Huyễn Giới Hoàng Hôn

Chương 7: Sói Hoang Trước Cửa Thành

Gần sáng, thành Đại Ninh vẫn khoác lên mình tấm áo mờ sương. Dạ Nhi mở mắt, cảm nhận sự mỏi mệt len lỏi trong từng sợi cơ, song tinh thần lại tỉnh táo lạ thường. Đêm qua, trận đánh với Hắc Vệ như một cơn ác mộng chưa kịp tan. Nàng biết, thời gian yên ổn chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Kỳ Anh mang vào bát cháo nóng, đặt cạnh giường, ánh mắt ngập ngừng:

— Tiểu thư, sáng nay phu nhân cho người đến hỏi, người chỉ nói là bị cảm, đúng không?

Dạ Nhi khẽ gật đầu. Nàng liếc nhìn cổ tay, dấu trăng khuyết ẩn dưới lớp vải lụa, lạnh giá như một lời nguyền. Kỳ Anh cúi đầu, tiếp lời:

— Ngoài viện có người lạ lảng vảng, nô tỳ đã để ý. Hình như là người của phủ Thẩm.

— Ngươi đừng ra ngoài nhiều. Cứ ở cạnh ta, đừng để ai tới gần. — Dạ Nhi dặn nhỏ, giọng nhẹ mà cứng rắn.

Nàng hiểu, sau đêm qua, mọi động tĩnh đều bị kẻ khác dòm ngó. Nhưng Dạ Nhi đã quá quen với việc sống dưới lớp mặt nạ đề phòng, chỉ là lần này, nỗi bất an dường như lan từ ngoài tường viện vào tận huyết quản.

*

Khi mặt trời vừa nhô lên khỏi mái ngói, một tiếng tù và dội vang ngoài thành. Tiếng vó ngựa, tiếng người la hét, tiếng kim khí va chạm… tất cả như xé toạc bầu không khí vốn đã căng thẳng.

Dạ Nhi đứng trong phòng, nghe rõ từng âm thanh vọng đến, lòng chợt nhói lên linh cảm chẳng lành. Kỳ Anh cũng hoảng hốt chạy vào:

— Tiểu thư! Ngoài thành có chuyện, nghe nói là bầy sói hoang tấn công trạm gác phía nam! Quân lính đã kéo đến, nhưng hình như… có gì đó không ổn!

Dạ Nhi siết chặt tay, vội choàng áo, cẩn thận giấu vết bớt trăng khuyết dưới ống tay rộng. Nàng ra hiệu cho Kỳ Anh:

— Đem túi y dược theo ta. Nếu có thương binh đưa vào, ta phải xem qua.

Hai người vội vã băng qua hành lang, tránh ánh mắt dò xét của hạ nhân. Ra tới vườn sau, Dạ Nhi chạm mặt Lâm Uyển Nhi đang khoác áo choàng, theo sau là vài nha hoàn thân tín.

Lâm Uyển Nhi nở nụ cười lạnh:

— Ôi, muội muội! Nghe nói đêm qua muội lại bệnh? Xem ra vận xui vẫn chưa chịu buông tha.

Dạ Nhi bình thản đáp:

— Tỷ tỷ cũng dậy sớm quá nhỉ? Ngoài thành có biến, sao không ở trong phòng ngọc mà lại ra đây hóng chuyện?

Uyển Nhi thoáng sầm mặt, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm nhiên, ánh mắt lướt qua cổ tay áo của Dạ Nhi, rồi hạ giọng:

— Đừng quá lo chuyện thiên hạ, kẻo lại tự rước họa vào thân. Ta nghe nói, sáng nay binh mã phủ Thẩm cũng xuất động, thế tử Thẩm đích thân chỉ huy. Tốt nhất muội nên tránh xa những thị phi ấy thì hơn.

Dạ Nhi chỉ mỉm cười nhạt, không đáp, lách người đi thẳng. Kỳ Anh lườm Uyển Nhi, theo sát chủ nhân.

Bước ra đến cổng sau, nàng đã thấy dòng người chạy tán loạn, tiếng kêu thất thanh vọng vào tận nội viện. Lính gác mặt mày tái mét, vừa xua người nhà đi vào, vừa cố gắng giữ trật tự.

*

Lúc ấy, ngoài cổng thành phía nam, binh mã phủ Thẩm đã dựng thành hàng, kiếm giương sẵn. Không khí ngột ngạt, mùi máu tanh lẫn với mùi đất ẩm nồng nặc. Dịch Phong cưỡi ngựa đen, mắt lạnh lẽo quan sát bầy sói đang gầm gừ phía xa.

Sói hoang lần này không giống những lần trước. Chúng đông đến lạ, từng cặp mắt đỏ rực, lông dựng đứng. Một vài con sói đầu đàn đi đi lại lại, không tấn công ngay mà như đang dò xét. Bên cạnh Dịch Phong, Bạch Lộ lặng lẽ đứng, mái tóc bạc phất nhẹ trong gió, ánh mắt hổ phách chăm chú quan sát động tĩnh.

Dịch Phong hạ lệnh:

— Đừng manh động, giữ vững đội hình. Chờ tín hiệu của ta mới được xuất kích.

Bạch Lộ khẽ nhếch môi, giọng đều đều:

— Bầy sói này… không đơn thuần chỉ là thú hoang. Có kẻ đứng sau thao túng.

Dịch Phong nhíu mày, ánh mắt thoáng lướt qua phía sau, nơi có mấy thân ảnh áo đen ẩn hiện. Hắn ghé sát Bạch Lộ, thì thầm:

— Ngươi để ý phía đông. Nếu có dấu hiệu bất thường, lập tức báo lại.

Bạch Lộ không đáp, chỉ gật đầu, đôi mắt không rời bầy sói.

*

Dạ Nhi cùng Kỳ Anh len lỏi qua đám đông. Khi đến gần cổng thành, nàng bất giác dừng lại. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng, như có làn sóng vô hình xuyên qua đầu óc, lay động từng sợi thần kinh.

Nàng nghe rõ tiếng sói tru, nhưng âm thanh ấy không chỉ vọng qua tai, mà còn vọng thẳng vào tâm trí. Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh bên ngoài dường như lắng xuống, chỉ còn tiếng nhịp tim và tiếng gọi mơ hồ từ nơi xa xăm.

Kỳ Anh lay nhẹ:

— Tiểu thư, người sao thế?

Dạ Nhi chưa kịp đáp, đột nhiên trước mắt nàng tối sầm lại. Một hình ảnh chập chờn hiện lên: rừng sâu, ánh trăng lạnh, một bầy sói chạy băng qua dưới vầng sáng bạc. Dẫn đầu là một con sói lông xám, mắt đỏ ngầu, nhưng lại có dấu vết trăng khuyết mờ nhạt trên trán.

Nàng chợt thấy lòng mình như bị kéo căng, cùng nhịp thở với cả bầy sói. Mỗi chuyển động, mỗi tiếng tru đều tác động đến tâm trí nàng. Thậm chí, nàng có thể cảm nhận sự đói khát, sợ hãi, nỗi phẫn nộ lẫn cả sự do dự của từng con sói trong đàn.

Một tia sáng lóe lên trong đầu Dạ Nhi. Nàng chợt nhận ra, bản thân đang cảm ứng được tâm linh của bầy sói.

*

Dịch Phong ngồi trên lưng ngựa, chợt cau mày. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạ len lỏi trong không trung, như có thứ gì đó chạm vào sợi dây vô hình giữa hắn và bầy sói. Hắn quay sang Bạch Lộ:

— Ngươi cảm thấy gì không?

Bạch Lộ lặng lẽ đáp:

— Có thứ lực lượng ngoài tộc đang xâm nhập vào ý chí của đàn sói. Không giống pháp thuật thông thường, mà như… là huyết mạch tương thông.

Dịch Phong liếc nhìn dải lụa trắng buộc nơi cổ tay mình. Hắn nhớ lại dấu trăng khuyết trên cổ tay Dạ Nhi, ánh mắt trở nên sâu thẳm. Một ý nghĩ bất chợt lóe lên, khiến lòng hắn lạnh đi một nhịp: chẳng lẽ…

Bầy sói bắt đầu chuyển động. Những con đầu đàn tru lên, cả đàn như nhận được mệnh lệnh, tản ra thành hình cánh cung, vây lấy cổng thành. Quân lính trong thành hoảng loạn, có người đã toan tháo chạy.

Dịch Phong siết chặt dây cương, trầm giọng:

— Giữ vững! Không ai được phép rời vị trí!

Bạch Lộ bước lên, giọng thì thầm chỉ đủ cho Dịch Phong nghe:

— Nếu có kẻ ngoài tộc cảm ứng được tâm trí sói, thì người đó… hoặc là huyết thống dị tộc, hoặc là vật dẫn của “Chìa Khóa Hoàng Hôn”.

Dịch Phong lặng lẽ nhìn về phía thành, ánh mắt tối sầm.

*

Giữa lúc hỗn loạn, Dạ Nhi vẫn đứng bất động. Trong đầu nàng, hàng trăm ý nghĩ chồng chéo. Tiếng sói tru dội vào tâm thức, mỗi nhịp thở của bầy sói đều kéo theo cảm xúc nặng trĩu. Dạ Nhi bỗng dưng hiểu được điều chúng muốn: không phải tàn sát, mà là tìm kiếm. Một thứ gì đó thôi thúc bầy sói, khiến chúng không thể rút lui.

Nàng nhắm mắt lại, thử thả lỏng tâm trí, như khi luyện công trong Huyễn Cốc. Quả nhiên, một dòng linh lực mỏng manh từ dấu trăng khuyết truyền ra, dần lan tỏa. Nàng nghe thấy tiếng sói đầu đàn vang lên trong tâm tưởng: “Người mang dấu ấn… Người mang dấu ấn ở đâu?”

Dạ Nhi run rẩy, bất giác đưa tay lên cổ tay áo. Kỳ Anh nhìn nàng, lo lắng hỏi nhỏ:

— Tiểu thư, người không khỏe sao? Để nô tỳ dìu về…

Dạ Nhi lắc đầu, giọng thều thào:

— Không… Ta không sao… Kỳ Anh, đừng động vào ta lúc này.

Nàng gắng gượng giữ vững thân thể, tập trung vào dòng cảm ứng kỳ lạ kia. Bầy sói như cảm nhận được tín hiệu, một vài con chuyển ánh mắt về phía nàng. Dạ Nhi th* d*c, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng áo.

*

Bên ngoài, bầy sói đột ngột lùi lại, không tấn công mà chỉ gầm gừ, ánh mắt đổ dồn về phía Dạ Nhi. Dịch Phong nhận thấy sự bất thường, hắn ra hiệu cho đội cung thủ:

— Không được bắn!

Bạch Lộ lặng lẽ lùi một bước, ánh mắt chăm chú nhìn về phía thành. Ánh sáng hổ phách lóe lên, hắn thì thầm:

— Đó là ai? Tại sao sói lại nghe lệnh người bên trong thành?

Dịch Phong không đáp, nhưng trong lòng đã dậy sóng. Từ nhỏ, hắn đã được nghe truyền thuyết về “Người mang dấu ấn trăng khuyết”, là vật dẫn cho huyễn giới, cũng là cội nguồn của mọi biến động. Hắn từng nghĩ, đó chỉ là lời nguyền của dị tộc, không ngờ hôm nay lại tận mắt chứng kiến.

*

Trong thành, Lâm phu nhân cùng Uyển Nhi đứng bên cửa sổ tầng hai, nhìn xuống cảnh hỗn loạn. Từ thị khẽ cau mày, hỏi nhỏ:

— Có chắc là không phải người của chúng ta gây ra?

Uyển Nhi đáp, giọng khẽ run:

— Không… Nhưng hình như Dạ Nhi cũng đang ở ngoài đó.

Từ thị nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia nghi ngờ:

— Để ý động tĩnh của nó. Nếu có gì bất thường, lập tức báo cho ta.

*

Dạ Nhi thở gấp, cố nén cảm giác choáng váng. Trong đầu nàng, một ý niệm mãnh liệt nổi lên: nếu muốn cứu thành, phải hóa giải nỗi sợ hãi và cơn đói khát của bầy sói. Nàng nhắm mắt, tập trung vào dấu trăng khuyết, truyền đi một ý nghĩ dịu dàng: “Không cần sợ, không ai làm hại các ngươi…”

Bầy sói chợt im bặt. Những con đầu đàn ngẩng đầu, ánh mắt bớt đỏ, lông xám hạ xuống. Một con sói lớn nhất tiến lên, chậm rãi cúi đầu. Dạ Nhi cảm nhận rõ sự vâng phục và an tâm lan tỏa trong bầy.

Bất ngờ, một tiếng tru sắc lạnh vang lên từ phía rừng xa. Một bóng đen lao tới, lông trắng như tuyết, mắt hổ phách sáng rực. Bầy sói lập tức tản ra, nhường đường cho kẻ mới đến.

Dạ Nhi cảm thấy một luồng lực mạnh mẽ xộc vào tâm trí. Nàng lảo đảo suýt ngã, Kỳ Anh vội đỡ lấy. Dạ Nhi nghiến răng, cố giữ tỉnh táo. Nàng nhận ra, con sói trắng kia không thuộc về đàn này. Nó mang khí tức hoàn toàn khác biệt – lạnh lẽo, dữ dội, nhưng cũng đầy mê hoặc.

*

Dịch Phong nhận ra sự xuất hiện của sói trắng, ánh mắt càng thêm u ám. Hắn khẽ thốt:

— Bạch Lộ…

Bạch Lộ đứng lặng, thần sắc tối lại:

— Đó là kẻ của bí tộc. Nếu nó nhập thành, mọi chuyện sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.

Dịch Phong nhìn về phía thành, ánh mắt xoáy sâu vào đám đông. Hắn thấy một bóng áo lam thấp thoáng giữa biển người. Một linh cảm chợt lóe lên: Dạ Nhi.

*

Khi sói trắng tiến sát, bầy sói còn lại đồng loạt cúi đầu, không dám ngẩng mặt. Dạ Nhi run lên, cảm nhận luồng áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí. Sói trắng chậm rãi tiến lại gần nàng, đôi mắt hổ phách xoáy sâu vào mắt nàng.

Một giọng nói vang lên trong đầu, lạnh lẽo, rành mạch: “Ngươi là ai?”

Dạ Nhi cố gắng chống lại, nhưng luồng khí lạnh kia như siết chặt linh hồn nàng. Nàng không đáp, chỉ tập trung ý chí, truyền đi ý niệm: “Ta không phải kẻ thù.”

Sói trắng ngẩng đầu, gầm nhẹ, như cười nhạo sự yếu ớt của nàng. Nhưng đúng lúc ấy, từ cổ tay Dạ Nhi, vết bớt trăng khuyết đột ngột phát sáng, một làn khí tím bạc lan tỏa, đánh bật áp lực của sói trắng.

Sói trắng lùi lại, ánh mắt trở nên kiêng kỵ. Bầy sói đồng loạt ngẩng đầu tru vang, âm thanh vang vọng khắp thành.

*

Dịch Phong lập tức tung người khỏi lưng ngựa, lướt qua tường thành, thân pháp nhẹ như gió. Hắn đáp xuống trước mặt Dạ Nhi, ánh mắt sắc lạnh quét qua Kỳ Anh, rồi dừng lại trên cổ tay áo của Dạ Nhi.

— Nàng làm gì ở đây?Dạ Nhi cố trấn tĩnh, đáp khẽ:

— Ta… chỉ muốn cứu người.

Dịch Phong không tin, tiến sát, bàn tay vững chãi giữ lấy cổ tay nàng, kéo nhẹ lớp vải. Vết bớt trăng khuyết lập tức lộ ra, ánh sáng tím bạc vẫn còn chưa tan hết.

Ánh mắt Dịch Phong tối lại. Hắn hạ giọng:

— Nàng là ai? Thực ra nàng là ai?

Dạ Nhi ngước nhìn hắn, ánh mắt bình thản, nhưng đáy mắt ánh lên tia đau đớn:

— Ta cũng đang muốn biết… Nếu chàng biết đáp án, hãy nói cho ta nghe.

Dịch Phong buông tay, ánh mắt phức tạp. Hắn nhìn sang bầy sói, rồi lại nhìn sói trắng – lúc này đã hóa thành một bóng người, đứng ở rìa đám đông. Đó là Bạch Lộ, mái tóc bạc buông dài, mắt hổ phách lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Dạ Nhi.

Bạch Lộ cất tiếng, giọng nhẹ nhưng lạnh như băng:

— Vết bớt trăng khuyết… Người của huyễn giới?

Dạ Nhi không đáp, chỉ lùi lại một bước. Dịch Phong chắn trước mặt nàng, ánh mắt sắc như dao:

— Nếu ngươi dám làm tổn thương nàng, ta sẽ không tha.

Bạch Lộ nhếch môi, ánh mắt ẩn ý khó dò:

— Thế tử thật biết bảo vệ người đẹp. Nhưng ngươi có chắc, nàng không phải hiểm họa cho cả hai tộc?

Dịch Phong không đáp, chỉ lặng lẽ siết chặt chuôi kiếm bên hông.

*

Bầy sói lúc này đã rút về, chỉ còn lại Bạch Lộ và Dịch Phong đối diện nhau. Không khí căng như dây đàn. Dạ Nhi cảm nhận rõ từng luồng khí lạnh lẽo bao trùm quanh mình. Kỳ Anh run rẩy nấp sau lưng chủ nhân, mắt không rời Bạch Lộ.

— Dạ Nhi, mau rời khỏi đây. — Dịch Phong khẽ ra lệnh.

Dạ Nhi lắc đầu, ánh mắt bình tĩnh:

— Ta không đi. Nếu ta là nguyên nhân khiến bầy sói nổi loạn, thì càng phải ở lại để giải quyết.

Dịch Phong nhìn nàng chăm chú, trong mắt thoáng lướt qua tia dịu dàng, rồi lại trở nên lạnh lùng.

Bạch Lộ tiến lên một bước, giọng trầm thấp:

— Người mang dấu ấn trăng khuyết, hoặc là cội nguồn của thảm họa, hoặc là cứu tinh của dị tộc. Ta sẽ tự mình xác minh.

Hắn vung tay, một luồng khí lạnh lẽo lao về phía Dạ Nhi. Dịch Phong lập tức chắn trước, rút kiếm, ánh thép lạnh lóe sáng. Hai luồng khí va chạm, bùng lên thành một làn sương mỏng, che khuất mọi ánh nhìn.

Trong khoảnh khắc ấy, Dạ Nhi cảm nhận được luồng khí lạnh kia len vào ý thức, dò xét từng tầng ký ức. Nàng cắn chặt môi, cố giữ tỉnh táo, không để lộ bất kỳ bí mật nào của Huyễn Cốc.

*

Bên ngoài, tiếng sói tru lại vang lên, kéo dài như lời hiệu triệu. Bầy sói bắt đầu rút lui về phía rừng. Dịch Phong và Bạch Lộ vẫn đứng đối diện, hai luồng khí tức giao tranh không khoan nhượng.

Bạch Lộ nhướng mày, ánh mắt lạnh tanh:

— Nếu nàng là vật dẫn của “Chìa Khóa Hoàng Hôn”, cả hai tộc đều không thể dung tha.

Dịch Phong gằn giọng:

— Muốn lấy mạng nàng, phải bước qua xác ta trước.

Bạch Lộ cười nhạt, chậm rãi lùi lại, ánh mắt vẫn không rời Dạ Nhi:

— Ta sẽ còn quay lại. Đừng nghĩ có thể giấu diếm mãi.

Nói rồi, hắn xoay người, hóa thành bóng sói trắng, lướt đi như gió, tan vào màn sương mỏng ngoài thành.

*

Không khí căng thẳng dần dịu lại. Dịch Phong quay sang Dạ Nhi, giọng trầm xuống:

— Nàng có thể cảm ứng với bầy sói?

Dạ Nhi gật đầu, bàn tay vẫn run nhẹ:

— Chỉ là… một khoảnh khắc. Ta không kiểm soát được hoàn toàn, nhưng có thể nghe thấy tiếng gọi của chúng.

Dịch Phong trầm ngâm, ánh mắt không rời dấu trăng khuyết trên cổ tay nàng:

— Dấu ấn này… không phải thứ mà người thường có thể sở hữu. Nàng thực sự không nhớ gì về thân thế?

Dạ Nhi mím môi, nhìn thẳng vào mắt hắn:

— Chỉ nhớ mẫu thân từng dặn, không được để ai nhìn thấy vết bớt này. Ngoài ra… ta cũng không biết gì hơn.

Dịch Phong nhìn nàng thật lâu, rồi khẽ thở dài:

— Vậy thì, từ giờ hãy cẩn trọng gấp bội. Không chỉ ta, mà còn rất nhiều kẻ đang theo dõi nàng. Bạch Lộ không dễ buông tha. Hắn là đại tổng quản của bí tộc sói, trung thành tuyệt đối với chủ nhân, không từ bất cứ thủ đoạn nào.

Dạ Nhi trầm mặc, ánh mắt thoáng buồn. Kỳ Anh bám sát, thì thầm:

— Tiểu thư, chúng ta về thôi. Ở đây nguy hiểm quá.

Dạ Nhi gật đầu, nhưng trước khi rời đi, nàng ngoái lại nhìn bầy sói ngoài xa – lúc này chỉ còn là những bóng mờ lẫn vào sắc trời xám nhạt. Trong lòng nàng, một nỗi lo lắng mơ hồ dâng lên: rốt cuộc, bản thân là ai giữa cuộc chiến này?

*

Trên đường về phủ, Dịch Phong lặng lẽ đi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn Dạ Nhi, ánh mắt chứa đầy nghi hoặc. Hắn nhớ lại từng chi tiết: cách nàng cảm ứng với sói, dấu trăng khuyết, và cả khí tức lạ lùng mỗi khi nàng động niệm. Hắn không nói, nhưng lòng đã ngầm quyết: phải điều tra kỹ càng về thân thế thật của nàng.

Vừa tới cửa phủ Lâm, một bóng người áo trắng lướt qua, dáng gầy mảnh, khuôn mặt nhợt nhạt. Đó là Bạch Lộ, lần này đã hóa hình người, ánh mắt hổ phách sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Dịch Phong và Dạ Nhi.

Bạch Lộ khẽ nhếch môi, giọng lặng lẽ nhưng đầy sát ý:

— Thế tử, hôm nay tạm thời buông tha. Nhưng nếu ta phát hiện ngươi che giấu bí mật của bí tộc, cả ngươi và ả sẽ không còn lối thoát.

Dứt lời, hắn quay đi, bóng dáng mờ dần trong màn sương, để lại sau lưng một khoảng lạnh lẽo khó gọi thành tên.

*

Dịch Phong nhìn theo, ánh mắt trầm xuống. Hắn quay sang Dạ Nhi, giọng khẽ:

— Nàng phải hứa với ta, nếu có gì bất thường, lập tức báo cho ta biết.

Dạ Nhi mỉm cười nhạt, đáp nhỏ:

— Nếu một ngày chàng phát hiện ra ta là hiểm họa, chàng sẽ làm gì?

Dịch Phong nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm:

— Nếu nàng là hiểm họa, ta sẽ là người đầu tiên chịu cùng nàng.

Lời nói ấy, nhẹ như gió nhưng lạnh như sương sớm, thấm vào tận đáy lòng Dạ Nhi.

*

Kỳ Anh dìu Dạ Nhi về phòng, cẩn thận đóng cửa lại. Trong phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở của hai người.

— Tiểu thư, người thực sự có thể nói chuyện với sói sao? — Kỳ Anh hỏi, giọng run run.

Dạ Nhi vuốt tóc Kỳ Anh, dịu dàng đáp:

— Không phải nói chuyện, chỉ là… cảm nhận được suy nghĩ của chúng. Ta cũng không biết vì sao.

Kỳ Anh lo lắng:

— Vậy… người có bị nguy hiểm không?

— Nguy hiểm luôn ở quanh ta, từ trước tới nay vẫn vậy. Ngươi chỉ cần nhớ, bất cứ khi nào cảm thấy bất thường, lập tức rời khỏi đây, đừng lo cho ta.

Kỳ Anh mím môi, gật đầu, nước mắt lưng tròng.

Dạ Nhi ngồi xuống, lấy ra một tấm lụa, cẩn thận quấn quanh cổ tay, che dấu vết bớt. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt lặng như nước:

— Sớm muộn gì, bí mật cũng sẽ bị phơi bày. Chỉ mong khi đó, ta còn kịp lựa chọn.

*

Đêm xuống, ánh trăng nhợt nhạt phủ lên mái ngói cũ. Ngoài thành, bầy sói đã rút sâu vào rừng, chỉ còn lại dấu chân lẫn trong bùn đất.

Trong phủ Thẩm, Dịch Phong ngồi bên bàn, trước mặt là chiếc lá ngọc hình trăng khuyết. Hắn lật qua lật lại, mỗi lần ánh sáng tím bạc lóe lên, lòng lại dậy sóng. Những câu hỏi không lời đáp bủa vây lấy hắn: Dạ Nhi là ai? Vì sao nàng lại mang dấu ấn trăng khuyết? Và quan trọng nhất – nàng là đồng minh hay là mối họa?

Phía sau tấm bình phong, Bạch Lộ đứng lặng, ánh mắt hổ phách lạnh lùng. Hắn lặng lẽ quan sát từng động tác của Dịch Phong, không để sót một chi tiết nào.

*

Tại Lâm phủ, Từ thị cùng Uyển Nhi ngồi trong phòng kín, ánh nến lay động. Từ thị khẽ hỏi:

— Có tin tức gì từ ngoài thành?

Uyển Nhi đáp, giọng nhỏ:

— Bầy sói đã rút, nhưng nghe nói Dạ Nhi xuất hiện giữa đám đông, lại có thế tử Thẩm bảo vệ. Con nghi, giữa hai người có điều gì đó không đơn giản.

Từ thị nhếch môi, ánh mắt hiểm độc:

— Phải cho người theo sát nó. Nếu cần, dùng luôn phương thuốc “Tán Hồn”. Ta không tin con rắn nhỏ này lại có thể thoát khỏi tay ta.

Uyển Nhi gật đầu, trong mắt lóe lên tia độc địa.

*

Đêm ấy, Dạ Nhi không ngủ. Nàng ngồi bên cửa sổ, mắt hướng về phía rừng xa, nơi ánh trăng khuất dần sau màn mây. Trên cổ tay, vết bớt trăng khuyết âm ỉ sáng lên, như nhắc nhở về một vận mệnh nàng chưa từng lựa chọn.

Ở góc tối sau vườn, một đôi mắt hổ phách dõi theo từng động tác của nàng. Bạch Lộ đứng lặng, bóng dáng hòa vào bóng cây, đôi môi mím chặt như nuốt lấy mọi âm thanh.

Gió đêm lạnh buốt, cuốn theo mùi đất ẩm và linh khí nhàn nhạt. Xa xa, tiếng sói tru lại vang lên, kéo dài như lời gọi định mệnh.

Bên trong, Dạ Nhi tựa đầu vào khung cửa, lòng trĩu nặng những bí mật chưa thể nói ra. Nàng biết, sóng gió thực sự chỉ mới bắt đầu. Dấu ấn trăng khuyết trên cổ tay, cảm ứng kỳ lạ với bầy sói, sự xuất hiện của Bạch Lộ… tất cả đã đẩy nàng vào tâm điểm của cuộc chiến không thể lùi bước.

Màn đêm buông xuống, che phủ mọi dấu vết. Ở một góc khuất trong thành, tiếng chân sói lại vang lên, nhẹ tựa hơi thở nhưng lạnh lẽo như lưỡi dao. Có lẽ, những bí mật lớn nhất vẫn còn đang ẩn giấu, chỉ chờ thời khắc thích hợp để phơi bày.

Trong khoảnh khắc ấy, một cơn gió lạnh bất chợt lùa qua, cuốn theo dư vị của máu và linh khí, báo hiệu cho một biến cố mới đang âm thầm kéo đến.