Huyễn Giới Hoàng Hôn

Chương 1: Trăng Máu Trên Lâm Phủ

Sau

Ánh trăng máu thấm đỏ nền trời, nhuộm cả vườn hoa phía Tây thành sắc u huyền. Lâm Dạ Nhi nép sát vách tường lạnh lẽo, hơi thở mong manh như sương mai đầu cành. Tấm áo mỏng dính chặt vào thân thể run rẩy, từng vệt máu nhỏ thấm qua ống tay, hòa lẫn với mùi hương hoa quế phảng phất. Nàng không nhớ đã bị kéo lê bao xa, chỉ còn cảm giác cánh tay đau nhức nơi bị trói, và tiếng cười khẽ rít lên của Lâm Uyển Nhi vọng mãi trong đầu.

“Muội muội, đêm nay trăng đẹp như vậy, sao lại trốn tránh tỷ tỷ?” Giọng nói ngọt ngào mà lạnh buốt, từng chữ như lưỡi dao cắt vào thịt.

Từ thị đứng phía sau, khuôn mặt phúc hậu giả tạo lộ ra vẻ hài lòng. Bà ta tiến tới, vuốt nhẹ mái tóc rối bời của Dạ Nhi, nhẹ nhàng như dỗ dành một con búp bê gãy khớp. “Dạ Nhi, con vốn hiền lành ngoan ngoãn, sao lại làm chuyện trái ý mẹ kế? Chỉ cần con biết điều, Lâm phủ há lại bạc đãi con?”

Dạ Nhi cắn chặt môi. Đôi mắt phượng không có lấy một gợn sóng, chỉ ánh lên tia quật cường sâu thẳm. Nàng biết, hôm nay nếu khuất phục, ngày mai sẽ chẳng còn cơ hội đứng dậy.

Uyển Nhi mỉm cười, giơ lọ ngọc nhỏ, đổ thứ chất lỏng xanh nhạt lên vết thương trên tay Dạ Nhi. “Độc này chỉ phát tác khi trăng l*n đ*nh. Nếu muội ngoan ngoãn, có lẽ ta sẽ nghĩ lại. Còn không… thì cứ yên tâm theo mẫu th*n d*** suối vàng.”

Làn da trắng như tuyết của Dạ Nhi dần dần nổi lên từng vệt tím, vết bớt hình trăng khuyết trên cổ tay bất chợt nóng rực. Nàng mím chặt môi, không để phát ra tiếng kêu đau đớn nào. Trong mắt Uyển Nhi và Từ thị, sự cam chịu ấy chỉ là biểu hiện của tuyệt vọng.

Gió đêm thổi qua, mang theo tiếng xào xạc của lá khô. Đám hạ nhân đứng xa xa, cúi đầu, không ai dám nhìn thẳng vào cảnh tượng này. Trong phủ Lâm, lời của Từ thị là mệnh lệnh. Không ai dám trái ý bà ta, cũng không ai dám cứu Dạ Nhi.

Từ thị nhẹ giọng: “Chuyện hôm nay, nếu con giữ kín, ta sẽ tha cho. Bằng không, chỉ sợ đến cái xác cũng không tìm thấy.”

Uyển Nhi cúi xuống, ghé sát tai Dạ Nhi: “Muội muội, đừng trách tỷ. Thế gian này, chỉ có một người được gọi là Lâm phủ đích nữ.”

Dạ Nhi ngẩng đầu, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào tỷ tỷ. “Tỷ có thể lấy mọi thứ, nhưng không thể lấy được danh dự của ta.”

Uyển Nhi bật cười, giơ tay tát mạnh. Làn da mịn màng hằn lên dấu ngón tay đỏ rực. Dạ Nhi nghiêng đầu, máu rỉ bên khóe môi, nhưng ánh mắt vẫn không chịu cúi xuống.

Từ thị sốt ruột, liếc nhìn bóng trăng máu càng lúc càng đỏ: “Nhanh lên. Đừng để ai nhìn thấy.”

Uyển Nhi ra hiệu. Hai gia đinh lực lưỡng lập tức kéo Dạ Nhi dậy, lôi nàng về phía hồ sen cạn cuối vườn. Đêm lạnh, mặt nước lặng như tờ, chỉ có ánh trăng đỏ quạch soi bóng hình người chao đảo.

Dạ Nhi bị đẩy ngã xuống bờ hồ, đầu đập vào phiến đá. Mắt nàng hoa lên, tiếng động dần xa vắng. Vết bớt hình trăng khuyết trên cổ tay nóng rực, như có lửa l**m vào da thịt. Mùi máu tanh hòa cùng vị bùn đất, tê dại nơi đầu lưỡi.

Uyển Nhi quỳ xuống bên cạnh, thì thầm như rắn độc: “Muội muội, nếu kiếp sau còn đầu thai, nhớ đừng tranh giành với ta.”

Một bàn tay lạnh ngắt bóp chặt cổ Dạ Nhi. Hơi thở nàng ngắt quãng, ý thức mờ dần như sợi chỉ mong manh trước gió. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Dạ Nhi bỗng nghe tiếng vang vọng trong đầu, âm thanh như vọng từ nơi xa xăm:

“Chủ nhân, thức tỉnh đi…”

Ánh trăng rọi xuống, vết bớt trên cổ tay nàng phát ra ánh sáng nhàn nhạt, lan rộng thành quầng sáng mờ ảo. Uyển Nhi kinh hãi lùi lại, bàn tay run rẩy. Từ thị cũng hoảng hốt, không ngờ con bé này lại có dị biến vào giờ phút cuối cùng.

Dạ Nhi không còn cảm giác thân thể, chỉ thấy linh hồn mình như bị kéo vào một dòng xoáy mênh mông. Trước mắt nàng hiện lên một cánh cổng đá phủ đầy dây leo, hai bên khắc hình trăng khuyết, ở giữa lấp lánh ánh sáng vàng nhạt.

Giọng nói kia lại vang lên, như tiếng thì thầm của mẫu thân thuở còn thơ: “Dạ Nhi, không được gục ngã. Huyễn Cốc vẫn chờ con…”

Nàng muốn vùng vẫy, muốn thoát khỏi cái lạnh giá của tử thần. Ý chí sống dâng lên mãnh liệt, kéo ý thức nàng trở lại. Quầng sáng nơi cổ tay nở rộng, cuốn lấy toàn bộ thân thể. Thế giới xung quanh vỡ vụn, chỉ còn lại bóng tối và ánh trăng đỏ lịm.

Trong bóng tối ấy, Dạ Nhi thấy mình đứng giữa một vùng thảo nguyên rộng lớn, gió thổi vi vu, mùi dược thảo ngát hương. Phía trước là suối nước trong veo, bên kia là vách núi cheo leo rêu xanh phủ kín. Ở trung tâm, một gốc cây cổ thụ vươn cành tỏa ánh sáng dịu dàng, từng chiếc lá phát ra lân tinh huyền ảo.

Một người phụ nữ mặc y phục trắng, tóc xõa dài, đứng dưới gốc cây nhìn nàng mỉm cười. Dạ Nhi muốn tiến lại, nhưng đôi chân như bị giam chặt. Người phụ nữ kia khẽ gọi: “Dạ Nhi, con là chủ nhân nơi này. Hãy tỉnh lại, con còn nợ thế gian này một lời giải đáp.”Bỗng cả không gian rung chuyển, mặt đất nứt ra từng khe sáng. Dạ Nhi ôm đầu, đau đớn như bị xé toạc. Tiếng của Uyển Nhi, tiếng của Từ thị, tiếng của chính nàng hòa lẫn vào nhau, dội vang không dứt.

“Ngươi chỉ là kẻ dư thừa…”

“Không ai cần ngươi…”

“Dạ Nhi, đừng quên thân phận mình…”

Đôi mắt Dạ Nhi ngấn lệ, nhưng rồi ánh sáng nơi cổ tay lại càng rực rỡ hơn. Nàng hét lên, thanh âm vang vọng khắp không gian: “Ta không dư thừa! Ta không cam chịu!”

Cánh cổng đá bật mở, từ trong phát ra một luồng sáng cuốn lấy nàng. Cơ thể nhẹ bẫng, Dạ Nhi cảm giác bản thân rơi vào hư không. Ở khoảnh khắc ấy, ký ức về mẹ, về những năm tháng cô độc, về nỗi đau bị ruồng bỏ… tất cả như một dòng nước dữ tràn về, hòa cùng ý chí sống mãnh liệt chưa từng có.

Bên tai nàng, tiếng của người phụ nữ áo trắng vang lên lần nữa: “Huyễn Cốc là không gian của con. Từ nay, chỉ cần ý niệm, con có thể vào ra. Nhưng nhớ kỹ, quyền năng lớn cũng là gánh nặng lớn. Đừng để thù hận che mờ tâm trí.”

Trong khoảnh khắc ấy, Dạ Nhi nhìn xuống cổ tay, ánh sáng đã lắng lại thành vầng trăng khuyết dịu dàng. Nàng biết, mình vừa vượt qua ranh giới sinh tử, mở ra một cánh cửa mới.

Ý thức dần trở lại, nàng nghe thấy tiếng nước vỗ bờ, tiếng lá xào xạc và cả tiếng bước chân vội vã. Ai đó đang chạy tới, thở hổn hển, lo lắng gọi tên nàng.

Thẩm Kỳ Anh lao tới, gương mặt nhỏ nhắn tái mét, nước mắt lưng tròng: “Tiểu thư! Người không sao chứ? Tiểu thư mở mắt đi!”

Dạ Nhi chớp mắt, nhìn Kỳ Anh đầy trìu mến. Nàng không còn cảm giác đau đớn, chỉ thấy trong lòng dâng lên một dòng ấm áp kỳ lạ. Thân thể nhẹ nhõm, nhưng đôi mắt vẫn đượm vẻ u buồn.

Kỳ Anh dìu Dạ Nhi dậy, khẽ hỏi: “Tại sao bọn họ lại độc ác đến vậy? Tiểu thư… người còn tin vào nhân nghĩa trên đời này không?”

Dạ Nhi nhìn lên bầu trời, trăng máu đã nhạt bớt sắc đỏ, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt le lói. Nàng khẽ đáp: “Có những thứ phải tự mình bảo vệ, nếu không, chẳng ai thương xót cho chúng ta đâu.”

Kỳ Anh lặng lẽ gật đầu, nước mắt lăn dài trên má. Nàng vội lấy khăn lau vết máu trên trán Dạ Nhi, run rẩy hỏi: “Chúng ta phải làm gì tiếp theo? Họ sẽ không dừng lại đâu…”

Dạ Nhi siết chặt bàn tay nhỏ bé của Kỳ Anh, ánh mắt sáng ngời kiên định: “Kỳ Anh, từ nay về sau, dù khó khăn thế nào cũng không được bỏ cuộc. Chúng ta phải sống, phải mạnh mẽ hơn cả bọn họ.”

Đằng sau lùm cây, Uyển Nhi và Từ thị dõi theo, sắc mặt biến đổi liên tục. Từ thị thì thào: “Con bé này không dễ diệt trừ như ta tưởng. Độc vẫn chưa phát tác, vậy là sao?”

Uyển Nhi cắn môi, ánh mắt lóe lên tia độc ác: “Mẫu thân, để con tự tay kết liễu nó. Đêm trăng máu chưa qua, vẫn còn cơ hội.”

Từ thị ngăn lại: “Chưa vội. Để nó sống dở chết dở, tự nó sẽ cầu xin chúng ta. Đêm nay, cứ để nó nếm mùi tuyệt vọng.”

Hai bóng người lặng lẽ rút lui, để lại Dạ Nhi và Kỳ Anh giữa vườn hoa tan tác, bên hồ nước lạnh lẽo. Dạ Nhi nhắm mắt, cảm nhận luồng khí ấm áp chạy dọc thân thể. Bên trong ý thức, cánh cổng Huyễn Cốc vẫn hiện hữu, lặng lẽ chờ đợi nàng bước vào.

Đêm ấy, Dạ Nhi không ngủ. Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh trăng máu tàn dần phía chân trời. Trong lòng nàng đã không còn chỉ là nỗi sợ hãi, mà là một ngọn lửa âm ỉ chờ ngày bùng cháy.

Từ xa, tiếng vó ngựa vọng lại, pha lẫn trong gió đêm. Không ai biết, ở phủ Thẩm bên kia thành, Thẩm Dịch Phong cũng đang ngẩng đầu nhìn trăng máu, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng lạnh lùng. Bàn tay chàng siết chặt chuôi kiếm, mùi máu tươi vẫn còn vương trên y phục.

Đêm trăng máu chưa kết thúc. Mỗi người đều mang trong lòng một bí mật, một khát vọng và một nỗi đau không thể gọi thành tên.

Phía chân trời, hoàng hôn sắp buông. Ranh giới giữa nhân và lang lại một lần nữa mờ nhạt, mở ra những cánh cửa chưa từng hé lộ.

Sau