"Ngươi nói cái gì?" Lý Đào Hoa ngờ ngợ mình nghe nhầm, đôi lông mày nhíu chặt đến mức kẹp c.h.ế.t được cả con ruồi bay qua, "Ngươi nói lại lần nữa xem nào."
Lý Xuân Sinh há miệng, định lặp lại lời vừa nói.
Lý Đào Hoa vội giơ tay ra hiệu dừng lại: "Thôi khỏi, đừng nói nữa, thực ra ta nghe rõ cả rồi."
Nàng bình tĩnh lại, nghiêm túc nói với Lý Xuân Sinh: "Ta tuy không biết ngươi nảy sinh ý nghĩ này từ bao giờ, nhưng ta nói cho ngươi biết, chuyện giữa hai ta là không thể nào đâu, sau này ngươi đừng bao giờ nói những lời như thế với ta nữa."
Đôi mắt vốn đen thẫm của Lý Xuân Sinh càng trở nên u tối hơn: "Tại sao?"
Lý Đào Hoa: "Vì ngươi họ Lý, ta cũng họ Lý. Tuy nói ngươi với ta chẳng phải họ hàng thân thích gì, nhưng rốt cuộc vẫn là cùng một tông, ngươi đã bao giờ nghe nói ở Thiên Tận Đầu này có hai người cùng họ lấy nhau chưa?"
"Vậy chúng ta có thể bỏ đi, đến một nơi không ai biết chúng ta là ai." Lý Xuân Sinh vẫn nuôi hy vọng.
Lý Đào Hoa liếc nhìn đôi chân cậu: "Với cái chân cẳng thế kia, ngươi đi được đến đâu?"
Lý Xuân Sinh lập tức im bặt, đầu cúi gằm xuống thật lâu, vẻ mặt thất vọng cùng cực.
Lý Đào Hoa nhận ra mình lỡ lời, muốn an ủi cậu vài câu, nhưng lại sợ đụng mặt Lý Quý, bèn vội vã nói: "Thôi được rồi, ta đi đây, sau này ngươi bỏ cái ý định đó đi, đừng tơ tưởng nữa, chúng ta không có kết quả đâu."
Nàng ôm chặt bài vị vội vã rời khỏi con ngõ, dọc đường dáo dác nhìn quanh sợ gặp Lý Quý, mãi mới an toàn về đến nha môn.
Trước cửa phòng, bữa sáng đã được đặt dưới đất. Lý Đào Hoa đoán chắc Hứa Văn Hồ đã ghé qua, gọi hai tiếng không thấy ai trả lời, tưởng nàng còn ngủ nướng nên để cơm lại rồi đi.
Nàng vào phòng, giấu bài vị xuống gầm giường, lúc giấu còn không quên lau chùi sạch sẽ, thầm thì an ủi: "Mẹ, mẹ chịu khó vài hôm, đợi con gái làm nên sự nghiệp, nhất định sẽ đón mẹ ra ngoài ăn sung mặc sướng."
Sau đó nàng lấy chiếc hộp nhỏ trong n.g.ự.c áo ra, kiểm tra lại miếng ngọc bội bên trong, lau sạch lớp bụi mờ, rút một sợi chỉ từ gấu áo, xỏ ngọc bội đeo lên cổ, nhét sâu vào lớp áo trong cùng, nhìn bên ngoài không hề phát hiện ra.
Xong xuôi, nàng nhớ đến bữa sáng ngoài cửa, bưng vào ăn được một chút, chưa ăn xong thì tiếng gõ cửa vang lên, giọng điệu càu nhàu của Hưng Nhi vọng vào: "Dậy đi, dậy đi, uống t.h.u.ố.c đi, không uống là ăn đòn đấy."
Lý Đào Hoa nuốt vội miếng trứng cuối cùng, đứng dậy mở cửa. Bưng bát t.h.u.ố.c thấy không nóng lắm, nàng ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, nhét cái bát rỗng vào tay Hưng Nhi, gắt gỏng: "Thế này đã được chưa?"
Hưng Nhi nhìn đáy bát, hừ mũi khinh khỉnh: "Có giỏi thì nuốt luôn cả cái bát đi."
Khóe miệng Lý Đào Hoa nhếch lên một nụ cười dữ tợn, giọng điệu âm u: "Ngươi có tin ta nuốt sống ngươi trước không."
Hưng Nhi rợn tóc gáy, ba chân bốn cẳng chạy mất dép.
Lý Đào Hoa hừ một tiếng, bỗng nhiên cảm thấy vẫn là Hứa Văn Hồ nhìn thuận mắt hơn.
Nàng vội vỗ vào đầu mình một cái, tự trách: "Tự dưng lại đi nhớ đến cái tên mọt sách đó làm gì không biết."
Nàng quyết tâm gạt bỏ suy nghĩ đó, đóng cửa về phòng.
Mặt trời lặn, trăng lên, màn đêm buông xuống.
Nha môn yên tĩnh như tờ, Lý Đào Hoa nằm trên giường, văng vẳng nghe tiếng Ngô lão ngũ gõ mõ cầm canh dọc phố.
"Bong — bong! Giờ Tuất đã điểm, trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!"
"Bong! Bong! Bong — Giờ Hợi đã điểm, cửa đóng then cài, đề phòng trộm cướp!"
"Bong! Bong — bong! Giờ Tý canh ba, bình an vô sự!"
Lý Đào Hoa hết bệnh người khỏe hẳn ra, trằn trọc đến tận canh ba vẫn chưa ngủ được, cứ mở thao láo mắt đếm tiếng mõ.
Nhớ đến câu "tiền khó kiếm như ăn cứt" của Ngô lão ngũ ban ngày, nàng trở mình, cảm thán: "Sống trên đời ai cũng chẳng dễ dàng gì."
Sáng sớm hôm sau, bữa sáng lại do Hưng Nhi đưa tới, vẫn là thực đơn cũ: một quả trứng luộc, một đĩa rau dưa, một bát cháo trắng, cộng thêm hai cái bánh hành khô khốc không chút dầu mỡ.
Thanh đạm đến mức nhạt toẹt, chẳng có tí mùi vị gì.
"Công t.ử dặn rồi, cô đang ốm, ăn uống phải thanh đạm chút." Hưng Nhi buông một câu xanh rờn rồi gặm cái đùi gà to bự trên tay chạy biến.
Lý Đào Hoa nhìn chằm chằm cái đùi gà trên tay nó, bụng réo ầm ĩ, thầm mắngthanh đạm cái con khỉ, rõ ràng là cái thằng ranh con nhà ngươi cắt xén khẩu phần thịt của bà.
Nàng chỉ ăn quả trứng, húp hai ngụm cháo, phần còn lại nuốt không trôi, bắt đầu nhớ quay quắt những chiếc bánh bao nóng hổi của Bạch Lan.
Bánh bao to, trắng ngần, mềm xốp, nhân thịt bò hành tây thơm phức, c.ắ.n một miếng mỡ chảy ròng ròng...
Nước miếng Lý Đào Hoa tuôn ra như suối, nàng không chịu nổi sự dày vò này nữa, đã thế thì làm tới luôn, mang tiền ra ngoài ăn một bữa cho đã đời.
...
Đánh chén no nê ở quán bánh bao xong, Lý Đào Hoa nhân lúc Lý Quý chưa đến quấy rối, thảnh thơi dạo phố, tán gẫu với mấy chủ sạp quen biết ngày xưa.
Tâm trạng nàng khá lên hẳn, đi ngang qua quán hoành thánh còn thuận miệng chào hỏi: "Trần lão bản, hôm nay buôn bán đắt hàng nhỉ."
"Lĩnh Nam lão" đang mải vớt hoành thánh bằng cái muôi to, ngẩng đầu thấy nàng thì cười tít mắt: "Kiếm ít ăn ít, kiếm nhiều ăn nhiều, có người hay không có người cũng chả sao, làm người quan trọng nhất là vui vẻ mà. Sao dợ em gái, làm một bát hông?"
Lý Đào Hoa lắc đầu: "Ta ăn bên quán Bạch Lan tỷ rồi, ông cứ làm việc đi."
Lúc này, Triệu Hắc Ngưu chạy đến trước mặt nàng, vẻ mặt ngoan ngoãn chìa ra một món đồ chơi gỗ, giọng thỏ thẻ: "Đào Hoa tỷ, hôm qua là em sai, mẹ em đ.á.n.h em rồi, em biết lỗi rồi, cái này tặng tỷ, coi như quà chuộc lỗi của em."
Lý Đào Hoa ban đầu thấy nó thì mặt sầm lại, nhưng nghe xong thần sắc dịu đi nhiều, thở dài nói: "Thôi được rồi, biết sai chịu sửa, đ.á.n.h kẻ chạy đi không ai đ.á.n.h kẻ chạy lại. Biết lỗi là tốt rồi, sau này giữ mồm giữ miệng, đừng có nói năng lung tung nữa."
"Đào Hoa tỷ yên tâm, em chắc chắn sẽ sửa mà, tỷ nhận cái này đi."
Lý Đào Hoa cúi xuống nhìn, thấy là một món đồ gỗ chạm hình hoa đào, rất tinh xảo đẹp mắt, nàng nhận lấy, khá hài lòng: "Coi như mày có lòng, nhờ anh Câm khắc cho hả?"
Lời còn chưa dứt, Triệu Hắc Ngưu đã cười hô hố bỏ chạy mất hút.
Lý Đào Hoa tuy thấy lạ nhưng không để tâm lắm, tiếp tục ngắm nghía món đồ. Bỗng nhiên, nàng phát hiện phía sau món đồ có một đoạn dây giống như dây cháy chậm, nối thẳng vào bên trong.
Nàng nhìn không hiểu lắm, bèn đi về phía quán hoành thánh: "Trần lão bản, ông đi nhiều hiểu rộng, xem giúp ta cái này là gì với."
Trần lão bản liếc mắt một cái, vội vàng nhảy dựng lên né sang một bên, lấy cái muôi che mặt, hét lớn: "Dây cháy chậm đó, dài thòng lòng thế kia, chắc là trái thơm đen rồi!"
Lý Đào Hoa: "Trái gì cơ?"
Đúng lúc đó chỉ nghe một tiếng "BÙM" vang trời, món đồ gỗ nổ tung, khói đen mù mịt.
Lý Đào Hoa đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, mắt trợn tròn, tóc tai dựng ngược, mặt đen thui như bao công, há miệng ho sù sụ, nhả ra một bụm khói đen.
Trần lão bản dùng tiếng địa phương gào lên: "Thơm cái gì mà thơm, ta bảo nó là 'Oanh thiên lôi' (pháo nổ) đó!"
"Oanh... thiên... lôi..." Giọng Lý Đào Hoa run rẩy, nghiến răng nghiến lợi rít từng chữ qua kẽ răng, "Triệu Hắc Ngưu, thằng ranh con c.h.ế.t tiệt, bà nhất định phải g.i.ế.c mày!"
Đêm khuya thanh vắng, cả Thiên Tận Đầu chìm trong màn đêm u tịch, không tiếng mõ canh, không tiếng ch.ó sủa, chỉ có tiếng bước chân lác đác.
Nửa đêm về sáng, Lý Đào Hoa tắm rửa sạch sẽ đang ngủ ngon lành thì bị tiếng động bên ngoài đ.á.n.h thức. Nàng mở mắt, bước xuống giường đi ra ngoài, mơ màng đi về phía ngoại nha thì đụng trúng Hứa Văn Hồ cũng đang đi ra.
Hai người va vào nhau cái rầm, rồi vội vàng tách ra. Lý Đào Hoa hỏi: "Có chuyện gì thế? Ồn ào quá vậy."
Hứa Văn Hồ đáp: "Có người báo quan, nói là trẻ con đi lạc không tìm thấy."
Chàng vội vã định đi tiếp, nhưng rồi quay đầu lại, chăm chú nhìn vào mặt Lý Đào Hoa, bàn tay giơ lên khựng lại giữa không trung, đầu ngón tay khẽ động đậy: "Vết thương trên cằm Lý cô nương ở đâu ra vậy?"
Lý Đào Hoa sờ sờ cằm, ngán ngẩm: "Chuyện dài lắm, nói sau đi, đi thôi, ta cũng muốn đi xem sao."
Hai người ra đến công đường, Hứa Văn Hồ thăng đường, Lý Đào Hoa đứng bên ngoài quan sát, nhìn hai người báo án bên trong, ngờ vực nói: "Đây chẳng phải bố mẹ thằng Hắc Ngưu sao, sao lại là hai người họ?"
Dưới công đường, mẹ Hắc Ngưu khóc ngất lên ngất xuống, cha nó là Triệu Đại trả lời câu hỏi trong sự hoảng loạn: "Trời tối rồi mà không thấy người đâu, vợ chồng ta cứ tưởng nó mải chơi quên giờ, để cơm phần đợi nó về, ai ngờ đến canh hai vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu. Hai vợ chồng bèn chạy đi tìm, tìm đến tận giờ vẫn không thấy, hàng xóm đều bảo không gặp, thật là làm người ta sốt ruột c.h.ế.t mất."
Hứa Văn Hồ hỏi thêm vài câu, trầm ngâm một lát rồi quyết đoán ra lệnh: "Huy động toàn bộ nha môn, chia nhau ra tìm kiếm."
Lý Đào Hoa vốn còn đang ấm ức, định bụng quyết không tha cho thằng ranh con đó, nhưng thấy tình cảnh này, cơn giận dù lớn đến mấy cũng tan biến. Thấy Hứa Văn Hồ dẫn người ra ngoài, nàng liền co chân chạy theo: "Ta đi cùng các người."
Một canh giờ sau, trời tờ mờ sáng, gà trống gáy vang.
Khắp các hang cùng ngõ hẻm ở Thiên Tận Đầu đã bị lật tung lên mà vẫn chẳng thấy người đâu. Mấy đứa trẻ hay chơi cùng Hắc Ngưu cũng bị dựng đầu dậy tra hỏi, đều khai là tối qua không ở cùng Hắc Ngưu, trời tối là ai về nhà nấy ăn cơm rồi.
Hứa Văn Hồ kiên nhẫn hỏi: "Các ngươi chia tay hắn lần cuối ở đâu?"
Một đứa trẻ dụi mắt ngái ngủ, ngẫm nghĩ rồi đáp: "Sau chùa Phúc Hải ạ, chúng ta chia nhau ăn hết chỗ hoa quả cúng trộm được rồi ai về nhà nấy. Hắc Ngưu ăn khỏe nên ăn nhiều nhất, nó là đứa về cuối cùng."
Mẹ đứa bé nổi trận lôi đình: "Cái gì? Trộm ăn hoa quả cúng? Hôm qua mày về không ăn cơm bảo là ăn no ở ngoài rồi, hóa ra là đi ăn trộm đồ cúng hả? Mày chán sống rồi phải không con! Phật Mẫu mà trách tội xuống thì xem mày làm thế nào!"
"Mẹ! Đừng đ.á.n.h nữa mẹ! Đau!"
Hai người sóng vai bước ra cửa, Lý Đào Hoa hỏi: "Giờ tính sao?"
Hứa Văn Hồ mắt sáng quắc, không chút do dự: "Đến chùa Phúc Hải."
Lý Đào Hoa gật đầu: "Được, ta cũng đi."
Ánh mắt Hứa Văn Hồ khẽ động, định bảo nàng về nghỉ ngơi, nhưng chưa kịp mở miệng thì Lý Đào Hoa đã sải bước đi trước rồi.
Hứa Văn Hồ đành bất lực đi theo: "Lý cô nương đi chậm chút."
Chẳng bao lâu sau, nha sai được triệu tập ra ngoài thành, tản ra tìm kiếm quanh khu vực chùa Phúc Hải.
Cả buổi sáng trôi qua, chỉ thiếu nước đào đất lên tìm, nhưng vẫn bặt vô âm tín.
Lý Đào Hoa ban đầu còn đi cùng Hứa Văn Hồ, sau chê tên họ Hứa lề mề chậm chạp, bèn bỏ mặc chàng lại, một mình đi sâu vào trong rừng rậm tìm kiếm.
Càng đi vào sâu, ánh nắng càng thưa thớt, khí lạnh âm u càng nặng nề.
Lý Đào Hoa vô thức nổi da gà khắp người, nàng xoa xoa cánh tay, tiếp tục dáo dác nhìn quanh.
Đột nhiên, một mùi tanh tưởi xộc vào mũi nàng.
Lý Đào Hoa rất quen thuộc với mùi này, đó chính là mùi m.á.u tanh khi nàng chọc tiết lợn. Nhận ra điều đó, tim nàng thót lại, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Nàng chẳng kịp gọi người, cứ thế lần theo mùi m.á.u tanh mà bước nhanh tới, quần áo bị cành cây móc rách cũng chẳng hề hay biết.
Khi tim nàng đập thình thịch như trống dồn, không kìm được suy nghĩ đến tình huống xấu nhất, thì dưới gốc cây đại thụ phía xa, một bóng hình quen thuộc lọt vào tầm mắt nàng.
Triệu Hắc Ngưu quỳ trước gốc cây, mặt hướng vào trong, bất động như tượng, dưới chân là một mảng đen ngòm.
Lý Đào Hoa thở phào nhẹ nhõm, vừa c.h.ử.i đổng vừa đi tới: "Thằng ranh con này sao lại ở đây, bố mẹ mày tìm mày phát điên rồi kìa, mau về nhà đi."
Càng đến gần, càng thấy không ổn.
Lý Đào Hoa gạt những tán lá che mắt ra, khoảnh khắc nhìn rõ sự việc, chân nàng như mọc rễ xuống đất, hơi thở nghẹn lại, đôi mắt trợn trừng trân trối, không thể chớp nổi dù chỉ một cái.
Miệng há ra, một tiếng hét kinh hoàng tột độ x.é to.ạc không gian.
Trước mặt nàng, Triệu Hắc Ngưu quỳ mặt vào thân cây, sắc mặt trắng bệch như giấy, hai mắt nhắm nghiền. Phần đầu từ lông mày trở lên trống hoác, cả hộp sọ đã không cánh mà bay, chỉ còn lại những đốm m.á.u lốm đốm hòa lẫn với óc trắng đục dính bết trên mặt cắt của xương.
Mảng đen ngòm dưới đất kia, chính là mảng da đầu lớn dính liền với tóc, bị lột ra một cách gọn ghẽ đến rợn người.