Lạc Thiên ngồi bên bờ hồ, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào mặt nước phẳng lặng. Hình ảnh phản chiếu của anh dường như đang trôi đi, như thể một phần của anh đã bị cuốn vào những dòng suy nghĩ mông lung. Dẫu đã chiến thắng trong cuộc chiến với Đế Vương Hắc Ám, nhưng cái giá mà anh phải trả lại nặng nề hơn bao giờ hết.
“Ngươi đang nghĩ gì vậy?” Trác Huyền xuất hiện, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Đừng để những chuyện đã qua làm chùn bước.”
“Ta không thể ngừng suy nghĩ về những linh hồn đó,” Lạc Thiên thở dài. “Họ vẫn còn mắc kẹt. Ta cảm thấy sự đau đớn trong họ.”
“Đó không phải lỗi của ngươi,” Nữ Oa nói, bước tới gần. “Hãy để quá khứ ở lại, Lạc Thiên. Ngươi đã làm những gì có thể.”
“Tôi… tôi cảm thấy có điều gì đó đang chờ đợi,” Lạc Thiên nói, giọng anh thấp hơn, như thể đang bị một gánh nặng vô hình đè nén. “Một điều gì đó mà tôi chưa hiểu.”
Chưa kịp dứt lời, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo một cảm giác kỳ lạ. Bất chợt, anh nghe thấy tiếng thì thầm, như những âm thanh lẩn khuất trong tâm trí. “Huyết thống… huyết thống…”
“Ngươi có nghe không?” Lạc Thiên quay sang Trác Huyền, ánh mắt anh ánh lên sự hoang mang.
“Nghe gì?” Trác Huyền nhíu mày, cố gắng tập trung.
“Huyết thống… Đế Vương Hắc Ám…” Lạc Thiên lặp lại, những từ ngữ như lửa đốt trong lòng anh. “Có thể nào… tôi…”
Nữ Oa ngắt lời. “Ngươi không thể nghi ngờ về điều đó. Ngươi là Lạc Thiên, không phải Đế Vương Hắc Ám.”
“Nhưng nếu tôi có mối liên hệ huyết thống với hắn?” Lạc Thiên thốt lên, sự hoảng loạn lan tỏa trong lòng. “Điều đó có nghĩa là gì? Liệu tôi có thể trở thành giống như hắn?”
Trác Huyền bước tới, nắm chặt vai Lạc Thiên. “Ngươi không phải là hắn. Ngươi đã chọn con đường khác, con đường của ánh sáng.”
“Cái đó có thể không đủ,” Lạc Thiên nói, giọng anh như đang lạc giữa một cơn bão tâm lý. “Tôi cảm thấy bóng tối trong mình. Mỗi khi tôi nghe được suy nghĩ của người khác, tôi lại thấy nỗi tăm tối của họ, và giờ tôi cũng cảm thấy nó trong mình.”
“Đừng để nó điều khiển ngươi,” Nữ Oa khẽ nói, ánh mắt cô như một ngọn đuốc trong bóng tối. “Ngươi có thể làm chủ sức mạnh của mình.”
Nhưng Lạc Thiên không thể chấp nhận điều đó. Anh đứng dậy, không nhìn vào ánh mắt đầy khích lệ của họ. “Tôi cần phải biết sự thật. Tôi phải tìm hiểu về nguồn gốc của mình.”
“Ngươi định làm gì?” Trác Huyền hỏi, giọng anh đầy lo lắng.
“Tôi sẽ đến gặp Tôn Giả Ngọc Hoàng,” Lạc Thiên đáp, quyết tâm trong ánh mắt. “Ông ấy có thể giúp tôi hiểu rõ hơn về mối liên hệ này.”
“Ngươi thật sự nghĩ rằng việc đó sẽ giúp ích?” Trác Huyền lắc đầu, nhưng anh không thể ngăn cản Lạc Thiên.
“Tôi không có lựa chọn,” Lạc Thiên nói. “Nếu không tìm ra sự thật, tôi sẽ không thể sống yên ổn.”
Nữ Oa nhìn theo bóng lưng của Lạc Thiên, lo lắng dâng trào trong lòng. “Chúng ta phải theo sau anh ấy.”“Nhưng anh ấy cần thời gian,” Trác Huyền nói, nhưng giọng anh đã yếu đi.
“Không, anh ấy cần chúng ta hơn bao giờ hết,” Nữ Oa quyết đoán. “Chúng ta không thể để anh ấy đơn độc.”
Khi Lạc Thiên đi xa, một cảm giác nặng nề chợt ập đến. Anh cảm thấy như mình đang bước vào một con đường tối tăm, nơi mà những bí mật và sự thật có thể biến đổi vận mệnh của chính mình.
Trên đường đến nơi Tôn Giả Ngọc Hoàng cư ngụ, Lạc Thiên không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu những câu hỏi. Mối liên hệ với Đế Vương Hắc Ám sẽ ảnh hưởng đến anh như thế nào? Liệu anh có thể thoát khỏi bóng tối mà không trở thành nó?
Khi đến nơi, cảnh vật xung quanh lặng lẽ, chỉ có tiếng gió thì thào. Lạc Thiên hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào. Tôn Giả Ngọc Hoàng ngồi đó, ánh mắt ông như đang chờ đợi.
“Ngươi đã đến,” ông nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy nghi. “Ta biết lý do ngươi tìm ta.”
“Thưa ngài, tôi… tôi cần hiểu rõ về mối liên hệ của mình với Đế Vương Hắc Ám,” Lạc Thiên nói, giọng anh lạc đi trong sự căng thẳng.
Tôn Giả Ngọc Hoàng nhìn thẳng vào mắt Lạc Thiên. “Mối liên hệ huyết thống không chỉ là một gánh nặng. Nó có thể là sức mạnh, nếu ngươi biết cách sử dụng.”
“Nhưng tôi sợ… tôi sẽ trở thành giống như hắn,” Lạc Thiên thú nhận.
“Ngươi sẽ không giống hắn, nếu ngươi không để cho nỗi sợ hãi chi phối,” Tôn Giả Ngọc Hoàng đáp. “Hãy để ta cho ngươi thấy điều mà ngươi chưa từng biết.”
Lạc Thiên cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. “Ngài sẽ cho tôi biết điều gì?”
“Điều mà ngươi cần biết,” Tôn Giả Ngọc Hoàng nói, vẫy tay. Ánh sáng bao quanh họ, và một hình ảnh hiện ra, một quá khứ mà Lạc Thiên chưa từng thấy.
Trong khoảnh khắc, anh nhìn thấy một hình ảnh mơ hồ, một người đàn ông với ánh mắt sắc lạnh, và một câu chuyện chưa kể. Mỗi giây trôi qua, cảm giác hồi hộp dâng lên, như thể anh đang đứng giữa hai thế giới.
“Đó là ai?” Lạc Thiên thốt lên, không thể kiềm chế.
“Người có thể thay đổi tất cả,” Tôn Giả Ngọc Hoàng nói, ánh mắt ông đầy bí ẩn. “Ngươi có muốn biết thêm không?”
“Có!” Lạc Thiên gật đầu, sự tò mò và lo lắng trộn lẫn.
“Vậy hãy chuẩn bị cho điều mà ngươi sắp khám phá. Đó sẽ là bước ngoặt trong cuộc đời ngươi.”
Khi ánh sáng dần mờ đi, Lạc Thiên cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo bao trùm, như thể mọi thứ đang chuẩn bị bước vào một cuộc hành trình mới.
Và rồi, như một cơn sóng vỡ òa, hình ảnh về nguồn gốc của anh và Đế Vương Hắc Ám bắt đầu hiện lên, mở ra một chương mới đầy bí ẩn, nơi mà những lựa chọn sẽ định hình vận mệnh của anh.