Cỗ xe lăn bánh qua những con đường ngoại thành còn vương hơi sương sớm. Dạ Nhi ngồi lặng trong khoang, ánh mắt dõi qua khe rèm, thỉnh thoảng liếc nhìn bóng dáng mờ nhòe của các tòa nhà xa dần phía sau. Gió lùa qua khe cửa, mang theo mùi cỏ non và khói tro phảng phất. Nàng chạm nhẹ vào mảnh ngọc trăng khuyết, cảm nhận mạch linh khí yếu ớt nhưng vẫn vững vàng chảy trong lòng bàn tay.
Dưới ánh sáng nhạt buổi sớm, chiếc xe rẽ vào một con ngõ nhỏ nằm sâu trong khu dân cư yên tĩnh. Người đánh xe dừng lại, thấp giọng:
— Cô nương, đã tới nơi.
Dạ Nhi gật đầu, kéo mũ che kín mặt, bước xuống xe. Nàng theo lối nhỏ dẫn vào một căn nhà tranh cũ kỹ, cửa đóng im ỉm. Gõ nhẹ ba tiếng, cánh cửa mở ra, để lộ gương mặt nghiêm nghị của Thẩm Dịch Phong. Hắn đứng khuất trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng thật lâu rồi mới tránh sang một bên, nhường lối cho nàng bước vào.
Trong căn phòng nhỏ chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét. Dạ Nhi tháo khăn che mặt, ngồi xuống bên bàn, hơi thở vẫn chưa ổn định. Dịch Phong đóng cửa, quay lại, ánh mắt lướt qua cổ tay nàng, dừng lại một thoáng ở vết bớt trăng khuyết.
— Mọi việc trong cung thế nào? — Giọng hắn trầm, khàn.
Dạ Nhi lắc đầu, ánh mắt sáng lên vẻ kiên quyết:
— Ta đã thoát ra. Nhưng Tử Khiêm còn ở lại. Bạch Lộ cũng xuất hiện, mang theo sát khí. Hắc Vệ lùng sục khắp nơi, chúng không buông tha cho bất kỳ ai dính líu đến phủ Thẩm.
Dịch Phong lặng im. Bàn tay đặt trên bàn siết lại, khớp xương nổi lên trắng bệch. Hắn tựa hồ đang kiềm chế điều gì đó rất lớn. Không khí trong phòng trùng xuống, nặng nề.
Bất chợt, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập. Dạ Nhi nín thở, rút chủy thủ dưới tay áo. Dịch Phong ra hiệu im lặng, tiến tới áp sát bên cửa. Cánh cửa bật mở, Thẩm Kỳ Anh lao vào, thở hổn hển:
— Công tử, Dạ tỷ! Bên ngoài có người lạ lảng vảng. Hình như là… người của Bạch Lộ.
Dịch Phong không đáp, chỉ gật đầu, ánh mắt càng sắc lạnh. Hắn khẽ nhíu mày, những đường gân xanh nổi dần trên cổ. Cả người toát ra hơi thở khác thường, mùi máu sắt bắt đầu phảng phất trong không khí.
Dạ Nhi cảm nhận được sự biến hóa kỳ dị ở hắn. Nàng nhẹ giọng:
— Dịch Phong, ngươi không ổn. Có phải… lời nguyền sắp phát tác?
Dịch Phong nén một tiếng gầm nhỏ, lui về phía góc phòng, hai tay ghì chặt bàn, móng tay đã nhọn dần, khớp xương kêu răng rắc. Hắn cố gắng nói chậm rãi, giọng khàn đặc:
— Bạch Lộ… đã động tay vào linh khí trong cung. Hắn muốn ép ta lộ nguyên hình… trước mặt mọi người.
Ánh mắt hắn tối lại, đồng tử thu nhỏ thành hai vệt sáng vàng. Hơi thở nặng dần, thân hình run lên từng đợt dữ dội. Dạ Nhi vội bước đến, nắm lấy cổ tay hắn, truyền vào đó một luồng linh lực dịu nhẹ từ Huyễn Cốc. Nhưng dòng huyết khí cuộn trào trong người Dịch Phong quá mạnh, tựa như dòng lũ vỡ bờ.
— Đừng chống cự nữa… — Hắn khàn giọng, hơi thở dồn dập, trán rịn mồ hôi lạnh. — Nếu ta mất khống chế, nàng lập tức rời khỏi đây. Đừng quay đầu lại.
Dạ Nhi không buông tay, ánh mắt bình tĩnh, giọng nói nhẹ như gió sớm:
— Ngươi quên rồi sao? Ta từng nói sẽ không bỏ lại ngươi.
Kỳ Anh run rẩy nhìn hai người, lùi sát vào tường, tay đã đặt sẵn ám khí phòng thân. Ngoài cửa, tiếng động mỗi lúc một gần. Mùi tanh nồng đặc trưng của người sói bắt đầu tràn ngập không gian.
Dịch Phong cúi đầu, hai vai run lên bần bật. Những vết đỏ lấm tấm nổi trên mu bàn tay, móng vuốt dần dài ra, khuôn mặt tuấn tú méo đi vì đau đớn. Hắn gầm khẽ, hai tròng mắt ánh lên sắc vàng rực. Nàng cảm nhận rõ luồng khí lạ dâng lên quanh người hắn, tựa như sóng dữ vỗ bờ.
Đúng lúc đó, ngoài sân vang lên tiếng huýt sáo dài, rồi một bóng trắng lướt qua cửa sổ. Bạch Lộ xuất hiện, mái tóc bạc bay tán loạn trong gió, ánh mắt hổ phách lạnh lùng nhìn vào trong nhà.
— Thẩm Dịch Phong, ngươi còn định trốn tránh đến bao giờ? Lời nguyền sói huyết đã đến lúc phải bộc phát. Ngươi không thoát được đâu.
Dịch Phong ngẩng đầu nhìn Bạch Lộ, gương mặt vặn vẹo nửa người nửa sói, giọng nói gầm gừ phát ra từ cổ họng:
— Ngươi muốn gì? Muốn ta trở thành dã thú trước mặt nàng ấy sao?
Bạch Lộ cười nhạt, đôi mắt sắc như dao lướt qua Dạ Nhi:
— Ngươi vốn là dã thú. Thứ ngươi cố che giấu chỉ khiến bản năng càng khao khát thoát ra. Muốn sống sót, hãy chấp nhận nó, hoặc tự tay kết liễu bản thân trước khi biến thành quái vật.
Tiếng cười lạnh lẽo vang vọng, như lưỡi dao cắt vào không khí. Dịch Phong lảo đảo, hai tay ôm lấy đầu, hơi thở trở nên dữ dội. Cơ thể hắn bắt đầu co giật dữ dội, bắp thịt cuồn cuộn dưới lớp áo. Mùi máu tanh nồng lan ra, khiến Kỳ Anh sợ hãi lùi sát vào góc tường.
Dạ Nhi không chần chừ, rút ra một bình ngọc nhỏ từ tay áo, nhỏ ba giọt thuốc vào miệng Dịch Phong. Nàng đặt tay lên huyệt tâm dương của hắn, truyền vào linh khí hòa dịu.
— Dịch Phong, nghe ta! Tập trung vào giọng nói của ta. Đừng để linh lực của Bạch Lộ xâm thực tâm trí.
Dịch Phong cắn chặt răng, cổ họng phát ra tiếng gầm nén chặt. Móng vuốt đã cào rách mặt bàn, máu rịn ra từ đầu ngón tay. Hắn nhìn nàng, đôi mắt vàng hoe đẫm lệ, giọng nói lạc đi:
— Ta… không muốn làm hại nàng…
— Ngươi sẽ không làm hại ta. — Dạ Nhi kiên định. — Ngươi là Thẩm Dịch Phong, không phải dã thú vô tri.
Bạch Lộ nhếch môi, đôi mắt ánh lên tia thích thú:
— Để ta xem ngươi còn chống cự được bao lâu.
Hắn giơ tay, búng nhẹ. Một luồng khí lạnh xuyên qua cửa sổ, đánh mạnh vào Dịch Phong. Toàn thân Dịch Phong run lên, lông tóc dựng đứng, răng nanh dài ra, khóe miệng rớm máu. Hắn cố vùng vẫy, nhưng bản năng sói huyết càng lúc càng mạnh, như muốn xé toạc lớp da người.
Dạ Nhi vội vàng vận linh lực, gọi mở Huyễn Cốc. Một màn sáng mờ ảo hiện lên quanh hai người, ngăn cách ảnh hưởng của Bạch Lộ. Nàng rút một cây kim bạc, nhanh như chớp điểm vào các huyệt đạo trên lưng Dịch Phong, đồng thời khẽ niệm chú áp chế.
Tiếng gầm trong cổ họng Dịch Phong yếu dần, ánh mắt trở nên mờ đục. Hắn ngã quỵ xuống sàn, toàn thân run rẩy, hơi thở đứt quãng. Dạ Nhi quỳ xuống bên cạnh, hai tay không ngừng truyền linh khí, đôi mắt ngấn lệ nhưng tuyệt không dao động.
— Dịch Phong, tỉnh lại đi! Đừng để hắn điều khiển ngươi!
Trong cơn mê loạn, Dịch Phong như nhìn thấy một vùng sương xám mịt mù. Tiếng gọi của Dạ Nhi vang vọng bên tai, nhẹ như khói sương mà cũng kiên định như chuông đồng. Hắn cố gắng bấu víu vào âm thanh đó, níu giữ chút lý trí còn sót lại.
Một dòng ký ức ùa về. Ngày ấy, giữa thảo nguyên mênh mông, hắn từng là đứa trẻ bị xua đuổi, chỉ biết cắn răng chịu đựng tiếng gầm rú trong huyết mạch. Mẹ hắn ôm lấy, thì thầm: “Con không phải quái vật. Chỉ cần còn một người tin con là người, con sẽ không thành thú.”
Giờ đây, trong bóng tối, có một bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay hắn, giọng nói ấy lại vang lên.
— Ngươi là người. Dù máu sói có mạnh đến đâu, ta cũng ở bên ngươi.
Dịch Phong gào lên, toàn thân bốc hơi nóng. Làn da trên cánh tay nứt ra, để lộ lớp lông đen nhánh phía dưới. Hắn cố giữ lấy bàn tay Dạ Nhi, móng vuốt cắm sâu vào lòng đất. Đột nhiên, một luồng sáng tím nhạt từ Huyễn Cốc lan tỏa, bao phủ lấy hai người. Linh lực của Dạ Nhi hòa quyện, dập tắt cơn thịnh nộ cuồng loạn trong máu sói.
Bạch Lộ thoáng biến sắc, không ngờ nàng có thể áp chế được sát khí sói huyết. Hắn lùi lại, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác.
Kỳ Anh thấy vậy, vội bước tới, đỡ lấy Dịch Phong cùng Dạ Nhi.
— Dạ tỷ, người ổn chứ? Công tử… còn nhận ra ta không?
Dịch Phong thở hắt, hơi thở dần đều lại. Ánh mắt vàng nhạt nhòa dần, trở lại màu đen sâu thẳm như cũ. Hắn gắng gượng đứng lên, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay Dạ Nhi, mồ hôi lạnh đẫm trán.
— Ta… không sao. — Hắn lặng lẽ nói, giọng khàn đặc, ánh mắt ấm áp nhìn nàng. — Nếu không có nàng, e là ta đã không còn là ta nữa.
Dạ Nhi mỉm cười, ánh mắt nhu hòa.
— Ngươi nợ ta một lời cảm ơn.
Dịch Phong siết nhẹ tay nàng, khẽ gật đầu. Hắn không nói gì thêm, nhưng ánh nhìn trao đi đã chất chứa muôn vàn ý niệm khó gọi thành lời.
Bạch Lộ đứng ngoài cửa, ánh mắt trầm ngâm. Hắn lặng lẽ quan sát, dường như đang cân nhắc điều gì. Đột nhiên, hắn cười nhạt, lùi dần vào bóng tối, để lại một câu vọng lại:
— Lần này ngươi thắng, Dịch Phong. Nhưng lời nguyền sói huyết không dễ phá giải. Sớm muộn gì ngươi cũng phải lựa chọn: trở thành dã thú, hoặc chết dưới tay ta.
Bóng trắng khuất dạng sau lùm cây, để lại không gian lặng ngắt. Ngoài cửa, ánh bình minh yếu ớt chiếu xuống nền đất ẩm, soi rõ hai vệt máu kéo dài từ bàn tay Dịch Phong.
Kỳ Anh vội vã lấy khăn sạch băng bó vết thương cho hắn. Dạ Nhi tựa vào vai Dịch Phong, hơi thở mỏng manh, sắc mặt tái nhợt vì hao tổn linh lực. Hắn khẽ vuốt tóc nàng, ánh mắt dịu dàng hiếm có.
— Nàng mệt rồi, nghỉ đi. Đêm nay ta sẽ ở bên cạnh, không để ai làm hại nàng nữa.
Dạ Nhi dựa vào vai hắn, khẽ nhắm mắt, bàn tay vẫn không rời tay hắn. Trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, giữa bao nhiêu nguy nan, hai trái tim như sát lại gần nhau hơn, mọi hoài nghi và khoảng cách dần xóa nhòa.
Ngoài sân, tiếng chim gọi sáng vang vọng. Một ngày mới lại bắt đầu, mang theo cả hy vọng lẫn hiểm họa khôn lường.
***
Khi Dạ Nhi tỉnh lại, ánh nắng đã xuyên qua song cửa. Dịch Phong ngồi bên cạnh, lặng lẽ ngắm nàng. Trên bàn, một chén thuốc còn bốc hơi nghi ngút. Hắn nhẹ nhàng đỡ nàng ngồi dậy, đút cho nàng từng thìa thuốc đắng.
— Cảm tạ ngươi… — Dạ Nhi khẽ nói, mắt vẫn còn mệt mỏi.
Dịch Phong lắc đầu, mỉm cười:
— Chỉ cần nàng bình an, ta có thể chịu đau gấp trăm lần cũng không màng.
Nàng cụp mi, nhẹ nhàng dựa vào ngực hắn.
— Ta từng nghĩ mình đủ mạnh để đối mặt mọi thứ. Nhưng khi thấy ngươi đau đớn vì lời nguyền, ta lại không thể bình thản.Hắn siết nhẹ bờ vai nàng, hơi thở ấm áp:
— Có nàng bên cạnh, ta không còn sợ bóng tối.
Dạ Nhi ngước nhìn, thấy trong mắt hắn ánh lên tia dịu dàng hiếm hoi, mọi lạnh lùng thường ngày đều tan biến. Khoảnh khắc ấy, nàng hiểu rằng giữa họ đã không còn đơn thuần là đồng minh, mà đã có một sợi dây vô hình ràng buộc từ tận đáy lòng.
Kỳ Anh đem đến một chậu nước, nhỏ giọng:
— Dạ tỷ, người nên nghỉ ngơi nhiều hơn. Ngoài kia, đám Hắc Vệ vẫn chưa rút đi. Lâm phủ cũng tăng cường người canh phòng.
Dạ Nhi trầm ngâm, ánh mắt dần sáng lên:
— Ta phải trở về phủ Lâm, tìm cách dò la động tĩnh của Từ thị và Uyển Nhi. Hoàng hậu chắc chắn sẽ không ngồi yên sau chuyện này.
Dịch Phong cau mày:
— Nàng vừa thoát hiểm, quay lại lúc này quá nguy hiểm.
Dạ Nhi mỉm cười, giọng nhẹ nhàng mà kiên định:
— Nếu không dám đối diện nguy hiểm, ta sẽ mãi bị động. Hơn nữa, chỉ khi ta ở trong phủ, Từ thị mới lộ ra sơ hở.
Dịch Phong im lặng hồi lâu, cuối cùng gật đầu:
— Được. Ta sẽ sắp xếp người bảo vệ nàng trong bóng tối.
Kỳ Anh líu ríu:
— Dạ tỷ, em cũng muốn theo!
Dạ Nhi vuốt tóc nàng, dịu dàng:
— Em ở lại đây giúp công tử dưỡng thương. Ta đi một mình sẽ dễ bề hành động hơn.
Kỳ Anh bĩu môi, nhưng vẫn vâng lời.
Dịch Phong đứng dậy, lấy ra một chiếc lệnh bài khắc hình đầu sói, trao vào tay Dạ Nhi:
— Gặp nguy hiểm, chỉ cần bóp chặt lệnh bài này, ta sẽ cảm nhận được linh khí của nàng mà tìm tới.
Nàng siết lệnh bài trong tay, ánh mắt xúc động:
— Được, ta sẽ không để ngươi lo lắng.
Hắn dịu dàng vuốt tóc nàng:
— Ta đợi nàng trở về.
Dạ Nhi chỉnh lại y phục, che kín vết bớt trăng khuyết, bước ra cửa. Bóng dáng nàng khuất dần sau hàng rào thấp, để lại trong lòng Dịch Phong một nỗi bất an mơ hồ.
***
Trên đường trở về Lâm phủ, Dạ Nhi cảm nhận rõ ràng ánh mắt soi mói của đám gia nhân, cả không khí trong phủ cũng căng thẳng hơn thường lệ. Từ thị ngồi trên ghế chủ vị, sắc mặt khó dò, đôi mắt như dán chặt vào từng động tác của nàng.
Uyển Nhi ngồi bên, đôi môi đỏ khẽ nhếch cười giả lả:
— Nhị muội, đêm qua muội đi đâu mà đến giờ mới về? Mẫu thân lo lắng cho muội suốt đêm.
Dạ Nhi cúi đầu, giọng điềm tĩnh:
— Đêm qua phủ Thẩm có biến, ta đi thăm hỏi Kỳ Anh. Không ngờ bị kẹt lại ngoài thành, sáng nay mới trở về được.
Uyển Nhi cười khẩy, ánh mắt lóe lên tia nghi hoặc:
— Thật khéo. Nghe nói đêm qua trong cung có biến, Hắc Vệ lùng sục khắp nơi. Nhị muội không liên can gì chứ?
Từ thị khoát tay:
— Uyển Nhi, đừng nói linh tinh. Dạ Nhi là người hiểu chuyện, sao có thể liên lụy đến việc trong cung.
Bà ta quay sang Dạ Nhi, ánh mắt dịu lại nhưng vẫn ngầm dò xét:
— Con mệt thì về phòng nghỉ ngơi đi. Chuyện ngoài kia để người lớn lo liệu.
Dạ Nhi vâng dạ, lui về phòng. Vừa bước vào, nàng đã khóa trái cửa, mở không gian Huyễn Cốc, kiểm tra linh dược và bảo vật. Mạch linh khí trong ngọc trăng khuyết vẫn ổn định, nhưng nàng biết rõ, chỉ cần sơ sẩy một lần, mọi bí mật sẽ bại lộ.
Nàng lấy ra một phong thư nhỏ, viết mấy dòng gửi cho Tô Ngọc Dao:
“Xin giúp ta điều tra động tĩnh trong cung. Đặc biệt là hành tung của Bạch Lộ và Vệ Vô Ưu. Cảm tạ tỷ.”
Gấp thư lại, nàng nhét vào túi thơm, lệnh cho tiểu đồng mang đi ngay trong chiều.
***
Buổi tối, khi phủ Lâm dần chìm vào yên lặng, Dạ Nhi lặng lẽ bước ra vườn sau. Ánh trăng nhạt phủ lên lối đá, chiếu qua tán cây, in bóng nàng đổ dài trên nền cỏ. Gió đêm lạnh buốt, mang theo mùi hương dược thảo phảng phất.
Nàng ngồi xuống bên gốc liễu, lòng trĩu nặng. Bóng tối quấn quanh, vết thương trong tâm trí chưa kịp lành. Dịch Phong, người ấy, đang phải đối mặt với lời nguyền sói huyết mỗi ngày, chỉ một sơ sẩy thôi, sẽ trở thành dã thú vĩnh viễn. Nàng tự hỏi, liệu bản thân có đủ mạnh để cùng hắn chống lại số phận?
Bỗng tiếng động nhẹ vang lên từ phía sau. Dạ Nhi cảnh giác quay lại, tay đã đặt sẵn lên chủy thủ. Một bóng người nhỏ nhắn bước ra từ bụi cây — là Tô Ngọc Dao.
— Dạ Nhi, ta nhận được thư của muội. Trong cung vừa có biến lớn. Hắc Vệ đang ráo riết truy tìm kẻ gây rối, nghe nói Hoàng hậu nổi giận, ban mật lệnh cho Bạch Lộ. Còn Vệ Vô Ưu, suốt mấy ngày nay không xuất hiện, e là đang âm mưu chuyện lớn.
Dạ Nhi trầm ngâm:
— Tỷ giúp ta để mắt tới hành tung của Bạch Lộ, đặc biệt là lúc trăng tròn. Hắn đã phát động lời nguyền sói huyết lên Dịch Phong, ép huynh ấy bộc phát ngay trong cung.
Ngọc Dao gật đầu, ánh mắt lo lắng:
— Lời nguyền đó… rất khó giải. Nếu không có linh dược đặc biệt hoặc vật dẫn tâm linh, e là Thẩm công tử khó giữ được nhân tính mỗi lần trăng lên.
Dạ Nhi siết chặt mảnh ngọc trăng khuyết trong tay:
— Ta sẽ không để hắn cô độc đối mặt với bóng tối nữa. Dù thế nào, ta cũng phải tìm ra gốc rễ của lời nguyền này.
Ngọc Dao ngần ngừ:
— Muội đã nghĩ tới khả năng… huyết mạch của muội chính là chìa khóa hóa giải lời nguyền không?
Dạ Nhi giật mình, ánh mắt lóe lên tia hoang mang.
— Ý tỷ là… giữa ta và Dịch Phong, còn có liên hệ sâu xa nào đó?
Ngọc Dao mỉm cười dịu dàng, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên vẻ ưu tư:
— Có những bí mật, chỉ khi đến hoàng hôn cuối cùng mới được phép tiết lộ. Muội hãy chuẩn bị tâm lý cho mọi khả năng.
Nói rồi, nàng lặng lẽ rời đi, để lại Dạ Nhi ngồi lặng giữa bóng trăng, lòng ngổn ngang bao suy nghĩ.
***
Đêm xuống, Dạ Nhi ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh trăng dần lên cao. Nỗi nhớ Dịch Phong bỗng trào dâng, day dứt không nguôi. Nàng lấy lệnh bài đầu sói ra, áp chặt vào ngực, khẽ nhắm mắt, thầm gọi tên hắn.
Ở một nơi khác, Dịch Phong cũng ngồi lặng giữa căn phòng vắng. Trong bóng tối, hắn cảm nhận được hơi ấm mơ hồ từ linh khí của nàng truyền tới. Hắn khẽ mỉm cười, tự nhủ: “Dù lời nguyền sói huyết có mạnh đến đâu, chỉ cần còn nàng, ta sẽ không gục ngã.”
Bên ngoài, mây kéo về che lấp ánh trăng, gió đêm rít qua những mái ngói. Trong phủ Lâm, một bóng trắng thấp thoáng trên mái nhà, ánh mắt hổ phách lạnh lùng quan sát từng động tĩnh. Dưới tán cây liễu, một chiếc bóng khác đang âm thầm mai phục, đôi mắt sắc như dao chờ đợi khoảnh khắc sơ hở.
Dạ Nhi không biết, nguy hiểm đang âm thầm áp sát. Nhưng trong lòng nàng, niềm tin vào Dịch Phong và bản thân chưa bao giờ vơi cạn.
Bóng tối vẫn còn dày đặc, nhưng một tia sáng yếu ớt đã lặng lẽ nhen lên, báo hiệu cho trận chiến tiếp theo — nơi ranh giới giữa người và sói sẽ bị thử thách, và tình cảm giữa hai con người ấy sẽ phải đối mặt với sóng gió lớn hơn bao giờ hết.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng đã bị che khuất. Bên kia bức tường, tiếng cào cửa khe khẽ vang lên, như lời thì thầm của dã thú đang chực chờ trong đêm.