Huyền Mộ Vô Tận

Chương 20: Hành trình mới

Trước

Khi ánh sáng lờ mờ của đèn đường chao đảo trong đêm tối, Tuấn và Hương dừng lại bên một chiếc xe cũ kỹ, nơi mà họ đã hẹn gặp Huy. Cảm giác hồi hộp như một cơn gió lạnh thổi qua, khiến lòng họ trĩu nặng. Tuấn nhấn mạnh: “Chúng ta cần phải khẩn trương. Thời gian không chờ đợi ai.”

“Đúng vậy,” Hương đồng tình, đôi mắt sáng rực. “Chúng ta đã có kế hoạch, giờ là lúc hành động.”

Huy đến nơi, thở hổn hển. “Xin lỗi! Tôi đã tìm hiểu thêm về Khôi. Hắn có một đội ngũ đáng gờm, toàn những kẻ từng có kinh nghiệm trong việc cướp mộ.”

“Điều đó càng làm cho chúng ta phải cẩn thận hơn,” Tuấn nói, lòng đầy lo lắng. “Chúng ta cần phải biết rõ điểm yếu của hắn.”

“Đúng rồi,” Hương thêm vào, “và chúng ta cũng cần chuẩn bị cho các cạm bẫy bên trong lăng mộ. Tôi sẽ làm một số dụng cụ hỗ trợ.”

Trong lúc Hương và Huy thảo luận về các vật liệu cần thiết, Tuấn cảm nhận một điều gì đó kỳ lạ. Ánh mắt anh lướt qua những bóng cây, như thể có một cái gì đó đang theo dõi họ. “Có cảm giác như có ai đó đang dõi theo,” Tuấn thì thầm, khiến cả nhóm ngừng lại.

“Cậu chắc chắn không phải lo sợ quá mức chứ?” Huy trêu chọc, nhưng vẻ mặt anh cũng nghiêm túc.

“Không, tôi không đùa đâu,” Tuấn nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng tối. “Chúng ta nên nhanh lên.”

Sau khi thu thập đủ thông tin và vật liệu, họ quyết định lên đường đến lăng mộ. Cả nhóm ngồi trên chiếc xe, không khí trong xe căng thẳng. Hương ngồi cạnh Tuấn, ánh mắt cô đầy quyết tâm, nhưng cũng có chút lo lắng. “Nếu chúng ta gặp Khôi, mọi thứ sẽ rất khó khăn.”

“Chúng ta sẽ tìm cách đối phó,” Tuấn trấn an, nhưng bên trong anh cũng có chút hồi hộp.

Khi xe dừng lại trước cánh cổng lăng mộ, ánh sáng từ đèn pha chiếu vào những bức tường cổ kính, tạo nên những bóng đổ kỳ quái. “Đây là nơi bắt đầu,” Hương nói, giọng nghẹn lại.

“Chúng ta sẽ không quay đầu lại,” Tuấn khẳng định, cảm giác hưng phấn lẫn hồi hộp trào dâng. Họ bước ra khỏi xe, mỗi bước chân như in dấu vào lòng đất lạnh lẽo.

“Có một số cạm bẫy mà tôi đã nghiên cứu,” Hương nhắc nhở, “nhưng chúng ta phải hành động nhanh chóng.”

Khi họ tiến vào lăng mộ, không khí trở nên ngột ngạt. Những bức tường ẩm ướt, những hình khắc cổ đại như đang thì thầm điều gì đó. “Cảm giác như có ai đó đang theo dõi,” Huy lặp lại lời Tuấn, ánh mắt không ngừng đảo quanh.

“Mọi người cẩn thận,” Tuấn cảnh giác. Họ di chuyển chậm rãi, từng bước một.

Bất chợt, một tiếng động vang lên từ phía sau. Huy giật mình, thét lên: “Cái gì vậy?”“Im lặng!” Tuấn quát, tay nắm chặt lấy đèn pin, chiếu sáng mọi ngóc ngách.

Một bóng đen lướt qua, nhanh như chớp. “Chúng ta không phải là những người duy nhất ở đây,” Hương thì thầm. “Có thể Khôi đã theo dõi chúng ta.”

“Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay,” Huy nói, vẻ mặt tái mét.

“Không thể,” Tuấn cương quyết. “Chúng ta phải tìm hiểu thêm về lăng mộ này trước khi rút lui. Cổ vật không thể rơi vào tay hắn.”

“Nhưng nếu chúng ta bị phát hiện…” Hương lo lắng.

“Đừng lo,” Tuấn đáp, “chúng ta sẽ tìm cách đối phó.”

Họ tiếp tục tiến vào sâu hơn, ánh sáng lờ mờ dần dần khiến không khí trở nên u ám. Những bức tranh khắc trên tường hiện ra như những câu chuyện cổ xưa, kể về những cuộc chiến, những linh hồn và những bí ẩn chưa được giải mã.

“Cảm giác như có điều gì đang chờ đợi chúng ta,” Hương nói, ánh mắt cô dõi theo những hình ảnh trên tường.

“Có thể đó chính là bí mật mà chúng ta đang tìm kiếm,” Tuấn đáp, lòng dâng lên sự háo hức.

Họ đến một căn phòng lớn, giữa phòng là một chiếc bàn đá cổ. Trên bàn có những cổ vật, nhưng điều khiến họ chú ý hơn cả là một bản đồ cổ, với những ký tự lạ lẫm. “Đây có thể là chìa khóa,” Hương nói, ánh mắt sáng lên.

“Chúng ta phải sao chép nó ngay,” Tuấn nói, bắt đầu chụp ảnh từng chi tiết. Đột nhiên, tiếng động lại vang lên, lần này lớn hơn. “Hình như có ai đó đang đến.”

“Chạy thôi!” Huy hét lên.

Họ vội vàng thu dọn, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu rằng, cuộc phiêu lưu này không chỉ đơn thuần là tìm kiếm cổ vật. Mà còn là hành trình khám phá chính bản thân mình, những mối quan hệ và những quyết định mà họ sẽ phải đối mặt.

“Đi nào!” Tuấn hối thúc, vừa chạy vừa cảm thấy hồi hộp. “Chúng ta không thể để mọi thứ bị lãng quên.”

Khi họ quay lưng lại, bóng tối phía sau dường như đang đuổi theo, mang theo những bí ẩn và nguy hiểm. Hành trình mới đã bắt đầu, nhưng không ai trong số họ biết rằng những điều khủng khiếp hơn đang chờ đợi họ ở phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn