Cơn đau nhói kéo dài nơi cổ tay khiến Dạ Nhi choàng tỉnh. Nàng ngồi dậy, hơi thở còn nặng nề, mái tóc rối bời phủ lấy gương mặt trắng bệch. Xung quanh, Ngọc Dao đã chuẩn bị sẵn một chén thuốc, mùi dược thảo lan nhẹ trong không khí. Thẩm Dịch Phong ngồi sát bên, ánh mắt không rời nàng, bàn tay che chắn như sợ chỉ một cơn gió cũng khiến nàng biến mất.
Bạch Lộ đứng gác ngoài, thân hình người sói sừng sững trong ánh chiều tà. Liễu Tử Khiêm và Thẩm Kỳ Anh đang dò xét bốn phía, nét mặt căng thẳng. Không ai nói gì, chỉ có tiếng th* d*c của rừng sâu và tiếng tim đập gấp gáp của những người vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
Dạ Nhi hít sâu, cố trấn tĩnh. Cảm giác linh lực trong cơ thể như ngọn đèn dầu sắp cạn, nhưng ý chí vẫn bền bỉ. Nàng đưa mắt nhìn mọi người, rồi lặng lẽ nhận lấy chén thuốc từ Ngọc Dao. Mùi vị đắng ngắt, nhưng ấm nóng lan xuống tận ngực, giúp nàng tỉnh táo hơn.
Dịch Phong đặt tay lên vai nàng, nhẹ giọng:
— Nàng đã qua hiểm cảnh. Nhưng Hắc Vệ vẫn chưa buông tha. Vệ Vô Ưu sẽ không dừng lại.
Dạ Nhi mím môi, ánh mắt sắc lại.
— Ta biết. Nhưng đã đến lúc không thể trốn tránh nữa.
Liễu Tử Khiêm trở lại, lau mồ hôi trên trán:
— Lối ra khỏi rừng chỉ còn một hướng. Nhưng người của Vệ Vô Ưu đã giăng lưới, muốn thoát e rằng khó.
Bạch Lộ gầm khẽ, tiếng nói khàn đặc:
— Chỉ cần có mệnh lệnh, ta sẽ mở đường máu.
Dạ Nhi lắc đầu:
— Giết thêm nữa chỉ khiến máu tanh lan rộng, càng khiến chúng điên cuồng truy sát. Việc gấp lúc này là đưa mọi chuyện ra ánh sáng, vạch trần bộ mặt thật của những kẻ đứng sau. Chỉ khi đó, chúng ta mới có cơ hội sống sót.
Ngọc Dao nhẹ nhàng:
— Nhưng chứng cứ đâu? Ai sẽ tin lời một nhóm người bị truy sát như chúng ta?
Dạ Nhi trầm ngâm, đưa tay chạm vào vết bớt hình trăng khuyết trên cổ tay. Trong phút chốc, một luồng ký ức lạ lẫm ập về, như tiếng gọi từ nơi xa xăm.
Giọng nói dịu dàng, trong trẻo vang lên trong tâm trí:
— Nhi nhi, nếu con gặp nguy nan, hãy dùng máu mình làm chìa khóa, mọi sự sẽ sáng tỏ.
Nàng sững lại, rồi cắn nhẹ đầu ngón tay, để một giọt máu nhỏ xuống mặt đá bên cạnh. Đột nhiên, phù văn màu bạc hiện lên, tỏa ánh sáng nhàn nhạt. Trong làn khói mỏng, hình bóng một phụ nữ yểu điệu xuất hiện, gương mặt giống nàng như đúc, đôi mắt tràn đầy thương nhớ.
Tất cả đều sững sờ. Dạ Nhi nắm chặt tay, mắt đỏ hoe:
— Mẫu thân...
Bóng người ấy dịu dàng mỉm cười, giọng nói vang vọng:
— Dạ Nhi, nếu con nghe được lời này, nghĩa là vận mệnh đã tới hồi quyết định. Ta là Linh Nhạn, mẫu thân của con. Hơn mười lăm năm trước, ta bị cuốn vào tranh đoạt giữa người và sói, cũng là nạn nhân của âm mưu hậu cung. Kẻ sát hại ta không phải bệnh tật, mà là độc dược từ tay Hoàng hậu Vân thị.
Dịch Phong siết chặt nắm tay, Bạch Lộ rít lên giận dữ. Liễu Tử Khiêm lặng người, còn Ngọc Dao lặng lẽ lau nước mắt cho Dạ Nhi.
Bóng Linh Nhạn tiếp lời:
— Vân thị cấu kết với Vệ Vô Ưu, muốn tận diệt dòng máu người sói, lợi dụng ta làm vật hiến tế mở cánh cửa huyễn giới. Nhưng ta đã dùng sinh mạng, phong ấn một phần sức mạnh vào Huyễn Cốc, chờ ngày con trưởng thành. Dạ Nhi, trong người con là huyết thống giao hòa giữa nhân và sói, chỉ mình con có thể mở hoặc đóng cánh cửa giữa hai thế giới.
Giọng nói lắng xuống, ánh sáng nhạt dần:
— Đừng tin ai, ngoài chính trái tim mình. Nếu con chọn phong ấn, mọi đau thương sẽ kết thúc, nhưng dị tộc vĩnh viễn bị giam cầm. Nếu con mở cửa, ánh sáng sẽ rọi xuống huyễn giới, nhưng nhân gian sẽ chìm trong hỗn loạn. Quyết định nằm ở con.
Bóng dáng ấy tan đi, chỉ còn lại ánh sáng lấp lánh trên mặt đá. Mọi người lặng thinh, chỉ nghe tiếng lá rơi xào xạc.
Dạ Nhi gục đầu vào gối, thân hình run lên. Dịch Phong vòng tay ôm nàng, dịu dàng:
— Nàng không đơn độc. Dù nàng quyết định thế nào, ta cũng sẽ ở bên.
Nàng ngẩng lên, ánh mắt kiên định hơn trước:
— Ta phải đối mặt với Hoàng hậu Vân thị. Bà ta nợ ta một câu trả lời.
Liễu Tử Khiêm khẽ nói:
— Nếu muốn vạch trần sự thật, cần có chứng cứ không thể chối cãi. Chỉ nhờ một đoạn ký ức sẽ bị cho là ngụy tạo.
Bạch Lộ trầm ngâm:
— Trong Huyễn Cốc, còn lưu giữ di vật của Linh Nhạn. Nếu lấy được, có thể chứng minh thân thế thật sự của tiểu thư, đồng thời lật tẩy âm mưu của Vân thị.
Ngọc Dao tiếp lời:
— Nhưng muốn vào Huyễn Cốc, cần linh lực và chìa khóa nguyên vẹn. Lúc nãy, linh lực của Dạ Nhi đã hao tổn gần hết.
Dạ Nhi đặt tay lên cổ tay, ánh mắt lóe lên quyết tâm:
— Ta sẽ thử một lần nữa. Nếu thất bại, mọi thứ chấm dứt tại đây.
Dịch Phong đỡ nàng ngồi vững, cả nhóm tụ lại thành vòng tròn bảo vệ. Nàng nhắm mắt, truyền linh lực còn sót lại vào vết bớt, niệm chú. Không khí quanh nàng chợt biến động, một luồng sáng bạc dần hiện lên, cuốn lấy thân thể nàng. Trong khoảnh khắc, không gian nứt toạc, mở ra cánh cổng dẫn vào Huyễn Cốc.
Cảnh vật chuyển đổi, cả nhóm rơi vào không gian bao la mờ ảo, đầy hương hoa và linh khí. Giữa thung lũng, một tòa thạch đình nhỏ nổi bật, bên trên đặt một hộp ngọc khắc hình trăng khuyết.
Dạ Nhi run rẩy bước tới, mở hộp. Bên trong là một mảnh lụa thêu và một chiếc trâm bạc. Trên lụa có dòng chữ nhỏ, nét bút quen thuộc: “Người mang trăng khuyết, là cầu nối giữa nhân – lang.”
Ngọc Dao xúc động:
— Đây chính là bút tích của Linh Nhạn phu nhân. Không ai có thể giả mạo.
Liễu Tử Khiêm xem xét chiếc trâm, phát hiện một cơ quan nhỏ. Khi ấn vào, một viên ngọc sáng lên, chiếu rọi một đoạn ký ức khác: hình ảnh Linh Nhạn bị ép uống độc dược, Vân thị đứng phía sau, ánh mắt lạnh lùng, Vệ Vô Ưu khoanh tay quan sát.
Cả nhóm nhìn nhau, không ai nói nên lời.
Dạ Nhi nắm chặt mảnh lụa và trâm bạc, giọng khản đặc:
— Đã đến lúc đưa mọi chuyện ra ánh sáng.
Ánh sáng trong Huyễn Cốc nhạt dần, không gian bắt đầu rung chuyển. Dịch Phong bế nàng lên, cả nhóm vội vã rời khỏi, vừa kịp lúc cánh cổng khép lại. Khi tỉnh lại, họ đã đứng giữa con đường nhỏ dẫn về kinh thành.
*
Chưa đầy một canh giờ sau, trong thành đã lan truyền tin đồn: Lâm Dạ Nhi – nữ nhi thứ Lâm phủ, mang trong mình huyết thống dị tộc, nắm giữ chìa khóa mở ra huyễn giới. Hoàng hậu Vân thị cùng Vệ Vô Ưu bị nghi ngờ cấu kết hãm hại tiền hoàng hậu và dòng tộc sói.
Cả kinh thành xôn xao. Từ thị và Lâm Uyển Nhi nghe tin, sắc mặt tái nhợt, vội vã triệu tập người thân, lo sợ tai họa giáng xuống Lâm phủ. Lâm Uyển Nhi bực tức đập vỡ bình ngọc, cắn môi:
— Sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Chẳng lẽ mọi công sức đều đổ xuống sông xuống biển?
Từ thị trấn an:
— Đừng hấp tấp. Chỉ cần Hoàng hậu còn đó, chúng ta vẫn còn chỗ dựa.
Nhưng một cơn sóng khác đang âm thầm dâng lên trong cung.
*
Tại hậu cung, Vân thị ngồi trên ghế cao, dung nhan lạnh lùng không đổi. Vệ Vô Ưu lặng lẽ đứng bên, ánh mắt tối tăm. Một tên thái giám vội vã vào quỳ gối:
— Bẩm Hoàng hậu, dân chúng kéo đến trước điện Thái Hòa, đòi điều tra lại cái chết của tiền hoàng hậu Linh Nhạn. Lâm Dạ Nhi đã đưa ra chứng cứ.
Vân thị nhếch môi cười khẩy:
— Chứng cứ? Chỉ là vài mảnh lụa và lời bịa đặt. Ai tin một nữ nhân mang dòng máu dị tộc?
Vệ Vô Ưu trầm giọng:
— Nhưng viên ngọc trong trâm bạc là vật của cung nữ thân cận tiền hoàng hậu. Nếu bị tra ra, sợ rằng khó xoay chuyển.
Vân thị liếc mắt lạnh băng:
— Ngươi không phải người ngoài cuộc, đừng quên thân phận. Nếu chuyện bại lộ, ngươi cũng mất tất cả.
Vệ Vô Ưu im lặng, đôi mắt hằn lên tia tàn độc.
*Cùng lúc, tại cổng thành, đoàn người của Dạ Nhi đã xuất hiện. Dưới sự dẫn dắt của Liễu Tử Khiêm, họ công khai trình bày sự việc với bách tính và bá quan văn võ. Những chứng cứ không thể chối cãi được trưng ra trước mắt bao người: mảnh lụa thêu, chiếc trâm bạc, đoạn ký ức lưu trong ngọc trâm.
Dạ Nhi đứng giữa quảng trường, thần sắc bình thản nhưng ánh mắt lạnh lẽo. Giọng nàng vang lên, không chút run sợ:
— Đây là chứng cứ về cái chết của mẫu thân ta – Linh Nhạn phu nhân, đồng thời cũng là bằng chứng về âm mưu của Hoàng hậu Vân thị và Vệ Vô Ưu. Ta không cầu báo thù, chỉ mong sự thật được phơi bày trước thiên hạ.
Bạch Lộ biến thành hình người, đứng bên cạnh, ánh mắt hổ phách quét khắp đám đông. Dịch Phong khoanh tay, khí chất lạnh lùng khiến quan quân không dám tiến lại gần.
Một lão thần đứng ra hỏi:
— Nếu lời cô nương là thật, xin hãy giải thích về nguồn gốc người sói và huyết thống dị tộc của mình.
Dạ Nhi trầm giọng:
— Người sói không phải quỷ quái, mà là một nhánh dị tộc mang sức mạnh của trời đất, từng có công bảo vệ Đại Ninh thuở sơ khai. Nhưng vì loài người tham quyền, nhiều đời truy sát, chúng tôi buộc phải ẩn thân. Nay, vận mệnh giữa nhân và lang lại giao nhau. Ta không muốn máu đổ nữa, chỉ mong hai giới cùng tồn tại.
Một tiếng xì xào vang lên. Có kẻ lên tiếng mỉa mai:
— Dị tộc thì cũng là yêu nghiệt, làm sao tin được?
Liễu Tử Khiêm lạnh lùng:
— Nếu người sói muốn hại người, kinh thành này đã sớm thành biển máu. Chính Hoàng hậu và Vệ Vô Ưu mới là kẻ âm mưu soán đoạt, gieo rắc tai ương.
Ngọc Dao dịu dàng đỡ lời:
— Mọi bằng chứng đều ở đây. Nếu các vị không tin, xin cho người thẩm tra.
Một vị quan lớn tuổi lên tiếng:
— Xin Hoàng thượng minh xét.
Không khí căng như dây đàn. Đúng lúc ấy, đoàn ngự giá xuất hiện. Hoàng thượng tuổi đã cao, gương mặt mệt mỏi, ánh mắt phức tạp nhìn Dạ Nhi và đám đông. Vân thị đi sau, dung nhan không đổi, ánh mắt sắc như dao.
Dạ Nhi cúi đầu hành lễ, giọng trong trẻo:
— Thần nữ cầu xin Hoàng thượng cho điều tra lại cái chết của Linh Nhạn phu nhân và âm mưu xưa cũ. Nếu thần nữ có gian dối, xin chịu tội tru di.
Hoàng thượng im lặng hồi lâu, rồi phất tay:
— Đưa chứng cứ lên đây.
Liễu Tử Khiêm trình trâm bạc, mảnh lụa và viên ngọc ký ức. Một vị thái y già cùng trưởng ngục tra xét kỹ càng, xác nhận mọi vật đều là di vật của tiền hoàng hậu. Đoạn ký ức trong viên ngọc được chiếu lên giữa quảng trường, ai nấy đều trông thấy rõ ràng cảnh Linh Nhạn bị ép uống độc, Vân thị lạnh lùng ra lệnh, Vệ Vô Ưu đứng giám sát.
Bách tính ồ lên, quan lại biến sắc. Vân thị vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng bàn tay run nhẹ. Hoàng thượng khép mắt, giọng khàn khàn:
— Vân thị, ngươi có gì để nói?
Vân thị cười nhạt, ánh mắt đanh lại:
— Thần thiếp chỉ làm theo lệnh vua, vì sự an nguy của xã tắc. Dòng máu người sói là tai họa, nếu không tận diệt, Đại Ninh sớm muộn cũng diệt vong.
Dạ Nhi ngẩng đầu, ánh mắt kiên định:
— Đại Ninh tồn tại đến ngày nay, nhờ có sự hiệp lực của mọi tộc. Không có dị tộc, đã chẳng có hôm nay. Ai mới là tai họa – kẻ âm thầm giết người, hay những người chỉ cầu sinh tồn?
Dịch Phong sải bước tới, ánh mắt sáng rực:
— Nếu hôm nay công lý không được thực thi, thiên hạ sẽ vĩnh viễn bị bóng tối che phủ.
Hoàng thượng trầm ngâm, rồi phán:
— Giam Vân thị và Vệ Vô Ưu chờ xét xử. Lập tức tra rõ cái chết của Linh Nhạn phu nhân, trả lại trong sạch cho người đã khuất.
Đám đông vỡ òa. Vệ Vô Ưu rút kiếm, toan liều chết. Bạch Lộ hú lên, hóa sói, nhảy bổ tới. Thẩm Dịch Phong ra hiệu, lập tức cùng Bạch Lộ khống chế Vệ Vô Ưu. Máu bắn tung tóe, tiếng gào thét vang lên.
Vân thị không chống cự, chỉ mỉm cười nhạt, ánh mắt lóe lên tia điên dại:
— Các ngươi tưởng rằng thắng rồi sao? Chìa khóa Hoàng Hôn đã mở, huyễn giới sắp tràn ra nhân gian. Các ngươi sẽ không thoát khỏi số mệnh.
Dạ Nhi rùng mình, cảm giác lạnh lẽo lan khắp sống lưng. Ánh hoàng hôn bỗng đỏ rực hơn, trời đất rung chuyển. Từ xa, tiếng sói tru vang dội, không gian như rạn nứt.
*
Tối đó, Dạ Nhi ngồi lặng lẽ trong phòng, ngắm mảnh lụa thêu trăng khuyết. Ngoài cửa sổ, ánh trăng máu vắt ngang trời. Dịch Phong bước vào, kéo nàng tựa vào vai mình.
— Nàng đã làm được điều mà bao thế hệ không thể.
Dạ Nhi thở dài:
— Nhưng mọi thứ chưa kết thúc. Cánh cửa huyễn giới đã lung lay, phong ấn sắp vỡ. Ta phải lựa chọn: hoặc phong ấn lại, hoặc mở hẳn ra.
Dịch Phong nắm chặt tay nàng:
— Nếu nàng chọn phong ấn, mọi người sói sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong bóng tối. Nếu mở ra, nhân gian sẽ chìm trong hỗn loạn. Ta không muốn ép nàng.
Dạ Nhi mím môi, nước mắt lặng lẽ rơi:
— Ta muốn bảo vệ cả hai giới, nhưng chưa từng có ai làm được điều đó. Ta sợ sẽ mất chàng, sợ sẽ làm bao người đau khổ.
Dịch Phong ôm nàng thật chặt:
— Dù nàng quyết định thế nào, ta cũng sẽ cùng nàng gánh vác. Đừng để quá khứ trói buộc hiện tại.
Đêm lặng trôi, gió thổi qua song cửa, mang theo mùi máu nhè nhẹ và linh khí chưa tan. Trong giấc ngủ chập chờn, Dạ Nhi lại thấy mẫu thân đứng bên hồ trăng, dịu dàng gọi tên nàng.
*
Sáng hôm sau, trên đại điện, Hoàng thượng cho triệu tập tất cả bá quan và các thế gia dị tộc còn sót lại. Dạ Nhi đứng giữa điện, đối diện với trăm ánh mắt dò xét, hoài nghi, sợ hãi. Dịch Phong đứng bên, ánh mắt vững vàng.
Hoàng thượng trịnh trọng:
— Huyễn giới đang lung lay, chỉ có người mang trăng khuyết mới có thể quyết định vận mệnh giữa hai thế giới. Dạ Nhi, con lựa chọn thế nào?
Dạ Nhi ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo, giọng nói vang vọng khắp đại điện:
— Ta không muốn ai phải chịu đau thương nữa. Nếu phải hy sinh bản thân để phong ấn huyễn giới, ta nguyện làm. Nhưng nếu có thể, ta muốn tìm một con đường thứ ba: để nhân – lang cùng tồn tại dưới ánh mặt trời.
Đám đông xôn xao. Một trưởng lão dị tộc lên tiếng:
— Nếu mở cửa, dị tộc sẽ được tự do, nhưng con người sẽ phải đối mặt với sức mạnh không thể kiểm soát. Nếu phong ấn, dị tộc vĩnh viễn bị giam cầm, còn nhân gian yên ổn nhưng mãi sống trong dối trá. Không có con đường thứ ba.
Dạ Nhi mỉm cười buồn bã:
— Ta tin, nếu có đủ dũng khí và lòng tin, mọi xiềng xích đều có thể phá vỡ. Nếu vận mệnh đã đặt ta vào vị trí này, ta sẽ tự quyết định.
Hoàng thượng nhắm mắt, thở dài:
— Vận mệnh Đại Ninh, hôm nay giao vào tay con.
Dạ Nhi bước ra khỏi đại điện, ánh sáng hoàng hôn phủ lên dáng hình nhỏ bé nhưng kiên cường. Phía sau, Dịch Phong lặng lẽ theo sau, bàn tay siết chặt lấy tay nàng.
Xa xa, trong bóng tối, tiếng sói tru lại vang lên, kéo dài không dứt. Cánh cửa huyễn giới rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết, linh khí tuôn trào hòa vào khí trời. Định mệnh đang chờ đợi quyết định cuối cùng.
Dạ Nhi dừng bước trước thềm đá, ngẩng đầu nhìn bầu trời rực đỏ. Trong khoảnh khắc ấy, nàng biết, mọi lối thoát đều đã bị đẩy ra ánh sáng. Lựa chọn chỉ còn lại một mà thôi.
*
Một cơn gió lạnh thổi qua. Từ phương xa, làn khói đen cuồn cuộn kéo về, bóng dáng Vệ Vô Ưu lẩn khuất, ánh mắt tà ác không chịu khuất phục. Trong cung, Vân thị bị giam lỏng, nhưng nụ cười quỷ dị vẫn chưa tan trên môi.
Đêm trăng máu lại sắp đến, hoàng hôn kéo dài, ranh giới nhân – lang lần nữa bị thử thách.
Bàn tay Dạ Nhi siết chặt chìa khóa Hoàng Hôn, hơi thở dồn dập. Quyết định sẽ thuộc về nàng, và kết cục của cả hai giới sẽ được định đoạt trong ánh hoàng hôn cuối cùng.
Một tiếng gầm vang vọng, mọi ánh mắt đều hướng về phía cánh cửa huyễn giới vừa hé mở, ánh sáng đỏ rực tràn ra, cuốn lấy tất cả trong cơn lốc định mệnh.