Huyền Mộ Vô Tận

Chương 14: Cuộc chiến ác liệt

Họ chạy vào cánh cửa, không biết điều gì đang chờ đợi. Không gian xung quanh đột ngột thay đổi, ánh sáng lờ mờ từ những viên ngọc vẫn còn phát sáng, nhưng tất cả đều mang một màu sắc u ám. Tuấn quay lại nhìn Hương và Huy, nét mặt cả ba đều tràn đầy lo âu.

“Chúng ta phải tìm cách thoát ra khỏi đây,” Tuấn nói, hơi thở gấp gáp. “Cứ tiếp tục đi.”

Hương gật đầu, nhưng cảm giác hồi hộp không ngừng gia tăng. Mỗi bước chân, họ có thể nghe thấy tiếng vọng của những cạm bẫy bên trong lăng mộ, như những tiếng thở dài của những linh hồn canh gác. Một tia sáng từ viên ngọc bỗng chốc tắt ngấm, khiến họ chìm vào bóng tối.

“Đợi đã!” Huy dừng lại, ánh mắt hoảng loạn. “Tôi nghe thấy tiếng gì đó.”

“Tiếng gì?” Hương hỏi, cả ba người đều đứng im lặng lắng nghe. Tiếng động ngày càng rõ, như tiếng bước chân đang tiến lại gần. Họ không còn thời gian để suy nghĩ.

“Chạy!” Tuấn hét lên, và họ lại lao về phía trước.

Một cánh cửa lớn từ từ mở ra, ánh sáng bên ngoài chói chang khiến họ phải nheo mắt. Họ bước ra, nhưng ngay lập tức nhận ra mình đã lạc vào một căn phòng khác. Những bức tường được khắc họa những hình ảnh kỳ lạ, cảnh tượng của một cuộc chiến ác liệt giữa các thần linh và quái vật.

“Có điều gì đó không ổn,” Hương cảm thấy không khí ngột ngạt. “Chúng ta không nên ở đây lâu.”

“Nhưng chúng ta không thể quay lại,” Huy nói, lo lắng. “Khôi có thể đã theo kịp.”

“Phải tìm cách thoát ra ngoài,” Tuấn nói, mắt lướt qua các bức tranh. “Có thể bên kia là lối ra.”

Họ chạy tới bức tường, nơi có một cánh cửa nhỏ. Hương nhanh chóng kiểm tra. “Có khóa, nhưng tôi có thể mở được.”

Huy nhìn quanh, cảm giác như có ai đó đang dõi theo họ. “Nhanh lên, tôi không thích cảm giác này.”

Hương tập trung, bàn tay cô lướt trên bề mặt cửa, tìm kiếm các ký hiệu. “Được rồi, hãy giúp tôi một tay.”

Tuấn đứng bên cạnh, cùng Hương tập trung sức mạnh vào những ký hiệu cổ, cố gắng cảm nhận sức mạnh ẩn chứa bên trong. Huy đứng ở bên, mắt vẫn không rời khỏi bóng tối.

“Chúng ta phải làm nhanh!” Huy hối thúc, tiếng bước chân vẫn vang lên từ xa.

Hương gật đầu, và một ánh sáng chói lòa phát ra từ cánh cửa. “Xong rồi!”

Cánh cửa mở ra, nhưng trước mắt họ là một hành lang dài, với những cạm bẫy treo lơ lửng từ trần nhà. “Cẩn thận!” Tuấn quát, khi một chiếc bẫy đột ngột xuất hiện. Họ nhảy sang một bên, nhưng không kịp tránh khỏi những viên đá rơi xuống.

“Chạy!” Hương hét lên, và họ lao nhanh qua hành lang, tránh né từng cái bẫy. Huy chạy trước, nhưng bất ngờ một cái bẫy khác bật lên từ dưới đất.

“Huy!” Tuấn kêu lên, nhưng đã muộn. Huy bị ngã, và một cánh cửa bí mật từ phía sau đóng sập lại.“Huy!” Hương hoảng loạn. “Anh ổn không?”

“Hai người hãy đi trước! Tôi sẽ tìm cách ra!” Huy la lên, giọng nói mang theo sự quyết tâm.

“Không! Chúng ta không thể bỏ lại anh!” Tuấn quay lại, nhưng Hương kéo tay anh lại.

“Đi đi! Chúng ta không còn thời gian!” Hương nói, nước mắt rưng rưng. “Chúng ta phải ngăn Khôi!”

Tuấn nhìn Huy lần cuối, rồi chạy theo Hương. “Được rồi, nhưng chúng ta sẽ quay lại!”

Họ lao vào một căn phòng khác, và cảnh tượng khiến họ đứng sững lại. Giữa căn phòng là một bàn thờ lớn, trên đó là một viên ngọc khổng lồ, tỏa ra ánh sáng bí ẩn. “Đó chính là cổ vật!” Hương thốt lên.

“Nhưng có một cái gì đó không đúng,” Tuấn cảm thấy lạnh sống lưng. Cảm giác như có một sức mạnh tối tăm bao trùm quanh viên ngọc.

“Chúng ta không thể để Khôi chiếm được nó!” Hương quyết đoán, nhưng khi họ tiến lại gần, một bóng dáng lớn hiện lên từ bóng tối.

“Các ngươi không thể lấy nó!” Khôi xuất hiện, ánh mắt tàn nhẫn.

“Đinh Minh Khôi!” Tuấn gầm lên, quyết tâm không lùi bước. “Chúng ta sẽ ngăn cản mày!”

Khôi cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng. “Các ngươi tưởng mình có thể đánh bại ta sao?”

“Chúng ta không cần đánh bại mày,” Hương trả lời, tay sẵn sàng chuẩn bị cho một cuộc chiến. “Chúng ta chỉ cần bảo vệ cổ vật.”

“Vậy hãy xem các ngươi có đủ sức mạnh hay không!” Khôi gầm lên, và ngay lập tức, những cạm bẫy xung quanh bắt đầu kích hoạt.

“Cẩn thận!” Tuấn hét lên, nhưng đã quá muộn. Những mũi tên từ trên trần nhà lao xuống, và họ phải nhảy né tránh.

“Chạy!” Hương dẫn đường, và cả ba lao ra khỏi căn phòng. Nhưng Khôi không từ bỏ dễ dàng, hắn theo sát ngay sau.

“Chúng ta phải làm gì đó!” Tuấn nói, cảm giác áp lực đang dồn nén.

“Phải tìm cách kích hoạt viên ngọc!” Hương đáp, và họ chạy vào một hành lang khác.

“Có thể chúng ta sẽ tìm thấy cách giải quyết!” Tuấn hy vọng, nhưng trong lòng cảm thấy lo lắng. Họ cần phải dồn hết sức mạnh vào cuộc chiến này, không chỉ để bảo vệ cổ vật mà còn để cứu lấy chính mình.

“Đi nào!” Hương thúc giục, và họ tiếp tục chạy, cảm giác như cuộc chiến ác liệt mới chỉ bắt đầu. Hành trình này chưa bao giờ đơn giản, nhưng sức mạnh của tình bạn và sự quyết tâm sẽ dẫn lối cho họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn