Hứa Văn Hồ đứng chôn chân tại chỗ, hồi lâu không nói nên lời.
Mặt trời chiều đỏ rực chói mắt, ánh sáng vàng rực rỡ lóa cả mắt.
Hứa Văn Hồ ngước mắt đón ánh nắng, khuôn mặt gầy gò càng thêm tiều tụy, đáy mắt bình thản nhưng ẩn chứa sóng ngầm cuộn trào.
Chàng nói: "Thôi huynh, huynh có coi mình là đàn ông không?"
Thôi Nhan Quang bị hỏi đến ngớ người, cãi lại: "Cái gì mà coi là đàn ông, ta vốn dĩ là đàn ông mà."
Hứa Văn Hồ thu hồi ánh mắt, chuyển sang nhìn thẳng vào mặt Thôi Nhan Quang, ánh mắt bình tĩnh nhưng giọng điệu lạnh lùng: "Thôi huynh nếu còn là đàn ông thì hãy tự mình đi hủy bỏ hôn ước này, hà tất phải mượn tay người khác. Làm vậy vừa coi thường đối phương, vừa làm tổn hại thể diện của chính mình."
Nói xong, chàng vái chào Thôi Nhan Quang: "Ta còn có việc, xin phép đi trước, Thôi huynh cứ tự nhiên."
Thôi Nhan Quang ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Hứa Văn Hồ rời đi, lẩm bẩm một mình: "Nói hay nhỉ, là đàn ông thì phải tự mình đến nhà, thế Lý Đào Hoa cũng là đàn ông đấy thôi, sao không bảo hắn đến tìm ta từ hôn?"
Trừ phi đối phương căn bản không có ý định từ hôn?
Thôi Nhan Quang tưởng tượng ra cảnh hai gã đàn ông cặp kè với nhau, nổi da gà khắp người, vội vàng lấy bầu rượu ra tu mấy ngụm cho ấm người.
...
Lúc tan làm đã gần giờ Tuất, màn đêm buông xuống, mặt trời lặn về tây.
Khi Hứa Văn Hồ ra khỏi Hàn Lâm viện, trời đã tối đen như mực. Đang lúc chàng suy nghĩ xem nên mua gì ngon về cho Lý Đào Hoa ăn thì liếc mắt cái đã thấy Lý Đào Hoa đang đứng bên kia đường, trừng mắt nhìn chàng đầy giận dữ.
Lý Đào Hoa thấy chàng, không mắng cũng không hét, chỉ lườm một cái rồi quay người bỏ đi.
"Đào Hoa!"
Hứa Văn Hồ hoảng hốt, vội vàng đuổi theo.
"Trưa nay là ta sai, ta không nên thừa lúc nàng ngủ lén đi làm. Đào Hoa ta biết lỗi rồi, từ nay về sau nàng nói gì ta nghe nấy, không bao giờ làm trái ý nàng nữa, được không?" Hứa Văn Hồ lắp bắp dỗ dành.
Lý Đào Hoa sải bước dài, chẳng thèm cho Hứa Văn Hồ cơ hội giải thích.
Hai người kẻ trước người sau đi qua những sạp hàng bán đồ chơi. Hứa Văn Hồ cuống quá hóa liều, cầm cái trống bỏi dỗ trẻ con lên lắc lắc: "Đào Hoa, nàng thích cái này không, ta mua cho nàng nhé."
Lý Đào Hoa cứ đi một mạch, chẳng thèm liếc mắt nhìn chàng lấy một cái.
Hứa Văn Hồ đặt trống bỏi xuống, đổi sang cầm một xiên kẹo hồ lô: "Đào Hoa, ăn kẹo hồ lô không? Nàng xem quả sơn tra này vừa to vừa tròn, chắc chắn là ngon lắm."
Lý Đào Hoa vẫn không nhìn chàng, mắt nhìn thẳng cứ thế đi.
Đi một lúc, nàng phát hiện phía sau không còn tiếng động nữa.
Lý Đào Hoa dần dừng bước, quay đầu nhìn quanh, phát hiện Hứa Văn Hồ đã biến mất tăm.
Tên ngốc này không bị lạc đấy chứ? Hay là bị ai bắt cóc rồi?
Trong lòng thấy bất ổn, nàng định quay lại tìm người thì vai bị ai đó vỗ nhẹ.
Lý Đào Hoa quay lại, thấy Hứa Văn Hồ đang đeo mặt nạ Trư Bát Giới, nói giọng ồm ồm: "Đại sư huynh, lão Trư biết lỗi rồi, xin sư huynh tha cho lão Trư đi mà."
Lý Đào Hoa bật cười thành tiếng, cười đến nỗi không đứng thẳng nổi người.
Hứa Văn Hồ tháo mặt nạ xuống. Có lẽ vì chạy một lúc nên mắt chàng sáng long lanh và hơi đỏ, miệng th* d*c. Chàng nhìn Lý Đào Hoa chằm chằm, tuy không nói gì nhưng vẻ mặt đầy vẻ khẩn thiết, nóng lòng chờ đợi sự tha thứ của nàng.
Lý Đào Hoa cười đủ rồi, giật lấy cái mặt nạ Trư Bát Giới trên tay chàng, ướm thử lên mặt mình, nói: "Không ngờ nha, chàng gầy thế mà đóng Trư Bát Giới cũng giống phết."
Hứa Văn Hồ thở còn chưa đều, vụng về nói: "Chắc là... chắc là do thiên phú đấy.” chàng liếc nhìn Lý Đào Hoa: “Đào Hoa, nàng không giận ta nữa đúng không?"
Lý Đào Hoa trừng mắt, hậm hực nói: "Ai bảo thế, ta không chỉ giận chàng mà còn ghét chàng nữa. Ta ghét chàng không biết quý trọng thân thể mình, ghét chàng cứ bận lên là không thèm ngủ nghê gì, ghét chàng..."
Hứa Văn Hồ nghe Lý Đào Hoa kể tội, bỗng nhiên mỉm cười, nụ cười mang theo ba phần ngốc nghếch.
Lý Đào Hoa khó hiểu nhìn chàng, chớp mắt hỏi: "Cười cái gì?"
Hứa Văn Hồ nhìn nàng, ánh mắt chân thành, giọng nói dịu dàng: "Đào Hoa, nàng không ghét ta, nàng chỉ là quá quan tâm ta thôi."
Trong đầu như có pháo hoa nổ tung, mặt Lý Đào Hoa đỏ bừng ngay lập tức, nàng quay mặt đi chỗ khác: "Chàng nghĩ nhiều rồi, ta mới không thèm, chàng... chàng nói hươu nói vượn!"
Nàng ném cái mặt nạ Trư Bát Giới vào người Hứa Văn Hồ, quay người chạy biến.
Hứa Văn Hồ vừa vội trả tiền mặt nạ cho chủ quán, vừa vội đuổi theo Lý Đào Hoa, hận không thể mọc thêm hai cái chân hai con mắt.
Hai người chạy kẻ trước người sau giữa dòng người tấp nập buổi tối, một lúc lâu sau mới bắt kịp nhịp bước của nhau, sóng vai cùng đi.
Cơn giận của Lý Đào Hoa vẫn chưa tan hết, như để trả thù Hứa Văn Hồ, nàng mua đủ thứ đồ chơi kỳ quái dọc đường, ném hết cho chàng cầm.
Hứa Văn Hồ người đeo đầy đồ, tay xách nách mang, trông chẳng khác nào cái cây ước nguyện, đi hai bước lại thở hồng hộc.
Lý Đào Hoa nghe tiếng thở, quay sang nhìn chàng, cố ý nhướng mày trêu chọc: "Sao thế, không chịu nổi nữa à?"
Hứa Văn Hồ lập tức thẳng cái lưng đang còng xuống vì mệt, nói đầy khí thế: "Ta chịu được, Đào Hoa cứ mua thoải mái, mua nhiều vào."
Lý Đào Hoa gật đầu hài lòng, chỉ vào hai quả bầu hồ lô to hơn cả đầu người trên sạp: "Ông chủ, tôi lấy hai quả này, mang về cưa làm gáo múc nước."
Hứa Văn Hồ suýt ngất xỉu, nhưng vẫn c.ắ.n răng tiến lên trả tiền.
Mua xong bầu, đang lúc Lý Đào Hoa ngó nghiêng xem xung quanh còn thứ gì hay ho không, Hứa Văn Hồ bỗng nắm chặt lấy tay nàng.
Lý Đào Hoa tưởng chàng hết hơi rồi, bèn biết điểm dừng: "Được rồi được rồi, không hành chàng nữa, giờ ta hết giận rồi, đưa đồ đây cho ta, ta xách cho."
Giữa chốn ồn ào náo nhiệt, Hứa Văn Hồ hạ thấp giọng: "Đào Hoa, có người đang theo dõi chúng ta."
Lý Đào Hoa sững sờ, định quay đầu lại nhìn thì nghe Hứa Văn Hồ nhắc: "Đừng quay đầu lại."
Lý Đào Hoa làm theo, trong lòng hiểu rõ lúc này không được đ.á.n.h rắn động cỏ.
Nàng lẳng lặng nắm c.h.ặ.t t.a.y Hứa Văn Hồ, hai người ăn ý rảo bước nhanh hơn, chuyên chọn chỗ đông người mà đi.
Đầu người nhấp nhô, ánh đèn đường xiêu vẹo.
Bước chân hai người từ nhanh chuyển sang chạy chậm, đồ đạc trên người rơi lả tả dọc đường.
Hứa Văn Hồ như cố tình để lại dấu vết, không quay lại nhặt lần nào, thì thầm hứa với Lý Đào Hoa: "Sau này ta sẽ mua lại hết cho nàng."
"Mua cái con khỉ! Mạng sống quan trọng hơn!" Lý Đào Hoa quát khẽ, chạy nhanh hơn nữa, cố tình chạy ngược hướng với những dấu vết để lại.
Hai người nắm tay nhau chạy qua vô số con phố lớn ngõ nhỏ, từ nơi ồn ào náo nhiệt đến chốn vắng vẻ không người, xung quanh chỉ còn ánh trăng sáng vằng vặc soi đường.
Lý Đào Hoa thở hổn hển quay lại nhìn, thấy phía sau tối om trống trải, thở phào nhẹ nhõm: "Chắc là cắt đuôi được bọn theo dõi rồi. Yên tâm đi Hứa Văn Hồ, nếu có nguy hiểm, lần này nhất định ta sẽ chắn trước mặt chàng."
Lời vừa dứt, nàng cảm thấy cánh tay bị siết chặt, cả người xoay một vòng, khi hoàn hồn lại thì Hứa Văn Hồ đã đứng chắn trước mặt nàng.
Phía trước hai người có một bóng đen đứng sừng sững, đen thùi lùi như ma quỷ.
"Nửa đêm canh ba, kẻ nào ở đây giả thần giả quỷ?"
Giọng Hứa Văn Hồ không lớn nhưng đầy uy lực, dáng đứng thẳng tắp khiến người ta suýt quên mất chàng chỉ là một thư sinh yếu ớt chỉ biết đọc sách.
Lý Đào Hoa thò đầu ra từ sau lưng chàng nhìn bóng đen kia. Thấy tóc tai đối phương bị gió thổi tung bay tứ tung, nàng lại không thấy sợ mà ngược lại cảm thấy hơi quen quen.
"Kỳ lạ, cái kiểu xuất hiện thần kinh này hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải." Nàng lẩm bẩm.
Hứa Văn Hồ đẩy nàng ra sau: "Đào Hoa chạy mau! Ở đây có ta lo!"
Lý Đào Hoa còn đang ngẫm nghĩ xem quen ở chỗ nào thì Hứa Văn Hồ đã giơ nắm đấm, xông lên phía trước.
"Đồ ngốc!"
Lý Đào Hoa c.h.ử.i đổng một câu, rút con d.a.o mổ lợn sau lưng ra, cùng xông lên.
Hai người kẻ trước người sau lao về phía bóng đen với khí thế quyết tử. Khi đến trước mặt bóng đen, vừa định ra tay thì bóng đen kia mở miệng nói: "Mẹ ơi, hai người sống sờ sờ mà không có nổi đôi mắt tinh tường, mở to cái mắt mù của các người ra mà nhìn cho rõ xem ta là ai."
Giọng nói quá quen thuộc khiến Hứa Văn Hồ giật mình lảo đảo, ngã sấp mặt xuống đất.
Lý Đào Hoa bị vướng chân chàng, cũng ngã theo, đè nghiến lên người chàng.
Cẩm Mao Thử khoanh tay trước ngực, hả hê nhìn hai kẻ xui xẻo trước mặt, cười nói: "Đừng thế chứ, chưa gì đã vội chúc Tết, ta chưa chuẩn bị lì xì đâu nha."
"Con! Chuột! C.h.ế.t! Tiệt!"
Lý Đào Hoa bật dậy lao vào người hắn, d.a.o mổ lợn múa may vun vút, ra chiều muốn lột da Cẩm Mao Thử ngay tại chỗ.
"Bình tĩnh bình tĩnh, quân t.ử động khẩu không động thủ, động thủ là làm ch.ó con. Ta chẳng qua chỉ muốn trêu hai người một chút thôi mà, có cần hận ta đến thế không?"
"Ngươi gọi đó là trêu à? Ngươi gọi là cố làm ra vẻ huyền bí (cố lộng huyền hư)!"
"Là cố lộng huyền hư, đồ mù chữ!"
Giữa tiếng cãi vã, Hứa Văn Hồ lồm cồm bò dậy. Thấy Lý Đào Hoa chỉ lo cãi nhau với Cẩm Mao Thử, chàng bèn trở lại bản chất yếu ớt, ôm đầu ho khù khụ: "Đau đầu quá, ta sắp không xong rồi."
Lý Đào Hoa vội vàng quay lại đỡ chàng, rồi quay sang mắng Cẩm Mao Thử té tát: "Ngươi xem! Hắn bị ngươi hại thành ra thế này rồi đây này!"
Cẩm Mao Thử ném cho Hứa Văn Hồ cái nhìn "đều là đàn ông với nhau, diễn cái gì mà diễn", nhưng cũng không vạch trần chàng, kéo dài giọng nhận thua cho qua chuyện: "Được rồi được rồi, coi như ta sai được chưa, sau này không trêu hai người kiểu đó nữa."
"Thế còn nghe được!"
Cãi nhau với Cẩm Mao Thử xong, Lý Đào Hoa lo lắng nhìn Hứa Văn Hồ: "Đồ ngốc, chàng sao rồi? Có sao không?"
Hứa Văn Hồ giả vờ ho thêm hai tiếng, nặn ra nụ cười yếu ớt: "Đào Hoa yên tâm, ta không sao đâu."
Nói xong, chàng quay sang đối mặt với Cẩm Mao Thử, hết ho hết chóng mặt, nghiêm túc hỏi: "Thử huynh đột ngột từ trên trời rơi xuống, chắc là có việc quan trọng cần nhờ ta và Đào Hoa?"
Cơn giận của Cẩm Mao Thử lập tức bùng lên, mắng xối xả: "Còn mặt mũi mà nói à! Trước đó chúng ta hẹn thế nào? Đã bảo sau Trung thu hội họp, kết quả ta đến thôn Hứa gia tìm ngươi, ngươi đã mọc cánh bay mất rồi. Tên họ Hứa kia ngươi có ý gì hả? Ngươi chơi ta đấy à? Cẩm Mao Thử ta đường đường là Đạo thánh, trên giang hồ cũng là nhân vật có m.á.u mặt, ngươi nói xem sao ngươi có thể làm thế..."
Thấy Cẩm Mao Thử lải nhải như b.ắ.n liên thanh không dứt, Lý Đào Hoa không nhịn được nữa, nhét nửa miếng điểm tâm ăn dở trong n.g.ự.c vào mồm hắn, lúc này thế giới mới được yên tĩnh trở lại.
Nghe Cẩm Mao Thử kể lể xong, Hứa Văn Hồ mới nhớ ra chuyện cũ. Ngoài sự áy náy hối lỗi, chàng chợt nhận ra điều gì, ánh mắt phức tạp nhìn Cẩm Mao Thử hỏi: "Vậy Thử huynh tìm ta lần này là muốn hỏi về tiến độ vụ án người sống như xác c.h.ế.t?"