Huyền Mộ Vô Tận

Chương 6: Cạm bẫy đầu tiên

Ánh sáng từ chiếc bình cổ vẫn còn lấp lánh trong không gian tối tăm của lăng mộ, nhưng giờ đây, cả Tuấn và Hương đều không còn thời gian để ngắm nhìn. Họ chạy về phía cánh cửa vừa mở ra, từng bước chân vang vọng như những tiếng trống thúc giục.

“Đi nhanh lên!” Tuấn gào lên, không để Hương có cơ hội do dự. Cánh cửa mở ra như một miệng hố sâu, dẫn họ vào một không gian khác, nơi những bí mật chưa từng được khám phá đang chờ đợi.

“Hơi bất thường,” Hương nói, mắt cô nheo lại trong bóng tối. “Chúng ta cần cẩn thận.” Cô rút ra một chiếc đèn pin từ ba lô, ánh sáng yếu ớt chiếu sáng một phần không gian xung quanh.

Cánh cửa khép lại phía sau họ, tiếng động kỳ lạ vang lên như tiếng thì thầm của những linh hồn đang canh gác. Họ cảm thấy sự hiện diện của những điều không thể giải thích, như thể có ai đó đang theo dõi họ.

“Cảm giác như chúng ta đang bị rình rập,” Tuấn thì thào, ánh mắt của anh quét ngang, tìm kiếm dấu hiệu của bất kỳ mối nguy hiểm nào.

“Chúng ta không thể để Khôi bám theo,” Hương nói, giọng nghiêm túc. “Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi có được cổ vật.”

“Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm ra lối thoát,” Tuấn đáp, quyết tâm trong lòng anh dâng trào. Họ tiếp tục đi sâu vào trong, ánh sáng từ chiếc đèn pin chỉ đủ để soi sáng những bức tường đá lạnh lẽo, nơi những ký tự cổ xưa được khắc sâu.

“Nhìn kìa!” Hương chỉ tay về phía một bức tường, nơi có những hình vẽ kỳ lạ. “Có thể đây là hướng dẫn về những cạm bẫy phía trước.”

Tuấn tiến lại gần, chăm chú đọc những ký tự. “Đây là một mảnh ghép của phong thủy. Nó chỉ ra rằng có ba cạm bẫy chính chúng ta sẽ phải vượt qua.” Anh chỉ vào những hình ảnh minh họa. “Đầu tiên là một cơn lốc lửa.”

“Chúng ta phải tìm cách vượt qua nó. Hãy nghĩ ra một kế hoạch,” Hương nói, giọng điệu đầy quyết tâm.

“Được, nhưng trước hết, chúng ta phải chú ý. Khôi có thể ở gần đây,” Tuấn cảnh giác. Họ tiến về phía trước, lòng ngập tràn lo âu nhưng cũng đầy quyết tâm.

Bỗng, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau, âm thanh như thể có ai đó đang lén lút di chuyển. Hương nắm chặt tay Tuấn, ánh mắt hoảng loạn. “Chúng ta không thể chậm trễ hơn nữa!”

“Nhìn kìa!” Tuấn chỉ về phía một ngọn đuốc đang bùng cháy, ánh sáng của nó nhấp nháy như đang kêu gọi họ. “Có thể nó sẽ dẫn chúng ta tới lối thoát.”

Họ tiến lại gần, và ngay khi chạm vào ngọn đuốc, một cánh cửa bí mật mở ra. “Đúng rồi! Chúng ta đã tìm thấy lối ra!” Hương reo lên, nhưng niềm vui của cô nhanh chóng bị dập tắt khi một bóng đen xuất hiện từ góc khuất.

“Khôi!” Tuấn thốt lên, nhận ra kẻ thù đang đứng đó với ánh mắt lạnh lùng.

“Không thể để các người thoát!” Khôi gầm lên, bước từng bước tiến về phía họ. Ánh sáng từ ngọn đuốc như bị hút vào sự tăm tối của hắn.

“Chúng ta không thể để hắn lấy được cổ vật!” Hương nhắc nhở, đôi mắt quyết tâm.

“Đúng! Chúng ta phải làm gì đó!” Tuấn gật đầu, lòng dâng trào khí thế.

Khôi lao tới, tay cầm dao găm sáng loáng. “Tao sẽ không để các mày cản đường tao!”

Hương nhanh chóng rút ra một thiết bị từ ba lô, một loại bom khói tự chế. “Đứng lại!” cô hét, ném thiết bị về phía Khôi. Một làn khói dày đặc bao phủ, làm hắn mất phương hướng.“Chạy!” Tuấn hô lớn, kéo Hương theo sau. Họ lao vào cánh cửa vừa mở ra, hy vọng tìm thấy lối thoát.

Khói dày đặc khiến họ khó thở, nhưng tiếng gầm gừ của Khôi phía sau thúc giục họ phải nhanh hơn. “Đừng dừng lại!” Tuấn quát, lòng đầy lo lắng.

Khi vượt qua cánh cửa, họ thấy mình đứng trong một căn phòng rộng lớn, giữa những bức tường được trang trí bằng vàng và ngọc. “Chúng ta đã đến nơi!” Hương thốt lên, nhưng niềm vui chưa kịp nở rộ đã bị một tiếng nổ lớn làm chấn động.

“Cái gì vậy?” Tuấn nhìn quanh, bất an. Một cánh cửa ở phía xa bỗng nhiên đóng sập lại, chặn lối về.

“Chúng ta phải tìm cách mở cánh cửa đó!” Hương hối hả, cô bắt đầu tìm kiếm xung quanh. “Có thể có một công tắc ở đâu đó.”

Trong khi đó, tiếng bước chân của Khôi đang đến gần. “Chạy đi đâu cũng vô ích!” hắn cười khẩy, giọng điệu đầy tự mãn. “Cổ vật sẽ thuộc về ta!”

“Chúng ta không thể để hắn chiếm được!” Tuấn nói, vừa lục tìm một cách đi ra. “Phải có cách nào đó để ngăn hắn lại!”

Hương nhìn vào những bức tranh trên tường, chúng như kể về một câu chuyện. “Có thể nếu chúng ta giải mã được những ký tự này, chúng ta sẽ tìm ra cách để mở cánh cửa.”

“Cùng nhau!” Tuấn nói, sự quyết tâm trong ánh mắt họ như hòa quyện. Họ bắt đầu phân tích những ký tự, cố gắng tìm ra manh mối.

Nhưng thời gian không chờ đợi. Tiếng gầm gừ của Khôi mỗi lúc một gần. “Tao sẽ đến và lấy được cổ vật!” hắn hô lên, một giọng điệu đầy thách thức.

“Chúng ta phải nhanh lên!” Hương thúc giục. “Không còn thời gian!”

“Chúng ta phải tìm ra cách, hãy tập trung!” Tuấn quát, cố gắng giữ bình tĩnh. Cả hai cùng nhau làm việc, sức mạnh từ sự hợp tác dần dần hé mở những điều bí ẩn.

Khi ánh sáng từ chiếc đèn pin quét qua những ký tự, một hình ảnh bỗng hiện ra. “Đây rồi! Có một công tắc!” Hương thốt lên, chỉ vào một điểm trên tường.

“Nhấn vào đó!” Tuấn hô lớn, lòng đầy hy vọng.

Hương không chần chừ, cô nhấn mạnh vào điểm đó. Một tiếng động vang lên, và cánh cửa dần dần mở ra, nhưng cũng là lúc Khôi lao vào.

“Không!” hắn gào lên, nhưng đã muộn. Cánh cửa mở ra, một luồng sáng mạnh mẽ tràn vào, kéo họ vào một không gian khác, nơi mà những bí mật cổ xưa vẫn đang chờ đợi.

“Đi!” Tuấn kéo Hương chạy vào, nhưng trước khi họ kịp thoát ra, một tiếng động lớn vang lên, và cánh cửa khép lại, giam giữ Khôi bên ngoài.

“Chúng ta đã thoát!” Hương thở phào, nhưng sự an toàn chỉ là tạm thời. Họ đứng giữa một không gian tối tăm, nơi những bí ẩn vẫn còn đang chờ đợi.

“Đây mới chỉ là khởi đầu,” Tuấn nói, lòng đầy quyết tâm. Họ không biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước, nhưng một điều chắc chắn: cuộc hành trình này còn xa mới kết thúc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn