Huyễn Giới Hoàng Hôn

Chương 9: Lưới Độc Vây Thành

Lính gác dày đặc ở mọi lối ra vào, đèn lồng soi sáng từng bậc đá, bóng người lặng lẽ luân phiên tuần tra không nghỉ. Trong căn phòng phía tây, Dạ Nhi ngồi bất động bên giường, gương mặt điềm tĩnh che giấu sóng gió trong lòng. Thẩm Kỳ Anh áp sát cửa sổ, đôi mắt lanh lợi dõi theo từng chuyển động ngoài sân.

Tiếng bước chân vọng lại đều đều, thỉnh thoảng có tiếng kim loại chạm nhau khô khốc. Ánh đèn dầu lặng lẽ soi lên vết trăng khuyết trên cổ tay Dạ Nhi, hằn một vệt sáng mờ nhạt. Nàng lặng lẽ cài lại vạt áo, ánh mắt thoáng lộ vẻ lo lắng.

Kỳ Anh quay lại, ghé sát tai thì thầm:

— Tiểu thư, bọn họ vây kín hết rồi. Cửa chính, cửa hông, cả cửa sổ cũng có người canh. Muốn rời khỏi phủ, e là khó hơn lên trời.

Dạ Nhi gật đầu, giọng nhẹ như gió:

— Đã đoán trước được. Nhưng ta không thể ngồi yên chờ chết. Bằng chứng năm xưa mẫu thân để lại, chỉ còn một cơ hội lấy lại đêm nay.

Kỳ Anh cúi đầu, ngón tay mân mê chiếc trâm ngọc giấu dưới tay áo:

— Hay để nô tỳ thử lẻn đi trước dò đường. Tiểu thư cứ ở đây, nếu có động tĩnh gì ta sẽ báo về ngay.

Dạ Nhi khẽ lắc đầu, ánh mắt sáng lên một tia kiên định:

— Không cần. Người của Vệ Vô Ưu đã giăng độc trận quanh phủ, chỉ cần sơ ý bước ra khỏi phòng, sẽ lập tức trúng bẫy. Chúng ta phải tìm đường khác.

Nàng dừng lại, chậm rãi ngồi xếp bằng trên giường, ngón tay đặt lên vết bớt trăng khuyết. Một luồng linh lực ấm áp tỏa ra, không gian trong phòng khẽ rung động. Ánh sáng mờ ảo từ cổ tay nàng lan rộng, mặt đất dưới chân nhẹ nhàng chuyển động, như có một cửa ngầm hé mở.

Kỳ Anh kinh ngạc nhìn quanh, thì thầm:

— Đây là… Huyễn Cốc?

Dạ Nhi nhắm mắt, thả lỏng thần trí. Không gian tùy thân mở ra như một làn khói mỏng, cuốn lấy thân thể hai người. Chỉ một nhịp hô hấp, cả căn phòng trở nên vắng lặng, không còn bóng dáng chủ nhân.

Trong Huyễn Cốc, sương mù trắng bao phủ khắp nơi. Cây linh thảo lấp lánh ánh sáng, mùi dược liệu dịu nhẹ lan tỏa. Dạ Nhi mở mắt, hít một hơi sâu, cảm giác áp lực ngoài kia tan biến đi phần nào.

Kỳ Anh ngồi thụp xuống, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo Dạ Nhi:

— Nơi này an toàn chứ, tiểu thư?

— Chỉ cần không ai chạm vào thân xác chúng ta ngoài đời thực, sẽ không ai phát hiện. Nhưng chúng ta không thể nán lại lâu. Kỳ Anh, ngươi ở lại đây trông chừng, ta phải đi lấy lại bằng chứng.

Kỳ Anh mở to mắt:

— Nhưng phủ đầy rẫy ám vệ, tiểu thư làm sao ra ngoài được?

Dạ Nhi nở nụ cười nhạt, rút từ trong tay áo một chiếc trâm bạc khắc trận văn. Nàng đặt nó lên lòng bàn tay, niệm chú thật khẽ. Một quầng sáng xanh nhạt bao lấy nàng, rồi thân ảnh mờ dần, biến mất khỏi Huyễn Cốc.

***

Căn phòng tối âm u, chỉ le lói ánh nến. Từ thị ngồi bên bàn, ánh mắt chăm chú nhìn vào hộp gỗ sơn son. Lâm Uyển Nhi đứng phía sau, tay mân mê dải lụa trắng, ánh mắt chực chờ.

— Mẹ, người chắc chắn vật này đủ để diệt trừ Dạ Nhi?

Từ thị lạnh lùng đáp:

— Đây là bút tích cuối cùng của mẫu thân nó, kèm theo mật dược. Chỉ cần giao cho Vệ đại nhân, mọi tội nghiệt sẽ đổ hết lên đầu nó. Lâm phủ từ nay sạch sẽ.

Uyển Nhi cắn môi:

— Nhưng… nếu nó còn giữ vật gì trong không gian tùy thân?

Từ thị lừ mắt:

— Nó có thể ra khỏi phòng sao? Người của Vệ đại nhân đã bủa lưới độc, chỉ cần nó động đậy, sẽ không có đường về. Con cứ yên tâm.

Bên ngoài, tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên. Một nha hoàn bước vào, khom người:

— Thưa phu nhân, Vệ đại nhân truyền lời: canh gác đã siết chặt, không ai có thể ra vào. Người dặn, sáng mai sẽ vào tra xét từng phòng, tìm ra bằng chứng.

Uyển Nhi nghe vậy, khóe môi cong lên, ánh mắt lóe lên tia đắc ý. Từ thị gật đầu, liếc nhìn hộp gỗ một lần nữa rồi đậy nắp lại, cất vào hộc bàn. Bà đứng dậy, kéo Uyển Nhi ra ngoài.

— Chúng ta đi thôi. Đêm nay, mọi chuyện sẽ chấm dứt.

Cánh cửa vừa khép lại, trong góc phòng, không khí khẽ rung động. Một làn khói xanh mỏng lặng lẽ lan ra, rồi tụ lại thành hình bóng thiếu nữ áo trắng. Dạ Nhi hiện thân, đôi mắt ánh lên vẻ lạnh lẽo. Nàng cúi xuống, ngón tay dò dẫm quanh hộc bàn, cẩn trọng dùng trận pháp phá khóa. Hộp gỗ bật mở, bên trong là một tờ giấy ố vàng cùng một lọ ngọc nhỏ. Nàng mở nắp lọ, mùi hương quen thuộc xộc lên mũi — chính là độc dược mẫu thân từng truyền dạy nàng nhận biết.

Dạ Nhi đọc lướt qua bút tích, tim đập thình thịch. Dưới lớp chữ, còn có một đoạn mật mã được mã hóa bằng ký hiệu cổ. Nàng mỉm cười, cất gọn hộp vào tay áo. Đang chuẩn bị rời đi, một tiếng động khẽ vang lên ngoài cửa.

Dạ Nhi thu mình, nép vào sau bình phong. Cửa mở hé, một bóng đen lách vào, động tác vô cùng nhẹ nhàng. Người đó nhanh nhẹn lục soát bàn ghế, thậm chí còn mở cả hộc bàn mà Dạ Nhi vừa động đến. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ nghi hoặc khi thấy ổ khóa đã bị phá, rồi vội vàng đóng lại, rút ra một vật nhỏ giấu vào tay áo.

Dạ Nhi nín thở quan sát, trong lòng dấy lên nghi ngờ. Đợi bóng đen biến mất, nàng mới lặng lẽ rời khỏi phòng, thân ảnh hòa vào bóng tối.

***

Quay lại Huyễn Cốc, Dạ Nhi thoáng thở phào. Kỳ Anh vẫn ngồi chờ bên gốc linh thảo, thấy nàng trở về thì vội chạy lại:

— Tiểu thư, mọi việc thuận lợi chứ?

Dạ Nhi gật đầu:

— Đã lấy được bằng chứng. Nhưng trong lúc ta ở đó, có người khác cũng lẻn vào. Kẻ đó hành động vô cùng lão luyện, không giống người trong phủ. Ngươi có nhớ ai từng được ra vào khuê phòng phu nhân mà không bị phát hiện?

Kỳ Anh cau mày suy nghĩ:

— Ngoài mấy nha hoàn thân tín, chỉ có tổng quản nhà kho và hai người của Vệ đại nhân. Nhưng… không ai dám tùy tiện vào phòng phu nhân giữa đêm.

Dạ Nhi trầm ngâm:

— Ta e trong phủ đã có kẻ phản bội, hoặc… có người ngoài trà trộn vào. Ngươi phải cảnh giác, tuyệt đối không để lộ tung tích của ta.

Kỳ Anh gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ quyết tâm.

Dạ Nhi ngồi xuống, mở hộp gỗ. Tờ giấy ố vàng hiện lên những nét chữ run rẩy. Dưới ánh sáng yếu ớt, nàng đọc từng dòng:

“Bí dược này dùng để phá giải trận pháp trăng khuyết. Kẻ nào mang dòng máu dị tộc, hãy giữ gìn thân phận. Kẻ thù luôn rình rập trong bóng tối, chiếc chìa khóa không được để rơi vào tay chúng…”

Dưới cùng là một dòng ký hiệu cổ, Dạ Nhi nhận ra đây là mật ngữ của mẫu thân, dùng để liên lạc khi gặp nguy hiểm. Nàng xiết chặt tay, lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc. Bằng chứng này đủ để bảo vệ bản thân, nhưng cũng là con dao hai lưỡi, chỉ cần sơ suất, sẽ bị kẻ khác lợi dụng.

Kỳ Anh thấp giọng hỏi:

— Tiểu thư, tiếp theo chúng ta phải làm gì?

Dạ Nhi ngẫm nghĩ giây lát, đáp:

— Ngày mai, Vệ đại nhân sẽ tự mình tra xét. Ta phải chuẩn bị sẵn trận pháp phòng thân, đồng thời tìm cách liên lạc với Dịch Phong. Chỉ có hợp sức với huynh ấy, mới mong phá giải vòng vây.

Kỳ Anh lo lắng:

— Nhưng Dịch Phong cũng đang bị nghi ngờ, xung quanh toàn là tai mắt của Vệ đại nhân…

Dạ Nhi khẽ mỉm cười:

— Đó chính là điều ta cần. Khi mọi ánh mắt đều đổ dồn vào huynh ấy, ta sẽ có cơ hội hành động.

***

Rạng sáng, ánh hồng đầu tiên vừa tắt trên mái ngói phủ Lâm, những tiếng bước chân dồn dập vang lên. Vệ Vô Ưu dẫn đầu đoàn người áo đen, ánh mắt lạnh lẽo quét qua từng ngõ ngách. Hắn ra hiệu, binh vệ tức thì chia nhau kiểm tra từng phòng.

Trong phòng khách, Thẩm lão gia ngồi uy nghi, ánh mắt nghiêm nghị. Từ thị và Uyển Nhi đứng bên, sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn cố giữ vẻ đoan trang. Dạ Nhi xuất hiện trở lại phòng mình từ lúc nào, lặng lẽ ngồi phía trong, thần sắc điềm tĩnh.

Vệ Vô Ưu đảo mắt nhìn quanh, giọng trầm:

— Đêm qua có kẻ đột nhập, bằng chứng quan trọng trong phủ bị đánh cắp. Bản quan sẽ đích thân tra xét, mong mọi người phối hợp.

Từ thị khẽ run, Uyển Nhi nắm chặt tay áo mẹ, ánh mắt lấm lét. Dạ Nhi ngồi yên, hai tay đặt trên đầu gối, ánh mắt nhìn thẳng không né tránh.

Đám nha hoàn bị lục soát trước tiên. Kỳ Anh cũng bị gọi lên, nhưng nàng đã chuẩn bị sẵn, giấu kỹ mọi vật dụng khả nghi. Khi đến lượt Dạ Nhi, Vệ Vô Ưu đích thân tiến lại, ánh mắt như muốn xuyên thấu mọi lớp phòng bị.

— Lâm nhị tiểu thư, đêm qua có ai đến phòng cô không?

— Không có. Sau khi về phòng, ta chỉ ở cùng tiểu tỳ, không rời khỏi nửa bước.

— Thế còn hộp gỗ phu nhân cất trong phòng, cô có biết?

Dạ Nhi điềm nhiên đáp:

— Chuyện trong phòng phu nhân, ta không tiện nhúng tay.

Vệ Vô Ưu cười nhạt, lệnh cho người lục soát kỹ càng. Nhưng tất cả đều sạch sẽ, không một dấu vết lạ.

Hắn khẽ nhíu mày, lướt mắt qua Kỳ Anh. Đột nhiên, trong mắt hắn lóe lên tia sáng kỳ dị, rồi nhanh chóng tan biến. Hắn quay sang Thẩm lão gia:

— Lão gia, phủ này ắt có nội gián. Đêm qua, ổ khóa bị phá, vật trong hộp bị lấy đi, nhưng không ai ra vào. Bản quan nghi ngờ… có kẻ thông thạo trận pháp hoặc dị thuật.

Thẩm lão gia trầm giọng:

— Nếu thật sự có dị thuật, e không chỉ người ngoài mà cả người trong phủ cũng khó thoát.Vệ Vô Ưu liếc nhìn Dạ Nhi, ánh mắt dừng lại nơi cổ tay nàng, rồi chuyển đi rất nhanh. Hắn ra hiệu cho thuộc hạ lui xuống, bản thân đứng lặng một hồi lâu, dường như đang cân nhắc điều gì đó.

***

Sau buổi tra xét, Dạ Nhi trở về phòng, Kỳ Anh lặng lẽ đi theo. Cửa vừa khép, nàng đã ghé sát tai Dạ Nhi, thì thầm:

— Tiểu thư, ta vừa nghe được chuyện lạ ở nhà kho. Tối qua, tổng quản nhà kho bị thương ở chân, nhưng sáng nay lại bảo là do trượt ngã. Ta thấy vết máu khô, giống hệt dấu chân người lạ trong hành lang phía tây.

Dạ Nhi cau mày:

— Tổng quản nhà kho vốn tính cẩn trọng, lại ít khi rời khỏi vị trí. Nếu đúng là hắn, thì có khả năng chính là người lẻn vào phòng phu nhân đêm qua.

Kỳ Anh gật đầu:

— Ta còn nghe nói, hắn từng là tâm phúc của lão gia, nhưng gần đây lại thân thiết với Vệ đại nhân.

Dạ Nhi nhắm mắt, trong đầu hiện lên bóng đen đêm qua, động tác nhanh nhẹn, rõ ràng không phải người thường. Nàng chợt nhớ đến đoạn mật mã mẫu thân để lại, trong đó có nhắc đến “kẻ giấu mặt giữa bóng tối, luôn xuất hiện khi nguy biến”.

Nàng thì thầm:

— Ngươi giúp ta theo dõi tổng quản nhà kho. Nhưng nhớ, tuyệt đối không được để lộ thân phận.

Kỳ Anh gật đầu, biến mất vào bóng chiều.

***

Buổi trưa, trong thư phòng, Dạ Nhi ngồi một mình, mở tờ mật mã, dùng dược hoàn tẩm nước thuốc xoa lên mặt giấy. Dòng chữ bí ẩn dần hiện ra: “Chìa khóa nằm ở tấm bình phong khắc hoa mai, phía sau viên ngọc bích. Đêm mười sáu, ánh trăng chiếu rọi, cửa Huyễn Cốc sẽ mở ra lối mới.”

Dạ Nhi xiết chặt nắm tay. Nếu đúng như mẫu thân nói, bí mật lớn nhất của Lâm phủ — và cả thân thế nàng — đều nằm sau tấm bình phong ấy. Nhưng đêm mười sáu chỉ còn hai ngày, mọi động tĩnh đều bị theo dõi, nàng không thể sơ suất.

Ngoài sân, tiếng bước chân dồn dập, tiếng gọi nhau hối hả. Một nha hoàn hoảng hốt chạy vào, thì thầm bên tai Dạ Nhi:

— Tiểu thư, có người phát hiện tổng quản nhà kho ngã gục sau chuồng ngựa. Vệ đại nhân đã cho người canh giữ, nói là bị trúng độc.

Dạ Nhi đứng bật dậy, tim đập nhanh. Nàng hiểu, kẻ phản bội đã ra tay, nhưng vì sao lại chọn lúc này?

***

Bóng chiều ngả dần, phủ Lâm chìm trong không khí ngột ngạt. Dạ Nhi khoác áo choàng, lặng lẽ đi về phía chuồng ngựa. Kỳ Anh đã chờ sẵn trong bóng tối, thì thầm:

— Tiểu thư, tổng quản đã tỉnh lại, nhưng không nói được gì. Trên cổ tay hắn có dấu vết giống hệt vết bớt của tiểu thư.

Dạ Nhi sững người, lập tức kéo tay áo Kỳ Anh, rảo bước về phòng. Nàng đóng kín cửa, châm nến, soi lên vết bớt trăng khuyết của mình. Trong mắt nàng, ánh sáng dường như lay động, phản chiếu một hình bóng mờ ảo. Nàng lấy ra mảnh ngọc trăng khuyết, đặt cạnh vết bớt, thấy ánh sáng giao nhau, tạo thành một quầng sáng kỳ lạ.

Kỳ Anh run giọng:

— Tiểu thư, có khi nào… tổng quản cũng là người mang huyết mạch dị tộc?

Dạ Nhi lắc đầu:

— Không thể. Nhưng có thể hắn từng tiếp xúc với vật dẫn, hoặc… bị ai đó dùng trận pháp thao túng.

Nàng nhớ lại ánh mắt của Vệ Vô Ưu, nụ cười lạnh của Bạch Lộ, rồi cả thái độ lạ lùng của tổng quản nhà kho. Một mạng lưới ngầm đã giăng chặt phủ Lâm, mọi lối đi đều bị khóa kín.

***

Đêm xuống, Dạ Nhi ngồi bên cửa sổ, ngón tay lần tràng hạt, tâm trí rối như tơ vò. Tiếng sói tru vang lên đâu đó ngoài xa, vọng lại lạnh buốt. Nàng nhớ đến Dịch Phong, không biết lúc này huynh ấy đang ở nơi nào, có bình an hay không.

Một bóng người thoắt ẩn thoắt hiện ngoài vườn. Dạ Nhi nhíu mày, mở hé cửa sổ. Bóng người ấy lao nhanh vào bóng tối, để lại một mẩu giấy nhỏ kẹp trong khe cửa.

Nàng nhặt lên, mở ra đọc:

“Đêm mai, trăng l*n đ*nh ngọ, gặp nhau dưới gốc mai già. Đừng để ai theo dõi. — DP”

Nét chữ cứng cáp, quen thuộc. Dạ Nhi mỉm cười, lòng trào dâng hy vọng. Nàng cất kỹ mẩu giấy, quay lại nhìn Kỳ Anh:

— Đêm mai, ta phải ra ngoài một chuyến. Ngươi ở lại Huyễn Cốc, tuyệt đối không được để ai phát hiện.

Kỳ Anh lo lắng:

— Tiểu thư, lần này nguy hiểm trùng trùng. Nếu có bất trắc…

Dạ Nhi đặt tay lên vai nàng, giọng dịu dàng nhưng kiên quyết:

— Chỉ có đối diện hiểm nguy, ta mới bảo vệ được bản thân và tìm ra chân tướng. Đừng lo, ta sẽ cẩn thận.

***

Bóng tối phủ dày lên mái ngói, từng căn phòng đều sáng đèn. Ngoài cửa, lính gác đi tuần, ánh mắt luôn liếc nhìn về phía phòng Dạ Nhi. Nàng ngồi xếp bằng, nhắm mắt, vận linh lực, thân thể hóa thành làn khói mỏng, tiến vào Huyễn Cốc. Từ đó, nàng mở một lối đi nhỏ, len lỏi qua trận pháp bảo vệ phủ.

Bên ngoài, Vệ Vô Ưu đứng lặng trên hành lang, ánh mắt âm u. Hắn khẽ cười, thì thầm với Bạch Lộ đang lẩn trong bóng tối:

— Đêm mai, trăng lên, cá sẽ tự chui vào lưới. Ngươi chỉ cần đứng ngoài quan sát, mọi việc còn lại giao cho ta.

Bạch Lộ gật đầu, đôi mắt hổ phách lóe sáng. Trong bóng đêm, tiếng sói tru lại vang lên, kéo dài giữa màn sương lạnh.

***

Đêm mười lăm, trăng lên cao, phủ Lâm chìm trong im lặng. Dạ Nhi mặc y phục dạ hành, lặng lẽ rời khỏi phòng, thân ảnh mờ dần trong bóng tối. Nàng vận dụng không gian tùy thân, lách qua từng lớp canh gác, di chuyển như một làn khói mỏng giữa các lối đi bí mật.

Đến dưới gốc mai già, Dịch Phong đã đứng chờ, bóng áo đen hòa vào bóng cây. Ánh trăng chiếu lên gương mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng đầy ấm áp.

— Dạ Nhi, nàng không sao chứ?

— Ta ổn. Đêm qua đã lấy lại bằng chứng, nhưng trong phủ có kẻ phản bội. Tổng quản nhà kho bị trúng độc, trên cổ tay xuất hiện vết bớt trăng khuyết.

Dịch Phong cau mày:

— Vết bớt ấy chỉ truyền cho người mang huyết mạch đặc biệt, hoặc từng tiếp xúc với trận pháp trăng khuyết. Ta nghi có người cố ý dẫn dụ nàng lộ diện.

Dạ Nhi gật đầu:

— Vệ Vô Ưu đã phát hiện điều gì đó, hắn không dễ buông tha. Ta còn tìm thấy mật mã mẫu thân để lại, nói về tấm bình phong khắc hoa mai. Đêm mười sáu, trăng lên, cửa Huyễn Cốc sẽ mở lối mới.

Dịch Phong trầm ngâm:

— Đêm mai, ta sẽ giúp nàng lẻn vào thư phòng, tìm tấm bình phong đó. Nhưng phải cẩn thận, Bạch Lộ và Vệ Vô Ưu đều đang rình rập.

Dạ Nhi nhìn sâu vào mắt chàng:

— Ta tin huynh. Nhưng nếu xảy ra chuyện, huynh phải bảo vệ Kỳ Anh thay ta.

Dịch Phong khẽ siết tay nàng, giọng trầm ấm:

— Ta hứa.

Bóng hai người hòa vào nhau dưới ánh trăng, nhưng ngoài bờ tường, một bóng áo đen lặng lẽ dõi theo, ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc.

***

Trở về phòng, Dạ Nhi vừa đặt chân vào Huyễn Cốc, đã thấy Kỳ Anh tái mặt chạy đến:

— Tiểu thư, có người lẻn vào phòng ngài! Ta nghe tiếng động, nhưng không dám ra ngoài.

Dạ Nhi trấn an:

— Không sao, đã có trận pháp bảo vệ. Ngươi kiểm tra kỹ xem có gì thay đổi không?

Kỳ Anh lắc đầu:

— Chỉ có một chiếc khăn tay rơi trên bàn, thêu hoa mai màu xanh.

Dạ Nhi cầm khăn lên, tim đập mạnh. Đây là vật mẫu thân từng dùng, chỉ truyền lại cho người thân cận nhất. Nhưng ngoài nàng, còn ai biết về chiếc khăn này?

Nàng nhìn sang Kỳ Anh, giọng khẽ:

— Từ nay, mọi hành động phải tuyệt đối bí mật. Có thể trong phủ còn một kẻ giấu mặt khác, hoặc… là người của mẫu thân để lại.

Kỳ Anh gật đầu, mắt ánh lên vẻ lo lắng.

***

Đêm dần về khuya, ngoài sân, bóng đen thấp thoáng qua lại. Trong Huyễn Cốc, Dạ Nhi ngồi lặng, tay vuốt nhẹ mảnh ngọc trăng khuyết, lòng ngổn ngang. Những mắt xích bí mật đang dần lộ diện, nhưng phía trước, lưới độc vẫn giăng dày.

Tiếng sói tru lại vang lên, hòa cùng tiếng gió thổi qua hàng mai già. Một cảm giác bất an len lỏi vào tim Dạ Nhi. Nàng nhìn lên trăng, biết rằng, đêm mai, mọi bí mật sẽ phơi bày — hoặc là lưới độc sẽ vây trọn cả nàng cùng những người nàng yêu thương.

Ánh trăng rơi xuống nền đá lạnh, vẽ thành vệt dài như một lời cảnh báo. Trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ rút lui về phía thư phòng, trên tay vẫn cầm chiếc khăn thêu hoa mai xanh, khóe môi nở nụ cười mơ hồ.

Trong Huyễn Cốc, linh khí chuyển động, cỏ cây lay động không yên, báo hiệu một cơn sóng ngầm đang âm thầm trỗi dậy, chực chờ cuốn phăng mọi bình yên mỏng manh còn sót lại trong phủ Lâm.