Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 144: Ngoại truyện 2 - Cuộc sống sau hôn nhân 2 [Toàn văn hoàn]

Trước

Chiều tà, ráng chiều ngập tràn bầu trời, khói bếp lượn lờ, trong khoảng sân nhỏ gió hiu hiu thổi, hương thơm đồ ăn thoang thoảng.

Lý Đào Hoa gặm cái đùi gà xá xíu vừa kịp nguội, kể lại vô cùng sống động cho Lý Xuân Sinh nghe những gì trải qua trong hoàng cung: "—— Chỉ thiếu chút nữa thôi, bọn hoạt t.ử nhân đã c.ắ.n c.h.ế.t tất cả những người trong hoàng cung rồi. Ngươi không được tận mắt chứng kiến đâu, cảnh tượng đó không thể dùng từ m.á.u me để hình dung nữa, mổ mười vạn con lợn xả m.á.u ra cũng chỉ đến thế là cùng."

Lý Xuân Sinh chăm chú lắng nghe, thi thoảng lại ngoái đầu nhìn vào gian bếp, lo nồi cá vừa thả vào hấp bị quá lửa.

Hứa Văn Hồ hùa theo lời Lý Đào Hoa, sắc mặt bất giác trùng xuống, tiếc nuối nói: "Nếu không phải vị cô nương đó hy sinh thân mình, e là chẳng một ai có thể sống sót."

Lý Xuân Sinh nhìn những sợi khói bếp lơ lửng bốc lên từ gian bếp, thuận miệng hỏi: "Nếu thế giới bên ngoài nguy hiểm như vậy, lần này các ngươi quay lại đây có định đi nữa không?"

Hứa Văn Hồ lắc đầu: "Không đi nữa, lúc đến đây ta đã bàn bạc kỹ lưỡng với Đào Hoa, sau này sẽ dưỡng lão ở Thiên Tận Đầu, nhất định phải triệt để bài trừ cái nạn tham ô tồi tệ ở nơi này."

Hai lông mày của Lý Xuân Sinh giật nảy lên, đồng t.ử cũng vì quá mức kích động mà phóng to trong giây lát. Nhưng hắn cũng chỉ ho khan một tiếng, chống gậy đáp: "Cá chắc chín rồi, để ta đi bưng ra cho các người."

Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ đều không vội vàng chạy tới phụ giúp, làm như thể Lý Xuân Sinh cũng giống như họ, đều là những người bình thường chẳng có khuyết tật gì.

Lý Xuân Sinh bưng đĩa cá từ trong bếp ra, đặt lên bàn nói: "Trù nghệ của ta không được tốt lắm, hai người ăn tạm vậy, dù sao vẫn tốt hơn cơm trong nha môn, ít nhất không phải nơm nớp lo sợ bị ai đó hạ độc."

Hứa Văn Hồ ngỏ lời cảm tạ, gắp một đũa thịt cá bỏ vào miệng, từ tốn nhai nhỏ nhẻ.

Lý Xuân Sinh hỏi: "Thế nào, ăn ngon không?"

Hứa Văn Hồ tỉ mẩn nếm thử, đang định mở miệng khen, sắc mặt bỗng chợt tái mét, quay đầu nôn thốc nôn tháo.

Lý Xuân Sinh: "..."

Lý Xuân Sinh: "Nửa năm không gặp, phương thức sỉ nhục người khác của Hứa đại nhân quả thật mới mẻ nha."

Hứa Văn Hồ vội ngẩng đầu lên, quẹt ngang miệng với vẻ vô cùng chân thành: "Không phải đâu Lý huynh, cá ngon lắm! Vừa nãy chỉ là sự cố thôi."

Nói xong, chàng lại gắp một đũa thịt cá, vô cùng dứt khoát bỏ vào miệng.

Ngay sau đó, lại ói ra bằng sạch.

Chiếc đùi gà trên tay Lý Đào Hoa tự dưng kém hấp dẫn đi hẳn, nàng vội chạy tới xem phu quân đáng thương của mình, vuốt n.g.ự.c cho chàng nói: "Chàng làm sao vậy, có phải đi đường ăn trúng đồ hỏng rồi bị tào tháo rượt không?"

Lý Xuân Sinh đích thân nếm thử một miếng thịt cá, xác nhận không có vấn đề gì, liền hạ đũa nói: "Vẫn nên tìm lang trung đến khám thử xem, biết đâu là do không hợp thủy thổ cũng nên."

Chốc lát sau, lang trung được mời đến.

Ngón tay lang trung đặt lên cổ tay Hứa Văn Hồ bắt mạch hồi lâu, cứng ngắc không chẩn đoán ra chút bệnh tình nào.

Lý Đào Hoa nhìn bộ dạng tiều tụy của Hứa Văn Hồ, âu sầu ủ rũ: "Vậy chàng ấy bị làm sao thế? Đang yên đang lành ăn gì cũng nôn, trước giờ có thế đâu."

Lão lang trung cũng chau mày nhăn mặt, không thể nói rõ ngọn ngành. Thế nhưng khi lão liếc nhìn sắc mặt của Lý Đào Hoa, độ mạnh yếu của luồng hơi khi nàng mở lời, bỗng bất giác thốt lên: "Chưa bàn đến sức khỏe của đại nhân ra sao, sắc mặt phu nhân hồng hào rạng rỡ, hai má đầy đặn, lại có vẻ giống dấu hiệu của người đang mang hỷ mạch."

Lý Đào Hoa nghe xong bật cười thành tiếng: "Tuyệt đối không có khả năng, chúng ta thành thân mới được bao lâu cơ chứ."

Chính vì không muốn m.a.n.g t.h.a.i quá sớm, mỗi lần ân ái, nàng đều để Hứa Văn Hồ xuất ra ngoài.

Lang trung đặt tay lên mạch của Lý Đào Hoa, vuốt râu vuốt cằm nói: "Mạch đập trơn tru, như châu lộc luân chuyển trên mâm, nhịp tim hữu lực, đích thị là hỷ mạch không thể nhầm lẫn. Cứ theo mạch tượng này, hẳn là đã được hơn một tháng rồi."

Lý Đào Hoa đực mặt ra: "Thế, thế này mà cũng dính được à?"

Hứa Văn Hồ kích động đến độ choài người dậy khỏi giường, giọng điệu vốn dĩ yếu ớt bỗng chốc trở nên mạnh mẽ: "Lão nhân gia nói thật sao? Phu nhân của ta thật sự m.a.n.g t.h.a.i rồi ư?"

Lang trung một lần nữa cam đoan.

Đôi mắt Hứa Văn Hồ sáng rực, hân hoan nhìn về phía Lý Đào Hoa. Rõ ràng là định hé miệng nói điều gì đó, nhưng lại không kìm được cơn buồn nôn mà ọc ra một ngụm.

Thấy vậy Lý Đào Hoa đầy vẻ hoài nghi: "Có t.h.a.i thì có thai, nhưng cớ sao người m.a.n.g t.h.a.i là ta, người nôn nghén lại là chàng thế kia?"

Lý Xuân Sinh lúc này xen vào một câu: "Ta từng nghe qua một giai thoại, nếu thê t.ử mới mang thai, người chồng không cẩn thận giẫm lên dấu chân của nàng, thì sẽ gánh chịu chứng ốm nghén thay cho vợ."

Lý Xuân Sinh liếc Hứa Văn Hồ một cái: "Xem ra, có lẽ là do Hứa đại nhân lúc Đào Hoa mới cấn thai, lỡ chân giẫm phải dấu chân của nàng rồi."

Hứa Văn Hồ nôn thốc nôn tháo đến mức nước mắt giàn giụa, thở hổn hển: "Dẫu chỉ là lời đồn đại vô căn cứ, nhưng nếu nhờ vậy mà Đào Hoa miễn được sự đau khổ của việc ốm nghén, thì cũng coi như là một việc tốt."

Nói xong, lại cúi gầm mặt xuống nôn tiếp.

Lý Đào Hoa xót xa khôn xiết, lại gần vỗ lưng chàng nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Biết là chàng khó chịu, nhưng cũng phải cố ăn một chút gì đó chứ. Giờ chàng thèm ăn gì, ta đích thân xuống bếp làm cho chàng ăn."

Hứa Văn Hồ lắc đầu quầy quậy: "Bụng dạ ta nhộn nhạo khó chịu lắm, chỉ muốn ăn một chút đồ chua cho khai vị thôi."

Lý Xuân Sinh chen ngang một câu, giọng điệu âm dương quái khí: "Chua trai cay gái, xem chừng Hứa đại nhân đang m.a.n.g t.h.a.i một thằng c* mập mạp đây."

Lý Đào Hoa lập tức quay người nện cho Lý Xuân Sinh một cú đấm.

Thời gian chớp mắt qua nhanh, t.h.a.i đã được ba tháng.

Hứa Văn Hồ nôn nghén dữ dội, chán ăn vô cùng.

Lý Đào Hoa thì ăn ngon miệng, ăn gì cũng thấy thơm.

Thai được năm tháng, Hứa Văn Hồ nằm bẹp trên giường, bước chân liêu xiêu, Lý Đào Hoa đi lại thoăn thoắt, ngày nào cũng dạo chơi bát phố.

Thai được bảy tháng, tính tình Hứa Văn Hồ thay đổi thất thường, đêm đêm khó ngủ, Lý Đào Hoa miệng lúc nào cũng tươi rói, đ.á.n.h một giấc đến sáng bạch.

Thai được chín tháng, trưởng nữ của hai người cất tiếng khóc chào đời.

Hứa Văn Hồ chẳng màng ôm lấy đứa con gái mập mạp với tiếng khóc rung trời của mình, đỏ hoe đôi mắt lao thẳng vào phòng sinh, nhào đến mép giường, nắm chặt lấy tay Lý Đào Hoa.

Lý Đào Hoa nắm ngược lại tay chàng, quen thói dùng sức, lực không kiểm soát tốt, suýt chút nữa bóp gãy cả xương tay chàng.

Cái tên của đứa trẻ, Hứa Văn Hồ nhất quyết nhường cho Lý Đào Hoa tự mình chọn lựa.

Lý Đào Hoa sưởi ấm bên bếp lửa vừa húp canh gà, nghe người ta báo bên ngoài tuyết rơi dày đặc, dứt khoát tiện thể lấy cảnh đặt tên, đặt tên cho con gái là Hứa Phiêu Phiêu.

Hứa Phiêu Phiêu khuôn mặt và khuôn miệng đều thừa hưởng từ Lý Đào Hoa, nhưng nét chân mày lại giống hệt vẻ ôn hòa của người cha đẻ.

Vào ngày đầy tháng của con bé, toàn bộ người dân ở Thiên Tận Đầu đều được uống rượu mừng đầy tháng, được ăn bánh đường đỏ, trên khắp các con phố đều ngập tràn hương thơm ngọt lịm của đường đỏ, mấy ngày liền không tan.

Đêm hôm đó, hai vợ chồng ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ xíu đang say giấc nồng của con gái, bắt đầu đoán già đoán non xem con gái lớn lên sẽ trở thành người như thế nào.

"Người ta vẫn thường bảo con gái giống cha."

Lý Đào Hoa dùng bụng ngón tay khẽ m*n tr*n khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, ánh mắt dịu dàng như muốn tràn cả ra ngoài, vô cùng tự tin tuyên bố: "Cô con gái này của ta sau này lớn lên nhất định sẽ là một tiểu nha đầu văn hay chữ tốt, tĩnh lặng ngoan hiền, biết ngâm thơ, rành làm phú, còn viết được chữ đẹp, có mười trạng nguyên cũng chẳng bì kịp."

Hứa Văn Hồ ôm trọn Lý Đào Hoa vào lòng, dịu dàng đáp: "Ta thì lại mong con bé sẽ giống nàng, để ta có cơ hội được nuôi nấng một Lý Đào Hoa thuở nhỏ lại từ đầu."

Lý Đào Hoa nhớ lại cảnh tượng hồi nhỏ mình suốt ngày rượt ch.ó đ.á.n.h gà khắp xóm, đ.á.n.h nhau với đám con trai sứt đầu mẻ trán, cãi lộn c.h.ử.i thề với bà thím hàng xóm, bất giác rùng mình một cái, vỗ một cái lên môi Hứa Văn Hồ: "Nuốt lại lời đó cho ta!"

Chàng làm sao biết được hồi nhỏ nàng khó dạy dỗ đến thế nào chứ!

Hứa Văn Hồ bật cười, nắm lấy tay nàng, đưa lên môi khẽ hôn một cái: "Được, ta thu lại là được chứ gì. Phiêu Phiêu nhà chúng ta chắc chắn sẽ là một đứa trẻ nho nhã ngoan ngoãn, hiểu biết kim cổ, không gì không thông, không gì không thấu."

Lý Đào Hoa lúc này mới hài lòng, mổ nhẹ một cái lên môi Hứa Văn Hồ, rồi quay lại nhìn chằm chằm con gái.

Ngắm nhìn khuôn mặt phúng phính như tượng tạc, Lý Đào Hoa thầm nhủ trong lòng: "Khuê nữ à khuê nữ, mẫu thân cả đời này chịu đủ mọi thiệt thòi vì cái tội mù chữ rồi. Con sau này lớn lên nhất định phải trở thành một tài nữ thùy mị nết na, không bước ra khỏi cửa lớn, ngày ngày ngồi nhà đọc tiểu thuyết tình cảm cho nương nghe nhé."

Năm năm sau...

Trên con phố ở Thiên Tận Đầu, Hứa Phiêu Phiêu trốn học, xách một con d.a.o mổ lợn đẽo bằng gỗ lùa bầy ch.ó đuổi chạy từ đông sang tây, theo sau là cả một đám trẻ con loi choi lóc chóc, miệng gào toáng lên: "Huynh đệ kiếp này cùng bước đi, đứa nào đi học đứa đó là chó!"

Lý Đào Hoa đứng lẫn trong đám đông, ngắm nhìn đứa con gái uy dũng bá khí của mình, trước mắt là một khoảng tối sầm, tự nhiên rất muốn tự bấm lấy nhân trung của mình.

Hứa Văn Hồ lặng lẽ dìu nàng, nhìn tấm lưng bé bỏng của con gái, không nhịn được mà mỉm cười: "Xem ra huyết thống của phu nhân vẫn nhỉnh hơn một bậc rồi.

Toàn văn hoàn