Huyền Mộ Vô Tận

Chương 17: Kết thúc cuộc chiến

Tuấn và Hương đứng trước ngôi mộ cổ, cảm giác hồi hộp lan tỏa trong không gian tĩnh lặng. Khôi đã không còn là một kẻ mờ nhạt trong quá khứ, mà giờ đây là một mối đe dọa thực sự. Họ biết rằng, để ngăn chặn hắn và bảo vệ cổ vật, họ phải hành động ngay lập tức.

“Chúng ta cần phải vào trong,” Tuấn nói, ánh mắt anh rực lửa quyết tâm. “Không thể chờ thêm.”

“Nhưng chúng ta cần phải có kế hoạch,” Hương nhắc nhở, nắm chặt chiếc ba lô trên vai. “Cạm bẫy bên trong có thể rất nguy hiểm.”

“Bất kỳ cái gì cũng tốt hơn là để nó rơi vào tay Khôi,” Tuấn trả lời, sự lo lắng trong giọng nói không thể che giấu.

Thái Bình, đứng bên cạnh, gật đầu đồng ý. “Đúng vậy. Nhưng cần phải cẩn trọng. Mỗi bước đi đều có thể dẫn đến cái chết.”

Hương hít một hơi sâu. “Có lẽ chúng ta nên chia ra. Tôi sẽ ở bên ngoài để hỗ trợ, còn anh vào trong.”

“Không!” Tuấn phản đối ngay lập tức. “Cô không thể ở lại một mình. Chúng ta cần phải cùng nhau.”

“Chúng ta không có thời gian để tranh cãi,” Thái Bình nhấn mạnh. “Nếu Khôi phát hiện ra chúng ta, mọi thứ sẽ càng tồi tệ hơn.”

Hương nhìn vào mắt Tuấn, lòng đầy lo lắng. “Nếu anh vào, hãy cẩn thận. Tôi sẽ tìm cách giúp anh từ bên ngoài.”

“Được, nhưng hãy hứa với tôi sẽ không làm gì liều lĩnh,” Tuấn nói, sự quan tâm hiện rõ trên gương mặt.

“Anh cũng vậy,” Hương đáp, nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện. “Chúng ta đã đến đây, không thể bỏ cuộc.”

Họ bước vào ngôi mộ, không khí lạnh lẽo bao trùm lấy họ. Những bức tường đá xung quanh được khắc những ký tự cổ xưa, nhấp nháy dưới ánh đèn pin. Hương dõi theo từng bước đi của Tuấn, cảm giác hồi hộp mỗi lúc một tăng lên.

“Chúng ta cần tìm đường đến nơi cất giữ cổ vật,” Tuấn nói, trong khi ánh mắt anh quét khắp không gian.

“Cẩn thận với những cạm bẫy,” Hương nhắc nhở, lòng không khỏi lo lắng.

Chưa kịp nói hết câu, một âm thanh vang lên từ phía trước. Một chiếc bẫy bất ngờ xuất hiện, những mảnh đá rơi xuống từ trần mộ, khiến cả hai hoảng hốt. Tuấn nhanh chóng né tránh, nhưng một mảnh đá vẫn trúng vào vai anh.

“Chuyện gì vừa xảy ra?” Hương thốt lên, lao đến bên Tuấn.

“Không sao, chỉ là một vết thương nhẹ,” Tuấn trấn an, nhưng cơn đau vẫn khiến anh phải nhăn mặt.

“Hãy cẩn thận hơn. Chúng ta không thể để Khôi tìm ra chúng ta trước,” Hương nói, ánh mắt đầy lo âu.

Tiến sâu vào bên trong, họ phát hiện một căn phòng lớn, giữa phòng là một bàn thờ với cổ vật lấp lánh. “Đó là nó,” Tuấn chỉ vào cổ vật, ánh mắt đầy khao khát.

“Nhưng hãy nhớ, Khôi có thể đang ở gần đây,” Hương cảnh báo.

Bất ngờ, một bóng người xuất hiện ở cửa. Khôi, với nụ cười lạnh lùng, bước vào. “Cuối cùng cũng tìm thấy các người,” hắn nói, giọng điệu tự mãn.

“Khôi, đừng làm điều ngu ngốc,” Tuấn nói, tay nắm chặt lại. “Cổ vật không thuộc về ngươi.”

“Cổ vật sẽ mang lại sức mạnh mà ta cần,” Khôi cười khẩy. “Và giờ đây, các người sẽ không thể ngăn cản ta.”

“Hãy dừng lại!” Hương quát lên, nhưng Khôi đã nhanh chóng rút một con dao găm từ thắt lưng.“Đừng làm hại cô ấy!” Tuấn hét lên, lao về phía Khôi. Một trận chiến bất ngờ nổ ra, tiếng kim loại va chạm vang lên giữa không gian tĩnh lặng của ngôi mộ.

Hương đứng bên ngoài, lòng đầy lo lắng. “Tuấn, anh có sao không?” Cô gào lên, cảm giác bất lực trào dâng.

“Giữ vững vị trí, tôi sẽ giải quyết hắn!” Tuấn đáp, nhưng từng bước đi của anh đều trĩu nặng.

Cuộc chiến giữa Tuấn và Khôi diễn ra ác liệt. Khôi tấn công mạnh mẽ, nhưng Tuấn cũng không phải tay vừa. Anh né tránh những đòn đánh, tìm cách phản công. Nhưng từng giây trôi qua, sức lực anh dần cạn kiệt.

“Ngươi không thể thắng!” Khôi cười nhếch mép, dồn Tuấn vào thế bí.

“Đừng quá kiêu ngạo,” Tuấn thở hồng hộc, nhưng quyết tâm vẫn cháy bỏng trong ánh mắt.

Bên ngoài, Hương cảm nhận được sự căng thẳng. “Phải làm gì đó,” cô tự nhủ. “Nếu không, Tuấn sẽ không thể chịu nổi.”

Cô nhanh chóng tìm kiếm xung quanh, hy vọng tìm ra một cách giúp đỡ. Đột nhiên, ánh mắt cô dừng lại ở một chiếc đèn dầu cổ trên bàn thờ. “Có lẽ…” Hương lẩm bẩm, một ý tưởng chợt lóe lên.

“Làm ơn, hãy để Tuấn an toàn,” cô cầu nguyện, trước khi quyết định hành động. Hương nhặt chiếc đèn lên, đi về phía cửa.

Bên trong, Tuấn vẫn đang vật lộn với Khôi. “Ngươi không biết mình đang đùa với ai đâu!” Khôi gầm lên, đẩy Tuấn ngã xuống đất.

“Ngươi sẽ phải trả giá,” Tuấn cố gắng đứng dậy, nhưng một cơn đau nhói khiến anh không thể di chuyển.

“Đúng rồi, hãy khuất phục đi,” Khôi nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo. Hắn chuẩn bị tung đòn cuối cùng.

Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên. Hương xông vào, tay cầm chiếc đèn dầu. “Khôi, dừng lại!” cô hét lên, đổ dầu lên mặt đất.

Khôi quay lại, ánh mắt ngạc nhiên. “Cô nghĩ làm vậy có thể cản ta sao?”

“Không, nhưng nó có thể giúp chúng ta,” Hương đáp, tay châm lửa vào dầu. Làn lửa bùng lên, ánh sáng đỏ rực bùng cháy trong bóng tối.

“Chạy đi!” Tuấn kêu lên, lao về phía Hương.

“Không, anh phải vào!” Hương nói, nhưng Tuấn đã kịp thời nắm lấy tay cô, kéo cô ra khỏi căn phòng đang bùng cháy.

Khôi, trong cơn tức giận, bị kẹt lại trong biển lửa. “Các ngươi không thể thoát!” Hắn gào thét, nhưng tiếng hét của hắn dần biến mất trong làn khói mù mịt.

“Chúng ta phải ra ngoài ngay bây giờ!” Tuấn hối thúc, kéo Hương chạy theo lối ra.

Họ lao ra khỏi ngôi mộ, từng bước chân như chạy đua với thời gian. Ánh sáng từ phía sau dần mờ đi, nhưng họ không dám quay lại.

“Chúng ta đã làm được,” Hương thở hổn hển, nhưng ánh mắt cô vẫn đầy lo lắng. “Nhưng Khôi… hắn sẽ không dễ dàng buông tha.”

“Không sao,” Tuấn đáp, quyết tâm trong lòng. “Chúng ta đã ngăn chặn hắn, và chúng ta sẽ tiếp tục chiến đấu.”

Khi họ nhìn lại ngôi mộ, một làn khói đen cuồn cuộn bay lên, như một lời cảnh báo rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Họ biết, bóng tối vẫn còn đó, chờ đợi một cơ hội để trở lại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn