Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 130: Quy Vị 35

Gió lạnh lùa vào mũi Hứa Văn Hồ, cái lạnh thấu xương lan khắp toàn thân, khiến tay chân hắn cứng đờ, răng đ.á.n.h vào nhau cầm cập.

Hắn định gọi tên những cái xác kia, nhưng cổ họng không phát ra nổi chút âm thanh nào.

Đột nhiên, hắn ngẩng đầu nhìn về hướng nhà mình, nhấc đôi chân cứng ngắc đang run rẩy, sải bước chạy đi.

Không biết đã giẫm phải bao nhiêu xác c.h.ế.t, Hứa Văn Hồ lảo đảo chạy một mạch, người dính đầy m.á.u bẩn, cuối cùng cũng đến được trước cổng lớn nhà mình.

Cánh cổng sơn đen đóng chặt, sừng sững như cái miệng m.á.u trong màn đêm âm u.

Hứa Văn Hồ chẳng màng lau mồ hôi nhễ nhại trên trán, lao vào đập cửa thùm thụp, gào lên tuyệt vọng: "Ca ca! Tẩu tẩu!"

Sau cánh cửa lập tức vang lên giọng nói thô kệch: "Kẻ nào!"

Hứa Văn Hồ nhận ra giọng người làm trong nhà, vội đáp: "Là ta! Hứa Văn Hồ đây!"

"Tam lang? Sao lại về đây?"

Tiếng nói vừa dứt, sau cửa lập tức ồn ào hẳn lên.

"Là Tam lang thật sao? Sao Tam lang lại ở ngoài cửa?"

"Mau mở cửa cho Tam lang!"

Tiếng mở cửa ken két vang lên chói tai. Hứa Văn Hồ vừa lao vào, cánh cửa lập tức được đóng chặt, cài liền ba cái then.

Hứa Văn Hồ đứng chưa vững, thở hồng hộc hỏi: "Ca ca tẩu tẩu ta đang ở đâu? Hai người họ có bình an không?"

Người làm vừa định mở miệng thì tiếng Hứa Trung đã vọng lại từ xa: "Vừa nãy ai bảo tam đệ ta về đấy? Nó đâu rồi!"

Hứa Văn Hồ vội chạy về phía Hứa Trung. Xác nhận Hứa Trung bình an vô sự, hắn cuống quýt hỏi: "Tẩu tẩu đâu! Còn Hưng nhi nữa! Người nhà giờ thế nào rồi!"

Hứa Trung thấy em trai hồn xiêu phách lạc, trông như kẻ nửa điên nửa tỉnh, vội trấn an: “Tam lang đừng sợ, tẩu tẩu đệ đang nghỉ trong phòng, Hưng nhi cũng đang ở cùng cha mẹ nó, cả nhà đều bình an, không ai bị thương vong gì cả."

Lúc này Hứa Văn Hồ mới hoàn hồn, tim trở về lồng ngực. Giờ hắn mới phát hiện hai bắp chân mình run rẩy dữ dội, toàn thân không còn chút sức lực nào.

Hứa Trung xót đệ đệ, chưa kịp hỏi đầu đuôi câu chuyện, vội đỡ hắn thật chắc, sai gia đinh dìu hai bên, chầm chậm đi về hậu viện.

Ra đến phía sau, Hứa Trung đưa Hứa Văn Hồ vào gặp Tần thị. Hai vợ chồng biết em trai vì lo lắng cho an nguy của gia đình mà mạo hiểm trở về, không kìm được nước mắt lưng tròng, vội vàng sai bà v.ú nấu canh gừng cho em trai xua hàn khí.

Hứa Văn Hồ thay bộ quần áo khô ráo, uống cạn bát canh gừng, cơ thể lạnh cóng cuối cùng cũng ấm lại, người cũng có cảm giác trở lại.

Nhắc đến trải nghiệm hai ngày qua, Hứa Trung thở dài thườn thượt, người như già đi chục tuổi, lo âu nói: “Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ai mà tin trên đời này lại có thứ quái vật đó chứ? Chúng nó túa ra từng đàn từng đống, gặp người là cắn, chẳng khác gì cương thi trong truyền thuyết. Không đúng, còn hung hãn hơn cả cương thi, cương thi ít ra còn sợ mặt trời sợ m.á.u ch.ó đen, đằng này mấy con quái vật đó chẳng kiêng kỵ cái gì, cứ phải g.i.ế.c sạch sành sanh người ta rồi mới chịu đi chỗ khác kiếm ăn."

Tần thị gạt nước mắt nói: "Người trong làng c.h.ế.t thì c.h.ế.t, trốn được thì trốn. Cũng may nhà chúng ta tường cao cổng dày, đám quái vật đó không xông vào được, nếu không thì..."

Hứa Trung than thở: "Thôi không nói chuyện đó nữa, cả nhà mình giờ này còn bình an vô sự đã là tổ tiên phù hộ rồi."

Nói đoạn, Hứa Trung hỏi Hứa Văn Hồ: "Lý cô nương vẫn khỏe chứ?"

Hứa Văn Hồ nghĩ đến Lý Đào Hoa, thầm may mắn vì không đưa nàng theo, bèn kể lại chuyện mình đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê Lý Đào Hoa.

Hứa Trung gật đầu: "Đó cũng là vạn bất đắc dĩ. Chắc Lý cô nương hiểu nỗi khổ tâm của đệ, sẽ không trách tội đệ đâu."

Hứa Văn Hồ cười khổ không đáp, thầm nghĩ: Nếu có thể bình an trở về gặp Đào Hoa, đừng nói nàng trách tội, bảo ta tự tát mình chục cái để cầu nàng tha thứ ta cũng nguyện ý.

Chỉ sợ không có cơ hội đó.

Lúc này, Hứa Văn Hồ sực nhớ ra điều gì, ngước mắt nhìn Hứa Trung: "Gia đình Hứa Võ giờ đang ở đâu?"

Hứa Trung lắc đầu, ánh mắt phức tạp: "Từ lúc chia nhà, cả nhà ba người bọn họ sống ở cái trang trại ngoài đồng, giờ bặt vô âm tín, chẳng biết sống c.h.ế.t ra sao."

Tần thị nói: "Hai vợ chồng đó làm nhiều chuyện ác, nói câu ác miệng chứ dù có bị quái vật c.ắ.n c.h.ế.t cũng coi như ông trời có mắt. Chỉ tội nghiệp mỗi thằng bé Thiên Lân, người còn chưa lớn bằng con ch.ó con, hiền lành chất phác, tiếc là đầu t.h.a.i vào nhà cha mẹ như thế."

Tần thị nói đến chỗ xúc động, lại không kìm được nước mắt.

Hứa Văn Hồ nghĩ đến dáng vẻ ngốc nghếch của Hứa Thiên Lân, trong lòng cũng thấy không nỡ, bèn buột miệng nói: “Lúc đệ vào làng không thấy bóng dáng xác sống đâu, chắc bọn chúng đi xa rồi. Hay là để đệ ra ngoài đồng xem sao."

"Không được.” Hứa Trung từ chối ngay tắp lự, nghiêm mặt nói: “Xác c.h.ế.t đầy đường đệ không phải không thấy, không nói nhiều, chỉ cần gặp một con quái vật thôi là đệ đừng hòng sống sót trở về. Cha mẹ lúc lâm chung đặc biệt dặn dò ta phải chăm sóc đệ cho tốt, chuyện này đệ đừng có mơ."

Tần thị cũng nói: "Tam lang nghe lời đại ca đệ đi, bỏ ngay cái ý định đó. Hơn nữa hai vợ chồng kia trước đây hại đệ không ít, đệ tội gì phải lo lắng cho tính mạng bọn họ?"

Hứa Văn Hồ đáp: "Đệ không lo cho bọn họ, đệ lo cho Thiên Lân. Tẩu tẩu vừa nói rồi đấy, Thiên Lân là đứa trẻ ngoan, ngày thường cũng chẳng bao giờ phạm lỗi. Cha mẹ nó là cha mẹ nó, nó là nó, đệ không thể vì lỗi lầm của người lớn mà mặc kệ nó sống c.h.ế.t được."

Tần thị cứng họng. Dù muốn phản bác nhưng nghĩ đến đứa cháu vô tội, trong lòng cũng thấy xót xa.

Thái độ của Hứa Trung vẫn kiên quyết, không cho phép nghi ngờ: “Thiên Lân dù có vô tội, giờ này cũng không biết sống c.h.ế.t thế nào. Nếu chẳng may gặp nạn, đệ có ra ngoài cũng chỉ nướng thêm một mạng người thôi. Đệ đọc sách thánh hiền bao nhiêu năm, chẳng lẽ đạo lý này còn không hiểu?"

Hứa Văn Hồ bất lực, đành kể hết những gì mình trải qua dọc đường và dự định quay về Kinh thành.

Hứa Trung biết đệ đệ mình đã gặp "quái vật" ngay trên đường đi thì sững sờ, nghe đệ đệ mình kể mà cứ như nghe chuyện trên trời.

Nếu là trước đây, chắc chắn hắn sẽ nghĩ đệ đệ mình đọc sách đến mụ mẫm đầu óc, nói toàn lời nhảm nhí. Nhưng bây giờ sự thật bày ra trước mắt, không muốn tin cũng phải tin.

Tuy hai chuyện không liên quan trực tiếp đến nhau, quá khứ thoát nạn vài lần không có nghĩa là hiện tại cũng thoát, nhưng Hứa Trung nhìn đôi mắt sáng ngời kiên định của em trai, trái tim vốn cứng như đá tảng bỗng lung lay.

Cuối cùng, Hứa Trung nghiến răng nói: “Thôi được, Thiên Lân dù sao cũng là cháu ruột của hai ta, không có lý nào thấy c.h.ế.t không cứu. Nhưng lão Tam, ta phải đi cùng đệ, cùng ra ngoài đồng."

"Không được!"

Hứa Văn Hồ từ chối ngay lập tức, mày nhíu chặt.

"Quyết định vậy đi." Hứa Trung quay sang nói với Tần thị: “Truyền tin xuống dưới, xem có ai không sợ c.h.ế.t, dám theo ta và Tam lang ra đồng một chuyến không. Ai dám đi, thưởng mỗi người một trăm lượng bạc."

Tần thị thấy cả hai anh em đều không cản được, cuống đến phát khóc, nhưng cũng chẳng biết làm thế nào để giữ chân hai người, bất giác thầm nghĩ: Giá như Lý cô nương ở đây thì tốt rồi, có cô ấy ở đây, dù có phải trói gô hai gã đàn ông này lại cũng làm được.

Lý Đào Hoa đang ở tận Kinh thành xa xôi, sao mà giúp được chuyện này.

Tần thị lau nước mắt, miễn cưỡng truyền lời xuống dưới.

Dưới sự trọng thưởng ắt có dũng phu, chẳng mấy chốc đã tập hợp được năm sáu gã làm công vạm vỡ.

Hứa Trung và Hứa Văn Hồ mỗi người thay một bộ đồ gọn gàng, dẫn theo đám làm công cầm cuốc xẻng búa tạ, hùng hổ đi ra cửa.

Đêm tối gió lớn, Hứa gia thôn dưới ánh trăng hoang vắng như ngôi làng ma, nhà nào nhà nấy tối om, không một bóng người.

Hứa Văn Hồ chia mọi người thành từng nhóm hai người, chia nhau quan sát động tĩnh bốn phương tám hướng Đông Tây Nam Bắc, dù chỉ là chiếc lá rơi xuống đất cũng khiến tất cả giật mình.

Cả đoàn người vừa đi vừa ngoái lại nhìn, quãng đường ngắn từ làng ra đồng mà đi cứ như thể đi đến sáng mới tới.

Hứa Văn Hồ thấy kéo dài thời gian thế này không ổn, cảnh giác thì có cảnh giác, nhưng ở ngoài quá lâu càng thêm nguy hiểm.

Hắn trầm giọng nói: "Tất cả nghe cho kỹ đây, từ giờ trở đi mặc kệ mọi thứ, dốc hết sức mà chạy về phía trước, chạy nhanh hết mức có thể."

Mọi người rất do dự, chần chừ không dám bước.

Hứa Văn Hồ làm gương, co cẳng chạy trước.

Hứa Trung tuy không hiểu ý em trai, nhưng làm theo chắc chắn không sai, bèn chạy theo.

Đám làm công thấy vậy cũng chẳng màng sợ hãi nữa, ba chân bốn cẳng đuổi theo sau.

...

Chạy một mạch từ làng ra đến đồng, Hứa Văn Hồ không dám dừng lại phút nào. Khi đến được bên ngoài trang trại, hắn đã thở không ra hơi, đứng không thẳng người nổi.

Gọi là "trang trại", thực ra chỉ là ba gian nhà tranh dựng bên ruộng để người làm nghỉ ngơi trông coi đồng áng. Nhiều năm không dùng đến, đã sớm hoang phế.

Hứa Văn Hồ ngẩng đầu nhìn về phía cửa trang trại, lại phát hiện xác của Hứa Võ.

Nói chính xác hơn là tấm "da" của Hứa Võ.

Nội tạng bị móc sạch, thịt trên tứ chi cũng bị gặm sạch trơn, thậm chí xương cũng biến mất, chỉ còn lại một tấm da người rách nát khô quắt trên mặt đất. Miệng há hốc, hốc mắt vốn chứa nhãn cầu giờ chỉ còn là hai cái lỗ m.á.u đen ngòm.

Hứa Văn Hồ nhịn nôn suốt dọc đường, lúc này dạ dày cuộn lên dữ dội, há miệng nôn thốc nôn tháo hết chỗ canh gừng vừa uống.

"Tam lang không sao chứ?" Hứa Trung quan tâm hỏi.

Hứa Văn Hồ lắc đầu, nén cảm giác buồn nôn mãnh liệt xuống, tiếp tục đi vào trong.

Thi thể Chân thị nằm ngang trước nhà chính, t.ử trạng có phần đỡ hơn Hứa Võ một chút, nhưng cũng thê t.h.ả.m không nỡ nhìn.

Hứa Văn Hồ sai người làm canh cửa, tự mình và Hứa Trung lục soát một vòng trong trang trại nhưng không thấy bóng dáng Hứa Thiên Lân đâu.

Hứa Trung lạnh toát cả người: "Thiên Lân có khi cũng đã..."

"Không đúng.” Hứa Văn Hồ phản bác chắc nịch: “Nếu Thiên Lân gặp nạn, ở đây phải có xác nó mới đúng, sao có thể chỉ có xác cha mẹ nó được."

Vừa nói, Hứa Văn Hồ đã sải bước đi ra ngoài, quan sát địa hình xung quanh.

Dưới màn đêm, chỉ thấy một cánh đồng lúa mì bằng phẳng trải dài đến tận chân núi. Lúa mì vụ thu vừa mới nhú mầm non, nhìn qua trọc lóc, chẳng thấy manh mối gì.

Nhưng Hứa Văn Hồ như vớ được cọc, đặc biệt chạy lại gần quan sát ruộng lúa, quả nhiên phát hiện trong đám lúa rậm rạp có dấu vết bị giẫm đạp.

Hắn không do dự, vội vàng dẫn người lần theo dấu chân tìm kiếm, đi thẳng vào trong núi, tiến vào một khu rừng rậm rạp.

Trong rừng tối đen như mực, đưa tay không thấy năm ngón. Mấy gã đàn ông đi theo cũng không khỏi rùng mình, sợ hãi không biết lúc nào cái miệng m.á.u trong bóng tối sẽ lao ra c.ắ.n xé.

Hứa Trung dù thương cháu đến mấy, lúc này cũng bắt đầu muốn rút lui, nuốt nước bọt nói: “Này Tam lang, hay là chúng ta về đi. Khu rừng này nhìn thế nào cũng không giống chỗ Thiên Lân dám vào. Dù sao tìm cũng tìm rồi, dẫu không thấy người thì cũng coi như không còn gì hối tiếc."

"Ca ca cứ đưa mọi người về trước đi, đệ tìm thêm chút nữa." Hứa Văn Hồ nói.

Hứa Trung than thở: "Đệ nói gì vậy, sao ta có thể để đệ ở lại đây một mình được."

Đúng lúc này, trong bóng tối truyền đến tiếng kêu cứu yếu ớt của trẻ con: "Cứu mạng... ai cứu cháu với..."

Hứa Văn Hồ nhận ra ngay giọng của Thiên Lân, lập tức lao về hướng phát ra tiếng nói, Hứa Trung dẫn người bám sát theo sau.

Vạch đám cành lá hỗn độn ra, trước mắt sừng sững một cái cây cổ thụ cao hai trượng. Trên cành cây khẳng khiu như móng vuốt ma quỷ, một đứa trẻ béo tròn đang nằm thoi thóp.

"Thiên Lân, là cháu phải không!"

Hứa Trung kích động hét lớn, giọng run run.

Hứa Thiên Lân vốn dĩ sắp mất ý thức, bị tiếng gọi làm giật mình tỉnh lại, lập tức òa khóc nức nở: "Đại bá! Đại bá cứu cháu! Cháu không xuống được!"