Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 10: Vụ Án Năm Xưa 4

"Hứa đại nhân có biết, huyện lệnh ở Thiên Tận Đầu, nhiệm kỳ tổng cộng là bao lâu không?"

Vương Đại Hải chẳng hề thuận theo lời Hứa Văn Hồ mà đáp lại, vẫn giữ nụ cười híp mắt ấy, nhàn nhạt buông một câu hỏi.

Hứa Văn Hồ không ngờ hắn lại trả lời như vậy, rõ ràng là thoáng chút ngẩn ngơ.

Vương Đại Hải quay mặt nhìn đám nam nữ già trẻ bên dưới, đáy mắt hiện lên vẻ khinh miệt như nhìn lũ sâu kiến, giọng điệu nhẹ tênh: "Lão hủ nói cho ngài biết, nhiều nhất cũng chỉ bốn năm."

"Thiên Tận Đầu, Thiên Tận Đầu, đã đến tận cùng của trời đất rồi, ngài nghĩ xem, nơi này liệu còn ai quản nữa không?"

"Tại chốn này, triều đình ban hành bất cứ chỉ thị nào, chỉ riêng việc truyền đạt tới nơi cũng phải mất ít nhất nửa năm. Nếu có việc bẩm báo lên trên, chỉ một vòng đi về, một năm trời đã trôi qua vèo vèo. Nếu muốn thi hành luật mới, chỉ mong mới thấy chút hiệu quả thôi, cũng phải mất đến ba năm."

"Ba năm đấy, cái gọi là 'phép vua thua lệ làng', nguyên do cũng từ đây mà ra."

"Lão hủ hổ thẹn, lăn lộn ở chốn này cả đời người, cũng chỉ là một tay trọc phú cỏn con, bước ra khỏi Thiên Tận Đầu thì chẳng ai thèm để lão vào mắt. Nhưng nếu là ở bên trong Thiên Tận Đầu này..."

Vương Đại Hải cười mà không nói tiếp, nhưng ý tứ đã rõ rành rành. Hắn nhìn lại Hứa Văn Hồ: "Hứa đại nhân tuổi trẻ khí thịnh, rất đáng để người ta tán thưởng, rốt cuộc ai cũng từng có thời tuổi trẻ. Nhưng Hứa đại nhân phải nhớ kỹ, con người ta không thể trẻ mãi, không thể mãi dựa vào bầu nhiệt huyết để chống chọi với thế đạo này. Chi bằng nhìn xa trông rộng hơn một chút, ngẫm xem cái gì là không cần thiết, cái gì mới thực sự có lợi cho bản thân. Hứa đại nhân là người đọc sách, tự nhiên hiểu lý lẽ, trong chuyện này cái nào nặng cái nào nhẹ, lão nghĩ trong lòng Hứa đại nhân giờ phút này đã rõ, chẳng cần lão hủ phải nhiều lời."

Chùa Phúc Hải tựa lưng vào núi, gió núi lồng lộng, đứng trên cao càng thấy lạnh buốt da thịt.

Tà áo rách rưới của Hứa Văn Hồ bị gió thổi bay phần phật, đáy mắt cũng bị gió hun cho đỏ hoe, nhưng khi chàng cất lời, chất giọng vốn ôn hòa đến mức gần như nhu mì ấy lại vang lên đầy nội lực:

"Ý của Vương viên ngoại là muốn bản huyện đừng lo chuyện bao đồng, cứ an phận thủ thường làm tốt cái chức quan tép riu này, chỉ đợi chỉ thị thuyên chuyển của triều đình xuống là cao chạy xa bay, một đi không trở lại sao?"

Vương Đại Hải không tỏ rõ thái độ, chỉ mỉm cười.

Khói hương lượn lờ trong phật đường bao trùm lấy tượng Phật Mẫu đen sì, đôi mắt m.á.u âm u xuyên qua màn khói, tĩnh lặng quan sát mọi sự trước điện. Hứa Văn Hồ đón gió thở hắt ra một hơi, trong khoảnh khắc bỗng thấy toàn thân thanh thản nhẹ nhõm. Chàng nói với Vương Đại Hải: "Lời đã đến nước này, đạo bất đồng bất tương vi mưu, Vương viên ngoại hãy tự lo liệu lấy thân mình."

Chàng bước xuống từng bậc thang, bóng lưng rời đi đầy vẻ cương quyết.

"Công tử, xe ngựa ở đằng kia cơ mà, ngài đi nhầm đường rồi!" Hưng Nhi gọi với theo.

Hứa Văn Hồ chẳng buồn quay đầu giải thích, cứ cắm cúi đi thẳng về phía trước.

Lý Đào Hoa nhìn theo bóng lưng Hứa Văn Hồ, rồi ngẩng đầu, lườm Vương Đại Hải một cái sắc lẹm.

Thực ra nàng nghe mấy lời đối thoại như lọt vào sương mù ấy cũng chẳng hiểu lắm, nhưng nàng nhìn ra được tên ngốc họ Hứa kia có vẻ đã nổi giận rồi. Khiến cho một người phản ứng chậm chạp đến mấy nhịp như thế mà cũng phải tức giận, nàng thật không dám tưởng tượng cái lão già họ Vương kia rốt cuộc đã làm những trò gì.

Lý Đào Hoa vội đuổi theo bước chân Hứa Văn Hồ, giọng hung dữ hét: "Đợi ta với!"

Ba người đi bộ một mạch về thành, không khí im ắng đến lạ thường, chẳng ai nói với ai câu nào.

Mãi đến khi đi vào khu chợ, ngang qua sòng bạc, thấy mấy gã đứng cửa cứ nhìn chằm chằm vào ba người như bầy sói đói, Hưng Nhi mới vội vàng ôm chặt túi tiền, nơm nớp lo sợ: "Bọn họ sẽ không cướp tiền đâu nhỉ?"

Lý Đào Hoa an ủi: "Cứ yên tâm đi, đừng lo người Thiên Tận Đầu sẽ cướp tiền của ngươi, bởi vì bọn họ chắc chắn sẽ cướp đấy."

Hưng Nhi sặc lời: "Đừng có nói mát nữa, cô cũng đi cùng chúng ta mà, cô không sợ bọn họ cướp luôn cả cô à?"

Lý Đào Hoa hất mặt đầy vẻ khinh thường: "Ta là người bản địa, người bản địa ai lại đi cướp người bản địa bao giờ."

Lời còn chưa dứt, bỗng một bóng đen lao vụt ra, chồm thẳng vào người Lý Đào Hoa, đôi bàn tay bẩn thỉu s* s**ng lung tung trên người nàng: "Tiền! Tiền! Tiền!"

Hứa Văn Hồ mê mê tỉnh tỉnh suốt cả quãng đường, lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo, bàn tay vốn chỉ biết cầm bút giờ nắm chặt thành nắm đấm, giận dữ quát: "Giữa thanh thiên bạch nhật sao dám càn rỡ như vậy! Lý cô nương đừng sợ, ta đến cứu cô đây!"

Lời chưa dứt, Lý Đào Hoa đã tung cước đá văng kẻ kia ra xa.

Nàng cất kỹ túi tiền, liếc nhìn gã đàn ông đầu bù tóc rối đang nằm dưới đất, phủi tay nói: "Tiền của bà cô đây mà cũng dám cướp, chán sống rồi hả."

Kẻ kia r*n r* vì đau, ngẩng đầu lên để lộ khuôn mặt.

Lý Đào Hoa tức thì trợn tròn mắt, không dám tin thốt lên một tiếng: "Cha?"

Lý Quý lúc này cũng phản ứng lại, nhìn gương mặt nàng mà lẩm bẩm gọi: "Con gái..." Giọng nói nghẹn ngào đến lạc cả đi.

Đúng lúc đó có một đám người đuổi tới, chẳng nói chẳng rằng xách cổ Lý Quý lôi đi.

Lý Quý vội vàng cầu cứu Lý Đào Hoa: "Con gái! Con mau cứu cha với! Hôm nay mà không trả được tiền, bọn chúng sẽ c.h.ặ.t t.a.y chân cha đem cho ch.ó ăn mất!"

Trái tim Lý Đào Hoa chợt cứng lại, nàng vờ như không nghe thấy, quay mặt đi mặc kệ Lý Quý bị lôi xềnh xệch, c.ắ.n chặt môi không phản ứng.

"Con gái! Con gái! Con quay lại nhìn cha đi! Là cha đây mà!"

"Chẳng lẽ con không nhớ trước đây cha đối xử tốt với con thế nào sao!"

"Con gái ơi!"

"Đợi đã."

Lý Đào Hoa đột ngột hô lên một tiếng, quay đầu nhìn đám người kia: "Ông ta nợ các người bao nhiêu?"

"Tròn hai mươi lượng!"

Lý Đào Hoa móc túi tiền ra, bước tới cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt Lý Quý nói: "Trong này là hai mươi lượng bạc. Hôm nay ông cầm số tiền này, cha con ta coi như ân đoạn nghĩa tuyệt, từ nay về sau, ông sống hay c.h.ế.t, ta còn hay mất, quãng đời còn lại nước sông không phạm nước giếng."

Lý Quý òa khóc nức nở, vươn bàn tay run lẩy bẩy chụp lấy túi tiền.

Khóe miệng Lý Đào Hoa nhếch lên, chẳng biết là cười ông ta hay cười chính mình, nàng đứng dậy quay về bên cạnh Hứa Văn Hồ, kéo cánh tay chàng lôi đi.

Tiếng khóc của Lý Quý vẫn vang vọng sau lưng nàng: "Con gái... Cha xin lỗi con, cha xin lỗi con!"

Đáy mắt Lý Đào Hoa đỏ hoe nóng hổi, miệng cười tự giễu, thì thầm: "Cha ư? Ta đã sớm không còn cha rồi."

Hứa Văn Hồ nhìn cánh tay bị siết chặt, câu "nam nữ thụ thụ bất thân" đã trôi ra đến miệng, nhưng vừa ngước lên thấy giọt lệ còn vương trên mi mắt nàng, lại nuốt ngược trở vào.

Trước cửa nha môn, Lý Đào Hoa mặt không cảm xúc, đang định bước vào thì nghe Hứa Văn Hồ khẽ gọi: "Lý cô nương."

Lý Đào Hoa ngẩng mặt nhìn, thấy tên mọt sách này mặt đỏ bừng tận mang tai, lan ra cả sau gáy nóng ran, bèn ngước nhìn trời đầy nghi hoặc: "Chàng đỏ mặt cái gì thế, hôm nay nắng cũng đâu có gắt."

Hứa Văn Hồ cúi đầu, nhìn vào tay nàng.

Lý Đào Hoa lúc này mới nhận ra hành động của mình, vội vàng buông tay ra, quay mặt đi ho khan một tiếng để che giấu sự mất tự nhiên, rồi sải bước đi thẳng về phía sau hậu viện nha môn.

Về đến phòng, nàng lôi nốt hai mươi lượng bạc giấu dưới gầm giường ra, đếm đi đếm lại, thấy không thiếu một xu, mới thở phào: "May quá may quá, vẫn còn đủ trả nốt tiền."

Còn những khoản khác...

Thôi kệ, nàng có tay có chân, không tin là ra khỏi Thiên Tận Đầu lại có thể c.h.ế.t đói được.

Nhét tiền trở lại chỗ cũ, nàng đang định leo lên giường ngủ bù một giấc thì nghe thấy tiếng hét thất thanh của Hưng Nhi.

Lý Đào Hoa vội mở cửa, xác định tiếng hét phát ra từ thư phòng, liền chẳng nghĩ ngợi gì mà chạy biến sang đó.

"Xảy ra chuyện gì rồi!"

Nàng hốt hoảng đẩy cửa xông vào, chỉ liếc mắt một cái, cả người c.h.ế.t trân tại chỗ.

Sau đó cũng hét lên theo.

"A!"

"A! A! A... Nhiều tiền quá!"

Chỉ thấy thư phòng rộng lớn từ trong ra ngoài, hễ chỗ nào là đất trống đều xếp đầy những thỏi bạc trắng lóa, chất cao đến đầu người, đến chỗ đặt chân cũng không còn, cả một biển tiền mênh mông.

Lý Đào Hoa nằm mơ cũng không dám mơ lớn đến thế, nàng cảm giác mắt mình sắp bị ánh bạc làm cho lòa đi, há miệng cố gắng mãi mới thốt nên lời, run run hỏi: "Chỗ này... đều ở đâu ra thế?"

Hứa Văn Hồ ngồi sau án thư chất đầy bạc trắng, đang múa bút viết gì đó, mực thơm lan tỏa. Nghe vậy, chàng ôn tồn đáp: "Nhà họ Vương gửi tới, nói là tiền chuộc Vương Kiểm."

Nói là tiền chuộc, chi bằng nói là sự thăm dò cuối cùng của Vương Đại Hải dành cho chàng.

Nhiều tiền thế này, đừng nói là một quan huyện thất phẩm ở cái chốn khỉ ho cò gáy, mà ngay cả quan chính tam phẩm trở lên, e là bổng lộc cả nửa đời cộng lại cũng chẳng bằng một nửa chỗ này.

Hưng Nhi đã sớm hoa mắt chóng mặt, nằm bò ra đống bạc mà hít hà, "Hóa ra đây là mùi tiền trong truyền thuyết sao, ôi, hãy làm ta thối c.h.ế.t đi, thối c.h.ế.t ta đi."

Hứa Văn Hồ nói: "Ngửi xong rồi nhớ sai người đến nhà họ Vương truyền lời, bảo họ mang xe đến chở về nguyên vẹn."

Lý Đào Hoa bừng tỉnh, buột miệng hỏi: "Ngài không lấy à?"

Hứa Văn Hồ ngừng bút: "Nếu Vương Kiểm trong sạch, ta tự khắc sẽ thả hắn ra. Còn nếu hắn thực sự có liên quan đến vụ án, thì chuyện này sao có thể dùngntiền mà đo đếm được."

Lý Đào Hoa đứng ngẩn ra một lúc, bỗng khó nhọc len qua đống bạc đi đến trước án thư, rồi vươn tay, đặt lòng bàn tay lên trán Hứa Văn Hồ.

Mặt Hứa Văn Hồ đỏ bừng lên tức thì, ngước mắt chạm phải đôi mắt hạnh trong veo kia, ấp úng mở lời: "Lý cô nương, cô..."

Lý Đào Hoa hỏi thẳng: "Ngài bị bệnh à?"

Hứa Văn Hồ ngơ ngác: "Cô nương sao lại nói vậy?"

Lý Đào Hoa: "Vậy tại sao ngài lại chê tiền không lấy, cứ khăng khăng bám riết lấy một vụ án từ ba năm trước không chịu buông?"

Ba năm đã trôi qua, người cũng c.h.ế.t hết rồi, dù có tra ra chân tướng thì cũng đâu thể khiến người c.h.ế.t sống lại. Tống Liên Tâm là hàng xóm của nàng, quan hệ lại tốt, nàng đương nhiên để tâm đến sự thật. Nhưng Hứa Văn Hồ chân ướt chân ráo đến đây, lại đ.â.m đầu vào ngõ cụt như thế, Lý Đào Hoa thực sự không hiểu nổi.

Rốt cuộc trên đời này lại có người chê tiền sao?

Mùi hương ngọt ngào trên người thiếu nữ tựa như trăm hoa đua nở ngày xuân. Hứa Văn Hồ giơ tay, dùng cán bút nhẹ nhàng đẩy tay Lý Đào Hoa ra, rũ mắt xuống không dám nhìn nàng, lí nhí đáp: "T.ử viết: 'Tại kỳ vị, mưu kỳ chính' (Ở vị trí nào thì lo toan việc chính sự của vị trí đó). Ta đã làm huyện lệnh Thiên Tận Đầu, tự nhiên phải làm tròn chức trách, san phẳng chuyện bất bình, dẹp yên thói bất chính."

Lý Đào Hoa chớp chớp đôi mắt, chỉ biết nhìn chàng.

Nàng vẫn chưa hiểu lắm.

Nhưng nàng chắc chắn một điều.

Cái tên Hứa Văn Hồ này, đúng là một tên ngốc thật rồi.

Sáng hôm sau, Vương Kiểm bị triệu lên công đường.

Ở trong lao hai đêm, uy phong của hắn vẫn không hề giảm sút, thần thái càng thêm ngông cuồng. Đến dưới công đường cũng chẳng thèm quỳ, đôi mắt liếc xéo Hứa Văn Hồ: "Chẳng phải chỉ là cho vay nặng lãi thôi sao? Tên nhãi ranh kia tao nói cho mày biết, ông đây ra ngoài vẫn cứ cho vay, còn vào hẳn trong nha môn mà cho vay, xem mày làm gì được tao."

Hứa Văn Hồ lại nói: "Bản huyện hôm nay thẩm vấn, không liên quan đến chuyện đó."

Vương Kiểm bỗng sinh nghi, nhíu mày nhìn thẳng vào Hứa Văn Hồ, dường như đang đoán xem chàng định giở trò gì.

Hứa Văn Hồ lật mở tập hồ sơ, đôi mắt chăm chú nhìn những dòng chữ trên đó, thần tình bình thản, giọng nói chậm rãi vang lên: "Năm Vĩnh Gia thứ bảy, tháng Canh Thân ngày Bính Dần, giờ Tý ba khắc."

"Thực ra người mà Cẩu Tống thị muốn g.i.ế.c... là ngươi, đúng không?"