Dạ Nhi khép chặt cửa sổ, bóng đêm ngoài kia như một tấm màn dày đặc phủ kín mọi lối thoát. Tiếng gió rít qua vườn trúc vẫn chưa dứt, nhưng nàng đã chẳng còn tâm trí để bận lòng về những tiếng động lẻ loi ấy nữa. Trong lòng, một ý nghĩ thôi thúc dâng lên: chỉ có Huyễn Cốc là nơi duy nhất nàng có thể an tâm lúc này.
Nàng ngồi xuống bên bàn, bàn tay khẽ đặt lên ngọc bội lặng lẽ phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Chỉ một niệm, linh hồn nàng đã rời khỏi căn phòng chật chội, tiến vào không gian Huyễn Cốc quen thuộc. Đất trời nơi đây khác hẳn thế giới thực: ánh sáng bàng bạc như sương mỏng, dược thảo sinh trưởng xanh tốt, từng luồng linh khí chảy tràn khắp nơi, khiến người ta có cảm giác mọi ưu phiền đều bị gột rửa.
Dạ Nhi khoác áo lụa mỏng, tản bộ chậm rãi qua vườn thuốc, ánh mắt lướt qua từng khóm bạch chỉ, xuyên khung, địa hoàng... Từng loại đều do nàng tự tay chăm bón, là chỗ dựa an toàn mỗi khi nguy nan. Nàng ngồi xuống bên bệ đá cạnh hồ nhỏ, lấy ra mấy củ linh chi, bắt đầu tỉ mỉ chế luyện một loại dược hoàn mới. Động tác quen thuộc, nhẹ nhàng, nhưng tâm trí lại không thể tập trung như mọi khi.
Kỳ Anh không vào cùng, nàng muốn yên tĩnh để suy nghĩ. Áp lực từ Từ thị, Uyển Nhi ngày một lớn, mọi hành động đều bị soi xét. Bất giác, nàng cảm thấy lòng mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Nhưng Dạ Nhi chưa bao giờ là kẻ cam chịu. Nàng biết, chỉ có mạnh lên, tự mình nắm giữ vận mệnh, mới có thể bảo vệ bản thân và những người yêu quý.
Dược hoàn trong tay dần thành hình. Dạ Nhi dùng ngón trỏ chạm nhẹ lên bề mặt viên thuốc, niệm chú khai linh, một làn khí mỏng bốc lên, lan tỏa mùi thơm nhẹ dịu. Nàng hài lòng, đặt viên thuốc vào hộp ngọc, cẩn thận giấu trong góc kín. Đang lúc định đứng dậy, ánh mắt nàng chợt dừng lại trên gốc tử yên già cỗi ở góc vườn. Gốc cây này vốn là vật mẫu thân để lại, lâu nay vẫn không có gì bất thường. Nhưng hôm nay, giữa những tán lá, một tia sáng màu tím nhạt như đang vẫy gọi.
Dạ Nhi tiến lại gần, bàn tay nhẹ chạm lên thân cây. Làn da chạm vào vỏ cây lạnh buốt, bất giác có cảm giác tê rần lan khắp cánh tay. Đột nhiên, một luồng linh lực từ trong gốc cây phóng ra, cuốn lấy bàn tay nàng. Dạ Nhi chưa kịp phản ứng, toàn thân đã bị hút mạnh về phía trước.
Mắt nàng tối sầm lại, trước mặt chỉ còn một màn ánh sáng chớp động. Tiếng gió gào rú, tiếng nước chảy xiết, cả Huyễn Cốc rung chuyển trong khoảnh khắc. Cảm giác như rơi vào vực thẳm không đáy, ý thức chao đảo giữa mê và tỉnh.
Trong cơn hỗn loạn ấy, Dạ Nhi nghe văng vẳng đâu đây tiếng hát ru dịu dàng, thân thuộc đến nao lòng:
“Gió chiều lay nhánh tử yên
Hoàng hôn nghiêng bóng, mẹ hiền chờ con…”
Giọng hát ấy, nàng không thể nào quên – mẫu thân của nàng. Dạ Nhi cố gắng mở mắt, trước mặt là một cảnh tượng mơ hồ, như trong sương khói. Một người phụ nữ tóc dài, dung nhan thanh lệ, ngồi bên khung cửa sổ, ánh mắt dịu dàng nhìn nàng. Trên cổ tay người ấy cũng có vết bớt hình trăng khuyết, giống hệt nàng.
Mẫu thân mỉm cười, giọng nói ôn tồn:
— Dạ Nhi, con nhớ lấy, chìa khóa hoàng hôn không phải vật ai cũng có thể giữ. Nếu một ngày con thấy bóng chiều đỏ rực, hãy tin vào máu thịt mình, con sẽ tìm được đường về…
Hình ảnh ấy vụt tắt, thay vào đó là tiếng nước chảy róc rách, tiếng lá cây xào xạc. Dạ Nhi choàng tỉnh, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, trước mặt vẫn là Huyễn Cốc quen thuộc, nhưng khí tức nơi này đã có biến đổi lạ thường.
Nàng cảm nhận rõ trong người có một luồng khí nóng lạnh đan xen, từ cổ tay lan dần lên cánh tay, rồi chạy khắp toàn thân. Trên cổ tay trái, vết bớt hình trăng khuyết phát sáng rực rỡ, từng tia sáng tím bạc quấn lấy nhau, như muốn phá tan lớp da mỏng. Dạ Nhi kinh hoảng, vội vận công áp chế dị biến, nhưng luồng khí kia như có linh tính, càng ngày càng mãnh liệt.
Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, thở sâu, bắt đầu dẫn khí theo tâm pháp mẫu thân truyền dạy. Luồng khí nóng lạnh kia dần tụ lại ở đan điền, rồi tản ra thành từng dòng nhỏ hòa vào kinh mạch. Dạ Nhi cảm nhận rõ rệt, thân thể mình đang có thay đổi kỳ dị: thính lực nhạy bén hơn, mọi âm thanh nhỏ nhất trong Huyễn Cốc đều lọt vào tai; mùi hương dược thảo, mùi đất, mùi nước đều trở nên rõ rệt khác thường. Nhịp tim cũng mạnh hơn, linh lực trong người dường như tăng lên gấp bội.
Nàng ngồi xếp bằng dưới gốc tử yên, nhắm mắt trầm tĩnh, mặc cho những hình ảnh mơ hồ không ngừng ùa về trong đầu. Có lúc nàng thấy mẫu thân ngồi bên bàn, khẽ vuốt tóc nàng, ánh mắt tràn đầy thương xót. Có lúc lại là cảnh một chiếc chìa khóa bạc, treo lơ lửng trên nền hoàng hôn rực lửa, phát ra ánh sáng chói lòa. Những tiếng thì thầm xa xăm vang lên, như lời nguyền, như khúc hát cổ xưa:
— Hoàng hôn chưa tắt, chìa khóa chưa lạc. Người giữ chìa khóa, mở ra đường về…
Dạ Nhi mở mắt, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, nhưng trong mắt đã ánh lên một tia sáng kiên định. Nàng hiểu, phong ấn trong Huyễn Cốc đã bị nàng vô tình kích hoạt, dòng máu dị tộc trong người bắt đầu thức tỉnh. Tất cả những gì mẫu thân để lại đều không phải ngẫu nhiên. Chìa khóa hoàng hôn, vết bớt trăng khuyết, Huyễn Cốc – mọi thứ đều là mắt xích nối liền số phận nàng với một bí mật lớn hơn nhiều so với những gì nàng từng tưởng tượng.
Nhưng lúc này, Dạ Nhi không có thời gian suy nghĩ sâu hơn. Dị biến trên thân thể chưa kịp lắng xuống, mặt đất dưới chân nàng đột ngột rung động. Gốc tử yên vừa phát sáng, vừa rung chuyển dữ dội, từ trong thân cây tỏa ra từng làn khí lạnh, dường như có một vật gì đó sắp phá vỡ phong ấn mà chui ra.
Dạ Nhi lùi lại mấy bước, tay phải nắm chặt ngọc bội, tay trái vận linh lực phòng bị. Một luồng khí đen bốc lên từ gốc cây, cuộn thành hình bóng một con sói nhỏ, đôi mắt màu hổ phách sáng rực giữa bóng tối. Con sói lượn quanh nàng, không tấn công, chỉ lặng lẽ quan sát.
Dạ Nhi nghiêng đầu, cẩn trọng hỏi:
— Ngươi là ai? Vì sao xuất hiện trong Huyễn Cốc của ta?
Bóng sói không đáp, chỉ cúi đầu, ánh mắt lướt qua vết bớt trăng khuyết trên cổ tay nàng, rồi hướng về phía gốc tử yên. Làn khí đen quanh thân nó dần tan ra, để lộ hình hài một cục đá nhỏ, bên trên khắc đồ án hình chìa khóa và mặt trăng.Dạ Nhi vươn tay chạm vào cục đá, bàn tay vừa chạm vào liền bị một luồng khí lạnh xâm nhập. Một đoạn ký ức lại hiện lên – nàng thấy mẫu thân đứng trước một cánh cửa lớn, phía sau là biển mây hoàng hôn, tay cầm chiếc chìa khóa bạc. Mẫu thân quay lại, nhìn nàng bằng ánh mắt chan chứa âu lo:
— Dạ Nhi, nếu một ngày con không thể phân biệt đâu là thật, đâu là ảo, hãy tìm chiếc chìa khóa hoàng hôn. Đó là con đường duy nhất dẫn con về nhà.
Tiếng nói ấy dứt, hình ảnh tan biến. Dạ Nhi mở mắt, trong tay đã nắm chặt cục đá lạ. Linh lực bên trong đá không ngừng dao động, từng luồng khí lạnh chạy dọc lên cánh tay nàng. Nàng hiểu, đây chính là vật dẫn phong ấn mà mẫu thân để lại.
Con sói nhỏ nhìn nàng, đôi mắt hổ phách như chứa đầy ý niệm nhân gian, rồi chậm rãi lùi vào bóng tối, tan biến vào không khí. Không gian Huyễn Cốc dần trở lại yên tĩnh, chỉ còn lại ánh sáng tím bạc nhàn nhạt quanh gốc tử yên và trong lòng bàn tay nàng, cục đá khắc hình chìa khóa tỏa ra khí lạnh.
Dạ Nhi ngồi xuống, thở chậm lại, cố gắng trấn tĩnh nội tâm. Dị biến trong cơ thể dần lắng xuống, nhưng cảm giác nhạy bén, sức mạnh linh lực vẫn còn đó, như một phần máu thịt vừa thức tỉnh. Nàng biết, mọi thứ đã thay đổi. Phong ấn trong Huyễn Cốc không còn hoàn chỉnh, dòng máu dị tộc trong người nàng đã bị đánh thức. Chìa khóa hoàng hôn – vật này nhất định có liên quan đến thân thế nàng và bí mật lớn hơn của hai giới nhân – lang.
Trong lòng Dạ Nhi trào lên một dự cảm bất an. Nàng nhớ lại ánh mắt đầy ngụ ý của Từ thị, sự sốt sắng của Uyển Nhi, rồi những lời đồn đại mơ hồ về người sói và huyết thống kỳ dị trong các thế gia. Có lẽ, sóng gió thật sự mới chỉ bắt đầu.
Nàng cất cục đá vào hộp ngọc, khóa lại bằng trận pháp hộ thân. Đứng dậy, Dạ Nhi đưa mắt nhìn quanh Huyễn Cốc, mọi thứ vẫn yên ả nhưng ẩn sâu dưới đó, một dòng chảy ngầm đang cuộn xiết. Nàng biết, từ nay trở đi, mình không còn là Dạ Nhi yếu đuối của ngày trước.
Nghĩ vậy, nàng rời khỏi Huyễn Cốc, linh hồn nhẹ nhàng trở về thân xác thật. Đêm ngoài kia vẫn tối đen, ánh trăng đã lẩn khuất sau đám mây dày. Dạ Nhi rón rén mở hé cửa sổ, lắng nghe động tĩnh ngoài viện. Không một tiếng động, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và hơi lạnh len lỏi trong gió.
Kỳ Anh khẽ gõ cửa, thì thầm:
— Tiểu thư, mọi việc ổn chứ? Ta vừa nghe tiếng động lạ ngoài vườn, suýt nữa bị phát hiện.
Dạ Nhi gật đầu, giọng bình tĩnh:
— Không sao, chỉ là gió đêm thôi. Ngươi nghỉ đi, sáng mai còn phải dậy sớm.
Kỳ Anh dè dặt nhìn nàng, định nói gì lại thôi, rồi lặng lẽ rời đi.
Dạ Nhi ngồi xuống giường, trong lòng bàn tay vẫn còn cảm giác lạnh buốt từ cục đá lạ. Nàng mở cuốn sổ nhỏ, ghi lại mọi dị biến vừa xảy ra: “Phong ấn trong Huyễn Cốc đã động, thân thể xuất hiện dị tượng, ký ức về mẫu thân và chìa khóa hoàng hôn hiện lên mơ hồ. Cần tra cứu thêm về ý nghĩa vết bớt trăng khuyết và vật dẫn phong ấn.”
Nàng gấp sổ, mắt ánh lên vẻ kiên quyết. Dù phía trước còn nhiều bí ẩn, Dạ Nhi cũng đã chuẩn bị tâm thế đối diện mọi sóng gió. Nhưng sâu trong lòng, một nỗi sợ mơ hồ vẫn len lỏi: liệu mình có đủ mạnh để gánh lấy tất cả những gì sắp tới?
Một tiếng động nhẹ vang lên ngoài cửa sổ. Dạ Nhi cảnh giác, bước tới, hé nhìn ra ngoài. Trong bóng tối, thấp thoáng một bóng người lướt qua, nhanh như chớp. Một thoáng khí tức lạ lẫm, lạnh lẽo lướt qua mũi nàng – không phải người trong phủ. Dạ Nhi nhíu mày, tay đặt lên ngọc bội, linh khí phòng bị dâng lên ngực.
Bóng người kia dừng lại bên gốc trúc già, dường như đang dò xét gì đó. Dạ Nhi nín thở, cố lắng nghe. Một câu thì thầm vang lên, giọng trầm đục:
— Chìa khóa… phải ở đây. Mùi huyết thống đã lộ, không thể lầm được…
Dạ Nhi khẽ rùng mình, tim đập mạnh. Nàng nhận ra, biến cố trong Huyễn Cốc đã không còn là bí mật của riêng nàng. Thân phận thật sự, chiếc chìa khóa hoàng hôn – tất cả đều đã bị ai đó phát hiện.
Bóng người biến mất vào bóng tối, để lại trong lòng Dạ Nhi một nỗi bất an lớn chưa từng có. Nàng biết, đêm nay sẽ không còn yên bình. Bóng tối không chỉ bủa vây ngoài kia, mà đã len lỏi vào tận sâu trong huyết mạch nàng.
Dạ Nhi ngồi lặng bên cửa sổ, mắt nhìn về phía chân trời xa, nơi ánh hoàng hôn đã tắt lịm từ lâu. Trong lòng, một câu hỏi không ngừng vang lên: “Nếu chìa khóa hoàng hôn thật sự tồn tại, liệu đó là con đường cứu rỗi hay là khởi đầu cho một bi kịch khác?”
Gió đêm vẫn thổi, mang theo hương tử yên phảng phất. Trên cổ tay nàng, vết bớt hình trăng khuyết chập chờn ánh sáng tím bạc, như lời nhắc nhở về một vận mệnh không thể cưỡng lại. Dạ Nhi siết chặt ngọc bội, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh. Sóng gió đã nổi lên, nàng không còn đường lui.
Bên ngoài tường viện, dưới bóng trúc đen, một đôi mắt hổ phách vẫn âm thầm dõi theo, chờ đợi thời khắc thích hợp để xuất hiện. Đêm nay, Huyễn Cốc đã đổi chủ. Nhưng những âm ảnh trong huyễn giới, e rằng vẫn chưa chịu buông tha cho bất kỳ ai.
Tiếng gió rít qua, bóng đêm kéo dài không dứt. Phía sau cánh cửa sổ đóng kín, một bí mật vừa thức tỉnh, lặng lẽ cuốn lấy số phận của Lâm Dạ Nhi, đưa nàng tiến thêm một bước vào vòng xoáy không lối thoát của hoàng hôn kỳ ảo.