễu, sợ trời nóng nực nàng ngủ không ngon giấc, lại sợ sấm chớp mưa giông, nàng sẽ sợ hãi."
Lý Đào Hoa bật cười thành tiếng, hất cằm lên đầy kiêu hãnh: "Sợ sấm chớp mưa giông ư? Mưa gió sấm chớp không bị ta dọa chạy mất dép là may rồi."
Hứa Văn Hồ cũng cười theo nàng, cười xong, hắn gãi gãi sau gáy, nói: "Tóm lại là, những ngày qua ta cứ luôn hối hận. Ta cảm thấy ngày ta đi lẽ ra nên gặp cô nương một lần mới phải, nếu không cứ có cảm giác như mình không từ mà biệt, trong lòng trống trải vô cùng, cảm thấy rất có lỗi với nàng."
Nghe xong những lời gan ruột ấy, sống mũi Lý Đào Hoa bỗng nhiên cay xè, ánh nắng chói mắt khiến nàng phải quay mặt đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào Hứa Văn Hồ, thầm nghĩ trong lòng:
Người hối hận đâu chỉ có mình chàng, kẻ thấy lòng trống trải nào đâu chỉ có mình chàng thôi đâu.