Huyền Mộ Vô Tận

Chương 3: Đường đến lăng mộ

Họ đứng giữa không gian kỳ lạ, những hình ảnh và âm thanh mờ ảo xung quanh như một giấc mơ. Tuấn và Hương vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc từ việc mở cánh cửa bí ẩn. Những ký tự trên mảnh đá họ vừa khắc vẫn lấp lánh dưới ánh sáng, như thể đang chờ đợi một câu trả lời.

“Chúng ta đã làm gì vậy?” Hương hỏi, giọng cô thấp thoảng. Cô nhìn quanh, cảm giác như có ai đó đang dõi theo họ từ xa.

“Không biết nữa. Nhưng chắc chắn chúng ta đã mở ra một chiều không gian khác,” Tuấn trả lời, cố gắng trấn tĩnh bản thân. “Chúng ta cần phải tìm đường trở về.”

Bỗng, một tiếng động vang lên phía sau họ. Cả hai quay lại, thấy một bóng đen lớn đang tiến lại gần. Chúng không chỉ đơn thuần là bóng đen, mà là những hình thù kỳ quái, như thể từ cõi u tối nào đó bước ra. Tuấn nắm chặt tay Hương, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

“Chạy!” Tuấn hét lên, kéo Hương lao về phía trước. Nhưng những bóng đen như muốn chặn họ lại, bám theo như thể được sinh ra từ nỗi sợ hãi của chính họ.

“Hướng nào bây giờ?” Hương thở hổn hển, nhìn xung quanh trong sự hoảng loạn.

“Đi theo lối này!” Tuấn chỉ vào một con đường hẹp giữa những bức tường đá, nơi ánh sáng le lói từ phía xa. Họ lao vào đó, hy vọng tìm thấy một lối thoát.

Nhưng con đường này không dễ dàng. Những cạm bẫy xuất hiện liên tiếp: những mảnh đá rơi từ trên cao, những khe hở rộng có thể nuốt chửng họ. Hương nhanh chóng lấy ra một chiếc máy quét để phân tích địa hình.

“Cẩn thận, có dấu hiệu của bẫy ở phía trước,” cô nói, chỉ vào một chỗ mà những đường nét kỳ lạ được khắc trên đá. “Đó là một cơ chế tự động, có thể gây nổ.”

Tuấn nhìn theo hướng cô chỉ, cảm thấy lòng mình trĩu nặng. “Chúng ta phải tìm cách vượt qua. Hãy thử chế tạo một dụng cụ từ những gì có sẵn.”

Hương gật đầu, nhanh chóng lấy ra một số dụng cụ từ ba lô. Trong khi cô làm việc, Tuấn không khỏi lo lắng về bóng đen vẫn bám theo họ. Anh cảm nhận được sự hiện diện của linh hồn canh gác, như thể đang chờ đợi một cơ hội để tấn công.

“Xong rồi!” Hương kêu lên, giọng cô đầy phấn khởi. Cô đã tạo ra một thiết bị nhỏ có khả năng kích hoạt cơ chế bẫy từ xa.

“Được rồi, để tôi làm việc này,” Tuấn nói, đặt thiết bị lên mặt đất và kích hoạt. Một tiếng nổ nhỏ vang lên, và cánh cửa bẫy từ từ mở ra, cho phép họ đi qua.Họ thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự an toàn không kéo dài lâu. Tiếng thì thầm lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, như thể có hàng trăm linh hồn đang gào thét trong bóng tối. Ánh sáng từ chiếc hộp trước đó bắt đầu lấp lánh, khiến Tuấn và Hương không thể không nhìn về phía đó.

“Có gì đó không ổn,” Hương nói, giọng cô run rẩy. “Mình phải đi.”

“Chờ đã! Có thể có manh mối ở đó,” Tuấn kiên quyết. “Chúng ta phải tìm hiểu thêm về những gì đang diễn ra.”

Họ tiếp tục tiến về phía ánh sáng, nhưng khi đến gần, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo hơi thở của những linh hồn bị giam cầm. Hương bất giác rùng mình.

“Tuấn, cảm giác như chúng ta đang xâm phạm vào nơi không thuộc về mình,” cô nói, ánh mắt đượm buồn.

“Đừng lo. Chúng ta chỉ đang tìm kiếm sự thật,” Tuấn đáp, nhưng trong lòng anh cũng thấy bất an. Họ đã bước vào một cuộc phiêu lưu mà không thể lường trước được hậu quả.

Bỗng, một bóng đen lớn xuất hiện phía trước, chặn lối đi của họ. Đinh Minh Khôi, với nụ cười lạnh lùng, đứng đó như một ác mộng chưa tan. “Chào mừng các người đến với thế giới của những linh hồn,” hắn nói, giọng vang lên như sấm rền. “Đã đến lúc các người phải trả giá cho sự xâm phạm này.”

Hương nắm chặt tay Tuấn, “Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế. Phải tìm cách vượt qua hắn.”

“Đúng vậy,” Tuấn gật đầu, “nhưng phải cẩn thận. Hắn có thể đã chuẩn bị sẵn bẫy.”

Khôi bước tới, ánh mắt hắn như một con sói đang rình mồi. “Các người có muốn biết điều gì đang chờ đợi bên trong lăng mộ không? Hãy tự mình tìm hiểu.”

Hắn vung tay, và một làn khói đen dày đặc bùng lên, che khuất tầm nhìn. Tuấn và Hương hoảng loạn, nhưng không thể đứng yên. Họ biết rằng chỉ có một lựa chọn: tiến về phía trước, bất chấp mọi nguy hiểm.

“Đi nào!” Tuấn hét lên, kéo Hương lao vào làn khói, không biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước. Cảm giác hồi hộp như dâng trào, và họ hiểu rằng cuộc phiêu lưu chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn