Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 4: Án cũ năm xưa

Ánh nến như hạt đậu, bóng đèn nhảy múa in lên đôi mắt mày thanh tú của vị Huyện lệnh trẻ tuổi. Hứa Văn Hồ hai tay nâng tập hồ sơ, đọc làu làu từng chữ từng câu: "Năm Vĩnh Gia thứ bảy, ngày Bính Dần tháng Canh Thân, tội phụ Cẩu Tống thị thông gian với người khác, gian tình bại lộ, vào giờ Tý ba khắc ngày hôm đó g.i.ế.c c.h.ế.t chồng ruột là Cẩu Phi, khiến nạn nhân t.ử vong tại chỗ. Nhân chứng vật chứng đầy đủ, phán xử c.h.é.m đầu vào mùa thu..."

Hứa Văn Hồ ngước mắt, giọng nói nhỏ nhẹ: "Theo như trên này ghi chép, Cẩu Tống thị vì tư thông với người khác trước nên mới g.i.ế.c chồng, nhưng bản huyện lật tung hồ sơ cùng thời kỳ, không hề phát hiện gian phu tên họ là gì, mà theo luật pháp Đại Lương ta, nam nữ thông gian là cùng tội, cớ sao chỉ thấy tên nữ, không thấy tên nam?"

Hai tên nha sai nhìn nhau, ấp a ấp úng, không nói nên lời.

Hứa Văn Hồ thấy bộ dạng này, tưởng mình nói nhỏ đối phương không nghe thấy, bèn hắng giọng lặp lại vài lần, đặc biệt cao giọng hơn.

Hai kẻ kia vẫn cứ trố mắt nhìn nhau, chẳng có phản ứng gì.

Hứa Văn Hồ lúc này mới hơi tức giận: "Bản huyện đang hỏi chuyện các ngươi, sao lại coi như không nghe thấy, không thèm để ý tới."

Tên nha sai béo dùng khuỷu tay thúc tên nha sai gầy: "Nghe thấy chưa, Huyện, Huyện, Huyện đại lão gia hỏi ngươi đấy!"

Tên nha sai gầy vẻ mặt khó xử, nhìn ngang liếc dọc, bỗng nhiên mắt sáng lên, nói với Lý Đào Hoa đang đứng ở cửa vươn cổ nghe trộm: "Còn không mau vào đây, không nghe thấy Huyện đại lão gia đang đợi ngươi..."

"Hồi chuyện à!"

Lý Đào Hoa chẳng hiểu ra làm sao, nghĩ thầm liên quan gì đến bà, đang định chuồn êm thì bị hai tên xui xẻo kia kẹp chặt cánh tay lôi xềnh xệch vào phòng, chạm phải ánh mắt cũng ngơ ngác không kém của Hứa Văn Hồ.

Đôi mắt sạch sẽ ấy đen trắng rõ ràng, nhìn nàng không chớp mắt, trong đó phản chiếu vẻ mặt hơi sững sờ của nàng.

Hai người nhìn nhau một lát, Hứa Văn Hồ là người đầu tiên quay đi, hàng mi dài rũ xuống, giọng nói nhẹ đi: "Thật là hồ đồ, sao các ngươi lại lôi người qua đường vô tội vào chuyện này."

"Cô, cô ta không phải người qua đường, cô, cô, cô ta là đến đưa gà, gà..."

Lý Đào Hoa nghe mà phát bực, không nhịn được quay sang mắng: "Gà cái đầu ngươi ấy! Không biết nói thì ngậm miệng lại!"

Nàng bưng chặt bát trứng đã bị mình ăn mất một miếng, quay người định rút lui.

Lúc này tên nha sai gầy kích động nói: "Chuyện đã qua ba năm rồi, đại nhân hỏi bọn ta, bọn ta sao mà rõ được, chỉ biết chuyện Cẩu Tống thị thông gian là thật, còn gian phu là ai, bọn ta làm sao biết được, biết đâu bị ả ta... giấu đi rồi."

Đúng lúc này, Lý Đào Hoa đột ngột dừng bước.

Nàng quay mặt lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn tên nha sai, trầm giọng nói: "Các người đừng có quá đáng, Liên Tâm tỷ của ta căn bản không thể làm ra chuyện xấu xa đó, người c.h.ế.t là chuyện lớn, đã ba năm rồi, chậu nước bẩn này còn định hắt mãi không thôi sao?"

Hứa Văn Hồ sững người, ngước mắt nhìn nàng: "Lý cô nương quen biết Cẩu Tống thị?"

Lý Đào Hoa dứt khoát nói thẳng: "Nhà ta và nhà mẹ đẻ tỷ ấy ở không xa, hồi nhỏ thường cùng tỷ ấy ra suối giặt quần áo, mãi đến sau khi tỷ ấy lấy chồng, mới dần ít qua lại."

Hứa Văn Hồ nghe xong trầm ngâm một lát, bỗng nhiên đứng dậy chắp tay vái Lý Đào Hoa, ôn tồn nói: "Cô nam quả nữ vốn không nên ở chung một phòng, nhưng vì tình thế vụ án bắt buộc, Lý cô nương, đắc tội rồi."

Chàng lên tiếng cho hai tên nha sai lui xuống, tiếng đóng cửa vang lên, trong phòng chỉ còn lại hai người.

Lý Đào Hoa biết ý chàng là gì, bèn không đợi chàng mở miệng, tiếp tục nói: "Tuy không qua lại nhiều, nhưng những dịp lễ tết khi tỷ ấy về thăm nhà, chúng ta cũng nói chuyện được với nhau. Tỷ ấy và tên họ Cẩu tình cảm rất tốt, căn bản không thể tìm người khác bên ngoài, huống hồ ta quen tỷ ấy nhiều năm, biết tỷ ấy từng đọc vài cuốn sách, tính tình thanh cao hơn người thường nhiều, chuyện xấu xa như thông gian tỷ ấy c.h.ế.t cũng không làm đâu."

Hứa Văn Hồ thấy vẻ mặt Lý Đào Hoa trịnh trọng chân thành, một tia nghi hoặc không khỏi dâng lên trong lòng. Chàng đứng dậy, đi đi lại lại quanh bàn án hai vòng, ngẩng đầu nhìn Lý Đào Hoa một cái, cúi đầu suy tư, lại nhìn Lý Đào Hoa một cái, lại suy tư... Vẻ mặt vô cùng khó hiểu.

Lúc này, bụng chàng kêu lên một tiếng.

Lý Đào Hoa:... Nín nhịn nửa ngày chỉ để rặn ra cái này?

Sau tai Hứa Văn Hồ thoáng ửng đỏ, ho khan hai tiếng, tầm mắt dần dần dừng lại trên tay Lý Đào Hoa, muốn nói lại thôi: "Bát trứng hấp trên tay Lý cô nương, có phải là chuẩn bị cho tại hạ?"

Lý Đào Hoa theo bản năng gật đầu một cái.

Chẳng phải là làm riêng cho hắn sao.

Hứa Văn Hồ bước tới chủ động đón lấy bát trứng: "Đa tạ Lý cô nương, bụng tại hạ vừa khéo có chút đói."

Chàng múc một thìa đưa lên miệng.

Lý Đào Hoa: "Khoan đã!"

Hứa Văn Hồ nuốt miếng trứng, chớp mắt nói: "Sao vậy, Lý cô nương."

Lý Đào Hoa nhìn cái thìa, nổi da gà toàn thân, nuốt nước bọt nói: "Không có gì, đêm đã khuya, đại nhân từ từ dùng, ta về ngủ trước đây."

Nàng phi như bay ra mở cửa chạy trốn, ra đến bên ngoài thở hổn hển, tim đập thình thịch, nghĩ thầm: Tên mọt sách này cởi trói cho ta còn kêu nam nữ thụ thụ bất thân, nếu để hắn biết cái thìa hắn dùng đã bị ta l.i.ế.m qua rồi, hắn có khi nào cứa cổ tự vẫn không.

Tục ngữ nói cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, hôm nay nàng không nói cho hắn biết cũng coi như là tích đức hành thiện rồi.

Trong phòng, Hứa Văn Hồ nhìn căn phòng trống huếch trống hoác, hậu tri hậu giác lẩm bẩm: "Nhưng mà, ta còn chưa hỏi xong mà."

Bước chân chàng chậm rãi, quay lại sau bàn án ngồi xuống, tiếp tục xem xét hồ sơ vụ án Cẩu Tống thị thông gian g.i.ế.c chồng.

Bỗng nhiên, ánh mắt Hứa Văn Hồ dừng lại. Chàng đặt bát trứng xuống, cầm bút chấm mực, khoanh tròn thẳng vào hai chữ phía sau phần nhân chứng: Vương Kiểm.

Sáng sớm hôm sau, mặt trời mọc đằng đông, Lý Đào Hoa tỉnh dậy theo thói quen mò xuống nhà ăn kiếm cái bỏ bụng, vừa khéo nhìn thấy Bổ đầu Vương Kiểm dẫn theo hai tên nha sai dáng vẻ khá nhanh nhẹn đi về phía hậu nha.

"Đi nhanh lên, làm lỡ việc của đại lão gia sai bảo, ông lột da hai đứa bay."

Vương Kiểm nồng nặc mùi son phấn, rõ ràng là vừa từ chốn ăn chơi về, trên mặt còn đeo hai quầng thâm mắt đen sì do d.ụ.c cầu bất mãn. Có vẻ thiếu ngủ, hắn toàn thân đầy sát khí, ch.ó bên đường cũng muốn c.h.ử.i cho hai câu, huống hồ là người.

Lý Đào Hoa đói bụng, liếc vội một cái, chẳng để tâm nhiều, chạy thẳng đến cửa nhà ăn.

Nhà ăn thơm nức mũi, mùi cháo kê và bánh bao bay ra câu dẫn con sâu rượu trong bụng người ta. Đầu bếp che chặt chậu cơm, mặt lạnh tanh nói: "Nhà ăn có quy tắc, người ngoài không được ăn chùa."

Ý là bắt nàng bỏ tiền ra mua.

Lý Đào Hoa "ồ" một tiếng, chỉ tay về phía sau lưng đầu bếp: "Nhìn kìa! Huyện thái gia!"

Vồ lấy cái bánh bao rồi bỏ chạy.

Lấp đầy cái bụng, tâm tư Lý Đào Hoa bắt đầu hoạt động, nhưng nàng không dám ra khỏi nha môn, càng không dám về nhà, chỉ có thể trốn trong phòng suy nghĩ linh tinh, nghĩ đến giữa trưa, cơn buồn ngủ lại ập tới, nàng bèn leo lên giường ngủ trưa một giấc.

Trong mơ, nàng trở về thuở ấu thơ, trong sân tiếng chim kêu côn trùng rả rích, cây lựu trồng trước nhà nở đầy hoa đỏ rực, tán cây rậm rạp như chiếc ô lớn, nâng đỡ vầng thái dương rực rỡ như lòng đỏ trứng gà nơi chân trời.

Nàng nấu cơm xong, phơi hết quần áo đã giặt, đợi cha nàng bán thịt về cùng ăn cơm.

Đó là khoảng thời gian vui vẻ nhất, đáng mong chờ nhất mỗi ngày của nàng. Bởi vì cha nàng mỗi ngày về đều sẽ mang cho nàng một món quà nhỏ, khi thì là cục kẹo mạch nha, khi thì là đoạn dây buộc tóc hoa, cũng có khi là bông hoa ngọn cỏ mọc rất đẹp ven đường.

Người phố chợ nuôi con đều thô kệch, bất kể trai gái không đ.á.n.h thì mắng, chỉ có Lý Đào Hoa, từ nhỏ đến lớn chưa từng bị đ.á.n.h một cái nào, cha nàng còn ngược lại dạy nàng đi đ.á.n.h người khác, sợ nàng ra ngoài bị bắt nạt, chịu nỗi khổ không có mẹ.

Dẫu cuộc đời đằng đẵng, nhưng Lý Đào Hoa lúc đó cảm thấy, bất kể sau này nàng gặp bao nhiêu người, trên đời này chẳng có ai tốt với nàng hơn cha nàng nữa.

...

Lý Đào Hoa tỉnh dậy từ trong mơ, một cục tức nghẹn ở ngực, khó chịu đến đau nhói.

Đôi mắt nàng trống rỗng, nhìn chằm chằm vào hoa văn trên màn trướng đến ngẩn người, lẩm bẩm mở miệng: "Liên Tâm tỷ, vậy ra con người đều sẽ thay đổi, phải không."

Mắt cay xè khó chịu, Lý Đào Hoa c.ắ.n môi, cố nén nỗi uất ức vào trong, xốc chăn xuống giường, định ra ngoài hít thở không khí.

Vừa mở cửa, thình lình một bóng người lù lù chặn ngay cửa, Lý Đào Hoa sợ đến mức rú lên một tiếng suýt nữa ngồi bệt xuống đất, tóc tai dựng đứng cả lên. Nàng nhìn rõ mặt người, lập tức giận điên người: "Chủ tớ hai người bị bệnh à! Một kẻ nửa đêm đến gõ cửa, một kẻ giữa ban ngày ban mặt đứng lù lù bên ngoài không gõ cửa, định dọa c.h.ế.t ta hả!"

Hứa Văn Hồ mặt đầy vẻ hổ thẹn, má không biết là do nắng hay do đuối lý mà đỏ bừng nóng hổi, chàng chắp tay tạ lỗi, nhỏ giọng giải thích: "Tại hạ đã gõ cửa hai lần, đều không thấy Lý cô nương trả lời, bèn biết cô nương đang nghỉ trưa, không dám quấy rầy, liền muốn đứng đây đợi cô nương tỉnh dậy. Không ngờ lại dọa cô nương sợ, thật sự xin lỗi."

Lý Đào Hoa thấy bộ dạng thành khẩn của chàng, có giận cũng không phát ra được, nén giận nói: "Thôi được rồi, tìm ta có việc gì, không phải là đến bảo ta dọn phòng đấy chứ?"

Hứa Văn Hồ lắc đầu, rõ ràng muốn nói, lại có vẻ chần chừ không dám.

Lý Đào Hoa nhìn bộ dạng chàng, vô cùng ghét bỏ nói: "Đường đường là Huyện đại lão gia, nói năng còn e thẹn hơn cả con gái mới lớn, trước mặt ta có gì cứ nói thẳng, bớt lề mề chậm chạp đi."

Hứa Văn Hồ im lặng một chút, ôn tồn nói: "Lời tại hạ sắp nói, có lẽ hơi đường đột, sợ làm cô nương phật lòng."

Lý Đào Hoa làm bộ định đóng cửa.

"Từ từ!" Hứa Văn Hồ mặt lộ vẻ hoảng hốt, nói nhanh hơn hẳn, "Cô nương khoan đã, ta chỉ muốn hỏi cô, nếu gian phu của Cẩu Tống thị thực sự tồn tại, vậy theo ý cô..."

Chàng nuốt nước bọt, dù cau mày cũng mang theo vẻ thư sinh yếu ớt, không giống đang hỏi người ta, mà giống bị người ta làm khó hơn.

"Liệu có khả năng nào là Bổ đầu của bản huyện, Vương Kiểm không."

Lý Đào Hoa trố mắt ngay lập tức.